Mật thiết – Chương 50

Giữa trưa, tình hình giao thông không tốt lắm, Tần Tranh lái xe về ký túc xá mất hơn nửa giờ.

Vào nhà, anh đứng thất thần trước cửa nhìn cô, hôm nay cô mặc một chiếc tạp dề màu trắng, đang bận rộn trong bếp.

Anh nhìn cô lau mồ hôi vì nóng, xoay người, khuôn mặt lạnh lùng liền đập vào mắt, con ngươi đen thẳm kia không biết đã nhìn cô bao lâu rồi.

“…” Dư Hề Hề giật mình nâng tay che miệng, nhíu mày sẳng giọng: “Trở về rồi mà cũng không lên tiếng, anh định hù chết em hả?”

Anh nhíu mày liếc mắt nhìn bếp lò, hỏi: “Em đang làm gì vậy?”

“Canh sườn củ sen.” Vừa nói vừa đi ra ngoài: “Lần trước dạo siêu thị em có mua vài thứ, không nấu thì sẽ hư mất.”

Sắc mặt Tần Tranh nhàn nhạt, không nói chuyện, chờ Dư Hề Hề bước qua mới tùy tay ôm cô. Cúi đầu, siết chặt cằm cô, bình tĩnh quan sát.

“…”

Hai người không ai nói chuyện.

Một phút sau, anh ghé sát tai cô nói: “Không vui, hử?”

Cô ngập ngừng một chút, lắc đầu: “… Không có.”

Anh khép hờ mắt, môi dí đến gần muốn hôn cô.

“…” Dư Hề Hề nghiêng đầu né tránh, nhíu mày, nhẹ nhàng đáng cánh tay Tần Tranh: “Đừng đùa nữa, anh ra phòng khách đi, em có chuyện muốn nói.”

Thái độ này mang theo một chút mâu thuẫn và kháng cự, Tần Tranh nhếch môi, đáy mắt hiện lên giận dữ. Tính cách của cô thật kỳ lạ, trước đó cô gọi điện thoại cho anh do dự muốn nói lại thôi, anh liền mơ hồ phát hiện có chuyện, trở về thì cảm giác quả nhiên khác hẳn.

Tần Tranh cảm thấy buồn cười.

Cô bị ủy khuất thì anh thay cô ra mặt, hiện tại vấn đề đều đã được giải quyết, nét mặt cô lo lắng trùng trùng, nhìn không ra nửa điểm vui sướng. Vì sao?

Cô tận lực giấu diếm, rõ ràng cũng không muốn anh nhúng tay vào. Anh rất ít khi xen vào việc của người khác, nhưng cô lại là người yêu của anh, nói không can thiệp thì không can thiệp được sao?

Toàn bộ không gian trở nên yên tĩnh, chỉ có thể nghe thấy tiếng âm thanh rất nhỏ của bếp lò đang cháy.

Một lúc sau, anh nới lỏng tay, sắc mặt bình tĩnh nhìn chằm chằm cô, giọng lãnh đạm: “Vừa khéo, anh cũng có chuyện muốn nói.”

Mưa tạnh, bầu trời tươi xanh, mặt trời ló dạng.

Hai người đi vào phòng khách, bọn họ trầm mặc chừng năm phút đồng hồ.

Tần Tranh ngồi trên ghế sofa, khom người mím môi. Qua vài giây, anh cầm lấy hộp thuốc lá trên bàn trà lên, châm lửa, nhã khói…

Dư Hề Hề không ghét đàn ông hút thuốc, nhưng cô không thích mùi khói tràn ngập trong nhà. Anh từng nghe cô nói, cũng không tận lực nhớ, theo bản năng kìm chế không hút thuốc nữa.

Một lúc sau, sương khói tiêu tán, Tần Tranh nhắm mắt, cuối cùng mở miệng: “Vì sao lại cố ý giấu giếm anh?”

Dư Hề Hề vô thức cọ cọ mũi chân, sau một lúc mới trả lời: “… Giấu giếm anh đương nhiên là có nguyên nhân.”

“Nguyên nhân?” Anh nhìn chằm chằm vào gương mặt cô, cong môi, nói: “Dư Hề Hề, nguyên nhân chính là em không muốn nợ ân tình của anh.”

Dư Hề Hề nghe xong liền mạnh mẽ ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt tóe ra lửa, trong lòng hồi hộp bất an: “…”

Anh gằn từng tiếng, giọng chậm rãi: “Em vẫn xem anh như là người ngoài. Dư Hề Hề, chuyện gì em cũng đều ẩn nhẫn nhịn nhục, vậy cuối cùng anh khác gì những người xung quanh em?”

Người này vĩnh viễn đều tự cho mình là đúng, luôn luôn tự đưa ra kết luận, căn bản không để cho cô cơ hội giải thích. Cô khó chịu, tức giận đến nỗi không thèm đắn đo: “Đúng vậy, chuyện của em thì liên quan gì đến anh? Ai muốn anh can thiệp vào, ai muốn anh giúp đỡ hả, căn bản điều này không cần thiết!”

Tần Tranh im lặng vài giây, nhỏ giọng mở miệng đến đáng sợ: “Can thiệp?”

“Đúng vậy! Em xem anh là người ngoài thì sao, chính là không muốn nợ ân tình của anh, dù gì đi nữa thì anh cũng chỉ là một người bạn trai không hơn không kém, ngày mai không biết chừng khi nào sẽ chia tay, thiếu nợ em còn sợ không trả kịp!”

Một câu “Người ngoài”, một câu “Chia tay”, lúc này tuyệt đối trở thành ngòi nổ.

Tần Tranh liếm môi giận đến run người, đứng dậy, sải bước đi đến trước mặt Dư Hề Hề. Cô ý thức được mình nói sai rồi, quay đầu muốn chạy nhưng lại chạy không kịp, bị anh túm trở về.

Một tay anh khiêng cô lên người, một tay đẩy cái bàn, cô giãy dụa la hét liền bị anh đè mạnh xuống bàn ăn.

“Buông ra!” Dư Hề Hề thở hổn hển nói.

Cánh tay nhỏ bé không có chút lực, nhưng đầu móng tay không ngừng cào cấu lên người phía trên. Anh cắn răng nắm lấy hai cổ tay cô kéo qua đỉnh đầu, môi mỏng dí sát vành tai trắng nõn, lạnh lùng cười: “Dư Hề Hề, không phải em bảo em đang nợ anh sao? Anh muốn hoàn cả vốn lẫn lời.”

Chữ cuối hạ lưu không chịu nổi, tròng mắt cô đỏ bừng, bi phẫn đan xen, nâng chân lên hung hăng đá: “Em nói lại lần nữa, buông em ra!”

Giọng anh châm chọc tàn nhẫn: “Nằm mơ.”

Vừa dứt lời, cổ áo của cô bị xé toạt, đầu vai trắng nõn lộ ra, mấy nút áo bị bung vãi trên đất. Anh hôn xuống làn da mềm mại, còn cô lại không ngừng giãy dụa, thân thể phát run, môi anh trường từ cổ lên môi cô, tạm dừng một giây, sau đó cơ hồ cắn mút.

Nụ hôn này bạo lực hung tàn, Dư Hề Hề nằm ở trên bàn giống như cá nằm trên thớt, mặc anh tận hưởng xâm lược. Môi lưỡi tê rần, lông mi cô run rẩy, nhịn không nổi nước mắt tuôn rơi.

Lưỡi anh vẫn còn trong khoang miệng cô, nước mắt theo khóe miệng trượt vào, hương vị cay đắng tràn ngập.

Cả người anh đột ngột cứng đờ.

Trong nháy mắt, tất cả mọi thứ dường như dừng lại.

Anh dời môi đi, cô lập tức xoay người nằm nghiêng trên bàn, tứ chi cuộn tròn, bả vai co rúm, quật cường nhịn khóc.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, Tần Tranh mới bình tĩnh lại, tơ máu màu đỏ trong mắt cuối cùng cũng mờ dần, thế này anh mới ý thức được bản thân vừa rồi suýt nữa không kìm chế được.

Anh trầm mặc vươn tay nhẹ nhàng ôm cô, nhắm mắt lại, cụng trán mình vào trán cô.

Trên mặt cô toàn là nước mắt, nhịn không được liền cúi đầu khóc nức nở.

“…” Anh hôn nhẹ lên mũi cô, ngón tay thay cô lau nước mắt, giọng nhỏ nhẹ: “Là anh không tốt, đừng khóc nữa.”

Dư Hề Hề khổ sở trong lòng, càng khóc càng to, mồm miệng mơ hồ: “Em sợ nợ ân tình của anh, coi anh như người ngoài…” Dùng sức đánh: “Đã vậy anh còn quấn lấy em làm gì hả?”

“Ai bảo anh thích em hả.”

Cô cắn cắn môi, tức giận quát: “Anh cút ngay cho em!”

Tần Tranh nói: “Đây là căn hộ của anh, anh cút đi đâu.”

“…” Nước mắt liên tiếp chảy xuống, cúi đầu, kìm nén nói: “Được, vậy thì em cút.”

“Anh chính là nhà của em, em cút đi chỗ nào hả.”

Cô chán nản quay đầu dùng sức thở, khuỷu tay thôi vào ngực anh, mắng: “Tần Tranh anh có biết hay không, anh là tên đần độn nhất!”

“Ai bảo em coi anh là người ngoài? Trần Sơ hãm hại em, em cũng không muốn nói cho anh biết. Em nghĩ rằng anh sẽ không giúp em báo thù sao! Dư Hề Hề, em là đồ ngốc sao?”

Dư Hề Hề lấy tay áo lau mặt, đỏ mắt, nghẹn ngào nói: “Trước kia em không sợ trời sợ đất, anh nghĩ rằng vì sao em phải nhẫn nhịn Trần Sơ!”

Anh nhìn chằm chằm cô, giây lát phản ứng kịp cái gì, mi tâm nhíu chặt, giọng đè thấp: “Tên tiểu tử Lý Thành đã nói gì với em?”

Dư Hề Hề ủy khuất khóc nức nở, nói: “Anh trở về đơn vị không bao lâu, Lý Thành thông báo với em có chuyện xảy ra, đáng lý anh sẽ được thăng chức thành trung tá vào tháng bảy, cuối cùng xung đột với bộ phận chính trị. Đã thế anh còn lột bộ mặt thật của Trần Sơ, đắc tội với bố của cô ấy, chẳng lẽ tiền đồ anh cũng không cần phải không?”

Nghe xong, con ngươi của anh chợt co rút lại, ngón tay nắm chặt bả vai cô, nhỏ giọng hỏi: “Em không muốn nói cho anh biết là sợ ảnh hưởng đến anh sao?”

“Bằng không thì vì cái gì! Nếu không phải vì anh, em dựa vào cái gì phải nén cơn giận? Còn anh, chưa gì anh đã tức giận bừa bãi… Anh là đồ lưu manh, em ghét anh rồi!”

Tranh cãi nửa ngày, thì ra chỉ là hiểu lầm.

Anh im lặng ôm cô, để cô đánh mình xả giận. Đánh xong, cô hừ hừ nói: “Anh đúng là một kẻ đần độn.” Anh cúi mắt nhìn cô, không nói chuyện, ánh mắt sâu thẳm.

“Sao anh không nói chuyện, không phải mới vừa rồi còn nói rất nhiều sao? Không phải bảo muốn hoàn cả vốn lẫn lời sao?”

Vừa dứt lời, Tần Tranh khẽ nheo mắt, bỗng nhiên không đầu không đuôi hỏi: “Vì sao thà rằng chịu ủy khuất cũng muốn anh lo lắng?”

Dư Hề Hề sửng sốt, gò má đột nhiên nóng lên, tròng mắt mơ hồ nhìn đi nơi khác. Anh nhíu mày, ngón tay không nặng không nhẹ sờ thắt lưng cô.

“…” Cô đỏ mặt trốn tránh, rốt cuộc nói: “… Anh nói xem, anh không ngốc thì là gì? Em thích anh, đương nhiên không muốn để anh lo lắng rồi.”

Anh nghiến chặt răng, bỗng nhiên một phen ôm lấy cô đi vào phòng ngủ, kiên nhẫn nói: “Dư Hề Hề, có biết là em càng giả vờ ngoan hiền, anh lại càng muốn đè em xuống giường không.”

***

Mặt trời ngã về hướng tây, ánh chiều tà rọi khắp nhà, ngoài cửa sổ mơ hồ truyền đến tiếng đàn Piano.

Dư Hề Hề đứng ở trong bếp húp canh, trên người tùy tiện mặc một chiếc áo sơmi của Tần Tranh, vạt áo rộng rãi che khuất bắp đùi. Cô lấy thìa quấy, một loạt tiếng bước chân từ phía sau lưng truyền đến.

Cô chu mỏ nói: “Anh gây ra rắc rối lớn như vậy, thật sự không sao chứ? Chức vị trung tá đối với anh mà nói rất quan trọng, vạn nhất có gì ảnh hưởng thì làm sao?”

Anh từ phía sau lưng ôm lấy cô, giọng bình thản: “Không quan trọng, anh không quan tâm.”

“…”

Tần Tranh cười nhạt: “Trêu em thôi, bản thân con gái của chính ủy bị gièm pha, ông ta chỗ nào không biết xấu hổ lại giận chó đánh mèo? Đừng nghĩ ngợi lung tung.”

Dư Hề Hề thong thả gật đầu, múc một muỗng canh, thổi thổi, đưa đến gần miệng Tần Tranh. Anh uống một ngụm.

“Ngon không ạ?”

“Tạm ổn.”

“Gì chứ?”

Tần Tranh im lặng vài giây, nói: “… Ừ, rất ngon.”

Cô hé miệng cười, nói: “Vẫn còn kém nhiều lắm.”

Không nấu cơm cũng không nấu đồ ăn, Dư Hề Hề chỉ ăn mỗi canh, nhưng Tần Tranh thì khác. Hai người quyết định đi ra ngoài ăn, buổi tối dự định sẽ đi xem phim.

“Muốn ăn cái gì?” Tần Tranh lấy chìa khóa.

Dư Hề Hề mang giày cao gót, nghĩ nghĩ, nói: “Bít tết ạ.” Vừa nói xong, di động của Tần Tranh liền vang lên.

Anh bắt máy, trên mặt cũng không biểu cảm, đơn giản trả lời vài tiếng, sau đó cắt đứt.

Cô nhíu mày khẩn trương, hỏi: “Sao vậy?”

“Lão Đổng gọi. Có mấy chiến hữu đến Vân Thành công tác, hẹn anh tối nay ăn cơm. Anh từ chối rồi.”

“… Chiến hữu? Anh từ chối sao?” Dư Hề Hề trừng mắt nhìn: “Dù sao chúng ta cũng chưa ăn tối, cùng đi không được sao. Em cũng không ngại đâu.”