Mật thiết – Chương 47

Tần Tranh cùng Dư Hề Hề đi tới bệnh viện thăm mẹ con Trần Mỹ San.

Tinh thần của tiểu Siêu tốt hơn nhiều, nhìn thấy Dư Hề Hề cậu nhóc rất vui, nói chuyện không ít, một lát tâm sự về bài tập của giáo viên mỹ thuật, một lát lại tâm sự về bạn bè ở trong trường.

Chân trái bị cưa, nhưng điều đáng quý là cậu vẫn lạc quan.

Dư Hề Hề im lặng ngồi cạnh giường bệnh, trên mặt thỉnh thoảng lộ ra nụ cười nhàn nhạt.

Đứa nhỏ kia thật kiên cường, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt gầy đi không ít, tròng mắt to tròn vẫn ôm hy vọng bừng bừng sinh cơ.

Nửa giờ sau, tiểu Siêu ngáp một cái, mí mắt hơi sụp, dường như cậu buồn ngủ rồi.

Dư Hề Hề khẽ cong khóe miệng, bẹo má cậu, dịu dàng hỏi: “Tiểu Siêu có phải mệt rồi không?”

Cậu nhóc thở dài, giọng non nớt: “Em buồn ngủ rồi, lúc tỉnh dậy còn có thể nhìn thấy chị không?”

Cô hé miệng cười, vuốt ve cái đầu rối bời, ngữ khí bỡn cợt: “Sao vậy, nhớ chị hả?”

Gò má cậu nhóc trở nên phiếm hồng, hai tay lặng lẽ kéo chăn che mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt sáng trong, gật gật đầu, hình như có chút ngượng ngùng: “Vâng… Nhưng mà, chị sẽ chờ em tỉnh dậy chứ?”

“Ừ.” Dư Hề Hề nhỏ giọng đáp ứng, đứng dậy vươn vai, cẩn thận đắp lại chăn bông cho cậu, nhẹ nhàng dỗ: “Tiểu Siêu ngủ một giấc đi, chị đi mua kem cho em, chờ em tỉnh dậy sẽ có kem ăn. Được không?”

Vừa nghe xong cặp mắt của cậy liền sáng bừng, đáp: “Được ạ!”

Đang nói chuyện, cửa phòng bị đẩy ra, Dư Hề Hề quay đầu, một người đàn ông cao lớn tiến vào, bước chân vững vàng, khuôn mặt lãnh đạm anh tuấn.

Áp suất trong phòng bệnh rõ ràng lạnh hơn.

Tiểu Siêu theo bản năng chui vào chăn, sợ hãi, nhưng vẫn lễ phép chào hỏi: “Cháu chào chú Tần.”

Kỳ thực, không riêng gì đứa nhỏ trên giường bệnh, ngay cả Trần Mỹ San cũng thay đổi sắc mặt, rõ ràng câu nệ đứng lên ——

Trần Mỹ San gượng cười, nói: “Tần tiên sinh.”

Tần Tranh lãnh đạm gật đầu, không nói chuyện, chỉ đi đến bên cạnh Dư Hề Hề, đứng lại, cánh tay thon dài tự nhiên khoác qua vai cô, hai thân thể đối lập ấy thế mà lại xứng đôi, cô nhỏ giọng nói vào tai anh, anh khom lưng xuống nghe, sắc mặt như cũ lãnh đạm, nhưng biểu cảm rõ ràng ôn hòa.

“…” Trần Mỹ San nhìn bọn họ, không biết nghĩ tới cái gì, đáy mắt ảm đạm bỗng nhiên thất thần.

Dư Hề Hề nhỏ giọng: “Anh hỏi về chi phí chân giả thế nào rồi?”

Tần Tranh nói: “Cũng không đắt, nhưng phải đợi vết thương kia hoàn toàn hồi phục, bằng không có thể nhiễm bệnh.”

Cô gật gật đầu: “Chuyện này không vội.”

Vừa dứt lời, một cánh tay nhỏ bé tái nhợt vươn từ trong chăn ra nắm lấy vạt áo của Dư Hề Hề. Cô cúi đầu nhìn cậu nhóc nằm ở trên giường bệnh, hỏi “Sao vậy?”

Khuôn mặt tiểu Siêu tràn ngập nghiêm túc: “Chị, chị đã hứa với em là sẽ ở đây, không thể thừa dịp em ngủ mà vụng trộm rời khỏi nha.”

Trần Mỹ San nhíu mày thấp giọng, mắng: “Mau ngủ đi, không được mè nheo.” Quay đầu nhìn Dư Hề Hề, tươi cười xin lỗi: “Thằng bé không hiểu chuyện…”

“Không sao, dù sao tối nay tôi cũng không bận.” Nói xong, quay qua Tần Tranh: “Chúng ta đi thôi.”

Tần Tranh cúi mắt nhìn cô một cái, ánh mắt lãnh đạm, hỏi: “Đi đâu?”

Con ngươi lấp lánh chớp chớp, nói: “Mời anh ăn kem.”

***

Trước kia, Dư Hề Hề luôn biết hưởng thụ cuộc sống, sống phóng túng, vì vậy đối với các khu ẩm thực của Vân Thành cô đều nắm rõ. Ra khỏi bệnh viện quẹo trái, đi 20 phút có thể nhìn thấy một cửa hàng kem sữa chua rất nổi tiếng.

Chủ nhật, bảy giờ tối, toàn bộ thành thị náo nhiệt phồn hoa. Tiếng còi ô tô, giọng người đi đường nói chuyện, trăng trên đỉnh đầu, đèn đường lấp lánh, đan xen âm thanh và màu sắc hòa trộn lẫn nhau.

Một vài phút sau, rời xa khu ồn ào náo nhiệt, cô dẫn anh đi vòng qua con hẻm.

Xung quanh yên tĩnh, hai bên là hai bức tường, đèn đường trên cao rọi xuống bóng dáng hai người.

Tần Tranh nắm tay Dư Hề Hề bước đi, cô không chịu nhìn đường, mém chút nữa là vấp cục đá. Anh nhanh tay ôm cô, bàn tay to thuận thế sờ soạng cặp mông kia, cô hoảng hồn hô lên.

“Đau em!”

Tần Tranh: “Ai bảo em không nhìn đường.”

“…” Dư Hề Hề bĩu môi che miệng, mất hứng lẩm bẩm: “Sức của anh vốn mạnh, khẳng định là mông em sưng đỏ rồi.”

Tần Tranh mặt không biểu cảm: “Đỏ thì về hôn cho hết.”

Câu này nói ra vô cùng bình thản, cô lập tức ngây người, vài giây sau mới mặt đỏ tai hồng: “Ai cho phép anh hôn hả!”

“Em thành thật một chút.”

Dư Hề Hề nóng mặt, bay lên đá qua một cước, hừ lạnh, càng chạy càng nhanh, không ngờ anh lại dám phản ứng như thế.

Chân của Tần Tranh rất dài, hai ba bước liền đuổi kịp, cười nhẹ, ôm lấy thắt lưng Dư Hề Hề. Cô phồng má thở, giãy giụa vẫn không tránh được anh, há mồm liền định cắn.

Anh lập tức nhíu mày, bàn tay nhanh chóng nâng cằm cô, áp môi mình hôn xuống.

Cứ khoảng mười phút là bọn họ lại ầm ĩ một lần, đến tiệm kem vừa tròn tám giờ tối, trong cửa hàng đa phần là sinh viên, ăn mặc thời trang tràn ngập bầu không khí trẻ trung.

Dư Hề Hề đứng trước quầy chọn món, sau đó liếc mắt nhìn về phía người đàn ông bên cạnh, hỏi: “Có rất nhiều loại, anh muốn ăn loại nào?”

Tần Tranh cũng không quan tâm, chỉ lãnh đạm nói: “Tùy em.”

Anh không thích đồ ngọt, bởi vì theo cô đến đây, nên thuần túy không muốn làm cô mất hứng.

Cô bất lực dựa theo khẩu vị của mình, gọi 3 phần mang đi.

Trên đường trở về bệnh viện, người ít hơn rất nhiều, con hẻm nhỏ ngày càng vắng vẻ.

Tần Tranh xách trong tay hai phần, cô gái trẻ tuổi bên cạnh đang mút kem, lẩm bẩm dạy đời: “Em nói cho anh biết nha, ăn đồ ngọt có thể thay đổi tâm trạng đó, đây là dựa trên khoa học. Mặt anh lúc nào cũng nghiêm túc, cứ như toàn bộ thế giới này đều nợ tiền anh, thật dọa người, tốt nhất là anh nên ăn nhiều thứ này.”

Anh im lặng vài giây, liếc cô, ngữ khí trầm thấp: “Anh đáng sợ vậy sao?”

“Đúng vậy.” Cô vừa ăn kem vừa gật đầu, nói: “Chẳng lẽ anh không phát hiện? Diện mạo này, khí chất này, căn bản không giống người tốt, vừa rồi anh dọa tiểu Siêu đó thôi. Thằng bé gọi em bằng chị, thế nhưng lại kêu anh bằng chú, vai vế lộn xộn cả lên.”

Logic này khiến cho Tần Tranh buồn cười, hỏi: “Thế nên lỗi đó thuộc về anh?”

Dư Hề Hề lại tiếp tục mút kem, không kiên nhẫn khoát tay, nói: “Quan trọng không phải là chuyện đó, quan trọng là anh nhanh mà nếm thử kem em đã mua, ăn nhiều đồ ngọt tâm trạng sẽ tốt lên, nhiệm vụ của anh hẳn là gần đây rất nặng…” Ngừng lại, giọng hơi nhỏ: “Em không thể giúp được anh, nhưng đổi lại có thể điều tiết tâm trạng cho anh.”

Tần Tranh quay đầu, con ngươi tối đen nhìn chằm chằm cô.

“…” Cô hồ nghi quan sát, bị ánh mắt kia khiến cho run sợ, hỏi: “… Vì sao lại nhìn em như vậy?”

“Ăn nhiều đồ ngọt nên tâm tình tốt lên?”

Dư Hề Hề gật đầu, ước chừng vài giây sau cũng không chắc chắn: “… Hình như là vậy? Em nghe nói…”

Âm cuối còn chưa kịp thốt lên, hơi thở đã bị nuốt trọn.

Anh siết chặt eo cô, khom lưng cắn vào vành môi, nụ hôn này thật sự mãnh liệt, giống như mang cô khảm vào bất tận. Cô sững sờ trừng mắt, lưỡi anh công thành đoạt đất cường ngạnh len vào, không bao lâu sau, trước mắt cô như có một màn sương mờ che chắn, cả người mềm oặt, bị anh ép sát vào tường rồi.

Đầu lưỡi tê rần, dường như anh mút hết chất ngọt ở trong khoang miệng cô, thở khó khăn anh mới ngừng lại.

Anh dí sát trán cô, nói: “Ngọt quá.”

Dư Hề Hề quay đầu khôi phục hô hấp, nhịn không được đánh Tần Tranh, vừa thẹn vừa tức: “Bất cứ lúc nào anh cũng động dục được sao, anh là động vật đúng không?”

Tần Tranh khép hờ mí mắt, ngữ khí nặng nề: “Lần đầu tiên anh ôm em, hình như cũng trong một con hẻm.”

“…” Cô hơi giật mình, giọng vô thức: “Đúng vậy, lúc đó mém chút nữa là em Hàn thiếu gia bắt nạt, anh ở đâu đột nhiên xuất hiện, kết quả em bị anh khi dễ…” Ngừng lại, bỗng nhiên buồn cười: “Lúc đó em nghĩ, nhất định phải đem người đàn ông này lóc từng miếng thịt mới hả giận.”

Anh im lặng ôm cô, nhàn nhạt hỏi: “Có biết lúc đó anh nghĩ gì không?”

“Nghĩ gì?”

“Cô gái này nhất định phải của tôi.”

***

Chủ nhật trôi qua nhanh chóng.

Buổi sáng, Dư Hề Hề đau nhức đến nỗi không muốn nhúc nhích, lật người, nghe thấy tiếng nước chảy ở trong phòng tắm. Cô nhíu mày, lấy điện thoại ra nhìn, vừa đúng bảy giờ.

Không qua bao lâu, tiếng nước ngừng chảy, Tần Tranh không mặc quần áo bước ra, đứng trước mặt cô cũng không e dè.

Dư Hề Hề quấn nhanh chăn, thấy trên lưng và cổ anh đều là vết cào, không khỏi đỏ mặt dời mắt, hỏi: “Anh đi làm ạ?”

Tần Tranh ừ một tiếng, giọng bình thản: “Hà Cương mới gọi điện thoại cho anh.” Vừa nói vừa mặc quần áo vào, đi vòng qua giường, tay xoa mặt cô: “Ngoan, dậy đi, anh có nấu sủi cảo nhân củ sen mà em thích. Ăn xong anh đưa em đi làm.”

Nghe vậy, sắc mặt của Dư Hề Hề khẽ biến, con ngươi âm u vài phần, cắn cắn môi, tươi cười xấu hổ: “Em, em không cần phải đi làm nữa…”

Tần Tranh sắc bén nhìn cô, nhíu mi, giọng hơi trầm: “Ý em là gì?”

“… Em nghỉ việc rồi.” Nói xong, kiệt sức nhìn: “Mấy ngày trước em mới từ chức.”

Tay cô siết chặt, Tần Tranh trầm giọng, hỏi: “Kể với anh, đã xảy ra chuyện gì?”

“… Không có gì, chỉ là sai lầm trong công việc thôi.” Cô cười cười, tay nhẹ nhàng đẩy người anh: “Đội trưởng Hà tìm anh có việc, mau đi đi, đừng chậm trễ.”

Tần Tranh cúi đầu im lặng nửa phút, không hỏi nhiều, chỉ hôn vào môi cô một cái: “Ngủ tiếp đi.” Nói xong, trực tiếp mở cửa rời đi.

Mấy phút đồng hồ sau, chiếc xe Jeep màu đen phi ra khỏi ký túc xá.

Người ngồi ở chỗ tay lái đưa thuốc lên miệng, tay bật bật lửa, con ngươi híp lại nhìn thẳng phía trước. Giây lát, anh cầm điện thoại lên gọi, giọng lạnh lùng: “Tôi là Tần Tranh, giúp tôi nối máy với cấp trên của bộ phận chính trị.”

***

Pass chương 48: không dùng vietkey, không dấu, không cách, không viết hoa.

1. Tên sát thủ giết chết Rắn Hổ Mang, giả dạng làm nghề gì (7 ký tự)?

Nếu trả lời đúng mà bị báo sai, bạn thử đăng nhập rồi trả lời ạ.