Mật thiết – Chương 5

Ngôi đền này được xây vào thời Ngụy, hiện nay đã có niên đại hơn 1600 năm, vô số cao tăng đại đức, hương khói cường thịnh, kéo dài đến giờ này vẫn không suy sụp.

Dư Hề Hề nhìn ngoài cửa sổ, mặt đền phản chiếu vào mắt cô.

Cô đứng thẳng người, điềm đạm nói: “À, đến đây thôi.” Nói xong liền dừng lại, sau đó bổ sung thêm: “Phiền anh rồi.”

Gương mặt Tần Tranh lạnh lùng không hề quan tâm, con ngươi đen láy khẽ nheo, sau đó anh quẹo xe vào chỗ trống, tắt máy.

Dư Hề Hề sửng sốt.

Một người cầm điếu thuốc chậm chạp bước tới, tay phải nắm chặt tiền lẻ, gõ vài cái vào cửa kính, nói: “Tiền đậu xe 10 đồng.”

Cô vội vã ló đầu ra giải thích: “Không không, anh ấy chỉ đưa tôi đến đây rồi lập tức đi ngay, không gửi xe…”

Tần Tranh lấy tiền đưa qua.

Người giữ xe xoay người đi mất.

Dư Hề Hề hóa đá: “…”

Tần Tranh xuống xe, cánh tay dài đóng lại cửa xe. Cô ngồi trên xe bất động, sau vài giây liền cắn cắn môi, cũng từ trên xe bước xuống, có phần căm tức: “Tôi tới chỗ này thắp hương, anh thế nào cũng muốn theo?”

Anh quay lại nhìn cô, ánh mắt lãnh đạm: “Đền này là do em mở sao?”

“…” @#¥%.

Dư Hề Hề nghẹn họng, một lát sau không nói thành lời.

Tần Tranh không muốn đôi co, vòng người qua cô, trực tiếp bước về phía trước.

Trên đỉnh đầu là một đám mây đen rất dày, có lẽ trời sắp mưa. Cô nhíu mày nhìn người đàn ông cao lớn ở đằng kia, cảm giác dáng người anh thật mạnh mẽ.

Hề Hề có chút thất thần. Cô bỗng nhiên ảo tưởng, nếu một ngày nào đó cô bị động kinh, nhất định sẽ đi tìm anh tính sổ.

Cô dõi theo anh, không ngờ người nọ bỗng nhiên quay đầu. Trong chớp mắt, hai ánh mắt nghênh diện chạm vào nhau.

Đôi mắt sắc nét không có cảm xúc.

Dư Hề Hề theo bản năng dời mắt, mặt nóng bừng, vô duyên vô cớ sinh ra một loại quẫn bách, giống như làm phải chuyện xấu bị người khác bắt gặp. Sau đó, cô nghe thấy Tần Tranh trầm giọng nói: “Trời sắp đổ mưa, đừng chậm chạp nữa.”

Âm lượng không lớn, ngữ khí bình thản, mang theo quán tính mệnh lệnh.

Cô do dự vài giây rồi mới bước tới.

Vậy thì trở thành bằng hữu bình thường cũng tốt, bất quá chỉ là cùng nhau đốt một nén nhang, người ta là quân tử thẳng thắn vô tư, cô sợ cái gì.

***

Ngoài cửa có chùm nhang miễn phí, Dư Hề Hề tiến lên vài bước, cư sĩ tán hương đưa cho cô hai thanh, cuối cùng tay tạo thành chữ thập, tươi cười nói: “Cát Tường.”

Dư Hề Hề hoàn lễ: “Cát Tường.” Sau đó cô cầm hương đi sâu vào bên trong đền.

Hôm nay không phải ngày 15 âm lịch, thiện nam tín nữ trong đền cũng ít, không khí im phăng phắc, chỉ có âm thanh tụng kinh lượn lờ truyền đến.

Tần Tranh đi theo phía sau Hề Hề, nhìn cô cúi đầu quỳ lạy quyên công đức, ngẫu nhiên còn có thể lẩm bẩm với tượng Phật, nhìn qua rất nghiêm túc.

Hai tay anh đút túi quần, ngón tay vuốt bật lửa trong túi, mặt không cảm xúc.

Không bao lâu sau, Hề Hề đã bái xong rồi, cô đi một đường vòng, từ bên trái đi ra đại điện. Cô vuốt vuốt tóc, lướt mắt hữu ý vô ý đảo qua Tần Tranh.

Từ khi bắt đầu vào ngôi đền, cô bái Phật, còn anh cứ đi theo sau cô, cả hai người đều không nói chuyện.

Cô cảm thấy tình hình này thật đáng xấu hổ, nghĩ nghĩ rồi tùy tiện tìm cái đề tài nói: “Trước kia hẳn là anh đã tới đây?”

Tần Tranh nói: “Chưa từng.”

Dư Hề Hề lại tiếp tục nghẹn lời.

Ngôi đền này rất nổi tiếng ở Trung Quốc, người địa phương đều lui tới, anh thật khác thường. Vì thế cô đành phải nói: “Ngôi đền này rất linh thiêng, nghe nói ai cầu gì ở đây Bồ Tát đều đáp ứng, tháng đầu tiên của năm, muốn đốt một cây nhang cũng khó.”

Anh gật đầu nhẹ, không trả lời, cũng không hứng thú.

Cô nhìn anh cau mày: “Anh không tin ư?”

“Cái gì.”

Cô tựa hồ kính sợ, nhỏ giọng nói: “Phật Tổ chứ cái gì.”

Tần Tranh liếc mắt, anh nhìn móng tay cô sơn màu đỏ tươi, mặt trên còn vẽ hình hoa lá, thật đẹp, ngữ khí đạm bạc: “Ừ.”

Anh không tin Phật Tổ.

Nhiệm vụ của anh rất nặng nề, một lòng một dạ đều đặt hết tâm trí vào trong đại đội đặc chủng, không có thời gian rảnh rỗi thắp hương lễ Phật. Huống hồ cửa Phật thanh tĩnh, cũng không thích hợp với người trong chiến trường.

Nghe vậy, Dư Hề Hề dừng bước, thốt lên: “Vậy sao anh lại theo tôi vào đây?”

Âm thanh tụng kinh quanh quẩn bên tai bỗng nhiên yên lặng, phía sau là bãi đất trống, ở giữa là lư hương rất to, trong chớp mắt, mọi thứ đều tĩnh lặng.

Tần Tranh bước ra sau hai bước, dừng lại, xoay người nhìn cô, ánh mắt rất sâu.

Biểu cảm trên mặt của Dư Hề Hề thật sự không hiểu: “Tôi hỏi anh đó.”

Anh vẫn không trả lời, nhìn cô một lát rồi bước chậm dần. Người kia cao quá, cô vô ý thức ngửa ra sau, chờ anh đứng lại, cô mới phát hiện khoảng cách giữa hai người thân cận quá.

Thậm chí cô có thể nghe được mùi hương ở trên người anh, khô mát sạch sẽ, tràn ngập nội tiết tố của giống đực.

“…” Dư Hề Hề lui về phía sau.

Tần Tranh mặt không biểu cảm quan sát, lát sau anh bình tĩnh nói: “Tùy tiện tham quan.”

“… À, ra vậy.”

Cô cắn môi dưới, hậu tri hậu giác phát hiện bản thân đã hỏi câu dư thừa —— chân là của anh, muốn đi đâu là quyền tự do, cô hỏi cái này làm gì? Giống như cô đang quan tâm đến anh vậy.

Đột nhiên, Tần Tranh cúi đầu, hơi thở mát mẻ phất qua trán cô, âm sắc rất trầm, có vẻ khàn khàn: “Bằng không em cảm thấy thế nào?”

Mùi hương nam tính lại càng thêm nồng đậm bay vào khoang mũi của cô.

Thân thể của Dư Hề Hề cứng đờ, hít hơi, cố tự trấn định: “Không cảm thấy gì.” Nói xong, nhìn cũng không nhìn, bước nhanh rời đi.

Mặc dù không tới nổi chạy trối chết nhưng bước chân của cô rất dồn dập, bóng lưng cũng buồn cười.

Tần Tranh nhíu mày.

Nhìn thấy bóng lưng nhỏ bé bỏ đi như bay, vượt qua cửa, vào đến khu vực khác. Tầm mắt anh di chuyển, trước đền có ba chữ to: Điện Phúc Thọ.

Tần Tranh dừng bước, lại đi về phía trước.

Dư Hề Hề tiến vào điện Phúc Thọ.

Bên trái cửa điện có một gian phòng nhỏ, bên trong là bàn làm việc, trước bàn có một cao tăng đeo kính đang đọc báo. Sắc mặt Hề Hề trầm đi vài phần, bước qua, từ trong túi xách lấy ra một tấm gỗ nhỏ.

Cao tăng tiếp nhận tấm gỗ rồi giơ hai tay tạo thành chữ thập: “Xin hãy theo tôi.”

Dư Hề Hề đuổi kịp.

Điện Phúc Thọ là nơi đặt linh bài và hài cốt.

Cao tăng dẫn Hề Hề đi vào nội thất, giao đãi vài câu rồi mới rời đi.

Cô lặng im giây lát, vén tay áo rồi dùng khăn ướt lau bụi trên linh bài, lại từ trong túi xách lấy thức ăn của chó bỏ vào mâm.

“Tiểu Hắc, tao đến thăm mày đây.” Giọng cô rất nhẹ, cũng rất xúc động, giống như cơn gió trên núi thổi qua.

Trên linh bài có khắc hai chữ: Hắc Phượng.

Đó là một con chó cái ba tuổi thuộc giống chăn cừu của Đức.

Sáu năm trước, Dư Hề Hề bị người ta bắt cóc, ba tên tội phạm nhốt cô vứt trong nhà xưởng. Đặc công bao vây, bọn cướp không chịu đầu hàng, thậm chí còn định giết con tin. Sau cuộc đọ sức, con chó đã cứu lấy cô, còn nó thì vĩnh viễn ngã xuống.

Ngoài cửa sổ, mây đen khuấy đảo chân trời, bầu không khí tang thương đè nén, cuối cùng sấm sét vang lên.

Dư Hề Hề nhớ tới trước kia đã từng nghe qua:

Chiến binh mang về vinh quang, hoặc là áo gấm về nhà, hoặc là chết trên sa trường.

Nhìn vào linh bài và ảnh chụp của nó, khóe mắt Hề Hề ửng đỏ, tay phải giữ cao, kính cẩn hành lễ.

***

Cuối cùng, mưa cũng nặng hạt.

Mưa tạt ào ạt vào sân của ngôi đền tạo thành một hố nước nhỏ. Dư Hề Hề đi khỏi điện Phúc Thọ, mơ mơ hồ hồ khịt mũi, lấy ô từ trong túi xách ra, mắt loáng thoáng nhìn người đàn ông cao lớn.

Cô trừng mắt ngạc nhiên hỏi: “Tần tiên sinh, anh vẫn còn ở đây sao?” Người này không vào điện Phúc Thọ cùng cô, cô nghĩ rằng anh không hứng thú, sớm đã đi rồi chứ.

Tần Tranh đứng dưới mái hiên, đến gần Hề Hề tạo cảm giác áp bách, cơ hồ giống như bóng ma ở trên đỉnh đầu.

Anh cúi người chú ý tới mí mắt phiếm hồng của cô, hơi nước trong đáy mắt đáng thương vô cùng, so với ngày thường càng mảnh mai hơn.

Tần Tranh hạ mày, ngữ khí hơi trầm: “Khóc cái gì?”

Dư Hề Hề sờ soạng gò má, nhanh chóng giải thích: “… Tôi không có khóc.” Thấy cảnh thương tình, nhiều lắm chỉ là xúc động mà thôi.

Anh không muốn cùng cô tranh cãi, chỉ nhàn nhạt nói: “Còn muốn đi đâu nữa không.”

Cô thành thật trả lời: “Không, chuẩn bị về rồi.”

Sắc mặt Tần Tranh hờ hững, không nói chuyện, dọc theo hành lang đi thẳng một đường. Dư Hề Hề đi theo phía sau, có điều phân vân: ở điện Quan Âm là một mảnh đất trống, mưa lớn như vậy phải bung ô mới không bị ướt. Anh không có ô, làm sao bây giờ?

Cùng nhau che đi, hai người chen lách.

Cũng nhau che đi, thật sự là quá đạo đức giả.

Che một mình thôi, lương tâm lại bất an…

Bọn họ đã đi đến hành làng của điện Quan Âm.

Hề Hề đứng lại cầm chiếc ô do dự. Nhưng mà cô chưa kịp quyết định thì đã nhìn thấy Tần Tranh bước vào màn mưa, tốc độ nhanh chóng nhưng lại trầm ổn, quân trang ướt đẫm…

“…”

Cô lớn tiếng nguyền rủa, vội vàng cầm ô chạy tới. Mưa lớn quá, cô chỉ có thể cất cao giọng: “Tôi nghĩ chúng ta nên sử dụng chung ô…” Nói xong liền đuổi theo.

Tần Tranh ngoái đầu lại nhìn, nước mưa rơi xuống trán, cặp mắt anh tối đen, sâu không thấy đáy.

Dư Hề Hề cau mày buồn bực: “Ôi chao, cái ô này hôm nay sao khó bung thế nhỉ…”

Lời còn chưa dứt, anh đã một tay tiếp nhận ô, cánh tay hữu lực mở ô rồi choàng qua bả vai cô, cả người cô nháy mắt sát vào gần anh. Mặt anh không có cảm xúc, đầu lại quay đi, cằm vô ý cọ vào gò má trắng mịn của cô.

Đầu ngón tay của Hề Hề run rẩy, vội đem thân mình hướng qua một bên khác.

Lúc này bên tai vang lên giọng rất trầm, hơi thở nóng bỏng thổi vào tai cô, nhàn nhạt: “Không muốn sinh bệnh thì đứng sát lại.”

“…”

Khoảnh khắc đó, cô sinh ra ảo giác, như thể mình trở thành một con cừu ngốc tự dâng vào miệng cọp.