Mật thiết – Chương 51

Tần Tranh cong môi cười, chế nhạo nói: “Bọn họ ồn ào lắm, không hợp với em đâu.”

Bạn bè anh đều cao lớn thô kệch, còn cô nhỏ nhắn đáng yêu, ăn một bữa cơm, tương phản quá mạnh, nghĩ đến đây lại cảm thấy khó chịu.

Dư Hề Hề bĩu môi, lưng dựa tủ giầy, ôm vai anh tà tà liếc: “Anh chột dạ, hay là anh đang làm chuyện có lỗi với em?”

“…” Tần Tranh buồn cười cong eo, tay chống ván cửa, vòng tay ôm cô, lười biếng hỏi: “Nói thử xem, anh chột dạ cái gì, hả?”

Anh đứng rất gần, nhiệt khí thở ra cơ hồ thổi lên mặt cô, ấm áp, ngứa ngứa. Dư Hề Hề rụt cổ, kiên trì nói: “Anh chột dạ cái gì bản thân anh cũng không biết?”

Tần Tranh ghé sát vành tai Dư Hề Hề, nói: “Không biết.”

“Trước đây em chơi chung với một đám thiếu gia giàu có, mấy người đó từng nói rằng, sợ nhất là dẫn bạn gái đến gặp bạn bè. Bởi vì rượu vừa quá tay, những người kia miệng không chừng mực, tám chín phần sẽ nói ra bí mật trước đây của bọn họ… Hừ, cổ nhân quả thật nói không sai, đàn ông các người đức hạnh đều kém!”

Giọng nói trời sinh yếu ớt, lúc nói chuyện âm điệu cũng rất độc đáo, cong cong quẹo quẹo, cũng không dùng hoàn toàn khẩu âm của Vân Thành. Mềm mại, duyên dáng, tương tự người dân Giang Nam, tức giận như một đứa trẻ.

Tần Tranh im lặng nghe cô ngụy biện, sau đó cong môi, cười nhẹ.

Dư Hề Hề nhíu mày, hỏi “Ôi chao, anh cười cái gì?”

“Không cười gì cả.”

Anh thuận miệng nói, nhắm mắt lại, mũi cọ xát mặt cô, sau đó vùi vào cổ cô, tham lam hít thở mùi thơm trên đó, đột nhiên hỏi: “Lúc nhỏ em từng đến Giang Nam?”

“Không có.” Cô trừng mắt nghi hoặc, cảm thấy kỳ quái: “Vì sao anh hỏi như vậy?”

Hai tay Tần Tranh đặt trên eo cô, siết chặt, câu được câu không thấp giọng: “Khi em nói chuyện, âm cuối lúc nào cũng hếch cao, không phát hiện?”

“… Trong nhà có dì Tống là người Giang Nam, lúc nhỏ em nghịch ngợm, thích học theo giọng của dì ấy, có thể do ảnh hưởng thôi.” Dư Hề Hề chặn ngay bàn tay đang sờ soạng mông mình, hỏi: “Rất lạ sao?”

“Khó trách, thảo nào khi nói chuyện giọng cũng khá truyền cảm.” Tần Tranh nhẹ nhàng cắn vành tai cô, bình tĩnh bổ sung: “Lúc rên rỉ nghe rất gợi tình.”

Mặt cô tức thì đỏ bừng, thở hổn hển, dùng sức đánh: “Không bắt nạt em thì lại giở trò lưu manh muốn lãng sang chuyện khác! Thế nào, không muốn em gặp bạn bè anh là bởi vì tình trường của anh phong phú lắm đúng không?”

Tần Tranh cười to, không bận tâm giải thích, chỉ nói: “Muốn đi thì anh dẫn em theo. Nhưng phải nói trước, bọn anh ăn uống không hề kiêng kị, đến lúc đó mà em ngồi oán trách anh, anh cũng mặc kệ.”

***

Bọn họ hẹn nhau ở một nhà hàng thịt nướng, nhà hàng nằm ở phía Nam, giữa sân còn có màn hình tivi thật lớn, mỗi mùa bóng đá là nơi này kinh doanh đến tận trời sáng. Cứ vài mét sẽ có một dãy bàn gỗ, xung quanh đặt vài cái ghế dựa, còn có khu vực riêng để nướng BBQ, xa xa phảng phất mùi thịt nướng.

Tám giờ tối là thời điểm đông đúc nhất, phần lớn trong này đều là nam giới, một đám đàn ông uống rượu nói chuyện ồn ào.

Đổng Thành Nghiệp dạo một vòng, chọn đồ ăn, sau đó ngồi lại vị trí, cầm điếu thuốc, đá đá Vương Hùng, hỏi: “Tần Tranh đến đâu rồi nhỉ?”

Vương Hùng cầm bật lửa ném qua, nói: “Ba phút trước nói là đang đậu xe.”

Lão Đổng gật gật đầu, miệng ngậm điếu thuốc chậm rãi hút: “Phỏng chừng nhanh thôi.” Vừa nói vừa lấy ra hộp thuốc lá, lần lượt chia cho từng người.

Trương Khải cầm thuốc kẹp trên lỗ tai, nâng tay vuốt tóc, khuôn mặt tuấn lãng mang theo cảm xúc khẩn trương: “Ôi chao, lão Đổng, hôm nay lão tam muốn dẫn vợ đến ăn cùng à?”

Đổng Thành Nghiệp liếc Trương Khải một cái, nói: “Người ta là vợ Tần Tranh, tới hay không có quan hệ với mày sao?”

Lý Dục Hâm ở bên cạnh cười đắc ý, thuận miệng nói: “Không phải chính anh nói cô nhóc kia bộ dạng rất xinh đẹp sao? Thằng này nó kích động đã nửa ngày.”

Có người bất bình, mắng: “Mẹ kiếp! Tao kích động khi nào? Rõ ràng là tao chỉ khẩn trương thôi.”

Lý Dục Hâm nói: “Cũng không phải gặp mẹ vợ, khẩn trương cái con khỉ.”

“Được rồi, được rồi.” Đổng Thành Nghiệp cầm đũa gõ mặt bàn, ánh mắt đảo qua hai người kia, giọng cảnh cáo: “Tụi bây có thể yên tĩnh một chút được không, vừa gặp mặt liền đấu võ mồm, bản thân có phải chỉ mới mười bảy mười tám tuổi đâu? Một thằng thượng úy, một thằng trung úy, cởi quân trang ra liền không nhớ được bản thân là thân phận gì?”

Hai người phẫn nộ, vội ho một tiếng vùi đầu hút thuốc, không nói chuyện nữa.

Vương Hùng nhỏ tuổi nhất, tính tình ôn hòa, vội vàng hòa giải: “Lão tứ, hai người bọn họ từ nhỏ đã náo loạn như vậy, đâu phải anh không biết. Cũng không có ác ý, đừng nghiêm túc quá.”

Lão Đổng cầm đũa gõ gõ bát, lạnh giọng: “Bình thường tụi bây cư xử hay bậy bạ thế nào anh cũng không quan tâm. Nhưng hôm nay là trường hợp đặc biệt, lần đầu tiên gặp mặt vợ của lão tam, đừng để lão ấy mất mặt.”

Trương Khải cắn điếu thuốc, miệng bất mãn lẩm bẩm: “Anh nghĩ tụi em đần độn sao, làm gì mà dám khiến cho lão tam mất mặt.”

Đổng Thành Nghiệp vỗ ót Trương Khải một cái, nói: “Tiểu tử thối!”

Vừa dứt lời, Vương Hùng liền cười toét miệng đứng lên, vẫy vẫy tay, nhiệt tình tươi cười như ánh mặt trời: “Anh! Ở đây, ở đây này!”

Mấy người kia sợ đến phát run, đồng thời liếc mắt.

Bóng tối trên đỉnh đầu hòa quyện với ánh đèn màu vàng chiếu lên hai bóng hình kia, đập vào mắt bọn họ giống như một bức họa.

Người đàn ông hai vai rộng lớn, lưng cao ngất, sắc mặt lãnh đạm mặt không biểu cảm. Bên cạnh anh ta còn có một cô gái, tư thái tinh tế, mặc áo đầm, giày cao gót, đỉnh đầu vừa đụng đến cằm dưới anh ta, mái tóc dài đen bóng hơi che khuất gương mặt kiều diễm. Cánh tay anh ta ôm eo cô gái, bỗng nhiên hơi thấp đầu, ở bên tai cô gái thì thầm, vô cùng thân thiết không xem ai ra gì.

Vài giây sau, cặp mắt cô gái kia trở nên sáng bừng, nháy mắt đã nhìn về phía bên này rồi.

Hình ảnh hài hòa rất đẹp.

Chờ bọn họ đến gần, mấy người kia ào ào đứng lên, cười cười nói: “Anh Tranh.”

Tần Tranh gật đầu, bàn tay to vẫn siết chặt chiếc eo nhỏ nhắn, nói: “Đây là Dư Hề Hề, gọi chị dâu nhỏ.”

Mấy người kia há mồ rõ to, trăm miệng một lời: “Chào chị dâu nhỏ.”

Dư Hề Hề có chút khẩn trương, cười cười, đôi mắt long lanh ngượng ngùng: “Xin… xin chào.”

Trừ bỏ Đổng Thành Nghiệp, ba người còn lại cô không biết. Tần Tranh lần lượt giới thiệu: “Vương Hùng, Trương Khải, Lý Dục Hâm, tất cả đều là bạn cùng phòng ở trường quân sự với anh.”

“Chào em, tôi là Trương Khải, cứ gọi tôi là Khải Khải cũng được.” Trương Khải cười khanh khách, theo bản năng vươn tay phải.

Dư Hề Hề nhanh chóng cũng vươn tay ra.

Đột nhiên, Tần Tranh nâng mí mắt nhìn Trương Khải, ngón tay gõ gõ mặt bàn, ngữ khí đĩnh đạm: “Hạt dưa, đậu phộng rơi đầy đất, rửa tay chưa?”

Khóe miệng Trương Khải giựt giựt, nháy mắt lấy lại tinh thần, cười gượng: “Quên mất, ha ha, em quên chưa rửa tay…” Vừa nói vừa phẫn nộ thu hồi bàn tay, cọ cọ lên đùi: “À phải rồi, tay anh vẫn chưa rửa sạch, không bắt tay em được rồi.”

Dư Hề Hề hoàn toàn không ý thức được chuyện gì, gật gật đầu: “Vâng ạ.”

Sau đó: “Tôi là Lý Dục Hâm, có thể gọi tôi là lão Thất, rất hân hạnh được quen biết em.”

“Tôi là Vương Hùng.” Cậu trai trẻ tuổi nhất tươi cười ngại ngùng: “Cứ gọi tôi tiểu Hùng là được.”

“…” Trương Khải sặc bia vào khí quản, vẻ mặt khinh bỉ: “Tiểu Hùng? Tao nói này Vương Bát(1), từ khi nào mày tự cho mày cái nhũ danh đó vậy?”

(1) Vương Bát: đồng nghĩa với con rùa.

Vương Hùng đá chân Trương Khải, giận dữ nói: “Tao là Vương Hùng nha chưa, hùng trong từ anh hùng!”

Náo loạn vừa xảy ra, tâm tình Dư Hề Hề nháy mắt thoải mái hơn rất nhiều, cũng hé miệng cười rộ lên: “Tiểu Hùng, rất hân hạnh được biết anh.” Sau đó chuẩn bị bắt tay.

Lần này, Vương Hùng thậm chí không dám nhìn sắc mặt Tần Tranh, trực tiếp xua tay lắc đầu: “Không cần, không cần, tôi cũng chưa rửa tay!”

Dư Hề Hề: “…”

Tần Tranh gắp thịt bò bỏ vào chén của cô, cụp mắt xuống, mặt lãnh đạm: “Đám tiểu tử này lôi thôi lếch thếch, em lượng thứ nhé.”

Mọi người: “…”

Phục vụ mang đồ ăn lên, thịt bò thịt dê ngập bàn, không bao lâu, phục vụ lại ôm ba kiện bia đến. Dư Hề Hề nhíu mày nhìn Tần Tranh mở thêm bình rượu, không khỏi nhỏ giọng: “Anh lái xe đó, còn muốn uống rượu nữa sao?”

“Không phải còn có em sao.”

Dư Hề Hề trừng mắt nhìn, gò má ửng hồng, nghe thấy mấy người bên cạnh trêu chọc: “Tìm được người vợ vừa hiền lại vừa xinh đẹp, quả thật anh rất tốt phúc, uống rượu xong còn có người chở về nhà quan tâm chăm sóc. Thật không giống như em, say xỉn nằm trên đường cái cũng không ai lo.”

Lý Dục Hâm cười mắng: “Bớt xàm. Nếu để vợ mày xuất hiện ở đây, có khi mày phải về nhà sớm trông con rồi.”

Dư Hề Hề giật mình, hỏi: “Anh có con rồi ạ?”

“Đúng vậy, tháng sau thằng bé được một tuổi rồi.” Trương Khải gãi đầu: “Ba mươi tuổi có con là chuyện bình thường mà.”

“…”

Vương Hùng tiếp lời: “Em không biết hả? Năm đó phòng trọ có tám người, ngoại trừ Tần Tranh còn lại đều đã kết hôn hết rồi.” Nói xong dừng lại, quay đầu nhìn Tần Tranh, hạ giọng: “Lão tam, cô bé này xinh đẹp lại tử tế, em khuyên anh sớm rước cô ấy về nhà đi.”

Tần Tranh liếc Vương Hùng một cái, hỏi: “Chuyện này cần cậu phải dạy tôi sao?”

Vương Hùng phẫn nộ: “Không cần, không cần.”

Lão Đổng ngửa đầu rót rượu vào miệng, chậc chậc lưỡi, tiếp theo mới nói: “Nói đi cũng phải nói lại, khi nào thì cậu và Hề Hề mới tính toán kết hôn?”

Tần Tranh không trả lời, chuyển tầm nhìn qua Dư Hề Hề, cô rõ ràng ngượng ngùng, đầu rủ xuống, môi khẽ mím, gò má đỏ bừng.

Anh sờ mũi một cái, trả lời Đổng Thành Nghiệp, con ngươi đen láy nhìn chằm chằm cô: “Chuyện này phải hỏi cô ấy.” Uống một hớp rượu, lãnh đạm nói tiếp: “Cô ấy không chịu, làm sao tôi có thể đoạt người ra khỏi cửa đây.”

“Ối dào!” Lý Dục Hâm trừng mắt nhìn Dư Hề Hề, trong lòng không tin: “Trời ạ, là em không chịu gả cho anh ấy sao? Anh nói này Dư Hề Hề, Tần Tranh thật sự rất tốt, bỏ qua chuyện khác anh không muốn đề cập tới, có thể nói em là mối tình đầu của anh ấy đấy, khi anh ấy vừa mới nhìn thấy hình của em vài lần là đã có tình cảm với em rồi.”

“Phụt…”

Dư Hề Hề vừa uống vào một ngụm nước trái cây đã sặc mất, nhịn không được trực tiếp phun ra.