Mật thiết – Chương 49

Giữa trưa, Vân Thành đổ mưa.

Ngoài trời mưa phùn như tơ, mưa lạnh tạt mạnh vào cửa sổ kết thành một lớp sương mù mỏng manh. Từ phía xa có thể nhìn thấy hơn phân nửa đô thị bị ngập trong nước, không khí nóng bức bị cọ rửa đổi mới hoàn toàn.

Dư Hề Hề nằm ở trên giường lật người, vài giây sau cô lấy điện thoại di động ra xem tin tức.

Bất tri bất giác đã qua mười phút, mưa vẫn còn, trong phòng càng yên tĩnh hơn. Dư Hề Hề lười nhác ngáp một cái, tắt di động, vén chăn lên, xuống giường.

Tối hôm qua cô và anh đã “làm” đến nửa đêm, chân cô vẫn còn hơi run, khẽ cắn môi, nhặt áo ngủ khoác vào. Dưới giường chỉ còn một chiếc dép lê, một chiếc khác không cánh mà bay, cô liếc mắt nhìn một vòng cũng không nhìn thấy dép lê, trên mặt đất là 4, 5 chiếc bao cao su đang nằm rải rác.

Mặt cô nháy mắt nóng bừng, nhanh chóng xoay người nhặt những thứ đó lên ném vào thùng rác.

Tắm rửa xong bước ra, trong di động có một cuộc gọi nhỡ, là số máy riêng, không có tên.

Dư Hề Hề nhíu mày suy nghĩ, sau đó lấy khăn lông lau khô tóc.

Một lát sau.

“Xin chào, tôi là Dư Hề Hề.” Giọng mệt mỏi, hỏi: “Xin hỏi ai vừa gọi tôi vậy ạ?”

Trong ống nghe truyền đến một giọng đàn ông trung niên, hòa ái, thân mật: “Tiểu Dư à, là tôi, Lưu Lập Quân.” Dừng một chút, tựa hồ sợ cô không biết, lại bổ sung: “À, chính là Lưu Lập Quân của căn cứ quân khuyển ở Vân Thành.”

Căn cứ quân khuyển?

“Chủ nhiệm Lưu?”

“Đúng vậy, đúng vậy, là tôi.” Vừa cười vừa ân cần thăm hỏi: “Cô ăn cơm chưa?”

Khóe miệng Dư Hề Hề nháy mắt run rẩy, cổ họng khô ráp, cười đáp lời: “Vẫn chưa ạ… chẳng hay chủ nhiệm Lưu gọi điện cho em có gì không ạ?”

“À, chuyện là vầy…” Đối phương nói quanh co, sau đó cười: “Nghe nói cô nghỉ việc đã bảy tám ngày, khi nào mới đi làm lại?”

Dư Hề Hề chớp mắt suy tư, im lặng cười, cúi đầu nhìn móng tay, hỏi: “Chủ nhiệm, chuyện kia vẫn chưa giải quyết xong… Nếu em trở về, có phải không thích hợp không?”

“Không, không có gì là không thích hợp cả. Tiểu Dư, chuyện trước kia đã có kết quả rồi, hai chú chó kia không liên quan đến cô.” Lưu lập Quân tươi cười, tiếp tục nói: “Kỳ thực đã điều tra được nguyên nhân, thế nên tôi mới gọi điện thông báo với cô này, không phải sao?”

Dư Hề Hề tự giễu cười.

Trước đó cô có thể khẳng định, quyết định của đội trưởng La tuyệt đối không phải là chỉ đơn giản muốn cô “Tạm thời nghỉ việc”. Lưu Lập Quân làm trong chính trị, chịu hạ mình nói hai ba câu với cô như thế này là đã quá nể mặt rồi.

Thái độ trước sau vòng vo 180 độ, nguyên do trong đó dùng đầu ngón chân để suy nghĩ cũng biết.

Cô nhíu mày suy nghĩ, đáy lòng phức tạp không thể nói rõ rất cao hứng hay là mất hứng.

Mặt khác, Lưu Lập Quân thấy Dư Hề Hề không lên tiếng, thử hỏi: “Tiểu Dư, có nghe tôi nói chuyện không đấy?”

“… Vâng ạ, vẫn đang nghe.” Dư Hề Hề hoàn hồn, cong khóe môi, lễ phép nói: “Ngại quá, chuyện của em khiến cho chủ nhiệm Lưu lo lắng rồi.”

“Có là gì đâu chứ, nhân tài như cô, chúng tôi đều rất coi trọng.” Người nọ khéo léo cất giọng: “Được rồi, nếu thuận tiện thì ngày mai cô có thể trở về làm.”

“Em biết rồi ạ, cám ơn chủ nhiệm.” Cô bình tĩnh nói tiếp: “Không phiền chủ nhiệm nữa, hẹn gặp lại.”

“Đợi một lát.”

Dư Hề Hề nhíu mày, hỏi: “Chủ nhiệm còn có chuyện gì khác muốn nói sao?”

“Tiểu Dư à, tôi biết rằng trong khoảng thời gian này cô phải chịu nhiều ủy khuất, nhưng cô biết rồi đấy, tổ chức luôn luôn công chính và khách quan. Yên tâm đi, với năng lực của cô, chỉ cần làm tốt công việc sẽ không vấn đề.” Lại mở miệng, giọng hơi khó xử: “Ai da, chỉ là Tần thiếu tá đối với chúng tôi có chút hiểu lầm…”

Nói một nửa, phần thừa còn lại bản thân tự hiểu.

Dư Hề Hề cười nhạt, nói: “Chủ nhiệm cũng nói đó là hiểu lầm, thế thì chỉ cần giải thích là được. Khi nào có cơ hội, em nhất định sẽ nói rõ với Tần Tranh.”

Lưu Lập Quân mặt mày hớn hở, nói: “Được rồi, ngày mai đúng giờ đi làm.”

Điện thoại bị cắt đứt.

Trong văn phòng, người đàn ông trung niên bưng tách trà lên uống, chậm rãi nói: “Được rồi, cô ấy nói là ngày mai sẽ trở lại làm việc.”

Phó xử trưởng ngồi ở một bên ghế tựa, gật gật đầu, lại nói: “Đừng tức giận nữa.”

Lưu Lập Quân liếc ông ta một cái, nói: “Cô gái ấy trẻ tuổi như vậy, không thể không có cảm xúc sao?” Cúi xuống, bổ sung thêm: “Nhưng tôi đã trấn an rồi, không vấn đề gì lớn.”

Phó xử trưởng: “Không vấn đề? Theo tôi thấy vấn đề là rất lớn!” Vừa nói vừa gõ tay lên mặt bàn, giọng đè thấp: “Sau khi nghe xong đoạn ghi âm xong, đầu tôi như nổ tung. Trần Sơ là ai hả, là con gái cưng của chính ủy, chúng ta làm sao có thể trình báo sự thật lên cấp trên?”

“Không dám đắc tội với chính ủy, chẳng lẽ đắc tội Tần Tranh?” Lưu Lập Quân nhíu mày: “May mắn chuyện này không gây náo loạn, nếu chẳng may mà kinh động đến Tần lão tư lệnh, hai chúng ta thật sự sẽ gặp họa lớn.”

Phó xử trưởng nản lòng, lẩm bấm mắng: “Vậy ông nói xem, làm sao bây giờ?”

Lưu Lập Quân nhắm mắt day day huyệt thái dương, im lặng vài giây, nói: “Bất luận là như thế nào, kết quả đã rõ ràng rồi, chúng ta không thể đổ oan cho người tốt, cũng không thể buông tha kẻ xấu. Đây là sự thật.”

“Nhưng Trần chính ủy…”

Lưu Lập Quân hơi thiếu kiên nhẫn, ngắt lời: “Được rồi, được rồi, đừng lo lắng mù quáng nữa, Tần Tranh hành động có khi còn nhanh hơn hai lão già chung ta.”

Đột nhiên, Phó xử trưởng kinh ngạc hỏi: “… Chính cậu ấy gửi đoạn ghi âm qua?”

“Đúng vậy.”

Trong văn phòng lâm vào tĩnh mịch.

Một lát sau, Phó xử trưởng phục hồi tinh thần, sờ soạng ót, nói: “Nếu tôi nhớ không lầm, Tần Tranh chỉ mới lên chức thiếu tá, không sợ sự cố sẽ xảy ra?”

“Thôi, chuyện này chúng ta không thể quản cũng quản không xong.” Lưu Lập Quân mở mắt ra, sắc mặt ngưng trọng vài phần: “Bất luận là như thế nào, nếu bên kia đến đây bắt giải trình tình huống, chúng ta vẫn phải ăn ngay nói thật.”

***

Sau khi đến quân khu, Tần Tranh trực tiếp đi vào văn phòng chính ủy, đặt usb có đoạn ghi âm cuộc nói chuyện giữa anh và Trần Sơ lên bàn, sắc mặt lạnh lùng, nói: “Nếu nghe không hiểu, chính ủy có thể gọi một cuộc điện thoại đến hỏi cấp trên của căn cứ quân khuyển.” Nói xong, cũng không quay đầu, bước ra cửa.

Mặt khác, Hà Cương gọi điện thoại hẹn anh có việc, vì vậy anh rời quân khu đi đến văn phòng của tổ chống ma túy. Một giờ rưỡi chiều, hội nghị kết thúc, Hà Cương mời Tần Tranh đi ăn thịt dê nướng.

Hai người ngồi xuống.

Sắc mặc Tần Tranh không tốt, Hà Cương nhíu mày lấy thuốc đưa tới, châm lửa: “Cậu em, đừng mặt ủ mày chau nữa, cậu cứ vậy sẽ khiến cho tôi áp lực.”

Anh hơi nghiêng người, nâng tay che trán: “Cũng không có gì, chỉ là chuyện công tác thôi.” Nói xong cúi đầu.

Hà Cương nghe xong thì hưng trí tò mò, nhướng mày hỏi: “Chẳng lẽ là vì phụ nữ?”

Tần Tranh liếc mắt nhìn Hà Cương một cái, hỏi: “Có ý kiến?”

“…” Hà Cương cười rộ lên, bản thân cũng tự châm thuốc, vừa hút vừa nhìn Tần Tranh, hỏi: “Vẫn là cô gái xinh đẹp lần trước?”

“…”

Hà Cương: “Vẫn chưa đổi người?”

“Không có ý định.”

Hà Cương khép hờ ánh mắt, nhã khói, nói: “Hai người vẫn còn trẻ, đường đời còn dài, thời gian lâu biết đâu sẽ thay đổi…” Nói xong, cong khóe miệng, tươi cười tự giễu: “Đặc biệt là những người bận rộn công tác như chúng ta, nhiệm vụ hệ trọng, cùng vợ chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, chuyện gì cũng có thể phát sinh.”

Tần Tranh nhìn Hà Cương một lúc, hỏi: “Thế thì vợ chồng anh bao lâu mới gặp mặt?”

Hà Cương gắp một miếng thịt, lãnh đạm nói: “Hai tuần gặp nhau một lần.”

“Vậy cũng được.”

“Thì đấy.” Hà Cương nói xong, lòng hiếu kỳ không giảm, quay về đề tài cũ: “Cô gái kia chọc cậu mất hứng?”

“Không phải.”

Đang nói chuyện, chuông điện thoại vang lên, hai người cùng sờ túi quần.

Sau đó, Hà Cương nâng nâng cằm, nói: “Của cậu.”

Tần Tranh lấy điện thoại di động ra nhìn, đột nhiên bao nhiêu phiền muộn liền tan biến: “Ừ?”

Người ở đầu dây bên kia trầm mặc vài giây, sau đó mở miệng: “Anh vẫn bận sao?”

“Vừa họp xong, cùng đội trưởng Hà ăn thịt dê bên ngoài.” Tần Tranh đổi cánh tay cầm điện thoại, nhàn nhạt hỏi: “Em đang làm gì?”

“… Không làm gì cả.” Dừng một chút, lại sửa: “Đang xem TV.”

Tần Tranh vô thức mỉm cười, sau đó hỏi: “Nữ thần Hoa Tuyết?”

Dư Hề Hề ngớ người, tưởng mình nghe lầm: “… Anh nói cái gì?”

“Không có gì.” Anh cúi đầu cười, giọng trầm thấp: “Anh bận một chút, lát nữa sẽ trở lại. Em chọn địa điểm nào muốn đi trước, vườn bách thú cũng được, chiều nay anh đưa em đi chơi.”

Đối phương ngập ngừng: “Cũng không phải là trẻ con, đi vườn bách thú làm gì…” Hít sâu một hơi, cuối cùng nói: “Chủ nhiệm Lưu vừa gọi điện thoại cho em.”

“Ừ.”

“Ông ấy bảo em ngày mai trở về căn cứ làm việc.”

“Được, sáng mai anh đưa em đi.”

“…” Dư Hề Hề cầm chặt di động, cắn cắn môi dưới, chần chờ nói: “Nghe nói hôm nay anh đi tìm Trần Sơ, còn đem một đoạn ghi âm đưa tới quân khu Vân Thành?”

Tần Tranh nhíu mày, giọng hơi đè thấp: “Cuối cùng là em muốn nói cái gì?”

“… Cám ơn anh thôi.”

“Tiếp tục.”

Đối phương lại im lặng, hít sâu một hơi: “Anh cứ ăn trước, chờ anh về nhà rồi mới nói tiếp. Hẹn gặp lại.” Cúp điện thoại rồi.

Tần Tranh trầm mặc vài giây, không nói chuyện, cầm lấy áo khoác xoay người rời đi.

Hà Cương hồ nghi: “Cậu làm gì vậy? Bữa cơm này còn chưa ăn xong.”

“Anh cứ từ từ ăn.” Lạnh mặt, tiếng bước chân vững vàng đã bước đi xa, chỉ bỏ lại bóng lưng cao ngất.

“…”

Hà Cương lạnh cả người, bỗng nhiên lắc đầu bật cười, cử chỉ giống như người từng trải: “Vừa nghe giọng vợ đã sợ rồi.”