Vừa gặp đã yêu – Chương 11

Đứng trước cửa nhà mình, lòng bàn tay Chung Tình căng thẳng đến đổ mồ hôi, rõ ràng là nhà mình mà sao giống như nhà người khác.

Sự thản nhiên tự đắc của Dung Hủ luôn cuốn lấy Chung Tình, đúng rồi, cô phải tin tưởng ở anh, khả năng kháng lôi của anh rất mạnh!

Cửa mở, mẹ Chung ló đầu ra liền hỏi: “Dấm chua?” Nhìn thấy Dung Hủ liền híp mắt cười, vỗ vai Chung Tình: “Lần đầu tiên mới thấy con nghe lời mẹ, thật sự không quen… Mau vào nhà đi, ái chà, A Hủ, cháu đến chơi là được rồi, còn mua đủ thứ làm gì…” Mẹ Chung cười ha hả nhận lễ vật, xoay người đổ mồ hôi lạnh, may mà lúc nãy tâm huyết dâng trào dọn dẹp nhà cửa, bà hướng vào phòng bếp hô to: “Lão Chung, ra xem ai tới này.”

Chung Tình đứng ở ngưỡng cửa, a… Hủ? Cô mím môi, muốn cười lại thôi.

“Còn đứng đó làm gì, mau vào đi.” Mẹ Chung nhìn cô một cái, xoay người cười với Dung Hủ: “A Hủ, con muốn uống gì? Nước có ga hay trà?”

Đúng là phân biệt! Phân biệt trắng trợn!

Chung Tình dựa vào khung cửa từ từ nói: “Dấm chua…”

“Dấm chua?” Mẹ Chung không vui nhíu mày: “Con cho khách uống dấm chua?”

Miệng Dung Hủ khẽ nhếch, hợp thời nói: “Bác không cần xem cháu như khách đâu ạ…”

“À, đúng đúng!” Mẹ Chung ngắt lời, động tác quen thuộc choàng lên vai Dung Hủ: “Mau ngồi xuống đây.”

Chung Tình vỗ trán: “Mẹ, ý con là con quên mua dấm chua.”

Mẹ Chung quay đầu mỉm cười: “Không sao, quên thì thôi.”

Chung Tình run lên, hôm nay mẹ mình uống nhầm thuốc sao?

“Sườn…” Cô đáng thương hỏi, không có sườn xào chua ngọt.

“Sườn luộc.”

“Khoai tây…”

“Làm bánh croquette(1).”

(1) Miếng khoai tây được bọc bằng vụn bánh mì và rán mỡ.

Tốt vậy sao? Chung Tình đổi dép lê, hôn lên mặt bà Chung: “Cảm ơn mẹ”

Mẹ Chung cười cười: “Con ngồi chơi với a Hủ, mẹ vào giúp bố con.”

“Bố… Có phải bố không vui không?” Từ nãy đến giờ bố vẫn ru rú ở trong phòng bếp không để ý đến họ.

Mẹ Chung chớp mắt bảo cô yên tâm: “Bố con thẹn thùng, sợ người lạ.”

Mặt lạnh như băng ngàn năm không đổ mà lại thẹn thùng? Hơn nữa, người nào đó cũng rất giống bố cô.

Cô nhìn anh cười, đáy lòng than thở, mị lực của người này cảm hóa được mẹ mình rồi sao…

“Tiểu Tình.” Mẹ Chung đi qua: “Xuống lầu mua dấm chua.”

Chung Tình ngẩng đầu: “Không phải mẹ nói không cần ư.”

Bà Chung nhíu mày: “Trừ phi con không muốn ăn rau trộn.”

Đôi mắt Chung Tình rưng rưng, cầm túi xách đi ra cửa!

Dung Hủ bước theo: “Anh đi cùng em.”

Không đợi Chung Tình mở miệng, mẹ Chung đã đứng ở trước mặt Dung Hủ: “Không cần không cần, mua dấm chua thôi mà, để Tiểu Tình đi được rồi.”

Nhìn mẹ Chung tươi cười rạng rỡ, Dung Hủ hơi nhíu mày, anh lễ phép nói: “Vâng ạ.”

Chung Tình buồn bực chạy xuống lầu mua dấm.

Lại là phân biệt đối xử!

Mua xong dấm chua cô chạy một mạch, ngẫm tới đi lui, mẹ mình… không phải là cố ý bắt mình ra ngoài chứ? Hỏng bét! Sao cô lại bất cẩn như vậy!

Chung Tình chạy nhanh về nhà, vội vàng mở cửa chợt ngẩn người…

Cảnh tượng hòa thuận trước mắt này là sao?! Hay là cô quá mệt mỏi nên sinh ra ảo giác? Vì sao một người mặt lạnh như bố Chung cũng có lúc tươi cười ngồi trên sô pha uống trà, ngay cả vẻ mặt sùng bái của em trai cô khi nhìn Dung Hủ? Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?

Mẹ Chung đi tới lấy chai dấm chua trong tay Chung Tình, cười tủm tỉm nói thầm vào tai cô: “Con gái, mắt thẩm mỹ của con rất tốt.” Mẹ Chung viên mãn cầm chai dấm đi vào phòng bếp, miệng còn hát dân ca.

Chung Tình tiếp tục hóa đá, đầu óc không phản ứng kịp, chỉ mới 10 phút thôi mà…

Chung Vũ vui vẻ chạy tới, cười nói: “Chị hai, chị tìm ở đâu được một người đàn ông tiêu chuẩn như vậy, mèo mù gặp phải chuột chết sao.”

“Cút!” Chung Tình đạp cậu ta một đạp, mặt đỏ bừng: “Không biết thì đừng nói bậy!”

Cô xấu hổ bỏ đi, lại chạm phải ánh mắt của Dung Hủ, người kia khẽ cười, trái tim cô đập mạnh, mặt càng đỏ ửng.

Lúc ăn cơm, Chung Tình cảm thấy mất mát, đầu tiên là Chung Vũ nói: “Anh rể, ăn cơm.” Từ trước đến giờ cậu ta chưa từng dùng giọng điệu đó với cô.

Ngay cả món tôm xào cay cũng được bưng lên … Đây là món chỉ có tết cổ truyền mới được ăn! Chung Tình uể oải, nhìn bọn họ vui vẻ hòa thuận, cô cảm thấy mình giống kẻ lạc loài.

“Chị hai.” Chung Vũ hô lên một tiếng.

Chung Tình ngẩng đầu: “Chuyện gì?” Cô hơi vui mừng vì xem ra em trai vẫn quan tâm mình, hứa vời lòng về sau này sẽ không ăn hiếp nó.

Chung Vũ cười một cái, dung mạo thanh tú thoạt nhìn vô hại: “Hôm nay em nhìn thấy chị Nhậm Ngôn.”

Trong lòng Chung Tình “lộp bộp”, biết ngay là thằng nhãi này không có ý tốt, thì ra là chờ cơ hội báo thù. Cô bất động thanh sắc gắp một miếng tôm xào cay cho em trai, thân thiết cười: “Nào, em thích ăn món này nhất mà, từ từ ăn.” Dùng ánh mắt cảnh cáo: Tiểu tử! Ăn vào rồi câm miệng lại ngay! Nói chuyện cẩn thận, bằng không chị lột da em!

Đáng tiếc Chung Vũ hoàn toàn không quan tâm, tiếp tục hỏi: “Chị hai? Mắt chị sao vậy? Nhìn giống như mắt gà chọi?”

Chung Tình nổi giận: “Mắt em mới là mắt gà chọi! Cả nhà em đều… Khụ, mắt em mới là mắt gà chọi!”

Dung Hủ khẽ cười, mẹ Chung liếc mắt thở dài, con nhỏ này thật là… Bố Chung lắc đầu, gien mẹ con truyền cho con quá mạnh rồi…

Chung Vũ mím môi vui vẻ, nhiều năm bị Chung Tình ức hiếp, hôm nay mới có cơ hội báo thù, cậu ta hồn hiên: “Chị hai, chị hai…” Gọi xong lại dừng một chút, hai cánh tay liền nổi da gà.

Chung Tình cảm thấy ớn lạnh, cô bắt đầu gắp thịt bò nhét vào miệng cậu ta, nói: “Tiểu Vũ, ăn cơm, có chuyện gì lát nữa nói sau.”

Chung Vũ nhai nhai thịt bò, vẻ mặt sùng bái nhìn Chung Tình nói: “Chị Nhậm Ngôn nói, hôm khai giảng chị tỏ tình với anh rể trước mặt mọi người đúng không?”

Chung Tình thở phào nhẹ nhõm, thì ra là vậy, cô còn tưởng rằng…

Không đợi Chung Tình mở miệng, chủ nhà lên tiếng: “Ăn cơm, ăn cơm, không nói nữa.”

Chung Vũ bĩu môi, vất vả lắm mới nắm được cơ hội: “Đúng rồi, chị Nhậm Ngôn nhờ em hỏi chị, giữa Hiro và Shio chị muốn album của ai thì nhắn tin cho chị ấy.”

Chung Tình đánh rơi chiếc đũa, cái gì gọi là “Vẽ rồng điểm mắt”, cái gì gọi là “Vẽ rắn thêm chân” đều thể hiện rất nhuần nhuyễn trên người em trai cô rồi!

Chung Tình thản nhiên “ừ” một cái, cố gắng không lộ ra sơ hở, về phần Dung đại thần… Cô liếc trộm anh một cái liền nhìn thấy anh vẫn đang ăn cơm…

Người định không bằng trời định, Chung Tình tuyệt đối không nghĩ tới người luôn vững vàng như núi Thái sơn là bố Chung lúc này lại xúc động hỏi: “Hiro là ai?”

Chung Tình run lên.

Mẹ Chung giải vây: “Diễn viên.”

Chung Tình trố mắt, mẹ…

Bố Chung nhăn mày: “Diễn viên gì?”

Mẹ Chung nói: “Phim hành động.”

Bố Chung đăm chiêu, có phải ông lạc hậu rồi không, nghiêng đầu hỏi: “Rất nổi tiếng sao? Từng đóng phim gì?”

“À…” Mẹ Chung trầm ngâm ngừng lại: “Tôi không thích lắm… Vai một giáo viên.”

“Giáo viên?” Bố Chung nghi hoặc: “Cô ấy là ai?” Bố Chung uể oải, thậm chí vợ ông cũng biết…

“Đừng quan tâm.” Mẹ Chung vỗ về bố Chung, bà thở dài nhìn thần sắc ông mờ mịt: “Lần tới tôi chọn hai bộ cho ông xem thử.”

Bố Chung vui vẻ gật đầu, vợ là tốt nhất ~

Bầu không khí căng thẳng tiếp tục trôi qua. Chung Tình chỉ còn nước vùi mặt vào trong bát, Chung Vũ dường như phát hiện điều gì, cười xấu xa: “Chị hai…”

“Câm miệng!” Chung Tình thấp giọng cảnh cáo, đều do tiểu tử này hại.

Chung Vũ bĩu môi, trong lòng tức giận.

Đây là một bữa cơm khó nuốt nhất từ trước tới nay, không yên lại uể oải… Ăn xong một bữa cơm cảm giác giống như chạy hết một vòng Marathon.

Ăn no, Chung Vũ lại bắt đầu lên mặt, cười hì hì tiến đến gần Dung Hủ, lớn tiếng nói: “Chị, chị không dẫn anh rể vào phòng chị tham quan sao?”

Thân thể Chung Tình cứng đờ, khóe miệng giật giật: “Có gì hay ho mà tham quan hả.”

Dung Hủ nghiêng đầu, biểu cảm giống như là…

Chung Tình xem như không có việc gì liền nâng ly trà lên uống, Chung Vũ cười hả hê: “Anh rể, phòng của chị hai rất đẹp đó.”

“Phải không?” Dung Hủ lạnh nhạt cười.

Chung Vũ chưa từ bỏ ý định: “Anh rể? Anh không muốn nhìn thử sao?”

Dung Hủ: “Tùy chủ thôi.”

Chung Tình đặt ly trà xuống, nhớ tới cái gì, chỉ chỉ Dung Hủ: “Anh… Anh đâu phải khách?!”

Dung Hủ liếc cô một cái, đáy mắt sáng rực, ý cười thâm sâu: “Ừ, không tính.”

Càng nói càng sai, Chung Tình bụm miệng, oán hận trừng mắt nhìn Chung Vũ, cũng không nhớ là đứa nào làm bài kiểm tra điểm kém thường hay nhờ ai ký tên?

Mẹ Chung mỉm cười đi tới: “Quên mất, a Hủ, đến phòng Tiểu Tình chơi đi, phòng Tiểu Tình rất đẹp, lúc trước bác…”

Mẹ Chung vừa nói vừa mở cửa phòng Chung Tình. Chung Tình cả kinh vội vàng chạy tới ngăn cản, có điều cô chậm một bước…