Mật thiết – Chương 34

Dư Hề Hề quyết định qua nhà Chu Dịch ăn cơm.

Vừa vào cửa mùi thức ăn liền xông lên mũi, mùi thơm này kích thích vị giác vô cùng.

Chu Dịch là người Tứ Xuyên, cha mẹ cô kinh doanh nhỏ.

“Sao bây giờ mới đến?” Chu Dịch đưa dép lê cho Dư Hề Hề, đồng thời xoay người đóng cửa: “Bên ngoài trời mưa lớn quá, bố tớ sợ cậu không mang theo ô, còn bảo tớ đi đón cậu cơ.”

Dư Hề Hề cúi đầu đổi dép lê: “Tớ mang giày cao gót nên đi hơi chậm.” Vừa nói vừa đi đến phòng bếp, giương mắt nhìn người đàn ông trung niên, cao giọng chào hỏi: “Bác Chu, lâu quá mới gặp!”

Người đàn ông trung niên xoay người, thoáng chốc nở nụ cười tươi tắn, đơn giản và chân thành: “A, Hề Hề, cháu ngồi chơi nhé, đợi bác xào xong thịt bò sẽ có cơm ăn.”

Cô gật đầu trả lời: “Được ạ.” Quay người lại, nhịn không được cười thành tiếng: “Ôi chao, lâu vậy rồi mà tính tình bác vẫn không thay đổi.”

Chu Dịch cũng cười, đồng thời thấp giọng: “Nói bố nhiều lần rồi, sửa không được.”

Phòng bếp lại vang lên tiếng lách ca lách cách, cuối cùng đồ ăn cũng được dọn lên, ba người vừa ăn vừa nói chuyện.

Bố của Chu Dịch tên họ đầy đủ là Chu Văn Bình, là một thầy thuốc nhỏ ở tỉnh Tứ Xuyên… Khi Chu Dịch học đại học, Chu Văn Bình thường xuyên cùng vợ đến Vân Thành thăm, biết được Dư Hề Hề là bạn tốt của con gái, liền gọi cô đến nhà ăn cơm, dần dà cũng hiểu biết.

Chu Văn Bình gắp một miếng thịt bò qua cho Dư Hề Hề, cười nói: “Hề Hề, bác nghe tiểu Dịch nói cháu đang làm việc ở căn cứ huấn luyện cảnh khuyển?”

“Không ạ, là căn cứ phụng dưỡng những cảnh khuyển xuất ngũ.” Dư Hề Hề sửa lại.

“Cũng tốt, phàm là dính dáng đến đơn vị trong quân đội thì tốt vô cùng.” Chu Văn Bình giơ ngón tay cái, sau đó lại bắt đầu lẩm bẩm với Chu Dịch: “Con nhìn Hề Hề xem, có tiền đồ, tìm được một công việc tốt như thế, còn con, cũng chỉ mở được một cửa hàng bán vật nuôi.”

Dư Hề Hề nhanh chóng giải thích: “Không không không, bác ơi, Chu Dịch mới có tiền đồ, cậu ấy lúc học đại học còn mở được cửa hàng vật nuôi, bao nhiêu người phấn đấu cũng đều không làm được.” Ngừng lại, ngượng ngùng cười: “Hơn nữa công việc hiện tại của con là do vị hôn phu giới thiệu.”

Chu Văn Bình tò mò, hỏi: “Vị hôn phu của cháu làm công việc gì?”

Chu Dịch vùi đầu ăn cơm, nói: “Sĩ quan ạ, thiếu tá của lục quân.”

Mắt Chu Văn Bình càng mở to hơn, nói: “Thiếu tá sao? Nguy nguy.” Lại quay đầu nhìn Chu Dịch, lo lắng trùng trùng: “Con nhìn Hề Hề xem, có vị hôn phu rồi. Còn con, cả bạn trai cũng chưa có.”

“…” Dư Hề Hề nghe xong liền xấu hổ, vội vàng chuyển đề tài: “Bác Chu, gần đây công việc ở tiệm thuốc có tốt không ạ?”

“Đừng nói nữa.” Chu Văn Bình lắc đầu thở dài: “Hoàn cảnh bây giờ không được tốt lắm, kinh doanh cũng khó khăn hơn. Haiz, vẫn là bố của cháu có bản lĩnh, danh vọng, địa vị, cái gì cũng có…”

Gương mặt Hề Hề cứng đờ, rũ mắt, tròng mắt âm u.

Thấy thế, Chu Dịch vội vàng nói: “Ôi chao, ăn cơm thôi, bố nói nhiều thế, bộ không định để Hề Hề ăn sao?”

Chu Văn Bình sửng sốt, vỗ ót nói: “À, đúng, đúng.” Cầm đũa chỉ trỏ thức ăn ở trên bàn: “Hề Hề, ăn nhiều vào cháu, đừng khách sáo.”

Từ nhà trọ đi ra, Chu Dịch đưa Dư Hề Hề đến bến tàu điện ngầm, mưa vẫn kéo dài triền miên, hai người chỉ mang theo một cái ô, mặt ô tí tách rung động.

“Bố của tớ không có trình độ, chuyện ông ấy nói cậu đừng để ý.”

“Không đâu, bố cậu rất đáng yêu .” Dư Hề Hề cười nhạt, quay đầu nhìn bạn hữu: “Hiếm khi bố cậu mới đến Vân Thành, mấy ngày nay cậu đừng trông cửa hàng nữa, dẫn bố đi chơi đi.”

Chu Dịch hơi mất bình tĩnh, nói: “Bố tớ cả ngày cứ thúc giục tớ tìm đối tượng, so với mẹ tớ còn lải nhải hơn, riết rồi tớ không muốn ở cùng ông ấy nữa, với cả dạo này tớ bận quá.”

Dư Hề Hề buồn cười: “Đừng chê bố cậu lải nhải chứ, là do ông ấy quan tâm cậu thôi.”

Chu Dịch phản bác: “Mà tớ thiệt không hiểu nha, vì sao phụ nữ nhất định phải tìm đàn ông? Đàn ông có cái gì tốt? Ở một mình muốn làm gì thì làm, căn bản tớ không cần đàn ông.”

“… Trước kia tớ cũng từng nghĩ như vậy.” Dư Hề Hề vỗ vai Chu Dịch, ân cần khuyên bảo: “Nói trước bước không qua.”

Chu Dịch lườm Dư Hề Hề một cái, hỏi: “Xem ra cậu thật sự thích Tần Tranh rồi?”

“Đúng vậy.”

“Quả đúng như tớ dự liệu.” Chu Dịch nhíu mày, lại cứng đầu hỏi tiếp: “Thế nào, phát triển đến bước kia rồi chứ?”

“…” Dư Hề Hề không trả lời, không biết nghĩ tới cái gì, hạ giọng, hai gò má bỗng dưng đỏ bừng, nói quanh co: “Phát triển, phát triển là chuyện bình thường mà.”

Chu Dịch quan sát gương mặt cô, giây lát hỏi: “Lên giường rồi?”

Cô dùng sức hắng giọng, nói: “Sớm hay muộn cũng sẽ kết hôn, lên giường cũng không có gì kỳ lạ.”

Chu Dịch nghe xong lại vô cùng kinh ngạc: “… Cuối cùng cậu đã quyết định gả cho anh ấy?”

“Cũng có thể.”

Nghe xong, Chu Dịch nháy mắt nhăn mày: “Quyết định này có phải nhanh quá không? Lúc trước chỉ nói là thử kết giao, kết giao đã bao lâu đâu? Cậu cho rằng cậu thật sự hiểu Tần Tranh sao? Cậu chắc chắn rằng anh ấy đối với cậu là thật lòng? Hề Hề, cậu phải suy nghĩ cho thật cẩn thận.”

Dư Hề Hề huých tay Chu Dịch, cảm thấy buồn cười: “Này, lúc trước không phải cậu cổ vũ tớ và Tần Tranh sao? Quả nhiên trở mặt còn hơn lật sách.”

Chu Dịch nói: “Hôn nhân đại sự, ngàn vạn lần không thể qua loa.”

Dư Hề Hề cười: “Được rồi. Tớ biết là cậu sợ tớ chịu thiệt, cũng không hẳn sẽ lập tức kết hôn, khẩn trương cái gì. Mau trở về đi, hẹn gặp lại.” Nói xong liền xoay người chuẩn bị đi.

“Đợi một chút.”

Dư Hề Hề dừng bước, người trước mắt đã đưa tay ôm chầm lấy cô.

Cô giật mình vỗ nhẹ lưng Chu Dịch, nhỏ giọng hỏi: “Hôm nay cậu làm sao vậy?”

Chu Dịch trầm mặc một lát, nói: “Chúng ta là bạn tốt đúng không?”

“Đương nhiên.”

“Vô luận phát sinh chuyện gì, cậu đều đứng về phía tớ, đúng không?”

“Phải .”

Chu Dịch lại hỏi: “Nếu để cho cậu chọn lựa, giữa tớ và Tần Tranh cậu sẽ chọn ai?”

“…” Dư Hề Hề rũ mắt hỏi: “Mỹ nữ à, cậu sẽ không —— ?”

Chu Dịch cười thành tiếng: “Đùa thôi, đi đi.”

Dư Hề Hề cũng cười: “Được rồi, đừng lải nhải nữa, trở về cùng bố của cậu đi.”

Gió thổi nhè nhẹ phất qua mặt, mọi người trên đường đều rất vội vã, đường cái còn có tiếng bánh xe nghiền qua mặt đất, nước bắn tung tóe thành mấy đóa hoa trong suốt.

Chu Dịch đứng yên tại chỗ, thu ô, dọc theo con đường ngược lại đi về.

***

Ngày hôm sau, Dư Hề Hề mang theo nhân sâm và đông trùng hạ thảo qua thăm Tần lão tư lệnh. Tinh thần và sức khỏe của Tần lão tư lệnh vẫn rất tốt, lúc ăn cơm chiều luôn miệng nhắc đến hôn sự của cô và Tần Tranh… càng nghe mặt cô càng hồng, ngồi không bao lâu liền cáo từ rồi.

Cô ngồi tàu điện ngầm về nhà.

Chín giờ tối, toàn bộ toa xe dường như trống rỗng, cô ngồi xuống lướt web xem tin tức, mấy phút đồng hồ sau, tàu điện ngầm ngừng lại, có một vài hành khách bước lên.

Dư Hề Hề ngáp một cái, thu hồi di động, chuẩn bị nhắm mắt.

Mí mắt vừa đóng, đột nhiên có một giọng nói non nớt vang lên: “Dì ơi? Dì ơi?”

Tiếp theo là một giọng của phụ nữ: “Dì ấy đang ngủ, con không được phiền dì ấy.”

“…” Dư Hề Hề khẽ mở mắt, đứng trước mặt cô là một bà mẹ một con.

Người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, ngũ quan thanh lệ, sắc mặt tiều tụy, trên trán còn dán một miếng băng gạc, chị ta mặc áo sơmi đã phai màu, quần jeans bao lấy đôi chân mảnh khảnh, gầy trơ xương.

Dư Hề Hề nhíu mày nhìn, tầm mắt dừng lại trên người đứa nhỏ.

Gương mặt của cậu bé trắng bệch, có lẽ là thiếu dinh dưỡng rồi, đôi mắt to tròn sáng trong đang chăm chú nhìn cô.

Cô cong khóe miệng, tay xoa nắn khuôn mặt nhỏ nhắn: “Lại gặp nhau, xem ra chúng ta thật có duyên.”

Người phụ nữ nghi hoặc nhíu mày: “Cô là…”

Tiểu Siêu nói tiếp: “Mẹ, cô ấy chính là cái dì xinh đẹp mà con nói đó, mẹ xem, con không có lừa mẹ nha.”

Trần Mỹ San chợt sững sờ kinh ngạc: “Tối hôm đó là cô đã cứu mẹ con tôi sao? Cô chính là cô gái tốt bụng mà tiểu Siêu thường nói?”

Dư Hề Hề đứng dậy, chào hỏi: “Chị Trần, không biết bây giờ chị có thời gian không?”

“…”

“Tôi biết gần đây có một tiệm kem rất ngon.” Cô sờ sờ đầu tiểu Siêu, cười: “Tôi muốn mời cậu bé đi ăn kem, có được không?”

Tiểu Siêu nghe xong liền tỏ vẻ vui mừng, hưng phấn chụp tay Dư Hề Hề: “Vâng ạ!”

***

Tiệm kem cách khu vực tàu điện ngầm không xa, đi mấy trăm thước quẹo một cái liền đến. Dư Hề Hề mua một phần kem rất lớn cho tiểu Siêu, tiểu Siêu vui vẻ cười không ngớt, sau đó cậu múc kem đưa lên miệng Trần Mỹ San: “Mẹ, kem ngon lắm ạ, mẹ ăn đi! Ăn với con!”

“Ngoan, nếu con ăn no rồi thì chạy chơi đi.”

Trần Mỹ San mỉm cười chờ tiểu Siêu chạy xa, hốc mắt liền ươn ướt, quay đầu lấy tay che miệng, hai bờ vai hơi run. Dư Hề Hề rút ra mấy tấm khăn giấy đưa cho chị ta, sắc mặt nhàn nhạt, không nói lời nào.

Chị ta dùng sức cắn môi, sau một lúc lâu mới mở miệng: “Thật có lỗi, để em chê cười rồi.”

“Vết thương ở trên người chị sao rồi?”

Trần Mỹ San nói: “Cũng đỡ nhiều rồi.”

“Trước khi hồi phục đáng ra chị nên ở lại bệnh viện để tịnh dưỡng, nên ít đi lại.” Dư Hề Hề liếc mắt nhìn vào chân trái của chị ta, dường như bị què rồi.

Biểu cảm trên mặt của Trần Mỹ San rõ ràng cứng đờ.

Dư Hề Hề nhíu mày, đè thấp giọng hỏi: “Chị xuất viện rồi sao?”

“…” Chị ta uống một ngụm nước, gượng cười: “Trong bệnh viện cũng không tiện, tôi ở nhà tịnh dưỡng tốt hơn, ở nhà uống thuốc cũng không khác gì ở trong bệnh viện.”

“Không khác gì?” Tầm mắt của Dư Hề Hề như bị che phủ bởi một lớp sương: “Là mẹ chồng của chị bắt chị xuất viện vì không muốn trả tiền đúng không?”

“…” Trần Mỹ San cúi đầu, lại không nói chuyện rồi.

Dư Hề Hề nhìn chằm chằm chị ta, không khách khí, nói: “Chồng chị đánh chị đến nằm viện, còn mẹ chồng thì không quan tâm, bọn họ đối xử với chị như thế, chị còn muốn ở cùng bọn họ?”

Trần Mỹ San mím môi, hai tay tay siết chặt thành quyền, hít một hơi, như là tự đè nén cảm xúc: “Cám ơn em đã quan tâm, sức khỏe của chị như thế nào chị hiểu rõ nhất.”

“Xem ra chị hồ đồ rồi.”

Mười đầu ngón của Trần Mỹ San buông lỏng, giọng cất cao: “Đây là chuyện của chị, không cần em phải quan tâm.”

“Ai thèm quan tâm chị chứ? Tôi chỉ thấy đáng thương cho tiểu Siêu.” Dư Hề Hề mỉa mai nhếch môi, tay dùng sức đập bàn: “Tiểu Siêu chỉ mới sáu tuổi, còn chị là mẹ của nó, chẳng lẽ chị muốn nó trưởng thành trong một gia đình như vậy? Để nó cả ngày nhìn thấy bố nó đòi tiền, để nó thấy được những hình ảnh mẹ nó bị đánh? Chị yếu đuối, chị có thể nhịn, nhưng chị có nghĩ tới tiểu Siêu không? Chị biết nó cần gì không?”

Bị chất vấn đến nghẹt thở, khớp tay của Trần Mỹ San trở nên trắng bệch, rốt cuộc bùng nổ: “Chuyện trong nhà chị em nắm rõ mấy phần? Cái gì em cũng không biết, em dựa vào cái gì để chỉ trích chị? Con là của chị, trên đời này không có ai thương nó nhiều hơn chị!”

Nói được một nửa, Trần Mỹ San bắt đầu rơi lệ, hai mắt đỏ bừng: “Em nghĩ rằng chị không muốn ly hôn sao, em nghĩ rằng chị cố chịu đựng sao, chị thật sự không còn biện pháp nữa… Anh ấy nói nếu chị dám ly hôn, dám trốn, anh ấy sẽ giết cả bố mẹ chị, em bảo chị phải làm sao? Chị biết chồng chị không bao giờ nói suông…”

Dư Hề Hề trầm mặc, cụp mắt đăm chiêu.

Thật lâu sau, cô mới bình tĩnh nhìn về phía đối diện, giọng đè thấp: “Trần Mỹ San, tôi hỏi chị câu này, chị phải thành thật trả lời tôi.”

“…”

“Chồng chị có phải đang dùng ma túy không?”

“…” Thân thể Trần Mỹ San cứng đờ, đôi mắt theo bản năng tránh né câu hỏi của Dư Hề Hề.

“Chị chỉ cần nói thật, đương nhiên tôi sẽ tìm biện pháp giúp chị. Nếu chị tin tưởng tôi, tôi cam đoan chị và tiểu Siêu an toàn.”

Một lát sau, Trần Mỹ San hít sâu một hơi, lắc đầu phủ nhận.

“…” Dư Hề Hề nhắm mắt, cắn chặt răng tức giận.

Trần Mỹ San liền đứng lên, bình tĩnh nói: “Thật cảm tạ hảo ý của em, cũng cảm ơn em đã quan tâm đến tiểu Siêu. Thời gian không còn sớm, ngày mai chị còn phải đi tìm việc, chị về đây.” Nói xong liền chuẩn bị rời đi.

“Tìm việc?”

“… Ừ.”

Dư Hề Hề im lặng vài giây, sau đó cô lấy giấy bút ghi ra một dãy số, đưa cho Trần Mỹ San, ánh mắt lãnh đạm: “Bạn của tôi cần tìm người, chị cứ gọi cho cô ấy và bảo quen với Dư Hề Hề.” Nói xong liền cầm túi xách bước đi.

Chữ viết ở trên giấy vô cùng xinh đẹp, là số di động của Chu Dịch.

***

Đêm nay trời đổ mưa to, ánh trăng mở ảo huyền dịu.

Dư Hề Hề nửa đêm không ngủ, ở trên giường ôm gối lăn qua lộn lại, trong lòng trống rỗng.

Tần Tranh đi công tác đã hơn một tháng.

Cô chán nản im lặng, bỗng nhiên cầm di động giơ lên, mở bản đồ, tìm tòi đường đi: Vân Thành —— eo núi Thạch Xuyên.

***

Eo núi Thạch Xuyên.

Nơi đây còn có phòng ngủ dành riêng cho những cán bộ cao cấp, giữa trưa, ánh sáng mặt trời nóng bừng, ngoài sân chỉ có 35 nhân viên vệ sinh.

Rèm cửa sổ kéo cao, Tần Tranh ngồi ở trên giường hút thuốc, sương khói màu trắng bay lượn xung quanh. Ngực anh phập phồng, mồ chảy ròng ròng dọc theo lọn tóc thô cứng chảy xuống cơ bắp.

Đũng quần cũng ẩm ướt vì mồ hôi, anh không quan tâm, cả người dựa vào tường, cắn điếu thuốc, tùy tay lấy tấm ảnh ở dưới gối nằm lên: trong ảnh là một cô gái mặc đồ mùa hè, áo thun váy ngắn, phía dưới là một đôi chân trắng nõn, miệng cười rạng rỡ.

Tần Tranh khẽ nheo mắt, nhớ tới giấc mộng vừa rồi.

Cô gái ngồi ở trên người anh, khuôn mặt ửng hồng đang nhíu chặt mày, miệng rên rỉ đầy quyến rũ.

Phía dưới lập tức có phản ứng.

Tần Tranh cắn môi, nhắm mắt, tay phải đưa vào trong quần…

Đột nhiên, có người gõ cửa.

Giọng người lính trẻ vang lên: “Báo cáo! Tần doanh trưởng, tôi mang Computer đến cho anh đây!”

Fuck.

Thân thể Tần Tranh cứng đờ, trầm giọng nghiến răng kẽo kẹt: “Cứ đặt trước cửa đi.”

“Vâng ạ.” Nói xong liền rời đi.

Hưng phấn hoàn toàn biến mất, bỗng nhiên anh hung hăng đạp một cước lên tường —— Mẹ kiếp.