Mật thiết – Chương 44

“Về nhà?” Dư Hề Hề ngạc nhiên gằn từng chữ: “Thật không ạ? Anh không gạt em đúng không?”

Tâm tư đơn thuần của cô gái nhỏ vui lên thấy rõ, Tần Tranh thay đổi tay cầm điện thoại, nhếch môi, cơ hồ có thể tưởng tượng ra đôi mắt trong sáng đang mở to, đáy lòng mềm oặt, cúi đầu trêu: “Chỉ mới xa nhau có một ngày, nhớ anh rồi hả?”

“…” Gò má Dư Hề Hề phiếm hồng, thẹn thùng cầm chặt di động trong tay, theo bản năng di chuyển ra xa vài bước, xấu hổ vì sợ Chu Dịch nghe thấy, mạnh miệng nói: “Anh đừng mơ.”

Tần Tranh nhàn nhạt cười, nói: “Có phải là con nít đâu, còn bày đặt thẹn thùng.”

Tâm trạng của cô chán nản cả ngày, lúc này bỗng nhiên vui tươi, cong môi, nhỏ giọng phản bác: “Xùy, ai thẹn thùng hả.”

“Thật không?”

“Đương nhiên.”

“Được.” Tần Tranh nhàn nhạt nói: “Tối nay phải giáo huấn em.”

Dư Hề Hề hơi choáng váng một chút, trong đầu đột nhiên hiện ra các hình ảnh cấm, khuôn mặt đỏ ửng, mắng: “Mặt dày.”

“Anh đã nói gì đâu mà em bảo anh mặt dày, hả?”

“Anh…”

Tần Tranh khẽ nheo cặp mắt, miệng cắn thuốc, chậm chạp cười: “Cả ngày toàn mơ mộng viễn vông, háo sắc thấy rõ.”

“…”

Dư Hề Hề im lặng không nói, bĩu môi, thở hổn hển: “Ai háo sắc hơn ai bản thân tự biết.”

Anh im lặng vài giây, lại mở miệng hỏi: “Tình trạng của thằng bé kia thế nào rồi?”

“Đã phẫu thuật cắt chân, hiện tại được chuyển vào phòng bệnh phổ thông, không nguy hiểm đến tính mạng.” Nói xong, đáy mắt tối sầm, cúi đầu thở dài: “Nó còn nhỏ như vậy, không có chân trái, sau này chỉ sợ khó đi.”

“Còn sống là tốt rồi, Hề Hề, em đã tận lực giúp đỡ rồi, chuyện khác đừng nghĩ nhiều.”

Dư Hề Hề thoáng gật đầu: “Vâng.” Bỗng nhiên nhớ tới cái gì, nghi hoặc hỏi: “Đúng rồi, rõ ràng là anh đang có công tác ở Thạch Xuyên, vì sao phải trở về?”

“Trở về hầu hạ tiểu tổ tông nhà anh, không được sao?”

“…” Bên tai nóng bừng, xấu hổ đến dậm chân: “Này! Tần Tranh! Trêu em khiến anh thú vị lắm sao!”

“Ừ, thật ra anh có nhiệm vụ quan trọng.”

Nghe vậy, đồng tử của cô liền co rút lại, biết rõ công việc của anh đều sẽ liên quan đến chuyện cơ mật, tự nhiên không hỏi tiếp nữa, chỉ nói: “A, vậy lần này anh trở về trong bao lâu?”

“Cũng không rõ.”

Vừa mới nói xong, trong ống nghe mơ hồ truyền đến một giọng chiến sĩ trẻ gọi “Tần doanh trưởng”, Tần Tranh lãnh đạm nói gì đó, lại vội vàng dịu dàng với cô: “Được rồi, em ngoan ngoãn một chút, ăn cơm trước, anh có chút chuyện cần xử lý.”

“Vâng ạ.”

“Buổi tối nhớ để cửa cho anh.”

Hai má của Dư Hề Hề nóng bừng, nhỏ giọng nói: “Vâ… vâng.”

“Cúp máy đi.”

“Vâng.” Hai người đều chờ đối phương cúp máy.

Vài giây sau, cô vẫn duy trì động tác ngây ngốc, giọng anh vang lên, có chút buồn cười: “Ngớ ngẩn gì đấy, anh bảo em gác điện thoại.”

“… Vâng, em biết rồi.” Dư Hề Hề hoàn hồn day trán, tay chạm nhẹ lên biểu tượng màu đỏ của màn hình điện thoại, xoay người, liếc mắt, gương mặt Chu Dịch gần trong gang tấc.

Cô giật mình hét lên: “Này, cậu là quỷ đó hả, đứng gần tớ như vậy làm gì!”

Chu Dịch quan sát Dư Hề Hề, nhíu mày, giọng điệu chế nhạo: “A, sợ tớ nghe thấy chứ gì.”

“Xùy, ai thèm sợ chứ.”

“Tần doanh trưởng gọi?”

“Ừ.”

Chu Dịch hỏi: “Đã nói gì với cậu rồi?”

Dư Hề Hề nhợt nhạt cười: “Anh ấy nói tói nay sẽ về lại Vân Thành.”

“Về Vân Thành?” Chu Dịch nhíu mày suy nghĩ, hỏi: “Không phải là anh ấy đang nhận nhiệm vụ ở Thạch Xuyên sao?”

Cô cười, cầm bốn hộp cơm trở lại phòng bệnh, thuận miệng nói: “Nghe đâu có nhiệm vụ ở Vân Thành.”

“…” Chu Dịch mím môi, không nói tiếp nữa.

Trong phòng bệnh thật yên tĩnh, cậu bé nằm trên giường đang mơ mơ màng màng ngủ, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, trán đổ đầy mồ hôi.

Trần Mỹ San trầm mặc ngồi cạnh, nắm tay con trai, thỉnh thoảng lấy khăn giấy lau mồ hôi cho cậu, động tác nhẹ nhàng cẩn trọng.

Dư Hề Hề liếc mắt nhìn một vòng, nâng tay huých cùi chỏ của Trần Mỹ San, chị ta chớp mắt một cái, chỉ thấy Dư Hề Hề đưa hộp cơm tới trước mặt mình.

Trần Mỹ San lắc đầu, cười gượng: “Cám ơn em, chị không đói, các em cứ ăn đi.”

Dư Hề Hề nhíu mày thành hình chữ xuyên, cúi đầu nói: “Từ tối hôm qua đến giờ chị chưa ăn gì, muốn thành tiên sao? Không hợp khẩu vị thì cũng phải ăn, tiểu Siêu cần chị chăm sóc, nếu thân thể chị suy sụp, tiểu Siêu phải làm sao?”

“…” Trần Mỹ San nghẹn lời, không lay chuyển được đành phải thỏa hiệp, cầm đũa gắp đồ ăn, bỏ cơm vào miệng.

Dư Hề Hề và Chu Dịch sợ quấy rầy tiểu Siêu ngủ, vì thế bưng cơm ra ngoài ngồi.

Chu Dịch cầm đũa gắp tôm trong hộp của mình qua cho Dư Hề Hề, bình thản nói: “Món này cậu thích nhất nè, không cần cảm ơn.”

Cảnh tượng cách biệt, bỗng nhiên làm cô nhớ tới thời học đại học.

Khi đó bốn người ở trong một gian phòng, quan hệ giữa cô và Chu Dịch rất thân. Thân đến nỗi ăn cơm hay đi dạo phố đều phải đi cùng. Hai cô thường hay chia xẻ thực phẩm, chia xẻ tâm sự, chia xẻ cả bí mật của nhau, từ trước đến nay không hề giấu diếm.

Từ lúc nhập học đến lúc tốt nghiệp, từ tốt nghiệp đến tận bây giờ, nhoáng một cái đã gần bảy năm, số lần các cô cãi nhau nhiều đếm không xuể, nhưng cảm tình này chưa bao giờ biến chất.

Dư Hề Hề bỏ tôm vào miệng, vừa ăn vừa nói: “Cậu bận rộn cả ngày rồi, cơm nước xong xuôi thì trở về đi, ở đây có tớ trông chừng. Bây giờ Trần Mỹ San túc trực ở bệnh viện, cậu cũng ở đây, cửa hàng vật nuôi phải làm sao.”

Chu Dịch nói: “Không cần, đóng cửa vài ngày cũng không ảnh hưởng.” Tiếp theo nhíu mày: “Nhưng còn cậu thì sao? Lâu rồi không trở về nhà, cậu mới là người phải nhanh về nghỉ ngơi.”

“Không sao, tớ không mệt lắm.”

“Không phải tối nay Tần thủ trưởng sẽ trở về sao?”

“Nửa đêm anh ấy mới về đến nhà, tối nay tớ trở lại là được.” Dư Hề Hề kiên trì nói: “Nghe lời tớ, cơm nước xong xuôi hãy trở về đi. Nếu cậu thật sự lo lắng cho tiểu Siêu, tối nay lúc tớ về nhà tớ sẽ gọi cậu thay ca.”

“Tớ không…”

“Biết rõ cưỡng ép tớ sẽ không hiệu quả, đúng không?”

“…” Chu Dịch bất lực đành phải đáp ứng, vùi đầu ăn cơm. Thuận miệng hỏi: “Cậu nói Tần thủ trưởng về lại Vân Thành là có nhiệm vụ?”

“Ừ.”

Chu Dịch hiếu kỳ: “Nhiệm vụ gì vậy?”

Dư Hề Hề nhún vai: “Chuyện này tớ cũng không biết, anh ấy luôn luôn thần thần bí bí, hỏi cái gì cũng không nói, hỏi mãi không được thế nên tớ không hỏi nữa.”

Chu Dịch chậm rãi gật đầu: “Dù sao cũng là người trong quân đội, cơ mật quân sự đương nhiên không thể nói với chúng ta.”

“Chuyện khác tớ sẽ không quản. Tớ chỉ hy vọng anh ấy được bình an, vĩnh viễn không gặp chuyện gì nguy hiểm.” Nói xong bỗng nhiên xả môi cười, nửa thật nửa đùa: “Nhưng mà thời điểm này, dường như tớ không chắc.”

Chu Dịch liếc mắt nhìn, lặng im thật lâu, nói: “Hề Hề, cậu càng ngày càng thích Tần Tranh rồi.”

“… Hả?” Dư Hề Hề hơi giật mình, theo quán tính dùng đầu ngón tay chống cằm, hồ nghi hỏi: “Vì sao lại nói như vậy?”

Chu Dịch bình thản mỉm cười: “Mỗi lần nói đến anh ấy, ánh mắt của cậu đều sáng bừng lên.”

Gò má Dư Hề Hề đỏ ửng, nhức đầu, cười gượng không nói chuyện.

Chu Dịch còn nói: “Có bao giờ cậu nghĩ tới việc nghề nghiệp của anh ấy quá đặc biệt không, có thể gặp nguy hiểm bất cứ lúc nào. Chuyện này có thể cậu không thích nghe… Nhưng mà, cậu vẫn nên chuẩn bị tâm lý mới được.”

Dư Hề Hề nhíu mày một lát, nói: “Ôi chao, được rồi, tớ biết là cậu lo cho tớ rồi.”

“Không phải, tớ chỉ nói thật sự thôi.”

“Vậy thì chờ đến ngày nào đó rồi nói sau.” Dư Hề Hề thu hồi tầm mắt, một câu cũng không nói.

Chu Dịch cũng trầm mặc, bỏ rau vào miệng nhai, máy móc ăn, không có mùi vị.

Không khí bỗng nhiên trở nên nặng nề.

Mười phút sau, Chu Dịch dọn dẹp đồ đạc trong bệnh viện, Dư Hề Hề lẻ loi ra hành lang vứt rác.

Giữa trưa, ánh nắng nóng rực xuyên thấu qua cửa sổ rọi vào, Dư Hề Hề đứng một lát, xoay người chuẩn bị đi vào toilet rửa tay. Vừa bước hai bước, trên hành lang lại xuất hiện hai người, một nam một nữ.

Người nam mặc áo thun quần dài, dáng người rất cao, ngũ quan anh tuấn. Người nữ mặc một bộ đồ thể thao, mắt to mũi cao, môi hơi dày, cột tóc đuôi ngựa, nhìn qua hiên ngang lại gợi cảm. Tuổi tác của bọn họ trên dưới 30.

Cô không nghĩ nhiều, cất bước muốn vòng qua.

Đúng lúc này, mỹ nữ cao gầy lại đưa tay ngăn trở cô.

“…” Dư Hề Hề khẽ nâng mi mắt, phòng bị cảnh giác: “Xin hỏi có chuyện gì không?”

Trên mặt của người phụ nữ không mang theo biểu cảm gì, lấy thẻ ngành từ trong túi quần ra, cất giọng: “Xin chào, Dư tiểu thư, tôi là Giang Hải Yến trong tổ chống ma túy ở Vân Thành.” Chỉ chỉ người đàn ông bên cạnh: “Đây là ta đồng nghiệp của tôi, Ngụy Kiêu.”

Thần sắc của Dư Hề Hề hơi chút hòa dịu, gật đầu: “Xin chào.”

Giang Hải Yến mặt không biểu cảm, nói: “Rạng sáng hôm nay có một gã tội phạm quan trọng đang nằm trong phòng ICU tử vong một cách bất thường, pháp y phán rằng hắn đã bị giết. Cô là một trong những người vừa khéo ở tầng lầu đó vào rạng sáng nay, chúng tôi muốn hỏi cô một vài điều, mong rằng cô sẽ phối hợp hợp tác một cách trung thực.”

Sắc mặt của Dư Hề Hề thay đổi, rất nhanh phản ứng kịp bọn họ đang nói gì, không khỏi kinh ngạc: “… Tên tội phạm đã chết?”

“Ừ.”

“…” Cô chậm chạp gật đầu, bình tĩnh suy nghĩ: “Tôi hiểu rồi, các người muốn hỏi gì?”

Ngụy Kiêu tiến lên một bước, nhìn chằm chằm cô: “Đêm qua trong khoảng 0 giờ, cô có nhìn thấy nhân vật nào khả nghi không?”

0 giờ, nhân vật khả nghi…

Dư Hề Hề trầm tư nhớ lại, ngắn ngủn vài giây, trong đầu thoáng hiện qua một bóng người: anh ta mặc đồ lao công, mang khẩu trang, mắt một mí, con ngươi hung ác nham hiểm.

Đồng tử hơi co rút lại nháy mắt, chần chờ nói: “Có ạ.”

“Hình dạng thế nào?”

“Là một lao công…” Dư Hề Hề cẩn thận hồi tưởng, miêu tả hình dáng cho hai người kia.

Ngụy Kiêu ghi xong, lại hỏi một câu: “Đi cùng tên kia còn ai khác không?”

Dư Hề Hề híp mắt nhớ tới tối qua, Chu Dịch và tên lao công đồng thời bước ra thang máy, trong lòng cô không khỏi run sợ.

Nửa phút sau, cô cúi đầu nhìn xuống đất, lưỡng lự, chung quy lắc đầu: “Không có.”

***

Khi Dư Hề Hề bước ra khỏi cửa bệnh viện, bầu trời đã tối đen như mực. Trên tàu không ngủ, thật mệt mỏi, đón taxi trở về quân khu ký túc xá.

Cô nhắm mắt lại, nghĩ rằng có thể chợp mắt một chút, trong đầu lại hiện lên đôi mắt của tên lao công, lạnh lùng và độc ác, vừa nhìn đã biết không phải người lương thiện.

Dư Hề Hề nhíu mày.

Cặp mắt kia thật sự quen lắm, cô có thể khẳng định rằng trước đây mình từng nhìn thấy qua, cố tình nhớ lại không nhớ nổi chi tiết cụ thể.

Xe taxi dừng lại, trả tiền, xách hành lý, vào nhà, trực tiếp đi đến phòng tắm tắm rửa rồi mới lên giường ngủ.

Mệt mỏi cộng với buồn ngủ, Dư Hề Hề ngủ rất say.

Nửa đêm hơn ba giờ sáng, ngoài cửa vang lên tiếng chìa khóa, cửa gỗ bị mở ra, tiếng bước chân vững vàng từ cửa đi vào phòng ngủ.

Xung quanh im ắng, âm thanh tĩnh mịch, chỉ có ánh trăng và tiếng hít thở nhợt nhạt.

Tần Tranh ngồi xuống cạnh giường, cúi mắt nhìn Dư Hề Hề, ánh trăng nhàn nhạt từ ngoài cửa sổ rọi vào, cô gái kia đang nằm trên giường của anh, thân hình nhỏ nhắn cuộn tròn đáng yêu như một con tôm.

Tần Tranh nhếch môi, tay sờ mặt cô.

Ngón tay thô ráp vuốt ve gò má mềm mại, trong lúc ngủ mơ bị người khác quấy rầy, cô gái bất mãn vừa lẩm bẩm vừa nhíu mày, cánh môi hồng nhạt vô thức chu lên.

Tần Tranh vốn không định làm gì, lúc này tâm niệm vừa động, cúi đầu hôn xuống cái miệng nhỏ nhắn. Môi mỏng khẽ nhếch, dùng sức ngậm vành môi kia, tự cảm thấy bản thân chưa thỏa mãn, anh tiếp tục dùng lưỡi cường ngạnh xâm nhập, nhiệt liệt khiêu khích đầu lưỡi hồng hào kia.

“Ưm…”

Nụ hôn này quá mức cuồng nhiệt, người nằm trên giường thở không nổi, Dư Hề Hề vẫn chưa thanh tỉnh, vươn hai tay nhỏ bé loạn xạ xô đẩy, miệng mơ hồ nũng nịu: “Đừng đừng đừng, người ta buồn ngủ quá…”

Tần Tranh buồn cười thả Dư Hề Hề ra, mũi cụng mũi, nói: “Được được được, ngủ đi.”

“…” Cô tĩnh lại rồi, chỉ vô thức nhào vào lòng anh, cọ cọ, trong nháy mắt lại ngủ say.