Mật thiết – Chương 45

Sau khi ngủ dậy, Dư Hề Hề vẫn còn rất buồn ngủ, hai tay xoa mắt, ngáp một cái, đầu rối bời ngồi lên. Ánh mắt mơ hồ liếc một vòng, đột nhiên sững sờ.

Chiếc mũ quân y đặt cạnh áo sơmi nam, kiểu dáng đơn giản, bên cạnh còn có một cái thắt lưng.

Cửa phòng ngủ vẫn mở, tiếng nước ào ào từ phòng tắm truyền ra.

“…” Dư Hề Hề ngẩn ngơ, xuống giường, mang dép lê bước ra phòng ngủ, lập tức đi thẳng vào phòng tắm.

Đèn vàng mờ ảo, cửa mở một nửa, ánh sáng rọi ra bên ngoài. Cô mấp máy môi, không cần suy nghĩ cũng biết ai ở trong đó, tay phải khẽ nhúc nhích, nhẹ nhàng đẩy cửa.

Tiếng nước chảy dừng lại.

Đập vào mặt là hơi nước nong nóng, nóng đến gò má đỏ lên. Cô ngước mắt nhìn, thân hình cường tráng xông vào tầm nhìn, bóng lưng dày rộng ngất ngưỡng.

Tần Tranh đã tắm rửa xong, vừa khoác quần đùi, nghe thấy động tĩnh liền quay đầu nhìn lại, mái tóc ướt đẫm, trán còn dính nước. Giây lát, cô nghe thấy anh hỏi: “Ngủ đủ chưa?”

Nói xong, một tay cầm khăn lau ót, thoải mái để cô chiêm ngưỡng cơ thể.

“… Khụ, khụ, vâng.” Dư Hề Hề đáp bừa, tầm mắt không tự chủ lại dời xuống, đảo qua là cơ bụng tám múi, xuống chút nữa đến xương hông thật rộng, hai bên rắn chắc vô cùng, còn dưới rốn…

Cô bỗng nhiên ho khan, dời tầm mắt, nhỏ giọng nói: “Anh cứ sử dụng phòng tắm trước đi, chờ lát nữa em mới rửa mặt.” Nói xong, xoay người đi ra ngoài.

Giọng nói trầm thấp vang lên sau lưng, lười nhác: “Thấy qua bao nhiêu lần rồi, còn xấu hổ cái gì.”

“…” Động tác của cô chợt cứng đờ, quay đầu, mạnh miệng phản bác: “Ai xấu hổ chứ.”

“Vậy em trốn cái gì.”

Dư Hề Hề im lặng một lát, khẽ cắn môi, sau đó ra vẻ trấn định đi đến bồn rửa tay, cố gắng giả vờ bình thường, hỏi: “Tối qua, tối qua anh về khi nào vậy?”

“Nửa đêm, hơn ba giờ sáng.”

Giọng nói của Tần Tranh thật bình tĩnh, con ngươi sâu thẳm nhìn thẳng mặt cô, thời tiết nóng bức, người phụ nữ này lại mặc chiếc váy ngủ màu trắng, cơ hồ chỉ là một miếng vải mỏng tan, vạt áo chỉ ngắn tới bắp đùi, chân dài lộ rõ.

Tầm mắt anh di chuyển lên người cô, không kiêng nể gì, mang theo nồng tính xâm lược dày đặc.

Cô cúi đầu chuyên tâm rửa mặt, đột nhiên cảm giác được cái gì, liếc mắt nhìn vào gương, con ngươi kia sâu thẳm đến không thấy đáy.

“Sao vậ…” Dư Hề Hề ngập ngừng: “Sao vậy?”

Bàn tay to nắm giữ eo cô từ phía sau lưng, dán sát người vào, cúi đầu tham lam hít ngửi mùi thơm, giọng khàn khàn: “Dư tiểu thư, em ăn mặc thế này là muốn quyến rũ ai vậy hả?”

Vải dệt mỏng manh, bàn tay anh thô ráp cơ hồ không hề trở ngại chạm vào làn da cô.

Lỗi tai của Dư Hề Hề nóng lên, theo bản năng đè chặt bàn tay to đang giở trò, xấu hổ quẫn bách giải thích: “Đây là đồ mua ở trên mạng…”

Tần Tranh nhàn nhạt ừ một cái, ôm sát cô, hôn xuống chiếc cổ trắng noãn: “Rất đẹp.”

“…” Anh không cạo râu, râu xước vào da thịt mềm mại, ngứa ngáy. Cô lưỡng lự mím môi, bàn tay nhỏ bé thong thả đặt trên mu bàn tay anh, tươi cười yếu ớt: “Anh nói chiếc váy này sao? Là hàng giảm giá, chỉ hai trăm tệ.”

Tay anh lại sờ mó xung quanh, vùi đầu, hôn mạnh vào cổ cô: “Anh nói em.”

Dư Hề Hề căng thẳng, lồng ngực đập mạnh, gò má càng hồng.

Nửa phút sau, ngón tay thô ráp lại nhẹ nhàng đảo qua, cô run rẩy, bị anh làm cho khóc rồi.

Con ngươi Tần Tranh đen như một ngọn đuốc, tròng mắt sáng quắc nhìn chằm chằm cô, giọng đáng sợ: “Không mặc nội y?”

“… Ai ngủ còn mặc nội y.” Cô xấu hổ muốn chết, theo bản năng che hai tay trước ngực, chán ghét ngăn bàn tay kia: “Không được làm loạn… Anh!”

Lời còn chưa dứt, anh đã trực tiếp cúi đầu nâng mông cô lên, cường thế bá đạo dùng sức đâm vào, sau đó anh ôm cô trở về phòng ngủ.

***

Sau khi kết thúc, Dư Hề Hề mệt mỏi nằm ườn trên giường, mặt cô hồng hào yếu ớt ru rú trong chăn. Anh khẽ hôn xuống mi tâm cô, quét một đường trên thân thể kia dụ dỗ, cuối cùng cô ngây ngô đáp lại.

Không biết qua bao lâu, môi anh mới rời đi, tiếp tục chậm rãi hôn xuống.

Dư Hề Hề rất muốn nằm ngủ, người đàn ông kia đúng là không biết mệt, in không biết bao nhiêu vết hôn lên người cô, lại cường thế vồ lấy cô.

Cuối cùng, anh kéo chăn bao bọc cả cô, ôm cô vào lòng.

Ai cũng không nói chuyện, trong phòng im ắng.

Gò má cô dán vào ngực anh, cô nghe tiếng tim anh đập, từng phát từng phát trầm ổn và mạnh mẽ…

“Tối qua anh về…” Cô mở miệng hỏi: “Tối qua anh về sao em không biết?”

Cúi đầu, nhàn nhạt nhìn về phía cô, nói: “Em ngủ say quá.”

Cô chớp mắt mấy cái, hỏi: “Phải không?”

“Ừ, rất say.” Tần Tranh lấy ngón cái và ngón trỏ miết nhẹ cằm cô, lại cúi đầu không nặng không nhẹ cắn một cái: “Hôm qua anh hôn em đến thế nào em cũng không chịu tỉnh.”

Cô nâng tay đánh anh, rõ ràng ngượng ngùng: “Sao không trực tiếp gọi em dậy, hôn cái gì mà hôn.”

Anh nhàn nhạt nói: “Anh nhớ em nên muốn hôn em thôi.”

“…”

Dư Hề Hề im lặng một lát, bỗng nhiên cô phát hiện cánh tay anh nổi gân, giọng lo lắng: “Anh không đắp chăn lạnh thì sao?”

Tần Tranh nói: “Không lạnh.”

“Sao anh xa cách vậy, đắp cùng em này.”

Anh lại miết cằm cô, tà ác nhíu mày, giọng trêu đùa: “Toàn thân em giống như đậu hủ, sờ chỗ nào cũng đều mềm mại, không xa cách, không sợ anh lại giở trò thú tính sao?”

“…” Dư Hề Hề xấu hổ cắn Tần Tranh một cái, thấp giọng đỏ mặt: “Mặc kệ anh.”

Người này tinh lực tràn trề, lúc huấn luyện ở Thạch Xuyên tối về còn có thể “hành hạ” cô, huống chi là tình trạng bây giờ.

Dư Hề Hề im lặng không nói.

Hai người thân mật hơn nửa giờ, cô đói bụng rồi, dạ dày kêu to. Tần Tranh mỉm cười, lại miết môi cô hôn một lúc: “Mệt rồi thì ngủ đi.” Nói xong, xuống giường đi đến phòng bếp.

Dư Hề Hề không muốn nấu ăn, từ lúc Tần Tranh đi công tác, ba bữa cô đều ăn ngoài, cho nên tủ lạnh trống rỗng, chỉ có vài trái cà chua và trứng gà dùng để đắp mặt nạ.

Tần Tranh chống nạnh đứng trước tủ lạnh, híp mắt suy nghĩ nên làm món gì. Giây lát, anh đi vào phòng lưu trữ, tìm được một túi rau và mì sợi.

Một lát sau, anh bận rộn trong bếp.

Dư Hề Hề cuộn mình nhếch miệng, ở trên giường lăng qua lộn lại. Cảm xúc ngọt ngào giống như dòng nước ấm, chảy qua từng tế bào của mỗi dây thần kinh.

Đột nhiên, “Đinh” một tiếng.

Cánh tay trắng nõn từ trong chăn mò ra, cầm điện thoại trên tủ đầu giường…

Chu Dịch: cậu chuyển lại tiền viện phí cho tớ à?

Dư Hề Hề: ừ.

Chu Dịch: đã nói là không cần mà.

Dư Hề Hề: không được, chuyện của mẹ con họ tớ không muốn cậu xen vào.

Chu Dịch: chơi chung với nhau lâu rồi mà cậu còn khách sáo sao?

Dư Hề Hề: …

Chu Dịch: (→_→)

Dư Hề Hề: (= ̄ω ̄=)

Lần này Chu Dịch dừng vài giây mới gõ tiếp: đang làm gì vậy? Ăn cơm chưa?

Cô nhỏ giọng nói: ở nhà, vẫn chưa ăn.

“Đã trễ thế này còn chưa ăn cơm?”

“… Cũng sắp rồi.”

Chu Dịch lại khốn đốn vài giây, ngữ khí hồ nghi: ai làm?

Dư Hề Hề im lặng một lát, chớp chớp mắt, gõ hai chữ: Tần Tranh.

Bạn tốt chế nhạo trêu ghẹo: “A a, ra là Tần thủ trưởng, anh ấy biết nấu cơm sao? Người đàn ông của cậu thật hoàn mỹ.”

Giọng điệu này quá tự nhiên, quá khứ và hiện tại vẫn như cũ. Không biết vì sao trong lòng cô lại thở dài, nhếch môi, gõ mấy chữ.

Sau đó bọn họ lại tiếp tục nói chuyện phiếm.

Không bao lâu sau, Dư Hề Hề lại chống cằm gõ: Chu Dịch, tớ có chuyện này muốn nói với cậu.

Chu Dịch: Chuyện gì?

Nghe nói tối hôm tiểu Siêu mổ, trong bệnh viện có người bị chết.

Chu Dịch: … trong bệnh viện ngày nào chẳng có người chết…

Dư Hề Hề: không phải, hình như là bị ám sát.

Chu Dịch: ám sát? Cậu nghe ai nói vậy? Người chết là ai? Có bắt được hung thủ không? Nhưng sao tớ không thấy cảnh sát ở bệnh viện.

Dư Hề Hề nhíu mày gõ: ngày hôm qua có hai cảnh sát đến tìm tớ, là do bọn họ nói với tớ, hơn nữa tớ cũng hoài nghi là do người lao công kia làm…

“…” Cô nhẹ nhàng cắn môi, do dự mãi mới dám nói chuyện này với Chu Dịch, cuối cùng xóa toàn bộ nội dung, một lần nữa gõ lại: nghe một người bạn nói, cũng không biết thật giả.

Vừa định gửi tiếp, cửa phòng ngủ bị đẩy ra, tiếng bước chân trầm ổn truyền vào.

Tần Tranh bước tới, chỉ nhìn thấy người trên giường ló đầu ra khỏi chăn bông, mắt to nhìn nhìn anh.

Dư Hề Hề hỏi: “Có gì ăn không ạ?”

Anh nhàn nhạt gật đầu.

Dư Hề Hề vội vàng nhặt áo ngủ khoác lên, xốc chăn, cúi đầu liếc một vòng, trên sàn không có dép lê. Cô quẫn bách nhớ tới trước đó bị anh ôm vào phòng ngủ, đôi dép lê bị đánh rơi trong toilet, xấu hổ cuộn tròn nói: “Anh vào toilet tìm dép giúp em đi, chắc là nó rơi trong đó…”

“…” Anh ngại phiền toái, cánh tay luồn qua chăn bông bồng cô lên, xoay người trực tiếp đi đến phòng khách.

Mùi thơm xông lên mũi, trên bàn là hai bát mì trứng cà chua, một bát lớn một bát nhỏ, tương đối hài hòa.

Tần Tranh đặt cô ngồi xuống ghế, bình thản nói: “Không còn gì khác để nấu, em ăn tạm đi.”

Đôi mắt cô sáng rực, cầm đũa thử một miếng, quả thật rất ngon.

“Ngon quá.” Dư Hề Hề cười khanh khách, nhịn không được liền trêu: “Lần trước anh nấu cháo cũng rất ngon. Xem ra sau này giặt quần áo và nấu ăn em phải bàn giao cho anh rồi.”

Tần Tranh nâng mí mắt nhàn nhạt nhìn, giây lát cong môi nói: “Vậy thì nhanh chóng sinh cho anh một đứa, đến lúc đó, muốn anh hầu hạ em thế nào cũng được.”

Lời này là ba phần thử, bảy phần nghiêm túc, cô nghe xong liền đỏ mặt, mạnh tay gắp cà chua bỏ vào miệng, lắp bắp trả lời: “Kết hôn ư, em vẫn chưa chuẩn bị tâm lý.”

“Anh thì bất cứ lúc nào.”

“Cái gì… Cái gì bất cứ lúc nào?”

“Đăng ký kết hôn.” Anh nhìn cô chằm chằm, ánh mắt trìu mến: “Miễn là em gật đầu.”

“…” Đầu ngón tay của Dư Hề Hề run lên, tim đập thình thịch, nói quanh co: “Nhưng mà em cảm thấy bây giờ không phải là lúc…”

Anh khẽ nhíu mày, thấp giọng hỏi: “Chẳng lẽ em không muốn kết hôn với anh?”

“Không phải.” Cô cắn cắn môi, hai má ửng hồng: “Em chỉ cảm thấy thời gian chúng ta quen nhau đưa đủ, nếu bây giờ đăng ký kết hôn, quá vội vàng rồi.”

Tần Tranh không nói, lặng lẽ gật đầu: “Anh hiểu rồi.”

“… Anh hiểu cái gì?”

Anh liếc cô một cái, nói: “Em sợ anh không đủ điều kiện để em tin tưởng phó thác cả đời, cho nên vẫn muốn kiểm tra tình thế.”

Dư Hề Hề nghẹn ngào: “Cũn… Cũng không phải như vậy.” Ngừng lại, hắng giọng một cái, nghiêm túc giải thích: “Kỳ thực, hai chúng ta đang ở trong giai đoạn mà mọi người thường nói, ‘thời kỳ yêu nhau cuồng nhiệt’, chính vì quá cuồng nhiệt nên đầu óc sẽ không tỉnh táo, căn bản không nhìn ra được khuyết điểm của đối phương…”

Cô vùi đầu ăn, sau đó vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “Kỳ thực mà nói, anh ngoài gương mặt lạnh lùng, mỗi khi yêu đều giở thói lưu manh, da mặt dày, háo sắc, thể lực tốt, cũng không có tật xấu gì.”

Tần Tranh: “…”

“Nhưng mà tật xấu của em thì nhiều lắm. Nóng nảy nè, lười nấu ăn nè, lại thích khóc nữa chứ… Vì vậy trước giờ em chỉ có Chu Dịch làm bạn. Em vì nghĩ tốt cho anh, hôn nhân đại sự cả đời, em muốn anh nghiêm thúc suy nghĩ…”

“Không cần phải suy nghĩ, em vốn là của anh rồi.” Anh ngắt lời cô, biểu cảm và giọng nói vô cùng bình thảnh: “Dành chút thời gian đồng ý kết hôn với anh, chúng ta tranh thủ ba năm hai đứa.”