Mật thiết – Chương 41

Dáng người Dư Hề Hề khá gầy, nhưng lại là kiểu con gái đẫy đà quyến rũ, khiêng một người sống chạy việt dã trên núi, khó khăn hay không không cần nói cũng biết. Bởi vậy, lúc Tần Tranh tới bãi bắn súng thời gian so với bình thường chậm gần 20 phút.

Cũng may cấp dưới của anh là những người nghiêm túc, tính kỷ luật rất cao, biết rõ huấn luyện viên không có ở đây, bọn họ cũng cũng chỉ đứng tại chỗ nghỉ ngơi, đội ngũ lặng ngắt như tờ, không có cảnh tượng náo loạn.

Vì liên lụy đến anh nên cô cảm thấy băn khoăn, nói quanh co: “Đáng ra em không nên tới đây, khiến anh chậm trễ rồi…”

Anh không nhìn cô, xoay người đi nhanh đến chỗ địa điểm: “Tố chất thân thể yếu kém, muốn xem thì đừng khiến anh thêm phiền.”

“…”

Dư Hề Hề quan sát một vòng, sau đó lấy một tấm bạt ở trong túi xách lót trên mặt đất, ngồi xuống, tò mò nhìn xung quanh.

Đây là bãi tập bắn súng, tầm nhìn xung quanh mênh mông bát ngát. Có núi, có cây, cỏ xanh tươi đẹp, ở giữa là mặt đường cứng rắn, cùng cảnh vật bên cạnh tương phản rất nhiều.

Mặt trời dần dần mọc lên, xa xa một vòng chân trời, áng sáng mờ mờ, gió thổi phất phơ.

Trong phạm vi bắn súng, một số chiến sĩ mặc thêm áo ngụy trang đứng thẳng tắp xếp thành hàng, trên trán đổ nhiều mồ hôi, thần sắc lạnh lùng, mặt không biểu cảm.

Phía trước là một cái bàn, mỗi một cái bàn dùng để đứng tháo lắp đạn dược.

Rất nhanh, cuộc huấn luyện đã bắt đầu.

Cô thấy anh đứng xa mình mấy chục thước, tầm mắt lãnh đạm đảo qua mọi người, ra lệnh một tiếng, tất cả đều xếp thành một hàng dài. Lắp ráp, lên đạn, bắn, trung bia, toàn bộ quá trình vô cùng lưu loát.

Lập tức lại có chiến sĩ tiến lên xem, theo thứ tự báo.

Sau đó là hàng thứ hai.

Cảnh tượng tuần hoàn…

Dư Hề Hề chống cằm quan sát, mắt nhìn các chiến sĩ cầm súng lục đổi thành súng trường, lại đổi tư thế đứng bắn thành nằm bắn, bất tri bất giác đã trôi qua gần một giờ đồng hồ, mọi người chỉ có năm phút nghỉ ngơi.

Vài người đã đổ mồ hôi đầm đìa, có người còn đi chậm lại về phía cô.

Cô giương mắt nhìn, mấy người này da đều ngăm đen, bộ dạng rắn rỏi, ngũ quan đoan chính, nhìn qua tương đối trẻ tuổi. Bọn họ uống nước, nói chuyện phiếm, gương mặt nguyên bản nghiêm túc cuối cùng cũng tươi cười sáng lạn, thẳng thắn thành khẩn, tinh thần phấn chấn.

Nụ cười đó như có ma lực, có thể khiến Dư Hề Hề im lặng quan sát…

Một chiến sĩ trẻ can đảm tiến lại gần cô, toét miệng cười hỏi: “Chị dâu nhỏ đến xem chúng tôi bắn súng sao?”

Dư Hề Hề ngượng ngùng đảo mắt: “Vâng… Đúng vậy ạ.”

Cô gái này trẻ tuổi quá, nhìn qua rất bình dị, không có cảm giác khoảng cách. Vì thế mấy chiến sĩ trêu đùa: “Hôm nay nhờ phúc của chị dâu nhỏ nên tôi mới có được thành tích tốt hơn Tần doanh trưởng về môn chạy việt dã đó.”

Đối với người mới, nhiệm vụ khi chạy là gánh trên lưng 15 ký, chạy bộ 5 km trong vòng 22 phút. Còn lực lượng đặc biệt thì khắc nghiệt hơn, 20 ký chạy 10 km, yêu cầu đưa ra là phải hoàn thành trong 50 phút.

Bản thân Tần Tranh hoàn thành nhiệm vụ này chỉ tốn 41 phút.

“…” Nghe xong, Dư Hề Hề trực tiếp ho khan vài tiếng.

Cô cũng không phải là một con ngốc, nghe lời mỉa mai chỉ biết gượng cười, vội vàng lãng sang chuyện khác: “Các anh thật là lợi hại, nhìn các anh bắn súng mà em cứ ngỡ xạ thủ, bắn quá chuẩn.”

Không ngờ vừa mới dứt lời, một chiến sĩ khác đã trực tiếp phun ra ngụm nước, cau mày, nghẹn họng: “Chị dâu nhỏ, chị đừng đùa chứ, có Tần doanh trưởng ở đây, ai dám tự xưng là ‘xạ thủ’.”

Cô chớp mắt nhìn, không hiểu, hỏi: “Có ý gì ạ?”

“Em không biết sao?” Anh ta nhất thời trừng mắt: “Năm nào quân đội mở cuộc thi, lữ đoàn ở Lan Thành cũng đều đoạt hạng nhất, anh ấy mới được thừa nhận là xạ thủ.”

“Hạng nhất? Lợi hại vậy sao…”

“Chúng tôi lừa em làm gì?” Lại một chiến sĩ nói tiếp, uống một ngụm nước, chậc chậc cảm thán.

Một anh chiến sĩ khác vui mừng gật đầu: “Đúng vậy.”

Lại có người hỏi: “Chị dâu nhỏ, chẳng lẽ chị chưa thấy Tần doanh trưởng bắn súng?”

Dư Hề Hề thành thật lắc đầu: “… Không có.”

“Vậy thì tiếc thật!” Một anh chiến sĩ lắc đầu, nói tiếp: “Kỹ năng và tốc độ đó không đùa được đâu, chúng tôi có luyện mười năm nữa cũng không địch nổi.”

Dư Hề Hề buồn cười: “Càng nói càng mơ hồ thật?”

Một chiến sĩ vừa nghe xong liền dùng tay vỗ ngực: “Đương nhiên! Nếu không tin thì em thử bảo Tần doanh trưởng biểu diễn một chút, để xem cái gì kêu là bách phát bách trúng…”

“Rảnh rỗi lắm sao?”

Thình lình, có một giọng nói trầm thấp vang lên, tùy ý nhạt nhẽo.

“…” Mọi người lập tức im bặt.

Dư Hề Hề nhìn thấy Tần Tranh từ xa đi tới, một tay đút túi quần, một tay cầm điếu thuốc, mặt mày sắc bén.

Không bao lâu sau, anh đứng lại lãnh đạm nhìn những người kia: “Hỏi các cậu đấy, rảnh rỗi lắm sao?”

Các chiến sĩ liên tục đắc đầu, không nói chuyện.

“Nói đi, câm rồi à?”

“Báo cáo! Không rảnh ạ!”

Tần Tranh mất kiên nhẫn, quát: “Lập tức về đơn vị.”

“Rõ ạ!” Không bị phạt, ai nấy cũng đều thở phào, ném chai nước, chạy về hàng ngũ.

Dư Hề Hề muốn phá ra cười, quay người lại nhẹ nhàng kéo tay áo người nọ, giọng đè thấp: “Ôi chao, anh có biết bản thân anh rất giống với lão Diêm vương không, khó trách tại sao bọn họ sợ anh như vậy.”

Tần Tranh thu hẹp tầm mắt, một lát hỏi: “Thế em thì không?”

Cô ngượng ngùng che tay ho khan vài tiếng, nói: “Khụ khụ, không quấy rầy Tần doanh trưởng huấn luyện nữa…”

Lời còn chưa dứt lời, di động trong túi vang lên.

Dư Hề Hề lấy điện thoại ra xem, cười cười, giọng điệu khoan khoái: “Chu Dịch gọi điện thoại cho em, phỏng chừng có chuyện. Anh cứ làm việc của mình đi, mặc kệ em.” Nói xong, đi xa vài bước, trượt nút nghe: “Alô?”

Tần Tranh dập tàn thuốc, xoay người rời đi.

Nhưng mà vừa mới đi được hai bước, cô gái sau lưng đã cất cao giọng: “Cậu nói cái gì?”

“…”

Tần Tranh chợt dừng động tác, quay người lại nhìn Dư Hề Hề, tay cô đang cầm điện thoại phát run, dưới ánh mặt trời, gương mặt xinh đẹp trở nên tái nhợt, rất lâu sau mới nói được một câu hoàn chỉnh.

Trong ống nghe tiếp tục truyền ra giọng nữ, Dư Hề Hề nghe xong chỉ cảm thấy đầu óc trống rỗng. Cô hít một hơi, cố gắng duy trì bình tĩnh: “Ừ… Ừ, tớ biết rồi, tớ sẽ lập tức về ngay…”

Cô cắn môi xoay người, giọng run run, gượng gạo cười: “Tần Tranh, em có chút chuyện, hôm nay sẽ về lại Vân Thành.”

Con ngươi Tần Tranh đen kịt, nhìn chằm chằm Dư Hề Hề, đôi mắt cực kỳ bình tĩnh, hỏi: “Có chuyện gì?”

Hốc mắt của Dư Hề Hề nháy mắt phiếm hồng, cổ họng nghẹn ngào: “Tiểu Siêu bị xe đụng, hiện tại đang ở bệnh viện, bác sĩ nói thằng bé bị thương rất nặng, khả năng là…” Hít sâu một hơi, nói tiếp: “Chân trái sẽ bị cắt. Sao, tại sao lại có thể như vậy, thằng bé còn nhỏ, chỉ mới sáu tuổi…”

Nói đến đây, giọng đã nghẹn ngào.

Tần Tranh trầm mặc mấy giây, hỏi: “Bây giờ em định thế nào?”

“…” Lấy mu bàn tay lau nước mắt, hốc mắt hơi đỏ: “Bây giờ em về Vân Thành, bên cạnh tiểu Siêu còn có Trần Mỹ San, nhưng tinh thần của chị ấy cũng không được tốt. Em trở về đó… xem có thể hỗ trợ gì không.”

“Ừ.”

Chuyện xảy ra quá đột nhiên, giống như cây búa nện vào người cô, cô hơi hoảng loạn, xoay người về một hướng khác, Tần Tranh nhanh chóng kéo cô lại, hỏi: “Em làm gì đấy?”

“Về Vân Thành.”

“Biết đường không?”

“…” Cô trầm mặc nhắm mắt, tay đỡ lấy trán.

Tần Tranh mím môi im lặng giây lát, cầm cổ tay cô, nói: “Anh sẽ lập tức dẫn em về ký túc xá, chờ em dọn dẹp hành lý xong sẽ phái người đưa em đến nhà ga.” Nói xong, bàn tay to vỗ vỗ mặt cô, giọng trầm vài phần: “Chỉ cần người còn sống, mọi chuyện sẽ không sao cả. Đừng lo.”

“… Vâng, em biết rồi.”

***

Ký túc xá.

Dư Hề Hề ngồi xổm xuống đất gấp quần áo, sau đó cầm đại mọi thứ nhét vào ba lô.

Tần Tranh dựa cửa im lặng, lát sau anh đưa cho cô một cái thẻ: “Mật mã là 975693, hẳn là đủ tiền thuốc men.”

“…” Cô chớp mắt một cái, theo bản năng cự tuyệt: “Cái này, làm sao được…”

Anh cắt ngang lời cô, nói: “Trần Mỹ San không đủ sức trả viện phí, em cũng vậy…”

Hai câu cực kỳ ngắn gọn nhưng sáng tỏ mọi việc, vì vậy Dư Hề Hề không thể nào từ chối. Cô cắn cắn môi, sau một lúc lâu mới nói: “Không ngờ chuyện này lại liên lụy anh, em xin lỗi.”

“Nói càn, chuyện của em tất nhiên là chuyện của anh. Hơn nữa chúng ta đã thuộc về nhau, tiền đương nhiên cũng là của em.”

Bỗng nhiên cô bổ nhào vào lòng anh, môi khẽ mím, nói: “… Tần Tranh, cám ơn anh.”

Anh gõ trán cô, cong cong khóe miệng: “Con mèo ngốc, với anh em cũng khách sáo vậy sao.”

Cô nhắm mắt lại, gò má cọ cọ ngực anh: “Không riêng gì khoản tiền này…”

“Còn có cái gì?”

“Còn có… Còn có, rất nhiều.”

Rất nhiều, rất rất nhiều.

***

Thạch Xuyên và Vân Thành cách nhau mấy trăm km, sáng sớm Dư Hề Hề từ chỗ xuất phát đổi sang nhiều loại phương tiện giao thông, lúc về đến Vân Thành thì toàn bộ đô thị phồn hoa đều đã lên đèn.

Đột nhiên một cơn gió thổi tới, lạnh buốt.

Dư Hề Hề nắm chặt áo khoác, trực tiếp đón xe taxi đi tới bệnh viện.

Chu Dịch lo lắng chờ ở bệnh viện, nhìn thấy bóng dáng quen thuộc từ trên taxi bước xuống, lập tức chạy tới, vừa đi vừa cau mày hỏi: “Không nói không rằng tự nhiên chạy tới Thạch Xuyên? Cũng không báo với tớ một tiếng…”

“Bây giờ không phải là lúc nói đến chuyện này, xong chuyện tớ sẽ kể lại cho cậu.” Dư Hề Hề một lòng một dạ đều suy nghĩ về tiểu Siêu, ngay sau đó hỏi: “Tiểu Siêu đâu?”

Sắc mặt Chu Dịch cũng không tốt, nói: “Còn đang trong phòng phẫu thuật.”

“Chân, vậy chân của thằng bé…”

“Chân trái chấn thương rất nặng, mạch máu bị hao tổn, dây thần kinh cũng vô pháp chữa trị…” Chu Dịch thở dài, biểu cảm trên mặt ngưng trọng: “Bác sĩ nói vì để bảo vệ mạng sống của thằng bé, cho nên phải quyết định cắt chân.”

Đầu óc của cô ong lên một tiếng: “Bây giờ vẫn đang làm phẫu thuật…?”

“Ừ, đang tiến hành phẫu thuật cắt chân.”

“…”

Trước mắt cô chợt hiện lên gương mặt non nớt, hai má tròn tròn, giọng nói nịnh nọt gọi cô là “thần tiên tỷ tỷ”.

Nội tâm chua xót nháy mắt tích luỹ thành lệ, ngón tay siết chặt, gằn từng chữ: “Kết quả là chuyện gì đã xảy ra?”

“Tai nạn xe cộ, nhưng tình cảnh ở hiện trường rất kỳ quái, không giống như một vụ tan nạn thông thường.”

“Ý cậu là?”

“Tớ cũng từng hỏi qua Trần Mỹ San nhiều lần nhưng chị ấy nhất quyết nói rằng bố của tiểu Siêu không hút ma túy. Chị ấy nói rằng chồng chị ấy có vay nặng lãi…” Giọng Chu Dịch càng ngày càng thấp, quay đầu, hít sâu một hơi kiềm chế rơi nước mắt: “Cậu cũng biết mà, nợ không trả đương nhiên chuyện gì bọn họ cũng làm được.”

“Cuối cùng hại một đứa bé? Nó chỉ mới có sáu tuổi, chỉ mới sáu tuổi thôi!” Nói chưa hết lời, lại thút thít khóc rồi: “Tại sao bọn chúng có thể tàn nhẫn đến mức này, vì tiền, hành động không bằng cầm thú… Trần Mỹ San đâu? Chị ấy có biết ai làm hay không…”

Đột nhiên, một giọng nói từ phía sau vang lên, thanh âm đạm mạc, ngữ khí bất ổn: “Đây là bệnh viện, mời giữ trật tự.”

“…” Dư Hề Hề quay đầu.

Chỉ thấy một người đàn ông mặc áo blue trắng, dáng người rất cao, làn da trắng nõn, ngũ quan tuấn mỹ.

Anh ta nhìn cô, ánh mắt kia thờ ơ như chuyện không liên quan đến mình.

Vào thời điểm này, bất luận kẻ nào hành động, hay chỉ cần nói một câu gì đó đều có khả năng châm ngòi nổ. Dư Hề Hề mắt lạnh nhìn lại anh ta, cô còn chưa kịp mở miệng, một nữ y tá đã vội vàng vàng chạy tới, hoảng hốt nói: “Bác sĩ Bạch! Bệnh nhân ở giường số 97 cần cấp cứu!”

Người nọ hơi chút gật đầu, thu hồi tầm mắt, xoay người rời đi.

Cô nhíu mày nhìn, ánh mắt lạnh băng nhìn chằm chằm bóng lưng kia, cảm giác này trông quen thuộc quá, giọng bình tĩnh: “Cậu có biết anh ta là ai không?”

Chu Dịch nói: “Bác sĩ khoa ngoại của bệnh viện quân đội, trên bảng tên ghi là Bạch Dụ Lâu.”