Mật thiết – Chương 36

Tần Tranh nghiến răng khom người bồng Dư Hề Hề lên, ngữ khí hạ thấp: “Sinh bệnh còn mù quáng chạy loạn.”

Nói xong, quay đầu nhìn ra bên ngoài.

Sắc trời ảm đạm, trời mưa lớn biến thành mưa bụi, gió thổi lành lạnh.

Gương mặt Tần Tranh u ám, đi đến mái hiên đành phải ngừng lại, nhìn nhìn trời, lại cúi đầu nhìn cô gái ở trong lòng: hai gò má trắng bệch, tay nhỏ nắm chặt bàn tay to, chỉ khóc không nói, rất giống với chú mèo bị chủ nhân bỏ rơi.

Tần Tranh mím môi tức giận, giây lát lạnh giọng nói với lính gác: “Có ô không?”

Cậu chiến sĩ tên là Ngụy Đào vội vàng trả lời: “Báo cáo Tần doanh trưởng! Có ạ!”

“Mang lại đây.”

“Vâng ạ!”

Ngụy Đào cao giọng đáp ứng, trở lại ki-ốt tìm một cái ô, sau đó nhanh chóng chạy đến chỗ Tần Tranh: “Ô đây ạ.”

Tần Tranh sải bước ra ngoài: “Che giúp tôi.”

Khu vực quân sự cũng có đồn bệnh viện, bởi vì điều kiện hạn chế nên thiết bị y tế không thể đạt tới tối tân, nhưng nếu chỉ xử lý những căn bệnh nhỏ thì không thành vấn đề.

Tần Tranh ôm Dư Hề Hề vào đồn bệnh viện, vừa vặn có một người phụ nữ trung niên mặc đi tới, trước ngực là một bảng tên: y tá trưởng, Trương Phượng Hà.

“Tần doanh trưởng.” Trương Phượng Hà lên tiếng chào hỏi, tầm mắt chú ý tới cô gái ở trong tay Tần Tranh, không khỏi kinh ngạc: “Cô gái này…”

Sắc mặt Tần Tranh cực ảm đạm: “Cô ấy phát sốt rồi, phỏng chừng là dầm mưa bị lạnh.”

Y tá trưởng gật đầu, tiến lên đưa tay dò xét nhiệt độ trên trán của Dư Hề Hề: “Sốt cao rồi, hơn nữa còn rất nóng.” Nói xong liền xoay người bước ra ngoài: “Tối nay là do bác sĩ Tạ trực ban, cậu mau đi theo tôi.”

***

Trong văn phòng khoa, đèn chân không sáng trưng.

Y tá trưởng dẫn theo Tần Tranh đi về phía trước, vừa đến cửa liền cao giọng nói: “Bác sĩ Tạ, có bệnh nhân.”

Một người đàn ông thu hồi tờ báo ngẩng đầu, đẩy đẩy gọng kính lão ở trên mũi.

Trước mặt ông là một người đàn cao lớn bị ướt như chuột lột, thân hình mạnh mẽ đang ôm chặt cô gái xinh đẹp ở trong tay.

Tần Tranh nhíu mày vuốt ve Dư Hề Hề: “Lại khóc.”

Cô gái nhỏ ngẩn ngơ giống như bị hù sợ, vài giây sau cắn môi một cái, nước mắt chảy tràn xuống.

“…” Bác sĩ Tạ ho khan vài tiếng, lấy bút và giấy ra nói: “Tần doanh trưởng cứ đặt cô ấy xuống đây, tôi xin một ít thông tin và kiểm tra một chút.”

Tần Tranh gật đầu không nói, khom người chuẩn bị thả người trong lòng xuống ghế tựa.

Không ngờ Dư Hề Hề lại giãy dụa xoay người, hai cánh tay trắng nõn ôm chặt cổ Tần Trang không buông, miệng còn bất mãn lẩm bẩm.

Y tá trưởng: “…”

Bác sĩ tạ: “…”

Tần Tranh có điểm buồn cười, bàn tay to nhẹ nhàng vỗ lưng Dư Hề Hề, môi mỏng ghé sát tai phải của cô, nhỏ giọng: “Sao vậy? Buông anh ra trước đã, để bác sĩ kiểm tra cho em.”

Cô lắc đầu, nhỏ giọng đến thảm hại: “Muốn anh ôm em cơ.”

“…”

Anh híp híp mắt, mơ hồ ý thức được hoàn cảnh này không ổn.

Nha đầu kia da mặt mỏng như tờ giấy, đổi lại là bình thường anh chỉ cần tùy tiện nói một câu sẽ khiến cô xấu hổ, căn bản cô không thể nũng nịu với anh ở trước mặt người khác.

Giây lát, Tần Tranh nâng cằm cô lên, nhìn cô chằm chằm, cô đang mở to đôi mắt nhìn anh, ánh mắt mông lung không giống như trước.

Anh hạ thấp giọng, hỏi: “Biết ai không?”

Cô không do dự, ngữ khí vô cùng nghiêm túc nói ra tên anh: “Tần Tranh.”

Hỏi tiếp: “Biết đây là đâu không?”

“Ở nhà…” Nói xong lại cảm thấy kỳ quái, hốt hoảng: “Không phải là anh đang ở Thạch Xuyên sao? Trở về lúc nào thế?”

Quả nhiên là sốt đến hồ đồ rồi.

Tần Tranh cắn răng đau lòng, bàn tay to vỗ mông cô một cái. Lực đạo không nặng nhưng cô vẫn cảm thấy đau mà khóc thành tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào cổ anh, bất cứ giá nào cũng không chịu buông tay.

Anh bắt đầu mất kiên nhẫn, dứt khoát ngước mắt nhìn về bác sĩ Tạ, nói: “Chuyện của cô ấy tôi đều biết, có gì cần hỏi thì cứ trực tiếp hỏi tôi.”

Bác sĩ Tạ năm nay đã hơn sáu mươi tuổi, bên ngoài là áo blue trắng, bên trong mặc quân trang, tóc hoa râm, cười rộ lên liền thấy nếp nhăn thật sâu, là người hòa ái dễ gần. Ông nở nụ cười gật đầu, cầm bút máy và giấy hỏi: “Cô ấy tên là gì?”

“Dư Hề Hề.”

“Tên gọi thân mật?”

Ngữ khí Tần Tranh bình thản: “Ngốc Hề Hề.”

Y tá trưởng: “…”

Bác sĩ Tạ: “…” Ho khù khụ mới hỏi tiếp: “Bao nhiêu tuổi?”

“Hai mươi bốn tuổi.”

Bác sĩ Tạ ghi lại, tiếp tục: “Cô ấy và Tần doanh trưởng có quan hệ gì?”

Tần Tranh đáp ngắn gọn: “Vợ chồng.”

Vừa dứt lời, cô gái ở trong lòng Tần Tranh lại ngẩng đầu lên, mắt trợn tròn quan sát, khuôn mặt đỏ bừng đồng thời kinh ngạc: “Gì? Chúng ta, chúng ta chỉ mới đính ước hôn sự thôi, còn chưa có kết hôn…”

Anh cúi đầu nhàn nhạt cắt lời: “Sao lúc này không hồ đồ nữa? Thành thật như vậy sao.”

Ngay sau đó liền nghe bác sĩ Tạ hỏi: “Cô ấy đến đây để thăm người thân?”

“Vâng.”

“Có thông báo với cậu trước không?”

“Không có.”

Bác sĩ Tạ ngẩng đầu ngạc nhiên, chợt cười: “Ái chà, một cô gái lặn lội từ xa đến đây thăm cậu, thật không dễ dàng nha.” Nói xong, cầm lấy nhiệt kế để lên tai Dư Hề Hề: “39 độ, sốt cao rồi… Phát sốt khi nào?”

“…” Dư Hề Hề không tiếp lời, ngoan ngoãn nằm lười trong lòng Tần Tranh, mệt mỏi rủ mắt vô thần, rõ ràng tinh thần không tốt.

Tần Tranh cúi đầu lặp lại lời bác sĩ: “Ngoan, nói cho bác sĩ biết, em bắt đầu phát sốt từ khi nào.”

Cô ngơ ngác thất thần sau một lúc lâu mới lắc lắc đầu, bộ dáng hoang mang: “… Em không biết.”

Bác sĩ Tạ nghe xong liền nhíu mày, thu hồi bút, quay đầu nói với y tá trưởng: “Tình trạng của bệnh nhân không tốt lắm, cần truyền dịch để hạ sốt. Đi an bày giường ngủ.”

“Vâng.” Y tá trưởng xoay người rời đi.

Tần Tranh hỏi: “Sức khỏe của cô ấy khi nào mới tốt lại ạ?”

Bác sĩ Tạ nói: “Nhìn qua các triệu chứng thì chỉ là cảm mạo thông thường. Truyền dịch sẽ mau khỏe thôi, cậu không cần phải lo lắng.” Nói xong đứng dậy, đi vào trong phòng lấy thuốc.

Dư Hề Hề lúc này choáng váng mờ hồ, tinh thần hỗn độn hoàn toàn không rõ tình huống. Ánh mắt nhìn thấy hai người kia đang nói chuyện gì nhưng lại không phản ứng kịp, nháy mắt mấy cái, đầu ngón tay lại lay nhẹ người nọ: “Tần Tranh…”

Giọng nói dịu dàng và mềm mại giống như mèo con.

Anh nhìn về phía cô, đôi mắt lạnh lẽo vô thức ôn hòa: “Làm sao vậy?”

Cô mơ mơ màng màng quay đầu nhìn hai bên, như là khẩn trương hỏi: “Muốn… muốn tiêm sao?” Không đợi anh trả lời liền cong khóe miệng, nũng nịu nói: “Người ta sợ đau, có thể đừng tiêm được không?”

Tần Tranh buồn cười dùng cằm dưới cọ cọ vào khuôn mặt cô, chế nhạo: “Bao nhiêu tuổi rồi hả? Hai mươi mấy tuổi đầu rồi còn sợ tiêm.”

Đôi mắt mê ly lấp lánh nhìn anh, cắn môi nói: “Nhưng mà em không muốn tiêm.”

“Em nói không muốn tiêm là không tiêm sao? Không được.”

Lời còn chưa dứt, khuôn mặt nhỏ nhắn kia đã suy sụp, chu mỏ bĩu môi muốn khóc rồi.

“…” Fuck.

Anh không nói gì, khuỷu tay cố sức ôm chặt người cô, hung hăng hôn, cắn răng nói: “Khóc, khóc, khóc, em chỉ biết làm bộ dạng đáng yêu để anh đau lòng.”

***

Dư Hề Hề truyền dịch xong thì được an bày ngủ ở tầng một, phòng đơn một người, gọn gàng sạch sẽ, bên trong còn có toilet riêng.

Tần Tranh khom người đặt cô lên giường, vừa muốn đứng dậy cô lại bắt đầu ầm ĩ, bàn tay nhỏ bé ôm chặt cổ anh, chặt đến nỗi anh không thể động đậy. Anh không còn cách nào khác chỉ biết nhìn cô làm nũng, vô luận là uống say hay là sinh bệnh cô đều biến thành tiểu vô lại, chỉ có thể bế cô lên đặt trên đùi kiên nhẫn vừa hôn vừa dỗ cô nằm xuống.

“Anh không được đi.” Đầu ngón tay mảnh khảnh ngoắc ngoắc vạt áo anh, nhỏ giọng nói.

“Dư Hề Hề, em thật lắm chuyện.” Lại cúi người dịu dàng hôn xuống môi cô: “Mới truyền dịch xong, không được lộn xộn.”

Hai người một kẻ làm nũng một kẻ sủng nịch, vô cùng thân thiết không coi ai ra gì, hộ sĩ trẻ tuổi ở cạnh nhịn không được hé miệng cười, vừa truyền nước biển vừa quan sát cô gái nằm trên giường bệnh, tự đáy lòng cảm thán: “Tần doanh trưởng, bà xã của anh đẹp thật, da trắng mắt to, xứng đôi với anh vô cùng.”

Hộ sĩ ở trong quân đội cơ hồ đều là những quân y được đào tạo xuất sắc, so với con gái trong thành phố khác nhau rất nhiều, các cô chịu khổ nhọc quen rồi, có thể dầm mưa dãi nắng, làn da trắng nõn cũng từ năm này sang năm khác biến thành màu lúa mì, tay chân thô ráp.

Tần Tranh nhếch môi cười lãnh đạm.

Y tá trưởng nhân tiện thấy Dư Hề Hề đang làm nũng với Tần Tranh, bà cầm tay cô tìm mạch máu rồi nhanh chóng châm tiêm vào.

Thủ pháp thành thạo nên đau đớn chỉ xuất hiện trong nháy mắt, Dư Hề Hề cơ hồ không có phản ứng gì.

Thuốc có tác dụng an thần…

Không bao lâu sau, Dư Hề Hề đã ngủ thật say, khuôn mặt của cô cũng trở nên hồng hào hơn trước.

Tần Tranh im lặng ngồi cạnh giường, y tá trưởng dọn dẹp xong liền quay đầu lại, nhíu mày, đè thấp giọng: “Tần doanh trưởng, cậu dầm mưa ướt hết cả người rồi, cậu nên về ký túc xá thay quần áo đi.”

Sắc mặt Tần Tranh ôn hòa, nói: “Không sao đâu ạ.”

Hộ sĩ trẻ tuổi cũng tiếp lời: “Hôm nay Tần doanh trưởng dẫn cả đội ra ngoài huấn luyện thực chiến, mệt mỏi cả ngày rồi cũng nên trở về nghỉ ngơi. Vợ của anh ở đây đã có chúng tôi chăm sóc.”

“Không cần, mọi người cứ nghỉ ngơi trước đi.”

Hai người kia thấy thế chỉ biết nhìn nhau, cũng không nói gì nữa, xoay người ra ngoài.

Tiếng bước chân xa dần, cuối cùng cũng biến mất.

Tần Tranh cúi đầu nắm bàn tay nhỏ bé xoa xoa, giọng trầm thấp, tự giễu cười: “Tỉnh dậy mà không thấy mặt mình chắc cô ấy chỉ biết òa khóc.” Nói thầm một câu: “Con mèo ngốc.”

***

Không biết là tác dụng của thuốc hay do nguyên nhân gì khác, Dư Hề Hề ngủ một giấc ngon lành. Cô từ từ nhắm hai mắt, cau mày, vẫn còn cảm giác choáng váng. Loáng thoáng mơ màng, từ căn cứ đi ra, tinh thần hoảng hốt đau đầu kịch liệt, nhớ tới đêm hôm trước cãi nhau với Dư Vệ Quốc, nhớ tới ông đánh cô một bạt tai, nhớ tới nụ cười nhởn nhơ của Trần Sơ…

Đột nhiên câu nói kia hiện lên trong đầu: “Nếu có thể, anh nhất định sẽ đem sinh mệnh của mình giao hết cho em.”

Vào lúc đó, cô giống như nhìn thấy ánh sáng trong đêm tối.

Muốn gặp anh để xóa tan hết tất cả ốm đau bệnh tật bao gồm cả lý trí.

Cô dựa theo bản đồ đón xe đến Thạch Xuyên, thị trấn này quá lớn, cô không có địa chỉ cụ thể, chỉ có thể hỏi thăm, cuối cùng dưới sự chỉ dẫn của một người đàn ông tốt bụng mà cô mới đến được nơi này.

Chuyện sau đó thế nào, trí nhớ đều mơ hồ…

Đột nhiên, có người hôn lên môi cô, trầm giọng thấp thỏm truyền đến, dường như kề sát vành tai cô hỏi: “Tỉnh rồi? Đầu còn đau không?”

“…” Mí mắt nặng trĩu, cô cố sức chớp mắt, phát hiện toàn thân đều bị khóa chặt bởi một cơ thể nóng ran.

Cô ngu ngơ nhìn lên đỉnh đầu, là một chiếc cằm góc cạnh rõ ràng, cứng rắn, thô ráp, mang theo một chút râu ria đầy nam tính.

Vài giây sau, chủ nhân của chiếc cằm kia cúi đầu, ngón tay thô ráp siết chặt cằm cô, con ngươi đen láy ngầm cười: “Vẫn chưa tỉnh?”

“Anh…” Dư Hề Hề trừng mắt lướt nhanh xuống dưới, đột nhiên mặt cô đỏ bừng: “Anh… tại sao anh lại không mặc áo! Mới sáng tinh mơ đã muốn giở trò lưu manh!”