Mật thiết – Chương 43

“Rắn Hổ Mang chết rồi… Ngay rạng sáng nay.”

Trong ống nghe truyền ra từng chữ rõ ràng, ngoài ngữ khí nghiêm trang còn xen lẫn áy náy và phiền muộn.

Hà Cương là người thế nào, đội trưởng tổ chống ma túy ở Vân Thành, nhiều năm trải qua thăng trầm, trời có sập xuống trước mặt cũng không biến sắc. Có thể để cho anh ta bại lộ cảm xúc thế này, tình trạng nghiêm trọng không nói cũng hiểu.

Bầu trời u ám, gió rét đậm, lá cây rơi cuồn cuộn bên ngoài.

Tần Tranh lặng im thật lâu, sau mới nói: “Bị giết?”

“Ừ.” Hà Cương đáp: “Ngay tại phòng hồi sức của bệnh viện, pháp y đã kiểm tra thi thể, là bị tiêm chất độc.”

“Bắt được hung thủ không?”

Giọng Hà Cương nặng nề: “Vẫn chưa bắt được, đã để hắn ta trốn thoát.”

Tần Tranh cầm chặt điện thoại, híp mắt hỏi: “Thẩm vấn những người ở bệnh viện chưa?”

“Đã tra hỏi qua các bác sĩ và y tác trực ban đêm đó, bọn họ đều trả lời không phát hiện ai khả nghi. Ai da, chuyện này cơ mật, cũng không thể gióng trống khua chiêng đến hỏi người nhà bệnh nhân.”

“Camera ở bệnh viện thì sao?”

Hà Cương nói: “Trong video, rạng sáng 0 giờ 3 phút đến 0 giờ 18 phút rõ ràng có người tiến hành quấy nhiễu tín hiệu.”

Tần Tranh cong môi, tùy ý sẳng giọng: “Thủ pháp thành thạo, thiết bị tiên tiến, xem ra là một tên sát thủ chuyên nghiệp.”

“Suy nghĩ của cậu cũng rất giống tôi, Lưu Vạn biết quá nhiều, sống lâu một ngày là mối đe dọa với Nam Bạc Tạp, đương nhiên hắn ta sẽ không tiếc thuê sát thủ giết người diệt khẩu.” Tạm dừng vài giây, tiếp tục nói: “Rắn Hổ Mang là do tự tay cậu bắt được, xảy ra chuyện này tôi thật có lỗi.”

“Đội trưởng Hà đừng tự trách mình, Nam Bạc Tạp là trùm thuốc phiện có thực lực mạnh nhất ở khu Tam Giác Vàng, những thuộc hạ có thể nằm dưới trướng hắn ta quả là nhân vật không đơn giản.”

“… Dù sao thì, lỗi này của tôi cũng khó tránh khỏi.”

“…”

Gió thổi ngoài cửa sổ, rèm cửa thấp thoáng tung bay.

Ánh mắt Tần Tranh cực lạnh, ngữ khí bình thản tựa như ngày thường: “Nam Bạc Tạp là loại người đa nghi, mấy năm nay hắn đều chỉ tập trung hoạt động ở Tam Giác Vàng, cho nên khi sang Trung Quốc cũng không dám manh động. Lần này bí quá hoá liều mới ra tay giết người diệt khẩu ngay bệnh viện quân đội, đương nhiên là có nguyên nhân đặc biệt.”

“…” Người ở đầu dây bên kia cân nhắc, đột nhiên tỉnh ngộ: “Tôi nhớ trước đây cậu từng nói qua, Nam Bạc Tạp hoạt động ở Trung Quốc có hợp tác với vài người. Lưu Vạn từng gặp qua một trong hai người, gọi là Thanh… Thanh gì ấy nhỉ?”

“Thanh Y.”

“Ừ, Thanh Y!” Hà Cương dùng sức nhíu mày: “Chẳng lẽ, Nam Bạc Tạp lo lắng Lưu Vạn còn sống thì thân phận của Thanh Y sẽ bại lộ?”

Tần Tranh hờ hững: “Hắn lo mất đi thị trường béo bỡ trên đất Trung Quốc.”

Hà Cương là người thông minh, nghe được liền đoán ra sự tình —— Nếu tung tích của Thanh Y bại lộ, vậy thì “khỉ mặt xanh” nhất định cũng bại lộ, những thuộc hạ này là nguồn dồi dào để Nam Bạc Tạp thị trường hóa tại Trung Quốc, một khi bọn họ sa lưới, việc kinh doanh của hắn sẽ bị tê liệt.

Tất nhiên, ích lợi phải đi đầu.

“Tôi hiểu rồi…” Hà Cương hỏi tiếp: “Rắn Hổ Mang sa lưới đã gần hai tháng, vì sao bây giờ Nam Bạc Tạp mới hạ độc thủ?”

Giọng Tần Tranh bình tĩnh: “Có hai khả năng.”

“Nói thử.”

“Một, đối phương đang có linh cảm không tốt. Hai, vừa hay gặp được cơ hội có thể hạ thủ.”

Hà Cương nghe xong dường như đăm chiêu, sau một lúc lâu mới nở nụ cười, thử thăm dò: “À… Đúng rồi, gần đây cậu ở trong đội có nhiều việc không?”

Đề tài xoay chuyển, cả người Tần Tranh đột ngột đông cứng.

Tần Tranh im lặng vài giây, không lập tức trả lời, mặt không biểu cảm đặt ống nghe xuống bàn, mở loa ngoài, gõ gõ hai cái, người ngồi ở bàn làm việc vẫn đang hút thuốc, thấy thế, hồ nghi phủi phủi khói bụi, mắt liếc Tần Tranh.

Tần Tranh nói: “Huấn luyện hàng ngày, không tính là bận.”

“À…” Hà Cương nuốt một ngụm nước bọt, lúc này giọng nói truyền ra: “Chuyện này, khụ… Nếu tôi nhớ không lầm thì thời gian huấn luyện có thể là hai ba tháng hoặc một năm?”

“…” Phương Nghĩa Vũ cau chặt lông mày.

Tần Tranh không phản ứng gì: “Ừ.”

“Đây chỉ là giai đoạn đầu, hẳn là có thể điều tạm người đi.”

Lúc này Phương Nghĩa Vũ trực tiếp bật cười thành tiếng, rõ ràng anh ta đã hiểu ý của Hà Cương.

Anh ta tùy tay dập tàn thuốc, nói: “Tôi nói này lão Hà, từ lúc nào mà anh quanh co thế, không phải là muốn mượn người sao?”

Hà Cương nở nụ cười: “Chỉ có anh là hiểu tôi nhất lão Phương ạ. Tần Tranh từng tham giao chiến dịch chống buôn lậu ở Tam Giác Vàng, cùng Nam Bạc Tạp giao chiến nhiều lần, đương nhiên là người hiểu Nam Bạc Tạp nhất. Nếu Tần Tranh chịu đến tổ của chúng tôi hiệp trợ điều tra, vụ án này hẳn sẽ có tiến triển.”

Phương Nghĩa Vũ khẽ cong khóe môi, đang muốn nói chuyện lại ngừng, quay đầu nhìn Tần Tranh —— Vị thiếu niên thành danh trong lực lượng đặc biệt, tài giỏi nhưng lại không hề kiêu căng đắc ý, khuôn mặt luôn luôn lạnh lùng, thần sắc nhạt nhẽo, con ngươi quá mức bình tĩnh.

Phương Nghĩa Vũ nghĩ nghĩ, nâng cằm hướng ra cửa: “Cậu ra ngoài đợi.”

Tần Tranh không nói gì, sắc mặt lãnh đạm, xoay người đi ra.

Giọng Hà Cương tiếp tục truyền ra, hồ nghi hỏi: “Tôi nói này lão Phương, chuyện này anh cứ nói thẳng, có cái gì phải bảo cậu ấy tránh mặt?”

Phương Nghĩa Vũ lặng im vài giây, sau một lúc lâu, tay gõ mặt bàn, giọng không vui: “Lần trước bên binh chủng nhảy dù hỏi mượn Tần Tranh đi huấn luyện, câu đầu tiên tôi đã cự tuyệt rồi. Nếu lúc này lại đưa người sang cho anh, anh nói xem tôi phải giải thích thế nào, hả?”

Hà Cương ba phải cười nói: “Hai người chúng ta vốn là tổ đội hợp tác, người một nhà cả.”

“Bớt xàm.” Phương Nghĩa Vũ nói: “Người có thể cho anh mượn, nhưng tôi nói rõ, tiểu tử kia vừa nóng vừa lạnh, đến lúc đó không dạy dỗ được thì đừng trách tôi không nói trước.”

“Tần Tranh trước đây và tôi có giao tình, chẳng lẽ đối với tính tình của cậu ấy tôi còn không hiểu?” Hà Cương khéo léo cười, nói tiếp: “Tóm lại anh cứ đồng ý là được, chuyện này tôi sẽ báo với cấp trên.”

Sau đó điện thoại cắt đứt.

Trong văn phòng, Phương Nghĩa Vũ mím môi cân nhắc một lát, nhíu mày, giọng cất cao: “Còn bên ngoài không? Vào đi.”

Tần Tranh vẫn chưa đi xa, vừa mới nói xong anh liền bước vào, đứng lại.

Phương Nghĩa Vũ liếc mắt khẽ nhìn Tần Tranh, hỏi: “Đội trưởng của tổ chống ma túy muốn mượn cậu đi hiệp trợ, có suy nghĩ gì không?”

Tần Tranh im lặng giây lát, chỉ lạnh giọng nói: “Kiên quyết phục tùng mệnh lệnh.”

“Tôi hỏi bản thân cậu có suy nghĩ gì.”

“Không thể từ chối.”

Phương Nghĩa Vũ nghiêng người tới trước, tầm mắt bình tĩnh quan sát Tần Tranh, hỏi: “Vì sao?”

Mặt anh lạnh tanh, rũ mắt, trầm giọng: “Đó là nhiệm vụ của quân đội, bảo vệ mạng sống và tài sản của đất nước là bản chức quân nhân. Không vì cái gì.”

Trong phòng chợt yên tĩnh vài phút.

Sau một lúc lâu, Phương Nghĩa Vũ thở dài, mi tâm nhíu lại, bình thản nhỏ giọng: “Chỉ mong trong lòng cậu thật sự suy nghĩ như vậy. Nhớ kỹ, thời điểm chấp hành nhiệm vụ tuyệt đối không thể xen lẫn tình cảm cá nhân, phán đoán sai lầm sẽ đưa ra quyết định tối kỵ.”

Dù là lúc nói chuyện hay lúc làm việc, phong cách của Phương Nghĩa Vũ chính là đơn giản thô bạo, nếu không coi trọng Tần Tranh, tuyệt đối sẽ không dùng giọng điệu của đàn anh thuyết giáo.

Nhưng mà nửa phút trôi qua, thần sắc của đối phương vô cùng bình thản, từ đầu tới cuối không hề hé răng.

Phương Nghĩ Vũ nhíu mày: “Nói chuyện với cậu đấy, câm rồi hả? Hỏi cậu có nhớ hay chưa?”

Tần Tranh nhàn nhạt khẽ nâng mí mắt, liếc anh ta một cái, nói: “Còn chuyện gì khác không?”

Phương Nghĩa Vũ: “…”

“Nếu không, tôi đi trước đây.” Nói xong, xoay người, bước đi thật nhanh.

Đại đội trưởng nhất thời sững sờ một hồi, một lúc lâu mới phản ứng kịp, tức chết rồi, miệng mắng nhỏ: “Khốn kiếp.”

Ra khỏi văn phòng, sự ngột ngạt cả một buổi sáng cuối cùng cũng giảm bớt, tiếng sấm ầm ầm vang lên, nước mưa đổ xuống ướt cả tòa nhà.

Tần Tranh đứng dưới mái hiên, vai trái dựa tường, sắc mặt nhàn nhạt, nâng mi mắt bình tĩnh nhìn mưa. Mưa trong mùa hè lại có thể khốc liệt đến như thế…

Anh lấy ra một điếu thuốc bỏ vào miệng, tay phải cầm bật lửa, ngón tay vô thức vuốt ve hình điêu khắc bên trên.

Gió mạnh thổi qua, thân cây chao đảo, lá cây vang lên xào xạc.

Ba năm, đi vòng một vòng tròn lớn, cuối cùng trở lại khởi điểm.

Tần Tranh híp mắt, cầm bật lửa lên châm, rít một ngụm, nhã ra, sương khói bốc lên nghi ngút, dường như hòa cùng màn mưa.

Tần Tranh lấy tay phủi bụi, không tiếng động bật cười.

Quả nhiên, ở cùng với cô gái kia quá lâu, đến cả tính cách lập dị cũng bị ảnh hưởng.

***

Từ lúc trở lại Vân Thành, Dư Hề Hề cũng không về nhà, cô ở bệnh viện từ tối đến sáng, chờ đến khi tiểu Siêu tỉnh dậy, khuôn mặt nhỏ nhắn đau đến trắng bệch…

Tiểu Siêu chỉ mới sáu tuổi, khó có thể nhẫn nại kiềm chế cơn đau, thân hình nho nhỏ nằm ở trên giường bệnh khóc lóc: “Mẹ, mẹ ơi con đau quá… Hu hu đau quá…”

“Ngoan, truyền dịch sẽ không đau nữa…” Trần Mỹ San đưa mu bàn tay lau nước mắt, dùng sức nắm chặt khuôn mặt tái nhợt, dịu dàng trấn an: “Mẹ kể chuyện cho con nghe nhé, được không?”

Cậu nhóc cố gắng chịu đau, gật gật đầu: “Được ạ…”

Trần Mỹ San nghẹn ngào kể: “Rất lâu rồi, có một nàng tiên cá nhỏ xinh đẹp…”

“… Mẹ, mẹ, sao con lại đau như vậy…” Tiểu Siêu nức nở cắt lời chị ta, đôi mắt sưng đỏ nhìn xuống drap giường, cảm thấy thiếu mất chân trái, cậu nhóc kinh ngạc, hoảng sợ nói: “Mẹ, chân trái của con đâu, vì sao không thấy nữa…”

“…” Trần Mỹ San nhất thời nghẹn lời, trong lòng chua xót cuồn cuộn, sau một lúc lâu mới nói: “Ngoan, nhắm mắt lại ngủ một chút đi, được không con?”

Cậu nhóc mông lung nhìn, bỗng nhiên nghiêm túc hỏi: “Mẹ, cô giáo nói thằn lằn có thể mọc lại đui, chân của con có phải cũng có thể mọc lại không?”

“…”

Dư Hề Hề im lặng ngồi ở một bên, mắt ửng đỏ, đứng dậy không một tiếng động đi ra khỏi phòng.

Bây giờ đã gần giữa trưa, trên hành lang có rất nhiều người.

Cô dựa vào tường từ từ nhắm mắt, hít sâu một hơi liền hồi phục cảm xúc, vài giây sau mở miệng hỏi một bác gái trong căn tin: “Cơm bán thế nào ạ?”

“Một món mặn, một món lạt 12 đồng, hai mặn một lạt 15 đồng.”

Dư Hề Hề cầm tiền nói: “Lấy cho cháu bốn phần 15 đồng ạ.”

“Ừ.”

Mua cơm xong, xoay người, Chu Dịch vừa vặn từ trong thang máy bước ra, trong tay cầm một đống biên lai lớn nhỏ.

Dư Hề Hề đi qua, thấp giọng hỏi: “Tiền viện phí tổng cộng bao nhiêu?”

Chu Dịch nói: “Tiền phẫu thuật hơn năm vạn, chi phí linh tinh đại khái tổng cộng bảy vạn.”

“Ừ, đợi lát nữa tớ chuyển cho cậu.”

“…” Chu Dịch lườm một cái, không hiểu, hỏi: “Chuyển cái gì?”

“Tiền chứ gì, Trần Mỹ San chắc chắc sẽ không có tiền trả lại cho cậu, tớ giúp chị ấy trả trước.”

“Chị hai à, chúng ta là quan hệ gì, cậu trả hay tớ trả có gì khác nhau? Hơn nữa, bây giờ tớ cũng không thiếu tiền, cậu xem lại tình cảnh của mình đi đã.”

Dư Hề Hề cau mày, nói: “Cậu không thể nói như vậy, mẹ con bọn họ vốn là tớ…”

Di động trong túi bỗng nhiên vang lên.

“…” Cánh tay sờ sờ điện thoại, cúi mắt nhìn, điện báo biểu hiện lên một chuỗi số lạ: “Xin chào, ai đó ạ?”

Giọng nói trầm thấp truyền ra, ngữ khí bình thản: “Ở đâu?”

“…” Con ngươi của cô giật giật, hỏi quanh co: “Anh, anh dùng điện thoại của đơn vị sao?”

“Ừ.”

“… A.” Cô gật đầu, giọng run run: “Em đang ở bệnh viện quân đội, vừa mới mua cơm, chuẩn bị cùng mẹ con tiểu Siêu và Chu Dịch ăn.”

Tần Tranh nói: “Chiều nay anh về.”

“Vâng.” Cô tiếp tục gật đầu, vài giây sau mới ngây người, đôi mắt mở to: “Vâng… Hả, anh vừa nói gì?”

Tần Tranh lặp lại: “Chiều nay anh về.”Ngừng lại, giọng nói ấm áp vài phần: “Về nhà hẳn là đã nửa đêm, em cứ ngủ trước, đừng đợi anh.”