Mật thiết – Chương 4

“…”

Hề Hề bị ánh sáng của mặt trời làm cho chói mắt, cô nâng tay che mặt rồi mới đi theo anh.

Đàn ông phương Bắc thật cao, người cao chân dài, dáng người anh chắc vượt hơn 1m88. Anh đứng thẳng, đường cong bả vai cứng cáp, có một loại uy nghiêm khiếp người.

Cô dùng sức siết chặt tay.

Đàn ông dù cho có đẹp đến cỡ nào, lại dám dùng ngữ khí ra lệnh với cô?

Nếu không phải là đi thăm Tần lão gia, cô quả thật muốn @#¥% anh rồi…

Haiz.

***

Ông nội của Dư Hề Hề và Tần lão gia là chiến hữu lúc còn trẻ, hôn ước của cô cùng Tần Tranh kỳ thật là do hai lão già thuận miệng hứa hẹn.

Khi đó Vân Thành còn chưa phát triển giống như bây giờ, trong không khí tràn ngập khói mù, Dư lão gia lúc ấy chưa qua đời, Dư Hề Hề cũng chưa được sinh ra. Quan hệ hai nhà vô cùng tốt.

Một ngày kia, hai lão già phơi nắng ở trong viện, sinh ra một phen đối thoại như sau:

“Lão Dư này, quan hệ của chúng ta tốt như vậy, tương lai nếu có thể thành người một nhà thì thật là hay.”

“Người một nhà? Chuyện này rất đơn giản, con dâu của tôi nếu mang thai là nữ, tương lai tôi sẽ gả nó cho cháu trai của ông.”

“Thật sao?”

“Tất nhiên, tôi còn sợ ông đổi ý nữa là.”

Một câu nói trở thành sự thật.

Dư lão gia là người giữ chữ tín, câu nói kia chỉ là thuận miệng nhưng vẫn tự nhiên trở thành sự thật.

Sau này, ông nội Dư Hề Hề bị bệnh qua đời.

Sau này, bố cô kinh doanh nước hoa, Dư gia trở thành dòng họ giàu có, căn nhà mới mua nằm ở khu vực tấc đất tấc vàng của thành Nam, cuối cùng gia đình cô chuyển ra khỏi đại viện.

Sau này, bố mẹ cô dù có bận rộn đến cỡ nào, hễ về Vân Thành là ghé qua thăm Tần lão gia, một năm ba lần rồi từ từ biến thành một năm một lần, cuối cùng tình thân như cốt nhục dần dần xa cách, hôn sự của tiểu bối tựa hồ là thứ duy nhất để ràng buộc mối thâm tình.

Lên lầu, Dư Hề Hề liếc mắt nhìn xung quanh đại viện.

Trong nhiều thập kỷ, đại viện có sửa chữa lại cũng không thể che hết hình dáng xưa cũ, giống như dòng chảy của quá khứ đột nhiên biến thành một nơi phát triển của thành thị.

Dư Hề Hề nặng nề thở dài.

Cô chuyển ra khỏi đại viện khi còn quá nhỏ, chỉ nhớ mơ hồ về nó, ý niệm trong đầu đặc biệt kiên định:

Đây là một nơi xứng đáng được người dân tôn trọng không thể nào quên.

***

Các tòa nhà cũ của thế kỷ trước đều có bậc thềm không cao, hành lang không rộng rãi, Dư Hề Hề bình thường không tập thể dục, lên đến tần 4 liền bắt đầu thở gấp, cô dựa vào tường hít thở vài giây, hạ quai hàm, tiếp tục bước lên.

Khi leo đến tầng 5, cô nhìn thấy một bóng lưng.

Dư Hề Hề hoảng hồn xem là ai, ra là Tần Tranh.

Anh đứng ở chỗ tối, dáng đứng tùy ý, lưng cũng thẳng tắp cao ngất.

Cô ngưỡng cổ nhìn, không thấy rõ biểu cảm trên mặt anh, nhíu mày, hơi thở bất ổn: “Anh đứng đây làm gì? Chỉ mới đến tầng 5.” Nếu nhớ không lầm thì nhà của Tần lão gia trú ở tầng 6.

Tần Tranh từ trên cao nhìn xuống, lãnh đạm nói: “Chờ em.”

“…” Khóe miệng Dư Hề Hề giật giật.

Anh ở chỗ này chờ vài giây, thấy cô gái ngốc đứng bất động, mi tâm khẽ nhíu. Lúc mở miệng rõ ràng trầm vài phần: “Đừng thất thần nữa.”

Sức khỏe của anh vốn tốt, ngữ khí lại nghiêm khắc, lúc nói chuyện khiến cho người ta muốn tự sát.

Dư Hề Hề quay đầu hắng giọng một cái, nhấc chân bước lên.

Cô nghĩ rằng anh sẽ đi trước, nhưng cuối cùng phát hiện anh vẫn ở đây. Anh đang đứng bên trái hành lang, mặc dù không giương mắt nhìn cô cũng có thể cảm nhận được người nọ nhìn mình.

Không biết có phải là do ảo giác hay không, Dư Hề Hề cảm thấy tầm mắt kia mang theo tính xâm lược.

Hàng lang chật chội, người kia lại cao lớn như núi, toàn bộ không gian có vẻ càng thêm nhỏ hẹp. Anh đứng ở cửa thang lầu, cô muốn tiếp tục lên tất nhiên sẽ cùng anh phát sinh tiếp xúc.

Dư Hề Hề đương nhiên không muốn đụng chạm với anh, cho nên cô mạch lạc nói: “Phiền anh nhường chỗ.”

Tần Tranh quan sát Hề Hề, giọng nói tựa hồ còn mang theo hứng thú: “Không qua được sao?”

“…”

Dư Hề Hề ngẩng đầu liếc Tần Tranh một cái. Không phải là không qua được, nhưng thể nào cũng đụng chạm nhau, cô tận lực nhúng nhường, cười nói: “Ngại quá thủ trưởng, tôi hơi béo.”

Lông mày của anh hếch cao, lui về phía sau một bước.

Dư Hề Hề bước nhanh lên lầu, miệng khẽ nói thầm một câu: “Người này phân nửa có bệnh.”

Tần Tranh nhìn chằm chằm bóng lưng kia một lát, đổi cánh tay chụp lấy quân mũ, đuổi kịp.

Không bao lâu sau, hai người đã đứng ở trước cửa nhà. Tần Tranh lấy chìa khóa mở cửa, dẫn theo Dư Hề Hề vào nhà.

Sau cánh cửa là kệ để giày dép.

Dư Hề Hề xoay người đổi dép, nghe thấy có người hỏi: “Hề Hề đến sao?” Vừa dứt lời đã nghe tiếng bước chân truyền đến.

Cô đảo mắt nhìn.

Tần lão gia tuổi đã lớn, chống gậy đi đến gần, thân hình gầy gò lại còn hơi còng lưng, nếp nhăn trên mặt mang theo ý cười.

Dư Hề Hề toét miệng cười chào hỏi: “Tần lão gia.”

Tần Tranh hơi chút gật đầu: “Ông nội.”

Tính khí lúc còn trẻ của Tần lão gia vô cùng nóng nảy, là loại người không dễ chung sống, hiện thời đã già, tâm tính hiền hòa hơn rất nhiều. Ông vui vẻ nói: “Đi rửa tay, chuẩn bị ăn cơm.”

Bố mẹ của Tần Tranh đều đang công tác ở nước ngoài, trong nhà bây giờ chỉ có một mình ông và một dì giúp việc chăm sóc cho ông từng bữa.

Cho nên, trên bàn cơm chỉ có bốn người, bầu không khí hơi quạnh quẽ.

Dì giúp việc rất nhanh đã làm xong cơm nước, sau đó bà vào trong phòng bếp dọn dẹp.

Dư Hề Hề gắp một miếng thịt nướng bỏ vào chén, nghe Tần lão gia và Tần Tranh “tán gẫu”.

Nói là tán gẫu nhưng thực tế giống như giảng đạo hơn. Đối với Tần Tranh thì ông luôn biểu hiện như vậy, còn riêng Dư Hề Hề, ông lại giữ hòa ái.

Tần lão gia cau mày nói: “Cháu mới được điều về Vân Thành, công việc chuyển giao phải chú ý sát sao.”

“Vâng ạ.”

“Nếu tổ chức có yêu cầu gì khó khăn, bản thân cũng phải tự mình vượt qua.”

“Vâng ạ.”

“Đối với môi trường mới, có những vấn đề trước tiên phải tìm hiểu rõ nguyên nhân, tận lực không được xung đột với người khác.”

“Vâng ạ.”

Giọng nói của Tần lão gia vô cùng nghiêm khắc, Dư Hề Hề chăm chú nhìn Tần Tranh, phát hiện trên mặt anh không biểu cảm gì, thần sắc bình tĩnh trả lời, tuy rằng luôn là “Vâng ạ.” nhưng âm tiết đơn độc như vậy lại chưa từng thiếu kiên nhẫn.

Cô cắn đôi đũa.

Ánh sáng mặt trời nhỏ vụn ngoài cửa sổ chiếu vào gương mặt lạnh lùng của Tần Tranh, lão tư lệnh dừng lại, ông dùng ánh mắt quan sát biểu cảm trên mặt của cháu trai.

Năm ngoái, khi lễ hội mùa xuân Tần Tranh trở về, so với khi đó gầy hơn bây giờ. Đại đội đặc chủng là sư đoàn có nhiệm vụ nặng nhất, huấn luyện gian khổ, có thể vào đó đều là tinh anh. Nhưng trong nhiều năm, ông cũng không bao giờ thấy cháu trai than mệt.

Thật lâu sau, giọng của ông mới hòa hoãn chút: “Khi nào cháu về đơn vị? Bố mẹ cháu ngày mai trở về.”

Tần Tranh uống một ngụm canh, ngữ khí đạm bạc: “Tạm thời không biết ạ, chờ an bày.”

Tần lão gia gật đầu, tầm mắt hơi đổi, dừng ở trên người Hề Hề, trên mặt nhất thời hiện lên ý cười: “Hề Hề.”

“Dạ?” Cô giương mắt nhìn ông.

Tần lão gia cười tủm tỉm nói: “Mấy năm nay Tần Tranh luôn ở bên ngoài, không có thời gian đi chơi với cháu. Bây giờ nó đã được điều về đây, từ nay về sau đôi vợ chồng son sẽ không cần Thiên Nam Địa Bắc(1) nữa.”

(1) Thiên Nam Địa Bắc: Trời Nam đất Bắc.

“…”

Hai… hai vợ chồng son?

Khóe miệng Dư Hề Hề nháy mắt run rẩy, quay đầu nhìn Tần Tranh. Sắc mặt anh hờ hững, mắt cụp xuống, không tính toán giải thích, thậm chí lông mày cũng không động.

Cô bĩu môi, cuối cùng cũng chưa nói gì, chỉ âm thầm nhíu mày.

***

Từ nhà của Tần lão gia đi ra, ông đã nhét cho cô bao đồ ăn vặt. Cô có chút cảm động lại hơi dở khóc dở cười, cô đã 24 tuổi rồi, ông nghĩ cô vẫn còn là con nít hay sao.

Suy nghĩ, bỗng nhiên đỉnh đầu tối sầm lại.

Cô ôm bao đồ ăn vặt ngẩng đầu nhìn trời, thì ra là mây che khuất mặt trời.

Không biết như thế nào, Dư Hề Hề bỗng nhiên nhớ tới tối giấc mộng tối hôm qua, đáy mắt âm u vài phần.

Bên cạnh, chiếc xe Jeep màu đen chậm rãi ngừng lại.

Trong tay Tần Tranh kẹp một điếu thuốc, sắc mặt nhàn nhạt, con ngươi tối đen nhìn cô: “Lên đi, tôi đưa em về.”

Dư Hề Hề muốn từ chối nhưng bỗng nhiên nghĩ đến cái gì đó, vừa định mở lời lại nuốt chửng trở vào trong.

Xe từ đại viện lái ra, rất nhanh đã lái đến đại lộ.

Cô phồng má nhìn xuyên qua gương chiếu hậu vô ý ngắm anh, Tần Tranh mắt cũng không nâng lên chỉ nói ra bốn chữ, rất lạnh: “Có gì muốn nói?”

Dư Hề Hề im lặng một lát, nghẹn mấy rốt cuộc cũng nói ra: “Tần tiên sinh, tôi không thích bị người khác hiểu lầm.”

Anh nhã khói thuốc, không nói gì.

Biểu cảm của cô rất nghiêm túc, gương mặt bình tĩnh nói tiếp: “Trước đây anh đều ở Lan Thành, chúng ta rất ít gặp nhau, có lẽ cả hai chúng ta đều không coi trọng cuộc hôn nhân này, bây giờ anh đã về, dù sớm hay muộn chúng ta cũng bị bọn họ ép buộc kết hôn, chẳng lẽ anh muốn chờ đến thời điểm đó mới nói rõ ràng sao?”

Tần Tranh nghe xong thì bỗng nhiên nở nụ cười.

Có người cười rộ lên trông thật ấm áp, giống như làn gió mùa xuân. Có người cười âm lãnh trông như băng tuyết, giống như không rét mà run. Nhưng rõ ràng là nụ cười này vô cùng kỳ lạ.

Dường như chỉ là động tác nhếch môi, khóe mắt, đuôi lông mày, hoàn toàn không hề có ý cười.

Dư Hề Hề nhíu chặt mày hơn.

Cô nhìn gương chiếu hậu, Tần Tranh từ trong gương chiếu hậu nhìn cô. Ngắn ngủn vài giây, suy nghĩ trong đầu Hề Hề bỗng nhiên hiện lên ý niệm quái đản: ánh mắt của người đàn ông này, vô cùng… vô cùng đặc biệt.

Không phải là cô muốn khen ngợi anh, rõ ràng hốc mắt của anh rất sâu, ánh mắt cũng rất sâu, yên tĩnh nhưng lại rất nội lực.

Giống như chim ưng.

Anh nhìn cô giây lát, hỏi: “Em bài xích chuyện kết hôn?”

“…” Hả?

Dư Hề Hề không hiểu nổi tại sao anh lại có thể đưa ra kết luận này.

Cô đương nhiên không phải bài xích chuyện kết hôn, cô chỉ là bài xích với người mình không có tình cảm mà kết hôn. Tình huống trước mắt là, bài xích kết hôn cùng anh.

Cô không nói gì, nhất thời không biết trả lời sao.

Tần Tranh cũng không muốn nghe đáp án, anh dời tầm mắt, mặt không biểu cảm: “Ý này tôi hiểu.”

Dư Hề Hề cân nhắc, nghĩ rằng anh hiểu được là tốt rồi, gật gật đầu, giọng nói thận trọng: “Không cần đưa tôi về nhà nữa, anh quẹo trái khoảng 800 thước sẽ nhìn thấy một ngôi đền lớn, anh cho tôi xuống đó là được.”

Anh không nhìn cô, giọng rất nhẹ: “Đi thắp hương?”

Dư Hề Hề lặng im vài giây, gật đầu.

Kỳ thật, cô muốn đến đây cúng bái, sẵn tiện ghé thăm tro cốt của một người thân. Nhưng mà, đối với người xa lạ, vốn dĩ không không cần phải giải thích nhiều.