Mật thiết – Chương 9

Chu Dịch trú ở nhà trọ, Dư Hề Hề thường đến chơi nên để luôn một số giày dép và bàn chải đánh răng ở lại, trong phòng ngủ thậm chí có cả kem dưỡng da.

Hai người là bạn học đại học cùng phòng, quen biết sáu năm, quan hệ vô cùng thân thiết.

Chu Dịch sinh ra trong một gia đình trung lưu, tính cách ngay thẳng, năng lực cá nhân cũng tốt. Năm hai đại học đã biết cách kiếm tiền và mở một cửa hàng thú nuôi.

Đôi khi Hề Hề rất hâm mộ Chu Dịch.

Tắm rửa xong đã 4 giờ sáng, mây đen trên trời đã tản bớt đi, ánh trăng ngày càng dày đặc. Hai cô gái nằm trên giường trò chuyện.

“Chao ôi.” Chu Dịch đẩy đẩy người cô: “Khai mau, cậu bị bắt ở đồn cảnh sát tại sao Tần Tranh lại biết?”

Dư Hề Hề nhíu mày đá Chu Dịch một cái, nói: “Đủ rồi nha, đừng lo chuyện bao đồng nữa.” Xoay mặt vào trong, vừa ngáp vừa mơ hồ mở miệng: “Dư Lăng nói.”

“Chị cậu?”

“Ừ.”

Chu Dịch kỳ quái hỏi: “Chị cậu làm sao mà biết?”

Dư Hề Hề chẳng hề để ý, nhún vai: “Chắc là phái người theo dõi tớ.”

Chu Dịch gật đầu: “Thật là, khi cậu bị bắt lên xe cảnh sát, người bên ngoài không biết còn tưởng là gái mại dâm.”

“…”

Dư Hề Hề trợn trừng mắt, xả chăn chuẩn bị ngủ.

Chu Dịch vỗ vỗ lưng cô, giọng trêu chọc: “Xem ra, lần này bố cậu quyết tâm rồi, Hề Hề, cậu định làm gì tiếp theo?”

Mắt cô hơi híp, xùy xùy nói: “Sợ cái gì.”

“Tìm chị cậu hỗ trợ?”

“Không.”

Dư Lăng đã gọi điện thoại cho cô rất nhiều lần nhưng cô tắt máy, giọng cô tùy ý: “Hai người đó quan hệ mật thiết, đi tìm chị ấy chẳng khác nào cúi đầu trước bố tớ.”

Chu Dịch im lặng không nói, vén chăn bước xuống giường, từ ngăn kéo lấy ra một tấm thẻ, tùy tay đưa qua: “Cầm đi.”

Dư Hề Hề mở mắt, nhíu mày: “Làm gì?”

Chu Dịch: “Tiền tớ cũng không nhiều lắm nhưng đủ để cậu sử dụng cho việc khẩn cấp, số tiền này xem như tớ cho cậu mượn.”

Cô bật cười đẩy tấm thẻ ngân hàng qua, biểu cảm vô tư: “Chị hai à, chẳng lẽ ở trong mắt cậu tớ chỉ là một đứa vô dụng, không có tiền thì chỉ biết cầu xin người khác?”

Chu Dịch khẽ biến sắc, nói: “Cậu biết rõ tớ không có ý này.”

Cô mất kiên nhẫn xua tay, che chăn kín đầu, giọng truyền ra: “Không phải sáng mai còn mở cửa hàng sao? Bây giờ không ngủ thì định khi nào, chuyện này tớ có cách giải quyết, đừng lo lắng cho tớ nữa.”

Chu Dịch chưa từ bỏ ý định, mày càng nhíu chặt: “Nghĩ cách? Cách gì?”

Dưới chăn truyền ra thanh âm lười biếng: “Tìm việc.”

Chu Dịch cho rằng mình nghe lầm rồi, hỏi lại: “Cậu nói cái gì?”

“Tìm việc.”

“Việc gì?”

Người dưới chăn yên tĩnh một lát, bỗng nhiên ngoéo môi.

Dư Hề Hề sau tốt nghiệp đại học liền bị người trong nhà cố ý sắp xếp cho đi du học. Ở trong mắt của Dư Vệ Quốc, nếu muốn thành tài chỉ có sang Pháp du học. Hề Hề chán nản dứt khoát không chịu nghe lời, cố ý chơi bời lêu lổng gây chuyện thị phi, đối nghịch cùng Dư Vệ Quốc.

Xem ra lần này cô trốn nhà đi là đúng.

Sớm nên như vậy.

Cô cười: “Dù gì tớ cũng tốt nghiệp bác sĩ thú y, tìm một công việc có thể khó khăn ư?”

***

Dư Hề Hề ở nhà là một tiểu thư cành vàng lá ngọc, cùng đại bộ phận các tiểu thư giàu có giống nhau, cô kiêu căng, tùy hứng, tâm khí cao ngạo, cũng không thế nào chịu đựng được cay đắng.

Khả năng tìm việc làm hiển nhiên không đơn giản như cô nghĩ.

Ba ngày liên tục trôi qua, cô nộp bao nhiêu là đơn xin việc nhưng vẫn không có ai gọi phỏng vấn. Cô chán nản mới ý thức được cuộc sống không phải màu hồng —— Rời khỏi Dư Vệ Quốc, rời khỏi Dư gia, bản thân cô cũng chỉ là một sinh viên vừa tốt nghiệp, không có kinh nghiệm làm việc, không có người đỡ đầu, sức cạnh tranh rất thấp.

Thẳng thắn mà nói, cô muốn bỏ cuộc.

Hôm nay, cửa hàng thú nuôi rất đắt, không ít khách đem thú tới để chăm sóc. Chu Dịch đang ở một bên tạo hình cho mèo, hỏi: “Vẫn không có bệnh viện nào mời cậu đến phỏng vấn?”

Dư Hề Hề lại trêu chọc chú chim, vô lực nói: “Đúng vậy.”

Chu Dịch thở dài: “Mới đầu tìm việc là vậy, đừng sốt ruột quá, hay là cậu đến những chỗ tư nhân xem, trang trại cũng được?”

“Trang trại á?”

Cô hơi băn khoăn nhíu mày: “Bác sỹ thú y ở trang trại sao?”

Chu Dịch bước qua trầm giọng: “Tớ có quen với một giám đốc trang trại, bằng không tớ liên hệ giúp cậu nhé?”

Dư Hề Hề nâng trán: “Không, không cần đâu…”

“Đừng ngại chứ.”

“… Tớ không ngại.”

Tháng năm, giữa trưa trời nắng ấm, khu ghế chờ còn một loạt khách đang đợi, tiếng chó mèo kêu réo không dứt bên tai.

Một bà bác đang ngồi bên cạnh nghe được liền hỏi: “Cô gái trẻ, cô là bác sỹ thú y sao?”

Dư Hề Hề sửng sốt nhìn, sau đó mới phát hiện người ta đang nói với mình, cười trừ: “Vâng ạ, cháu học ngành bác sỹ thú y chuyên nghiệp .”

“Cháu muốn tìm việc?”

“Vâng ạ.”

Người nọ vô cùng nhiệt tình, mặt cười khanh khách: “Khéo thật, vừa vặn tôi biết một nơi nhận người, cũng không biết cháu có thích hay không.”

Dư Hề Hề nghe xong liền vui vẻ hỏi: “Thật sao?”

“Đương nhiên, tôi lừa cháu làm gì.”

Cô bị kích động, mắt sáng trưng: “Công việc gì ạ?”

Người nọ dùng tay gãi ngứa cho con chó Teddy đang nằm ở trong lòng, nói: “Chăm sóc thú nuôi.”

“…” Là ngành chăn heo ư?

Khóe miệng Hề Hề giật giật, đáy mắt mừng rỡ dập tắt, chỉ có thể gượng cười, không hứng thú: “Cám ơn bác, cháu không thích chăn nuôi ở trang trại lắm.”

Người nọ nhíu chặt chân mày, nói: “Ai nói với cháu là trang trại hả?”

“Dạ…?”

“Là phụng dưỡng những chú chó nghiệp vụ đã giải ngũ ở trong quân đội.”

***

Hai thế hệ trước của Dư gia đều xuất thân từ trong quân đội, chỉ có Dư Vệ Quốc là theo ngành kinh doanh. Cô không biết nhiều về quân đội, nhưng việc bố trí và chăm các chú chó nghiệp vụ thì có nghe qua.

Cảnh khuyển và người lính rất giống nhau, nhập ngũ liền có quân tịch, xuất ngũ sẽ bị đưa vào nhà dưỡng lão hoặc căn cứ riêng của quân đội, đặc biệt là chỉ có lực lượng quân chủng.

Đêm đó, Dư Hề Hề cùng Chu Dịch dọn dẹp vệ sinh.

Cô xoay người bế một chú mèo lên trêu chọc, sau đó liền nghe Chu Dịch hỏi: “Cậu có nhận lời mời không? Chăm sóc cảnh khuyển đã về hưu ấy?”

“Cậu đoán xem.”

“Khẳng định là cậu sẽ đồng ý.”

Cô cười nhưng không trả lời.

Sáng sớm hôm sau, sương mù ở Vân Thành càng ngày càng dày đặc, ngồi trên xe nhìn qua kính chắn gió vẫn thấy mơ hồ. Dư Hề Hề lái xe dọc theo quốc lộ thẳng về phía trước, mái tóc dài buộc cao nhìn cô rất trẻ trung.

Cô đi đến địa chỉ mà bà bác kia đã nói, nửa giờ sau chiếc Ferrari đã lái đến gần căn cứ, xa xa có tiếng chó sủa.

Bốn phía không có bãi đỗ xe, Dư Hề Hề cắn môi lái xe về phía cửa chính, bước xuống.

Cô lịch sự hỏi: “Đồng chí, nghe nói ở đây tuyển bác sỹ thú y?”

Lính gác liếc cô một cái, hỏi: “Có chuyện gì?”

Dư Hề Hề nâng tay chỉ vào mặt mình, cười nói: “Tôi đến nhận lời mời, xin hỏi anh có thế để tôi vào không?”

Gương mặt của anh lính không mấy thiện cảm, trầm giọng: “Phiền cô đưa thư giới thiệu.”

Cô nhăn mày hỏi: “… Còn phải có thư giới thiệu mới được sao?”

“Đúng vậy.”

“… Ha ha, ngại quá, quấy rầy rồi.” Nói xong, thất vọng phẫn nộ xoay người đi, trong lòng ấm ức: tin vỉa hè quả không đáng tin.

Mình ngốc thật.

Dư Hề Hề vừa đi vừa phiền chán cắn môi, tay vừa đụng tới cửa xe liền nghe thấy tiếng động cơ ô tô truyền đến.

Cô vô thức quay đầu, xa xa có một chiếc xe Jeep màu đen chạy tới, nhìn kỹ một lát, cô nhận ra chiếc này xe.

Cô biết người trong xe là ai.

… Thật sự giống như duyên phận.

“Lại là em sao?” Còn chưa khôi phục tinh thần đã nghe thấy giọng nói trầm ổn, âm sắc nặng nề nghe không ra cảm xúc dư thừa.

Dư Hề Hề đưa tay vuốt tóc, bộ dáng lạnh nhạt: “Phải ha, khéo thật đó.”

Cô đứng đối diện với ánh mặt trời, ánh nắng chiếu vào làn da của cô, trắng noãn mềm mại mang theo rực rỡ. Tần Tranh híp mắt, nhìn xuống mới chú ý tới bộ đồ cô đang mặc: áo thun trắng và quần jeans, dưới chân là giầy thể thao.

Rõ ràng giản dị hơn lúc bình thường, thay đổi một chút lại đặc biệt thật.

Tầm mắt anh nhìn lên gương mặt cô, giọng ấm áp: “Lại đi ngang qua?”

Dư Hề Hề cúi đầu, ngón tay vô thức xoắn lại với nhau, gật đầu: “Vâng.”

Anh nhìn cô chằm chằm, thật lâu sau mới tiến lên phía trước, nâng cằm: “Muốn vào đó sao?”

“…”

Dư Hề Hề cau mày, ngực vẫn còn ấm ức chuyện ban nãy, người này có ý gì, cách nói chuyện và ánh mắt mâu thuẫn quá, cố ý trêu chọc cô không phải là lần đầu tiên.

Còn chưa kịp lên tiếng, giọng nói kia lại vang lên: “Đi, tôi dẫn em vào.”

Cô ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt ngạc nhiên bất định, mang theo phòng bị cùng hoang mang.

Lúc này, Hề Hề mới phục hồi lại tinh thần —— Nhưng mà, tại sao anh lại ở đây?

Rối rắm mãi, cô mới mở cửa xe ngồi vào. Đãi ngộ lần này thật khác, người lính gác hiển nhiên nhận ra người quen, khuôn mặt nghiêm túc nhưng lại kính cẩn quân lễ, nâng tay ý bảo xe qua.

Tiếng chó sủa lớn hơn, Dư Hề Hề quay đầu nhìn, trong sân là nơi huấn luyện rộng rãi, xe chạy trên con đường xi măng, xa xa là bóng dáng của những chú chó nghiệp vụ…

Lại chạy về phía trước, một ngôi nhà gạch gọn gàng phản chiếu trong mắt.

Cô nhìn chăm chú, có một bảng hiệu thật to: quân khu sinh hoạt của cảnh khuyển.

Xe chợt dừng lại.

Một anh lính chạy tới cúi chào: “Tần doanh trưởng!”

Dư Hề Hề bước xuống xe, chú ý tới dáng người của anh lính, màu da ngăm đen nhưng gương mặt rất đôn hậu. Hoàn cảnh này quá xa lạ, cô đứng câu nệ ở bên cạnh Tần Tranh, nhìn hai người đàn ông nói chuyện.

Tần Tranh đóng cửa xe, biểu cảm và ngữ khí điềm đạm: “Sao biết tôi đến đây?”

“Cũng không có gì lạ.” Anh lính nhếch môi tươi cười, hàm răng trắng sáng nổi bật: “Năm nào thời gian này Tần doanh trưởng cũng đến đây, tất cả mọi người đều biết mà.”

Nơi đây là quân khu đặc biệt của những chú chó nghiệp vụ đã giải ngũ…

Nhoáng một cái đã ba năm rồi.

Gương mặt Tần Tranh lạnh lùng, ánh mắt nhìn xuyên qua cành cây phía xa, không biết là đang nghĩ gì.

Anh lính nói tiếp: “Vừa hay đã tới giờ đưa thức ăn, doanh trưởng đi theo tôi.”

Tần Tranh gật đầu.

Anh ta xoay người cười khanh khách, tầm mắt lơ đãng nhìn Dư Hề Hề, nhất thời sửng sốt: “Vị này là…”

Dư Hề Hề hắng giọng, sợ người này lại coi thường mình như người ban nãy, vì thế cô nói: “À, tôi tới đây cùng Tần doanh trưởng.”

“À…” Anh lính nhìn cô rồi nhìn sang Tần Tranh, sau đó anh ta mỉm cười xoay người đi.

Dư Hề Hề đi theo phía sau, ngẫm lại không thích hợp, trên miệng nhẹ nhàng ”Chao ôi.”.

Tần Tranh quay đầu nhìn cô.

“Tôi nghĩ là…” Cô cúi người đến gần Tần Tranh rồi mới chỉ về bóng lưng phía trước, hạ thấp giọng: “Dường như anh lính kia hiểu lầm về mối quan hệ của chúng ta.”

Mắt anh cúi xuống, góc độ này vừa khéo có thể nhìn thấy cổ áo của cô, xương quai xanh tinh tế cùng với làn da trắng noãn giống như tuyết… Bầu không khí xung quanh trở nên khô ráo.

Cặp mắt Tần Tranh tối lại, ngón trỏ vô ý thức vuốt bật lửa, hỏi: “Hiểu lầm cái gì?”

“…”

Anh nhìn cô chằm chằm, hữu ý vô ý đứng sát một chút, giọng càng hạ thấp: “Ừ? Hiểu lầm cái gì.”

Khoảng cách quá gần, hơi thở đàn ông như có như không thổi vào tai cô, ngưa ngứa.

Dư Hề Hề theo bản năng rụt cổ, bước một bước tạo ra khoảng cách an toàn. Ngập ngừng một lát, hai gò má tự nhiên ửng đỏ, nhẹ nhàng cắn môi, tựa hồ chán nản: “… Quên đi, xem như tôi chưa nói gì.” Nói xong liền rảo bước nhanh hơn.

Hai tay anh đút túi quần, tầm mắt không hề kiêng nể đuổi theo bóng hình cô.

Sau một lúc, khẽ nhếch môi.

Con mèo hoang nhỏ.