Mật thiết – Chương 38

Người lính trẻ vẫn chưa bỏ đi, lại hắng giọng một cái, nói: “Tần doanh trưởng, đội trưởng Phương nói anh ấy lát nữa còn phải họp, bảo anh đến đó nhanh ạ.”

Tần Tranh hung hăng gầm lên, giọng cực thấp: “Biết rồi.”

“…” Dư Hề Hề cau chặt lông mày, cô xóc nảy kịch liệt ở trong lòng anh, môi cắn đến trắng bệch, dùng hết toàn lực mới kiềm chế không rên to.

Chiếc bàn không được cố định, dưới tác động của lực trên lực dưới, chân bàn kêu kẽo kẹt, giống như là không thể chịu nổi gánh nặng kia.

Chiến sĩ đứng ngoài ngoài cửa: “…”

Dư Hề Hề liên tục run rẩy, sợ hãi cuống quít dùng khẩu hình môi kháng nghị với Tần Tranh: “Ưm, đừng, anh nhanh rút ra mau.”

Tần Tranh không nói chuyện, hai tay siết chặt đầu gối Dư Hề Hề áp lên, lưng cô dán sát tường, mười đầu ngón tay vô ý thức muốn nắm chặt một cái gì đó, cuối cùng cô quyết định ôm chặt cổ anh, cơ thể yếu ớt co giật như lá mùa thu dập nát trong bão.

Anh cúi đầu kịch liệt hôn cô.

Ngoài cửa, chiến sĩ trẻ không hiểu chuyện gì đang xảy ra bên trong, ghé sát người vào nghiêng tai lắng nghe.

Không có động tĩnh.

Vì thế người chiến sĩ thử thăm dò, mở miệng kêu: “Tần doanh trưởng…”

Thân thể mềm mại ở trong lòng Tần Tranh nhất thời lại bất an giãy dụa, mi tâm anh nhíu chặt, ôm ghì lấy cô, nghiến răng quát: “Mẹ kiếp, còn có việc gì?”

Giọng nói ảm đạm xen lẫn tức giận, người chiến sĩ trẻ vội ho một tiếng, vội vàng nói: “Không, không có gì.” Sau đó là tiếng bước chân rời đi.

Chờ người chiến sĩ đã đi xa, Dư Hề Hề nhịn không được nữa liền cắn vào vai Tần Tranh, nhỏ giọng mắng: “Anh, anh là cái đồ lưu manh…”

Môi anh cọ cọ hai má nóng bừng, cười hỏi: “Không phải kích thích lắm sao?”

Cô dùng móng tay hung hăng cào cấu: “Trứng thối!”

“Đau.”

Tần Tranh lại hôn môi cô, giọng dụ dỗ: “Ngoan, tình huống đặc biệc anh phải đi gấp, tranh thủ xong việc sẽ trở về hầu hạ em.”

***

Lúc bọn họ kết thúc ‘chiến tranh’ cũng là lúc bầu trời bên ngoài bị che khuất, trên sân tập vẫn vang vọng khẩu hiệu của các chiến sĩ, mạnh mẽ, hùng dũng, rất có khí thế.

Tần Tranh chậm rãi rút ra, Dư Hề Hề mềm nhũn cả người, gò má cô dán chặt ngực anh, hô hấp hồi phục, làn da kín mít vết hôn.

Anh xoay người đặt cô lên giường, lấy chăn quấn quanh người cô, cúi đầu hôn lên cái trán đổ đầy mồ hôi.

Dư Hề Hề ngay cả nói chuyện cũng cảm thấy vất vả, giọng yếu ớt: “Còn chưa chịu đi, đội trưởng Phương đợi anh chắc ngủ mất rồi.”

Tần Tranh cười, ngón trỏ sờ cằm cô: “Bây giờ đi cũng không muộn.”

Dư Hề Hề: “… Có bị phạt không?”

“Chắc không.”

Anh nhặt áo lên và kéo khóa quần, cài thắt lưng, nói: “Cũng không phải chuyện quan trọng.”

Dư Hề Hề tò mò hỏi: “Làm sao anh biết?”

Tần Tranh nhíu mày: “Đoán.”

Người chiến sĩ trẻ đến gọi cửa bảo anh có mặt càng sớm càng tốt, còn anh lại nhàn nhã thong dong.

Dư Hề Hề chu mỏ bất mãn, sau đó vùi đầu lên giường nằm nghỉ.

Anh chỉnh lại quần áo trên người, xoa xoa đầu cô: “Đi đây.”

Mí mắt của cô nặng trĩu, miễn cưỡng đáp: “Bái bai.”

Anh lại hôn lên chóp mũi cô, nói: “Đừng vội tắm.”

“Tại sao?”

Tần Tranh: “Chờ anh trở lại chúng ta tiếp tục.”

Cô hiểu anh muốn nói cái gì, mặt nóng ran, cách chăn đá anh một cước. Anh lại nâng cằm cô lên hôn thêm một trận, dặn dò: “Nhắm mắt ngủ đi.”

Cửa mở, lại đóng.

Sắc trời tối dần, ánh sáng bị bóng đêm bao phủ, trong phòng tối đen như mực, cũng may chưa được bao lâu, hành lang đã sáng đèn.

Dư Hề Hề kéo cao chăn, nhắm mắt lại.

Không biết tại khúc hành quân lại văng vẳng bên tai, cô bỗng nhiên nhớ đến những chú chó ở trong căn cứ, nhớ đến gương mặt phúc hậu của Lý Thành, nhớ đến những nhiệm vụ được giao phó trong hai tháng. Trong những ngày đó, cô thoát khỏi xiềng xích của Dư Vệ Quốc, rời xa danh nghĩa Phú Nhị Đại, làm những điều mình thích, nỗ lực tiến tới một phương hướng tốt hơn.

Thế sự vô thường, sau này Dư Vệ Quốc tát cô một bạt tai, lại sau này, Whistle và Daily trúng độc…

Chỉ mới vài ngày ngắn ngủn, cô mất đi một người bố, mất đi công việc, từ trên cao ngã xuống rơi vào đống bùn.

Cũng may…

Còn có chỗ này để trốn.

“…” Dư Hề Hề trầm mặc nhìn ngoài cửa sổ, hơi lạnh tràn vào mang theo mùi đất, tự nhiên, tươi mát, không hề ngửi thấy dấu vết của khu công nghiệp.

Giờ phút này, trong lòng cô trở nên yên tĩnh.

Đột nhiên, di động vang lên.

Dư Hề Hề hồi phục tinh thần, móc ra di động, màn hình hiện lên số của Lý Thành.

Cô nhíu mày dùng sức hắng giọng: “Lý Thành?”

Lý Thành thở phào nhẹ nhõm ở trong ống nghe, nói: “Cám ơn trời đất, Bác sĩ Dư, cuối cùng em cũng chịu nghe điện thoại.”

“… Trước đó anh có gọi cho em sao?”

“Đúng vậy, gọi nhiều lần rồi nhưng không ai bắt máy, làm anh còn nghĩ em xảy ra chuyện gì chứ!”

“Ngại quá, cả ngày hôm qua em không đụng đến điện thoại.”

“Thì ra là vậy.” Lý Thành nói thầm, lại thân thiết hỏi: “Vậy em khỏe không?”

“Em không sao cả.” Cô nói: “Đúng rồi, tình hình của Whistle và Daily thế nào ạ?”

“Anh gọi điện cho em chính là để nói đến chuyện này, yên tâm đi, không còn gì đáng lo nữa.” Lý Thành nói xong lại thở dài, có chút giận dữ: “Chuyện này đội trưởng La cũng xử lý qua loa quá, chưa điều tra rõ đã khiến cho em…”

“Việc này cũng không thể trách đội trưởng La, anh thấy đấy, lúc đó ở hiện trường có quá nhiều lãnh đạo, em chỉ là một bác sĩ thực tập, để em chăm sóc cho cảnh khuyển là không đúng quy định, nếu anh ấy không xử lý em, chẳng khác nào bị người khác nói ra nói vào.”

“Bình thường em làm việc như thế nào mọi người đều thấy, anh chắc chắn chuyện này có hiểu lầm!”

Cô cười: “Cám ơn anh đã tin tưởng em.”

Bên kia im lặng rất lâu, rốt cục chần chờ hỏi: “Tần doanh trưởng hiện đang ở Thạch Xuyên, anh sẽ nghĩ cách nhờ người thông báo cho anh ấy biết.”

Nghe vậy, sắc mặt của Dư Hề Hề lập tức thay đổi, không chút nghĩ ngợi nói: “Không cần đâu ạ, chuyện này tạm thời em không muốn để anh ấy biết.”

“A? Vì sao?”

“Không vì sao cả.” Dư Hề Hề đổi tay cầm điện thoại, nói: “Tóm lại anh cứ làm theo lời em là được.”

Thấy cô thái độ của Dư Hề Hề kiên quyết, Lý Thành cũng không nhiều lời nữa, ngập ngừng: “Ừ, anh biết rồi.”

***

Lữ đoàn đại đội được thành lập đã nhiều năm, trong thời gian huấn luyện cũng có di chuyển hơn ba địa điểm, cuối cùng quyết định đặt chân ở Thạch Xuyên.

Ký túc xá nằm cùng khu với đồn bệnh viện, tòa nhà cao bốn tầng, diện tích không lớn, vẻ ngoài cũ kỹ, mặt tường loang lổ trải rộng một mảng lớn, nhìn qua có chút tuổi đời.

Trong văn phòng, một người đàn ông ước chừng ba mươi lăm tuổi đứng bên cửa sổ hút thuốc, dáng người to lớn, tướng mạo đoan chính, anh ta trầm ngâm nhã khói.

Tiếng bước chân từ hành lang vọng vào dồn dập, lúc sau có giọng của một chiến sĩ trẻ: “Báo cáo đội trưởng Phương, Tần doanh trưởng đến rồi ạ!”

“…” Người nọ quay đầu dụi tắt điếu thuốc trong tay, thấp giọng quát: “Mẹ kiếp, bắt đợi đến bốn mươi phút, xú tiểu tử.”

Ngay sau đó lại là một loạt tiếng bước chân, tốc độ không nhanh không chậm nhưng vô cùng hữu lực. Anh ta liếc mắt nhìn ra cửa, chỉ thấy Tần Tranh đang nhếch môi, khuôn mặt lạnh lùng không chút biểu cảm.

Tần Tranh đứng ở cửa: “Báo cáo.”

Phương Nghĩa Vũ quẳng điếu thuốc trong tay vào thùng rác, nói hai chữ: “Vào đi!”

Tần Tranh tiến lên vài bước, đứng lại.

Phương Nghĩa Vũ ngồi vào bàn làm việc, vừa quay đầu đã nhìn thấy trước ngực Tần Tranh toàn là mồ hôi, không khỏi nhăn mày, hỏi: “Bốn mươi phút trước Tưởng Phi đi rồi, kết quả bây giờ cậu mới đến, làm gì hả?”

Tần Tranh lạnh mặt, lông mày cũng chưa động: “Tiêu chảy.”

“…” Phương Nghĩa Vũ lặng im, xoắn tay áo, hỏi: “Sao chảy nhiều mồ hôi vậy hả?”

“Trời nóng.”

“…” Đội trưởng Phương hừ lạnh một tiếng, lười cùng Tần Tranh tán dóc, cả người ngửa ra sau, tay đập bàn: “Nghe nói vợ cậu từ Vân Thành chạy tới đây thăm?”

“Vâng ạ.”

“Trước đó vì sao cậu không báo cáo với tổ chức? Tiền trảm hậu tấu, phù hợp với quy định sao?”

“Cô ấy không có thông báo với tôi.”

Phương Nghĩa Vũ giận dữ đến chảy nước mắt: “Giỏi lắm, không ngờ được cả chồng lẫn vợ.” Sắc mặt trầm xuống, tiếp tục đập bàn: “Đi huấn luyện thực chiến chứ có phải đi đẻ, cứ yêu là tưởng muốn gặp là gặp!”

Mặt anh cũng không biểu cảm.

Phương Nghĩa Vũ mắng xong liền nguôi ngoai cơn giận, tự nhiên cũng không muốn truy cứu nữa, châm thuốc, thản nhiên nói: “Thế cậu đã sắp xếp cho cô ấy chỗ ở chưa? Không bằng dọn qua ký túc xá của gia đình cho sạch sẽ thoải mái.”

“Không cần, vợ tôi sẽ ngủ ở phòng tôi.”

Phương Nghĩa Vũ xùy xùy: “Cái giường một thước hai, mẹ kiếp, nhỏ như vậy ngủ thế nào?”

Tần Tranh nhàn nhạt liếc anh ta một cái, hỏi: “Chuyện này cũng phải báo cáo sao?”

“…”

Phương Nghĩa Vũ ho khan vài tiếng, khốn đốn mấy giây mới nói: “Yêu thế nào, ngủ thế nào, ai quản cậu hả…” Nói xong dùng sức hắng giọng, tay chỉ mặt Tần Tranh, giọng đè thấp: “Trước tiên phải nói rõ ràng, nơi này là ký túc xá của cán bộ, tiết chế bản thân một chút. Trên lo việc nước, dưới lo việc nhà, an bày huấn luyện cho các chiến sĩ trẻ, đừng cả ngày nghĩ đến chuyện kia.”

***

Hơn một tháng không gặp, anh lại nhẫn nại quá lâu, nói tiết chế là có thể tiết chế sao?

Đêm đó, cô tan xương nát thịt vì anh, mãi đến 4 giờ sáng mới có cơ hội nghỉ ngơi.

Cô cuộn tròn người, hông đau nhức trầm trọng, anh ôm cô từ phía sau, thân hình dán sát.

Giây lát, giọng nói trầm thấp vang lên, dịu dàng hỏi: “Có đau không?”

“…” Dư Hề Hề theo bản năng rụt cổ, lắc đầu, bỗng nhiên lại nghĩ tới cái gì, xoay người, hai gò má đỏ bừng, giọng nhỏ như muỗi: “Anh… lúc nãy anh lại xuất tinh vào trong nữa rồi.”

Gương mặt Tần Tranh bình tĩnh, gật đầu: “Ừ, làm sao?”

Dư Hề Hề không nói gì, kéo cao chăn che cả khuôn mặt, muốn khóc rồi: “Không có gì, ngủ ngon.”

Người đàn ông này tựa hồ không hề để ý chuyện cô có mang thai hay không, trước đây cô đã đề cập qua, nhưng anh ngược lại mặt lạnh. Cô rất bội phục anh, tâm tính này thật tốt quá mà.

Ngày hôm sau, chào đó Thạch Xuyên là cả bầu trời trong xanh.

Tần Tranh cùng thủ hạ đi huấn luyện trinh sát dã ngoại, đúng sáu giờ, đơn vị tập hợp xuất phát. Dư Hề Hề mơ hồ mở mắt, tiếng động cơ vang lên ầm ầm, xe chở mọi người đi rồi.

Tỉnh dậy đã 9 giờ sáng.

Cô rời giường rửa mặt chải đầu, liệt kê một mớ đồ cần mua, bước ra cửa, chuẩn bị đi lên thị trấn.

Nơi này vẫn chưa phát triển, không có taxi, cũng không có uber, cô đi dọc theo đường mòn tiến về phía trước, thật lâu sau mới gặp được một chiếc xe ba bánh.

Chủ xe là một ông già tóc hoa râm, ông chủ nói giá 7 đồng tiền, Dư Hề Hề cũng không thẻm mặc cả, trực tiếp ngồi lên.

Ông chủ tươi cười hớn hở, thuận miệng hỏi: “Cháu ở đâu đến vậy?”

“Vân Thành ạ.”

“Khó trách, thảo nào tôi nghe giống khẩu âm của người ở đó.” Ông chủ cười rộ lên, hỏi: “Đến Thạch Xuyên chơi?”

Dư Hề Hề cũng không nói nhiều, cười cười: “Vâng ạ.”

Ông chủ nói: “Tới đây du ngoạn là đúng rồi, khí trời ở đây rất tốt, khung cảnh yên bình, cảnh trí lại đẹp.”

Nói chuyện phiếm cả một đoạn đường, bất tri bất giác bầu không khí trở nên sôi nổi.

Ông chủ nhiệt tình chỉ đường cho cô: “Nếu muốn mua này nọ, quẹo trái là có siêu thị, muốn ăn cơm thì trên đường cũng có vài hàng.”

“Cảm ơn ạ.”

Dư Hề Hề phất phất tay, xoay người đi thẳng về phía trước.

Trên đường đi cô còn thỉnh thoảng bắt gặp một số người mang dép rơm, lưng đeo gùi chứa đầy bắp và rau, nói nói cười cười.

Cảnh tượng này cô chưa từng thấy qua, cảm thấy hiếu kỳ nên nhanh chóng lấy điện thoại ra chụp.

Đột nhiên, cô vấp phải cái gì ở dưới chân.

“…” Ngã sấp xuống đường, mông đau quá, choáng váng rồi.

Một người phụ nữ nhìn thấy cảnh này liền chậm chạp đi tới, cất cao giọng: “Bà Trương, con trai bà nghịch ngợm để cái ghế ra giữa đường này, có người té rồi!”

Sau đó là tiếng của phụ nữ: “Ai da, thằng nhóc này thật đáng ăn đòn!”

Tiếng khóc của trẻ con và tiếng la mắng đồng thời vang lên.

Một giọng khác tiếp tục nói: “Đây, để chị giúp em.”

“…” Dư Hề Hề lắc đầu nhìn bàn tay kia: làn da trắng nõn như tuyết, ngón út còn mang theo một chiếc nhẫn ngọc lục bảo, xem ra chị ta sống rất an nhàn.

Cô hơi giật mình, ánh mắt quan sát người nọ từ đầu đến chân —

Người phụ nữ kia trên dưới chắc ba mươi tuổi, chị ta mặc một chiếc váy sườn xám, eo nhỏ mông to, đường cong tinh tế. Ngũ quan không đến nỗi xuất chúng, nhưng tổ hợp lại mọi thứ trên mặt thì xem ra rất hài hòa.

Dư Hề Hề cầm lấy cánh tay chị ta, chị ta dùng sức kéo cô đứng dậy.

“Cảm ơn…”

“Đừng khách sáo.” Người phụ nữ khẽ cong khóe miệng: “Em gái à, đi ra đường nhớ nhìn đường nhé.” Nói xong xoay người, miệng cười khúc khích bước vào một cửa hàng tối om.

Không ngờ ở một nơi hoang vu hẻo lánh thế này mà còn có thể nhìn thấy người đẹp.

Dư Hề Hề cao hứng hơn rồi, tầm mắt di chuyển về phía biển hiệu của cửa hàng: quán bar tình một đêm.

“…”