Mật thiết – Chương 33

Sự uy hiếp này vô cùng hữu dụng, Dư Hề Hề cắn môi không dám nói nữa, trừng mắt bấu mạnh vào cánh tay Tần Tranh, nói không được thì chỉ có cách động thủ mà thôi!

Móng tay của cô bấu chặt vào vai Tần Tranh, con ngươi của anh trở nên sâu thẳm, thân thể nóng ran, chân dài vừa sải hai bước, đứng lại buông cô ra, lấy chìa khóa mở cửa.

Dư Hề Hề xoay người muốn trốn, chưa kịp trốn đã bị kéo về, cô hét một tiếng, miệng muốn nói cái gì môi đã bị anh hung hăng hôn.

Bóng tối thâm nùng, gió đêm nhẹ phẩy.

Trong nhà tối tăm tĩnh mịch, cô bị anh đè lên tường.

Người đàn ông này từ trước đến giờ luôn rất bá đạo, một tay anh ôm eo cô, một tay nắm chặt cằm cô, không chừa cho cô một lối thoát…

Cô càng phòng thủ, anh càng hung dữ tấn công, cô thở không nổi, chỉ có thể dùng hai cánh tay nhỏ bé đánh vào người anh, đầu ngón tay chạm vào làn da cứng rắn giống như chạm vào một thanh sắt nóng đỏ, cô run lên, hoảng loạn cắn nhẹ anh.

Tần Tranh dừng lại động tác, nháy mắt toàn thân cương cứng.

“…” Dư Hề Hề xấu hổ, mặt đỏ hồng vội ho một tiếng: “Không, không phải, vừa rồi em, em không phải cố ý…”

Tần Tranh không nói chuyện, cởi quần áo tùy tay quăng xuống đất.

Thể trạng anh rất cao, cơ bắp mạnh mẽ, điển hình là loại đàn ông mặc quần áo thì gầy nhưng thoát y sẽ có da thịt.

Tim cô đập nhanh, theo bản năng dựa lưng sát tường, ngập ngừng nói: “Không bằng, tắm rửa trước.”

Anh vùi sát đầu vào cắn cổ cô, nói: “Xong rồi lại phải tắm.”

Dư Hề Hề đánh Tần Tranh, nhỏ giọng nói: “Trên người em có mồ hôi.”

Trước đó bọn họ phải đưa mẹ của tiểu Siêu đến bệnh viện, bận rộn nửa ngày, quần áo của cô đều ẩm ướt rồi.

“Anh không chê em.” Giọng nói dày đặc đậm tới mức phát run, tay mò xuống dưới, cười nhẹ: “Ở đây của em, mồ hôi nhiều hơn này.”

“…”

Toàn thân cô run lên, nhanh chóng khép chân lại, không chịu nổi co giật.

Tần Tranh hung hăng hôn, hai cánh tay ôm ngang người cô, áp sát cô lên cửa.

Mặt cửa bóng loáng lạnh lẽo kêu kẽo kẹt.

Lưng cô kề sát mặt cửa lạnh run, theo bản năng rúc người vào trong lòng anh. Anh phát hiện, bàn tay to tách cô ra khỏi cửa, tay sờ soạng phía sau, thân trên thân dưới va chạm kịch liệt.

Dư Hề Hề dùng sức cau mày, ôm chặt cổ Tần Tranh rên rỉ.

Gió thổi lớn hơn, mây đen tan tác, mặt trăng lộ ra.

Ánh sáng mơ hồ chiếu lên người bọn họ.

Đôi mắt Tần Tranh tối đen như mực, anh nhìn hai gò mà ửng hồng và mái tóc rối rắm của cô, mi tâm nhíu chặt.

Khoảng khắc cuối cùng.

Anh bỗng nhiên cúi đầu, cắn vành tai nhỏ bé, nặng nề rên, cô ngẩng đầu nhìn anh, đầu óc quay cuồng, sau đó lại bị anh hung hăng đưa lên đỉnh.

Chờ khi kết thúc, anh ôm cô đi tắm, toàn thân cô nhuyễn nhừ không còn sức lực, nằm sấp trong lòng anh, xấu lắm cũng không chịu buông tay.

Anh buồn cười chỉ có thể ôm cô về giường, mặt cô dán vào lồng ngực anh, hưởng thụ sự vuốt ve.

Không khí trở nên ấm áp.

Cô nghe được tiếng tim đập của anh, sắc mặt bình tĩnh, nhớ tới trong lúc làm tình mình đã nói: “Nếu có thể, em nhất định sẽ đem sinh mệnh của mình giao hết cho anh.”

Lông mi cô hơi rung.

Dư Hề Hề im lặng giây lát, đầu ngón tay mảnh khảnh chỉ chỉ mu bàn tay to lớn, nhẹ nhàng quát: “Cái đồ lưu manh.”

“…”

Tần Tranh nhíu mày nhưng vẫn ôm Dư Hề Hề thật chặt, trầm giọng nói: “Thử mắng lần nữa?”

Cô trở nên hoảng sợ, lại len lén cười: “… Thủ trưởng, thủ trưởng được chưa!”

Anh bấm tay quát cô, nửa đùa nửa thật: “Ngoan lắm.”

“…”

Cô không nói gì mà chỉ nhàn nhạt liếc mắt, trực tiếp không nhìn, trái lại tự hỏi: “Ngày mai mấy giờ anh đi công tác?”

“Sáng sớm.”

Dư Hề Hề kinh ngạc: “Sớm vậy?” Ngừng lại: “Eo núi Thạch Xuyên rất xa đúng không?”

Anh nâng cằm cô, cúi đầu hôn, ngữ khí nhu hòa: “Ngồi xe đến đó ít nhất mười tiếng đồng hồ.”

Nghe xong, cô thong thả gật đầu: “Ở đó là ở đâu, thôn quê?”

Tần Tranh đếm thầm vài giây: “Là một thị trấn.”

Dư Hề Hề lại gật đầu, nơi quân đội cư trú là khu quân sự bí mật, cô còn tưởng rằng là nơi rừng sâu núi thẳm, sau đó hỏi tiếp: “Chỗ đó có thể điện thoại không?”

“Em cho rằng ở đó là bộ lạc nguyên thủy sao.”

“… Hì, vậy thì chúng ta liên lạc qua điện thoại nhé?”

“Có quy định, không thể mang theo thông tin thiết bị.”

Dư Hề Hề kinh ngạc nở nụ cười: “Em biết chứ, nhưng mà nghe nói sẽ không kiểm tra nghiêm ngặt… Các anh tự giác như vậy sao.” Cô rũ mắt nhìn trần nhà, trong lòng che giấu tâm sự.

Muốn hỏi lại không hỏi được, nhiều nhất là nên hỏi cái gì? Cô cảm thấy mờ mịt, dặn dò anh chú ý sức khỏe sao? Nghĩ đến lúc chia tay, tự nhiên bản thân không thực hiện được.

Một lát sau.

Cô hít một hơi, can đảm hỏi: “Khi nào thì anh trở về?”

“Lưu luyến hả?”

Cô giương mắt nhìn, biểu cảm bỗng nhiên nghiêm túc: “Nếu em nói là em lưu luyến, liệu anh có thể không đi không?”

Lần này anh không trả lời, im lặng nhìn, ánh mắt sâu đậm.

Dư Hề Hề đột nhiên cười: “Đùa với anh thôi, tưởng thật sao?” Sau đó lấy tay sờ mặt anh, nói: “Không đùa nữa.”

Anh trầm mặc nhìn cô cười, cánh tay căng thẳng áp cô vào lòng.

Anh nói: “Chúng ta cần nói chuyện.”

Cô giang hai tay ôm chặt anh, đầu cọ cọ cằm anh ngoan ngoãn giống như chú mèo nhỏ: “Vâng?”

Anh hôn lên mi tâm cô, nhỏ giọng: “Sáng ngày mai nếu không nhìn thấy anh, tuyệt đối không được khóc.”

“…” Hốc mắt cô ẩm ướt rồi.

Lúc đi tắm, bọn họ lại ân ái thêm lần nữa, anh ôm chầm lấy cô hung hăng đi vào, mỗi một động tác đều giống như dã thú, cô yếu ớt nằm ở trên bồn rửa tay, cuối cùng nhìn chính mình trong gương.

Tay Tần Tranh che trên trán cô.

Cô từ từ nhắm mắt thở dốc trên mu bàn tay anh.

Tần Tranh vùi đầu hôn gáy cô, nói: “Chăm sóc tốt bản thân.”

Cô vô lực nói: “Vâng.”

***

Đêm nay hầu như cô không ngủ, nửa đêm chỉ có lau nước mắt.

Không biết qua bao lâu, cô đột nhiên mở mắt.

Ngoài cửa sổ, trời xanh mây trắng gió thổi vi vu, cách vách lâu lâu mơ hồ truyền đến âm thanh của piano, là ca khúc cổ điển của Beethoven, giai điệu bỗng nhiên ngừng lại, sau đó là giọng nói quở trách của một giáo viên…

Dư Hề Hề nhìn chằm chằm lên trần nhà, bàn tay vô thức sờ soạng vị trí bên cạnh, nhiệt độ cơ thể lưu lại đã thấm lạnh.

***

Thời gian đảo mắt đã qua một tháng.

Tháng 7, Vân Thành nóng bức, thiếu mưa, trời khô ráo.

Sáng nay, cô thức dậy sớm hơn bình thường, lúc đến căn cứ vẫn chưa tám giờ, cầm bịch sữa đậu nành uống hết rồi mới đi tới khu sinh hoạt của cảnh khuyển.

Gần dây căn cứ lại đưa tới những chút chó mới, chủ nhiệm và lãnh đạo thương lượng rồi bàn giao cho Dư Hề Hề —— mặc dù cô vẫn là thực tập sinh, nhưng từ lúc phụ trách luôn luôn nghiêm túc, các nhiệm vụ đều hoàn thành tốt, chủ nhiệm khen không dứt lời.

Hai chú chó mới tới đều là giống Golden Retriever, phân biệt bằng cách gọi “Whistle” và “Daily”.

Hai chú chó này rất ngoan, tuổi đã lớn nên lúc nào cũng nhắm mắt dưỡng thần, bộ dạng trông rất nhàn nhã sung túc.

“Nhìn Whistle kìa…” Dư Hề Hề mặc một bộ đồ phòng hộ rất dày, ngồi xếp bằng trên đất chỉ chỉ Langge, chậc chậc cảm thán: “Đây mới gọi là dưỡng tuổi già, mày nhìn mày xem, bộ mặt cả ngày hung dữ, như kiểu cả thế giới này đều nợ mày vậy.”

Langge lườm cô một cái, sau đó xoay đầu về —— Hừ, ai thèm quan tâm đến cô chứ, cô gái ngốc.

“A a, còn dám hách dịch với tao?” Dư Hề Hề nhíu mày, bàn tay thủ thế: “Ngồi xuống mau!”

“…”

Langge quay đầu nhìn cô, cuối cùng không tình nguyện đi qua ngồi xuống —— tuy rằng không muốn để ý, nhưng mà nhìn thấy chỉ thị thì không thể vô pháp khống chế bản thân…

Cô gật gật đầu: “Phải thế chứ, ngoan.”

Langge lại quay đầu —— Hừ, cô gái ngốc.

Dư Hề Hề gõ gõ song sắt, nói: “Nhìn đâu vậy hả? Nhìn đối diện này.” Cô tận tình khuyên nhủ: “Langge à, mày biết không? Tao cố ý để Whistle ở chuồng đối diện với mày là có nỗi khổ tâm lớn, mày phải học tính của Whistle hoặc là Daily, bằng không đừng hòng ai yêu thương lúc về già.”

—— Hừ, hai tên đó không đáng để tôi học tập, tôi vẫn còn tráng niên huyết khí sôi trào, có thể so sánh sao? Hừ, cô gái ngốc.

Dư Hề Hề đứng dậy, vỗ vỗ bụi: “Được rồi, tao về văn phòng đây, bọn mày ở đó tán gẫu đi.” Nói xong, sờ sờ đầu nó, xoay người đi.

“Gâu gâu…” Whistle và Daily đều quay về phía Langge sủa lớn —— em trai à, chúng ta làm quen đi, điều kiện cuộc sống ở đây thế nào? Oa, chân của em bị thương trong trận chiến sao?

“Gâu.” —— Đừng phiền tôi.

“Gâu gâu gâu!” —— Hừ, cái tên oắt con không biết tôn kính trưởng bối! Bớt kiêu ngạo!

“Gâu!” —— Chết tiệt!

Sau lưng truyền đến tiếng chó sủa không dứt, Dư Hề Hề quay đầu vui mừng: “Xem ra bọn chúng giao tiếp rất tốt.”

Buổi chiều trong quân khu có lãnh đạo đến thị sát, chủ nhiệm để Dư Hề Hề đến phòng họp đưa tư liệu. Sau khi xong việc cô thuận tiện đi vào toilet.

Cô cúi đầu rửa tay, cánh cửa sau lưng bất chợt mở ra, tiếng giày quân nhân nặng trịch vang lên.

Dư Hề Hề ngước mắt.

Trong gương hiện lên hình ảnh của một cô gái cao gầy đang mặc quân trang, là Trần Sơ.

Dư Hề Hề chớp mắt tiếp tục rửa tay, biểu cảm vẫn không thay đổi.

Trần Sơ cũng tiến tới rửa tay, sắc mặt lạnh lùng.

Toilet thật yên tĩnh, toàn bộ không gian chỉ có tiếng nước.

Một giọng nói trong trẻo đánh vỡ tĩnh mịch: “Nghe nói Trần thiếu úy trước kia cũng học trong trường quân đội?”

“Không sai.” Trần Sơ soi gương sửa sang lại y phục, ngữ khí lãnh đạm, cũng không nhìn Dư Hề Hề: “Thế nào, cô muốn biết chuyện cũ ở trường của tôi?”

Dư Hề Hề lắc đầu: “Không phải.”

Trần Sơ hờ hững: “Vậy cô có ý gì?”

Dư Hề Hề nhíu mày, ngữ khí bình thản: “Tôi chỉ cảm thấy kinh ngạc mà thôi. Trường quân đội là một trường tốt, thế nào lại có thể dạy dỗ một con người đần độn.”

Trần Sơ đột ngột quay đầu nhìn, vẻ mặt giận dữ: “Dư Hề Hề, rốt cuộc là cô có ý gì?”

“Y gì ư?”

Dư Hề Hề nở nụ cười mỉm, bỗng nhiên tạt nước lạnh vào mặt Trần Sơ.

Trần Sơ không đề phòng nên mặt dính đầy nước, sửng sốt run sợ và giận dữ: “Dư Hề Hề, cô làm gì đó!”

Mặt không biểu cảm xiết chặt vòi rồng, liếc mắt, lông mày thâm thúy nhếch lên: “Rửa mặt bằng nước lạnh để nâng cao tinh thần, tôi chỉ muốn để Trần thiếu úy tỉnh táo hơn thôi.”

Trần Sơ nhíu mày trừng mắt, quát: “Thần kinh.” Nói xong, vòng người qua chuẩn bị bỏ đi.

Dư Hề Hề ngữ khí lãnh đạm: “Trần Sơ, tôi biết là chị rất thích Tần Tranh, vì vậy chị có ghét tôi cũng là chuyện bình thường. Nếu chị muốn cướp người, phiền chị quang minh chính đại, giở thủ đoạn ở sau lưng tôi, thích hợp sao?”

“…” Trần Sơ chợt dừng bước chân, con ngươi nhảy dựng.

“Chị hẳn là biết tôi đang nói gì.” Cô chậm chạp bước qua, đứng lại, lấy khăn giấy lau mặt Trần Sơ, động tác nhẹ nhàng: “Dùng cấp bậc để chơi trò này, thiếu úy thật đơn thuần.”

Trần Sơ phất mạnh tay Dư Hề Hề, lạnh giọng: “Xem ra tôi đánh giá thấp cô rồi.”

“Thiếu úy à, đề nghị chị lần sau nhớ mua đồ trang điểm không thấm nước.” Nói xong, vỗ vỗ mặt Trần Sơ, xoay người nghêu ngao ca hát.

“…” Trần Sơ nghe thế liền giật mình quay đầu lại soi gương, khuôn mặt của chị ta dính đầy mascara, nhìn qua chật vật lại buồn cười.

Chị ta tức giận nghiến răng, dậm chân, xoay người, vuốt tay áo hung hăng chà xát mặt.

***

Trời đã bắt đầu tối, nước mưa nặng hạt.

Dư Hề Hề ngồi trên tàu điện ngầm nghịch di động, lúc này một cuộc điện thoại gọi tới.

“Alô.”

Giọng Chu Dịch truyền ra, tâm tình rất tốt: “Hề Hề, bố tớ đã đến Vân Thành, còn mang theo rất nhiều nhân sâm và đông trùng hạ thảo, đều là loại thượng hạng, cậu qua đây lấy một ít đi.”

Dư Hề Hề kinh ngạc: “Nhân sâm và đông trùng hạ thảo? Rất quý nha.”

Chu Dịch nói: “Có gì đâu, bố tớ là thầy thuốc, mấy loại này nhà tớ còn nhiều lắm. Không phải ngày mai cậu nói muốn đi thăm Tần lão tư lệnh sao? Tặng cho ông ấy một ít.”

Cô ngẫm nghĩ, gật đầu: “Cũng được, để cho ông nội bồi bổ thân thể.”