Mật thiết – Chương 39

Vài giây sau, Dư Hề Hề dời tầm mắt xuống bảng hiệu, mặt trên còn viết: WIFI miễn phí, các món ăn dân dã, tráng miệng, đồ uống…

Cô im lặng một lát, vừa vặn cảm thấy khát nước, vì thế cũng bước chân vào, ánh sáng trong tiệm cực tối.

Người phụ nữ đứng sau quầy bar, cầm chổi lông gà quét đông quét tây, câu được câu không. Nghe thấy tiếng bước chân, chị ta miễn cưỡng ngẩng đầu, khóe miệng khẽ nhếch, hỏi: “Có thể giúp gì không?”

Dư Hề Hề cười: “À, tôi thấy bảng hiện bên ngoài có bảo ở đây bán nước.” Vừa nói vừa nhìn xung quanh, tò mò: “Chị vẫn chưa buôn bán?”

“Ở đây mười giờ mới mở.” Tiện tay đem chổi lông gà quăng sang một bên, đồng thời mở đèn: “Ngồi đi, chị đi lấy thực đơn.”

Căn phòng trở bên sáng trưng.

Quán bar không lớn nhưng không gian lại rộng rãi vô cùng —— trong quán trang trí có mấy chục chiếc bàn tròn, giấy dán tường và khăn trải bàn là nguyên một bộ, màu sáng mảnh hình hoa, phong cách retro, không giống với những quán bar mà trước đây Dư Hề Hề thường tới.

Cô ngồi xuống cạnh quầy bar, quan sát xung quanh.

Bà chủ mang thực đơn tới, hướng cô cười: “Muốn uống cái gì.”

Dư Hề Hề cúi đầu nhìn, trên thực đơn có phân loại đồ uống: rượu, thức ăn nhẹ, cơm Trung, tráng miệng, bên cạnh còn ghi cả giá. Chữ viết được viết bằng tay, bút tích xinh đẹp.

Cô gật gật đầu, cảm thán: “Chữ đẹp quá.”

Không ngờ bà chủ lại rất bình thản: “Xinh đẹp cái gì chứ, em gái à, em rất nịnh nha.”

Dư Hề Hề liếc mắt, ở khoảng cách gần cô mới nhìn thấy nếp nhăn trên khóe mắt của chị ta, chân thật, tự nhiên, nhưng vẫn rất xinh đẹp.

“Chữ của chị sao?”

“Bằng không là ai?” Bà chủ liếc cô một cái, nói: “Trong tiệm này chỉ có một mình tôi, tôi vừa làm chủ vừa làm nhân viên, đương nhiên cái gì cũng phải dựa vào chính mình.”

Giọng nói nhẹ nhàng lãnh đạm, giống nước chảy trong đêm lọt qua tai. Quyến rũ, hấp dẫn.

Dư Hề Hề gật đầu, tầm mắt nhìn xuống thực đơn, xem một lúc rồi nói: “Cho em một ly nước ép mận.”

“Được.”

Bà chủ lãnh đạm xoay người, mở tủ lạnh lấy một bình nước ép.

Cô chống cằm nhìn: “Là chị nấu sao?”

Bà chủ: “Ừ…”

Dư Hề Hề ho khan một tiếng, nhịn không được chế nhạo: “Dạo này người ta thường hay tùy ý.”

Bà chủ nở nụ cười, không trả lời, chỉ thuận miệng hỏi: “Em ở nơi khác tới?”

“Vâng ạ.”

“Vân Thành?”

“Đúng rồi.” Dư Hề Hề nói, ánh mắt tinh tế: “Chị cũng không phải là người ở Thạch Xuyên đúng không? Nghe khẩu âm… dường như là người Tứ Xuyên?”

Chị ta liếc mắt, rõ ràng kinh ngạc: “Làm sao em biết?”

“Em có bạn là người Tứ Xuyên.” Dư Hề Hề cười: “Thường thì nói tiếng phổ thông không được tự nhiên, kiểu hay phát âm bằng lưỡi.”

Chị ta dở khóc dở cười, lông mày nhỏ nhắn cau chặt: “Lần đầu tiên gặp mặt, không cần quanh co lòng vòng đã nói thẳng như vậy.”

Hai người nói chuyện phiếm một hồi.

Dư Hề Hề bưng ly nước ép lên uống, chua chua ngọt ngọt, khoan khoái mát rượi, mùi vị rất ngon.

Bà chủ chống khuỷu tay trên quầy bar, giọng đè thấp, từ từ hỏi: “Mùi vị thế nào?”

“Rất ngon.”

Chị ta nhếch môi, vẫy vẫy tay, nói: “Hôm nay xem như chúng ta có duyên, ly này chị đãi.”

“Không được, một mình chị buôn bán đã khó, chị thế này em sẽ ngại lắm.” Vừa nói vừa cầm tiền đưa qua.

“…” Chị ta mỉm cười, cầm điếu thuốc đưa lên miệng, tà mắt liếc: “Em là người thành phố, còn vì ba đồng bạc so đo sao?”

Động tác của cô cứng đờ, nói: “À… Vậy thì cảm ơn chị rồi.” Nói xong ngừng lại, mỉm cười: “Em tên Dư Hề Hề, xưng hô với chị thế nào?”

Chị ta đăm chiêu, lặp lại: “Dư Hề Hề?”

“Sao vậy?”

“Không có gì.” Rất nhanh khôi phục lại tinh thần, cúi đầu phủi khói, ngữ khí bình tĩnh: “Thẩm Man Lệ.”

“Bà chủ Thẩm…”

“Nhìn em hẳn là nhỏ tuổi hơn chị rất nhiều, gọi là chị Thẩm hoặc chị Man Lệ đều được.”

“Vâng, chị Man Lệ…” Dư Hề Hề nghĩ nghĩ, hỏi: “Ban ngày bán đồ uống, buổi tối bán rượu?”

Thẩm Man Lệ gật đầu: “Đúng vậy.”

“Tình hình buôn bán ra sao?”

“Bình thường.” Chị ta lắc đầu.

Dư Hề Hề gõ gõ mặt bàn, lại hết sức nghiêm túc hỏi: “Trong đây ngoại trừ bán rượu còn có bán gì khác không…” Ngón tay ngoéo một cái, hỏi: “Dịch vụ đặc biệt?”

“…” Thẩm Man Lệ ho khan hai tiếng, chớp mí mắt: “Cái này không hợp với em.”

Dư Hề Hề bình tĩnh nói: “Em biết mà.” Sau đó cúi đầu uống nước.

Nói được một nửa, giọng cố ý kéo cao.

Thẩm Man Lệ dùng sức hít một ngụm khói, rốt cuộc nhịn không được truy vấn: “Em biết gì?”

Dư Hề Hề quay đầu nhìn chị ta, nháy mắt nói: “Biết vì sao chị buôn bán ế rồi.”

Thẩm Man Lệ nhăn mày, hỏi: “Vì sao?”

Dư Hề Hề buồn cười nhìn xung quanh, đè thấp giọng: “Quán bar của chị có một khuyết điểm…”

Thẩm Man Lệ dụi tắt điếu thuốc, hồ nghi hỏi: “… Phải không?”

“Vâng.” Dư Hề Hề trịnh trọng gật đầu, nghiêm thúc nói: “Thật ra, trước đây em thường xuyên vào các quán bar, treo đầu dê bán thịt chó gặp qua không ít, treo đầu chó bán thịt dê thật đúng là lần đầu tiên, thể nào có thể sinh lời?”

“…” Thẩm Man Lệ lại im lặng vài giây, hỏi: “Vậy em cảm thấy chị nên đổi thế nào?”

“Vâng.”

“Đổi thành cái gì?”

Dư Hề Hề nghĩ nghĩ: “Đổi tên bảng hiệu, sửa thành cửa hàng văn nghệ đi…” Nói xong, thoáng nhìn đồng hồ treo trên tường, sắc mặt khẽ biến: “Chết rồi, lo tán gẫu với chị mà em trễ chuyện chính sự. Em đi trước đây, ngày khác lại đến ủng hộ!”

Lời còn chưa nói xong, người đã chạy mất rồi.

Thẩm Man Lệ cũng bước ra quầy bar, ngẩng đầu nói với chính mình: “Đúng là duyên phận.” Sau đó cầm di động gọi.

Vài giây sau, điện thoại đã thông.

Ngữ khí của đối phương lạnh lùng: “Không phải đã nói rồi sao, không có chuyện gì quan trọng thì đừng liên hệ.”

“Khéo đã, đừng tức giận như vậy.” Thẩm Man Lệ cười, hạ thấp đôi mắt nhìn vào chiếc nhẫn ngọc lục bảo trên tay: “Hôm nay trong quán của tôi có khách quý ghé, hẳn là anh sẽ quen, đoán thử xem?”

Người nọ hờ hững: “Tôi đếm ba tiếng, gác điện thoại mau. Một, hai…”

“Thật nhàm chán.” Thẩm Man Lệ nhàn nhạt trừng mắt: “Nói cho anh biết, tôi gặp được con gái của Dư Vệ Quốc rồi.”

“Dư Lăng?”

“Một đứa con gái khác.”

Đối phương trầm mặc thật lâu: “Dư Hề Hề?”

“Đúng vậy.”

“Không phải là cô đang ở Thạch Xuyên sao?”

“Đúng vậy.” Thẩm Man Lệ nói: “Tôi cũng đang thắc mắc, chẳng hiểu vì sao cô tiểu thư kia lại chạy đến đây.”

“Không quan trọng, nhắc đến cô ấy làm gì.”

“Không phải là anh quen biết cô ấy sao, thuận tiện tôi thông báo thôi.” Nụ cười trên mặt của Thẩm Man Lệ tụt xuống, lạnh nhạt nói: “Thôi, không nói chuyện khác nữa, ông chủ hỏi anh tình huống của hai tên kia sao rồi?”

Người nọ im lặng một lát, nói: “Sát thủ đã chết, Rắn Hổ Mang bị thương nặng ở đầu, hôn mê chưa tỉnh.”

“Chỉ có người chết mới đáng tin cậy.”Thẩm Man Lệ tàn nhẫn nói: “Lần trước anh phái người đi đi giết Rắn Hổ Mang nhưng lại bị cảnh sát Trung Quốc bắt người. Ông chủ rất thất vọng về anh, hy vọng anh có thể mau chóng khắc phục lỗi lầm.”

“… Biết rồi.”

“Ngoài ra, có một lô hàng sắp được chuyển về, lo chuẩn bị đi.”

“Được.”

***

Siêu thị ở trong thị trấn không lớn, các loại nhu yếu phẩm cũng không đầy đủ. Dư Hề Hề chọn tới chọn lui hơn nửa ngày mới miễn cưỡng bỏ vào xe đẩy: máy sấy, dép lê, nội y, xà phòng, sữa rửa mặt, còn có đủ loại đồ ăn vặt.

Khi đến quầy thu ngân tính tiền, cạnh đó là một hàng bao cao su.

Dư Hề Hề không có kinh nghiệm mua những thứ này, liếc mắt tùy tay cầm lấy ba hộp nhỏ bỏ vào xe đẩy. Đi được vài bước lại vòng vèo trở về, kiên rì đỏ mặt thay đổi một hộp lớn hơn.

Phụ nữ mua sắm không thể so sánh với đàn ông, mục tiêu rõ ràng, mua xong là về. Từ siêu thị bước ra, Dư Hề Hề nhàm chán lại chạy đến nơi khác của thị trấn, đi một chút lại chụp mấy tấm ảnh.

Đột nhiên, có người hướng cô hét to: “Cô gái, mua bùa bình an không? Bùa bình an của tôi linh lắm!”

Dư Hề Hề quay đầu liền nhìn thấy một bào lão tóc bạc phơ đang ngồi trên ghế, thân hình còng lưng, thấp bé gầy yếu.

Cô hơi nhíu mày, xoay người nhặt lên một chiếc bùa bình an, hỏi: “Bà bà, cái này treo trên cổ đúng không ạ?”

Bà lão cười khanh khách : “Đúng vậy, treo trên cổ.” Sau đó vẫy vẫy tay với cô, giọng đè thấp, một mặt thần bí: “Đây là bùa của Thái Thượng Lão Quân, bảo vệ bình an, thật sự linh lắm.”

“…” Dư Hề Hề nở nụ cười, cũng không hỏi nhiều: “Vậy bán cho cháu một cái ạ.”

Bà lão gật đầu: “Được, được, 10 đồng tiền.”

Cô đưa cho bà lão 20 đồng, cầm lấy này nọ xoay người rời đi.

Bà lão ngớ người, vội vàng vàng kêu: “Cô gái, vẫn chưa lấy tiền thối!”

Cô vẫy vẫy tay: “Không cần đâu ạ!”

***

Cả ngày trôi qua, sắc trời dần tối.

Dư Hề Hề tắm rửa bước ra, cánh cửa ký túc xá mở bung khiến cô giật mình, quay đầu liền thấy một bóng người bước tới, cả người anh toàn mồ hôi.

Lỗ tai của Dư Hề Hề nóng ran, quơ lấy khăn lông đưa cho người nọ: “Anh phô trương thật, lúc nào cũng cởi trần là sao?” Nói xong, buông máy sấy, xoay người muốn rót một cốc nước cho Tần Tranh, thuận miệng hỏi: “Trở về trễ như vậy căn tin còn bán cơm không?”

Tần Tranh nhíu mày nhìn cô từ đầu tới chân, mái tóc dài của cô gái kia vẫn còn ẩm ướt, cô mặc một chiếc váy ngủ màu hồng nhạt, chỉ cần cử động nhẹ là cẳng chân trắng nõn lộ ra.

Cô đưa lưng về phía anh, giọng vẫn đang lải nhải: “Em không ăn cơm cũng không sao, dù sao thì em có đồ ăn vặt, nhưng anh…”

Tần Tranh ôm cô từ phía sau, cằm dưới dán lên vai cô, nhẹ nhàng cọ cọ.

Dư Hề Hề đỏ mặt túm lấy cánh tay của Tần Tranh, nói: “Anh buông em ra, trên người anh toàn mồ hôi, em vừa mới tắm…”

Anh nghiêng đầu hôn vào lỗ tai cô, giọng đè thấp, ngữ khí bình thản: “Để anh ôm một lát.”

“…” Dư Hề Hề xoay người sờ sờ mặt anh, mi tâm nhíu chặt: “Hôm nay rất mệt, đúng không?”

Anh lắc đầu: “Bình thường.”

“Bình thường mới là lạ, tối qua anh… Căn bản là không có ngủ.” Cô đỏ mặt thấp giọng, một phút sau, tay nhỏ bé chỉ vào toilet, nói: “Mà thôi, anh đi tắm nước ấm trước đã, đợi lát nữa ăn xong thì ngủ sớm một chút, em mang theo một ít tinh dầu, lát nữa có thể massage cho anh để giảm mệt mỏi…”

Tần Tranh không nói chuyện, đẩy cô vào cánh cửa phòng tắm.

Dư Hề Hề sửng sốt một lúc, thấy anh mở vòi rồng.

“Làm sao vậy…”

Lời còn chưa dứt, môi đã bị anh hung hăng hôn.

Cô bị anh hành hạ đến đỏ mặt, toàn thân như nhũn ra, thậm chí sức lực mắng chửi người khác cũng không còn.

Tần Tranh lấy khăn lông lau lên người cô, động tác mềm mỏng, ôm hôn hơn nửa ngày mới ôm đến giường.

Dư Hề Hề sau khi tỉnh lại quả thực tức chết, nhéo cánh tay Tần Tranh, quát: “Anh đúng là vô lại… Khoan đã, còn bao cao s…!”

“Không có.”

“… Em có.”

Tần Tranh nheo mắt, hỏi: “Vì sao có?”

“Em, em…” Cô hơi xấu hổ, giọng ngại ngùng: “Hôm nay em vừa mới mua.”

Anh nhíu mày, bàn tay to siết chặt cằm cô nâng lên: “Hôm nay em đi ra ngoài?”

Cô gật đầu: “Đúng vậy, em đi siêu thị mua một ít đồ linh tinh.” Tay với tới ngăn kéo đầu giường lấy ra một hộp màu hồng đưa qua: “Đây này, không sai đúng không?”

Tần Tranh cầm lấy, nhìn thoáng qua liền ném bỏ, lãnh đạm nói: “Không thể dùng.”

Dư Hề Hề: “… Vì sao không thể dùng?”

Anh liếc cô một cái, hỏi: “Kích cỡ của anh, em biết không?”

Cô sửng sốt nhặt chiếc hộp lên, góc bên phải có ghi: size nhỏ.

Dư Hề Hề: “…”

***

Pass chương 40: không dùng vietkey, không dấu, không cách, không viết hoa.

1: Tên của 2 chú chó mới chuyển đến mà Dư Hề Hề chăm sóc trong căn cứ (theo thứ tự tên w-d)?

Ví dụ giải pass đúng là: lubosun

Nếu trả lời đúng mà bị báo sai, bạn thử đăng nhập rồi trả lời ạ.