Mật thiết – Chương 37

Tia sáng đầu tiên len lỏi qua cửa sổ rọi vào phòng, gió thổi nhẹ nhàng khiến rèm cửa lay động, thỉnh thoảng còn có nước mưa đọng trên lá cây tạt vào.

Nhiệt độ ở vùng núi so với Vân Thành khá thấp, không khí cũng mát mẻ hơn. Dư Hề hề tròn mắt nhìn người đàn ông không mặc áo nằm cạnh, làn da màu đồng cùng với cơ bụng rắn chắc nổi bật cả khung hình, nhiệt độ cơ thể của anh nóng ran lây sang cả người cô.

Đầu óc cô quay cuồng, vừa thẹn vừa vội vàng đẩy anh ra, giãy dụa nói: “Anh… tại sao anh lại không mặc áo! Mới sáng tinh mơ đã muốn giở trò lưu manh!”

Một tay Tần Tranh chế trụ cả người Dư Hề Hề, bình thản hỏi: “Tại sao anh không mặc đồ? Chuyện này phải hỏi em.”

“Hỏi em… Hỏi em cái gì?”

Mặt anh cọ sát mũi cô, thấp giọng nói: “Không phải do em cởi sao.”

“Em, em cởi á?”

Tần Tranh: “Bằng không thì là ai.”

Tối hôm qua truyền thuốc cho Dư Hề Hề xong thì hộ sĩ và y tá trưởng trở về phòng ngủ, sau đó Dư Hề Hề lập tức đá chăn, nói mê, trên miệng lúc nào cũng gọi tên “Tần Tranh”. Anh ngồi bên cạnh không ngừng dỗ dành trấn an.

Đến nửa đêm, cô mơ mơ màng màng tỉnh lại lần nữa, bổ nhào vào người Tần Tranh, cọ co xoay xoay làm nũng. Nhìn thấy quần áo của anh vướng bận cô liền dùng tay mãnh liệt cởi ra, anh vừa ngạc nhiên lại vừa buồn cười ôm cô vào lòng.

Đầu óc của cô trở nên trống rỗng, căn bản không tin lời anh nói. Chỉ cho rằng người này đổi trắng thay đen: “Nói bậy, anh nghĩ em là anh sao, tùy tiện là cởi quần áo người khác.”

Nhiệt độ cơ thể hơi cao, mùi thơm ngọt ngào từng đợt từng đợt xông vào mũi Tần Tranh… Anh khẽ khép mắt ôm chặt eo cô, vùi đầu trầm giọng uy hiếp: “Cả đêm làm loạn còn chưa đủ? Có tin anh khiến cho em khóc ngay tại đây không?”

“…”

“Hạ lưu, nói chuyện không thể văn minh một chút.”

Tần Tranh: “Một câu hạ lưu, hai câu cũng hạ lưu, em cởi đồ của anh thì em không hạ lưu?”

“Anh thật vô lý!”

“Dám làm không dám nhận?” Ngón trỏ anh siết chặt cằm cô, bình thản nhếch môi: “Nếu hôm qua anh không nhanh chân thì có lẽ quần cũng bị em lột xuống luôn rồi. Thế nào, hơn một tháng không gặp, em hạn hán đến vậy? Phát sốt vẫn muốn làm tình?”

“…” Gương mặt cô nóng ran, quát: “Không biết xấu hổ, lưu manh, ai muốn làm tình với anh hả.”

Tần Tranh nặng nề cười thành tiếng, không đùa nữa liền hôn khẽ lên trán Dư Hề Hề, dần dà hôn xuống phấn cánh môi.

Dư Hề Hề run rẩy vô thức, tay ôm chặt cổ Tần Tranh, chủ động sờ soạng, mọi hành động của cô đều bị anh cám dỗ.

Con ngươi đen sâu nhìn chằm chằm cô, hô hấp rối loạn.

Cô mở to mắt, nhỏ giọng nói: “Em còn chưa hết cảm, không thể tiếp xúc lưỡi…” Lời còn chưa dứt lời, môi đã bị người nọ cắn một phát. Tần Tranh nhẹ nhành tách hai hàm răng của Dư Hề Hề, anh hung mãnh tiến vào, đầu lưỡi nhỏ bé lại sợ hãi rút lui, anh liên tục tấn công, nhiệt tình đến nỗi cô không thể thở.

Cô nhỏ giọng rên rỉ, ngón tay nắm chặt vạt áo anh, thuận thế ngây ngô đáp lại.

Mãi đến khi toàn thân cô nhũn ra, anh mới ngừng lại, thân hình cao lớn ép cô trên giường.

Dư Hề Hề lấy lại hô hấp, ngước mắt nhìn vào con ngươi tối đen, hình ảnh phản chiếu bên trong còn có gương mặt cô.

Cô im lặng vài giây, thối lui một chút khoảng cách nhìn anh.

Tóc anh mới cắt, so với trước đây trông gọn gàng hơn, dưới cằm râu mọc li ti, con ngươi bình tĩnh lộ ra vài phần dã thú, sắc bén hung ác giấu ở phía sau…

Dư Hề Hề vuốt ve gương mặt Tần Tranh, giọng nghiêm túc: “Mỗi ngày đều phải huấn luyện vất vả, anh gầy đi sao?”

Tần Tranh cầm bàn tay nhỏ bé lên hôn, nói: “Không, béo rồi.”

“Phải không?”

“Thật mà.” Anh cúi đầu hôn lên mặt cô, nói: “Ngày hôm qua mới vừa cân, tăng thêm hai ký rồi.”

Trong nháy mắt, cô lặng lẽ lướt nhanh xuống dưới vòng một của anh: “Không nhìn ra.”

Tần Tranh nhíu mày, khàn giọng để miệng sát vào tai cô: “Không tin tối nay anh cho em thử.”

Dư Hề Hề mới khỏi bệnh, đầu óc vẫn chưa linh hoạt, ngây ngô hỏi: “Thử? Thử như thế nào?”

Anh cười nhẹ không trả lời, ngón tay thô ráp cầm bàn tay cô di chuyển xuống phần bụng dưới, dừng lại ở đâu đó, bóp nhẹ.

“…” Mặt đỏ tai hồng vài giây, bay lên một cước đá anh —— Nói chưa đến ba câu dịu dàng lại hiện thân thành sói rồi!

Đột nhiên, cửa phòng vang lên tiếng gõ cửa.

Dư Hề Hề lập tức chột dạ kéo cao chăn, che đậy mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt to tròn trong sáng, trừng Tần Tranh, giọng lí nhí: “Có người đến, anh mau mau mặc áo vào đi, nếu không sẽ khiến cho người ta hiểu lầm…”

Anh nhàn nhạt liếc: “Lại không thành thật.”

Tuy rằng nói thì nói vậy nhưng Tần Tranh vẫn xoay người nhặt áo thun lên mặc vào người, nhàn nhạt hỏi: “Ai đó?”

“Tần doanh trưởng, là tôi.” Giọng y tá trưởng truyền vào: “Bác sĩ Tạ bảo tôi đến đo lường nhiệt độ cơ thể cho Hề Hề.”

“Vào đi.”

Tiếp theo cửa liền mở.

Y tá trưởng cầm nhiệt kế bước vào, giương mắt liền thấy cô gái nhỏ đang nằm trên giường, hai gò má hồng hào, nhất thời cười tủm tỉm: “Thần sắc thoạt nhìn rất tốt… hiện tại cháu cảm thấy thế nào?”

Dư Hề Hề hắng giọng, nói: “Dạ đỡ hơn nhiều rồi, chỉ còn đau đầu chút thôi ạ.”

Giây lát, nhiệt kế hiện ra: 36 độ, là nhiệt độ bình thường.

Trong lòng Trương Phượng Hà thấp thỏm, nói: “Hạ sốt rồi, uống thêm một hai cử thuốc nữa là được.”

Cô áy náy lại cảm kích: “Vừa tới đã làm phiền mọi người rồi, cháu cám ơn ạ.”

Nói xong, liền nhìn thấy một hộ sĩ trẻ bước vào cười với mình: “Em nên cảm tạ Tần doanh trưởng. Tối hôm qua em phát sốt, Tần doanh trưởng chăm sóc em cả đêm, trên đời này làm gì còn một người đàn ông tốt…”

Bỗng nhiên, y tá trưởng dùng sức ho khan, ngữ khí nghiêm khắc: “Làm việc đi, ít nói thôi.”

Hộ sĩ trẻ hoảng hốt nhanh như chớp đi ra ngoài.

Mặt Dư Hề Hề nóng ran, quay đầu bình tĩnh nhìn về phía Tần Tranh, cau mày hỏi: “Cả đêm sao… Vậy tối hôm qua anh không ngủ?”

Trương Phượng Hà thở dài nói tiếp: “Cũng không phải, do trưa ngày hôm qua cậu ấy còn làm nhiệm vụ phân đội đi tham gia thực chiến.” Ngừng lại, ghé sát vào người Dư Hề Hề, giọng đè thấp: “Trong đội người mạnh nhất chính là Tần doanh trưởng, tính khí ngang ngược cũng không biết giữ gìn sức khỏe, nhìn bộ dạng cậu ấy chăm sóc cháu hôm qua, thật không nhìn ra là người dịu dàng.”

Nói xong lại dặn dò một chút, sau đó bà liền đi ra ngoài.

Tiếng bước chân xa dần.

Tần Tranh cúi người, ngón trỏ nhẹ nhàng xoa mũi Dư Hề Hề: “Vừa rồi y tá trưởng đã nói gì vậy?”

“Cô ấy bảo anh không biết giữ gìn sức khỏe, dặn dò em quản lý anh.”

“Quản anh?”

Anh mỉm cười khinh bỉ, ôm cô lên giường, xoay người đi ra ngoài, ngữ khí đạm mạc: “Quản tốt bản thân em trước, ít bệnh ít khóc mới khiến anh bớt lo.”

***

Kỳ thực, để giải quyết vấn đề người nhà đến thăm thân nhân, trong khu quân sự cũng có ký túc xá, có điều các phòng trong ký túc xá chỉ dành riêng cho cấp cao và lực lượng đặc biệt —— So với quân đội bình thường, nhiệm vụ của lực lượng đặc biệt gian khổ và nguy hiểm hơn, hơn nữa khu quân sự lại nằm ở vùng núi, hiếm khi có ai đến đây để thăm người thân.

Lữ đoàn cũng có một khu ký túc xá dành cho gia đình của chiến sĩ, ra cửa đi thẳng mất khoảng 20 phút là đến. Người dân ở đó hơi thưa thớt, nhưng trái lại phòng ốc khang trang, điều kiện ở đó so với ký túc xá ở trong khu quân sự tốt hơn mấy lần, lại có lính gác, an toàn không ngại.

Tần Tranh ban đầu dự định sắp xếp cho Dư Hề Hề qua đó, ai ngờ cô gái kia đã cự tuyệt rồi.

“Ở riêng? Không chịu.”

Hoàng hôn, mặt trời xế chiều nhuộm bầu trời thành một màu đỏ, toàn bộ eo núi Thạch Xuyên tách biệt với thế giới bên ngoài, bầu không khí trở nên yên bình.

Cô chắp tay sau lưng thong thả bước đi, xoay một vòng nhìn phòng riêng của anh ở trong ký túc xá, chậm rãi nói: “Chỗ này cũng tốt mà, tuy không gian hơi nhỏ nhưng lại gọn gàng sạch sẽ.” Nói xong, đặt mông ngồi xuống giường, lông mày cong cong: “Em quyết định rồi, em sẽ ở đây.”

Tần Tranh ngồi xuống ghế đối diện hút thuốc, anh nhìn cô chằm chằm: “Giường này của anh chỉ có một thước hai, không chê chật chội?”

Dư Hề Hề bĩu môi, nói thầm: “Dù sao cũng bị anh ôm, một thước hai hay hai thước căn bản không khác mấy.”

Anh im lặng vài giây, ngoắt ngoắt tay, nói: “Lại đây.”

Cô đứng lên đi qua, ngữ điệu khoan khoái: “Sao vậy?”

Cô mới tắm xong nên cả người thoang thoảng mùi thơm, mặc áo đầm màu sáng, vòng một quyến rũ thấp thoáng lộ ra…

Sắc mặt Tần Tranh thay đổi, dập tàn thuốc, đột nhiên đứng dậy nắm chặt eo cô, đặt lên bàn.

“…” Dư Hề Hề la làng một cái, hai tay theo bản năng chống lên mặt bàn, sau đó chân cô bị anh tách ra, giơ lên cao.

Bàn tay to siết chặt cằm cô, nâng lên, khom người hôn cô một cái, giọng khàn khàn: “Tại sao lại đột nhiên chạy tới đây?”

Con ngươi của cô tối sầm, không bao lâu sau lại khôi phục như thường, tay nắm chặt vai anh, giọng mềm nhũn như có thể vắt ra nước: “Bởi vì người ta nhớ đến anh.”

Anh nhẹ nhàng hôn tiếp: “Nhớ chỗ nào?”

Ngón tay anh lướt xuống ngay vị trí ngực cô: “Nơi này?” Tiếp tục đi xuống, ngón giữa chạm vào bên dưới: “Hay là nơi này?”

“Ưm.” Dư Hề Hề ôm chặt cổ Tần Tranh, rên nhẹ một cái, nhỏ giọng nói: “Cả hai…”

Tần Tranh cười: “Ngoan lắm.” Anh hôn lên môi cô, tay cường ngạnh chọt sâu vào trong.

Mười đầu ngón tay của cô siết chặt, trán cô để lên vai anh, nhắm mắt, nỗ lực hít thở.

Đột nhiên, bên ngoài có người gõ cửa.

Dư Hề Hề hoảng sợ trừng mắt, yếu ớt đánh nhẹ Tần Tranh: “Có người đến, anh mau…”

Anh nắm chặt eo cô không cho cô chạy trốn, động tác của ngón tay vẫn không ngừng, trầm giọng quay mặt ra cửa hỏi: “Có chuyện gì?”

Bên ngoài là giọng của một chiến sĩ trẻ tuổi: “Tần doanh trưởng, đội trưởng Phương mời anh qua văn phòng một lát.”

“Biết rồi.” Nói xong lại vùi đầu hôn cô, điên cuồng mút lấy mật ngọt trong khoang miệng cô, giọng khàn khàn: “Dư Hề Hề, chúng ta làm nhanh một chút.”