Mật thiết – Chương 31

Dư Hề Hề nhíu mày lặng im chừng mấy giây.

Phản ứng này quá rõ ràng, Lý Thành gãi gãi đầu, đảo mắt nghẹn họng nhìn cô trân trối, lắp bắp từng chữ: “Thật sự em không biết sao?”

Cô chớp mắt một cái, giọng điệu âm trầm: “Trước lúc anh nói, đúng là em không biết.”

“Tần doanh trưởng không nói với em?”

“…” Dư Hề Hề lắc đầu. Cô bước tới vài bước, bỗng nhiên quay đầu hỏi: “Cơ mà những thông tin này ai nói với anh?”

Tần Tranh là cán bộ cao cấp, những thông tin mật dĩ nhiên sẽ không được lan truyền.

Lý Thành à lên một tiếng, ngữ khí bình thường: “Là Trần thiếu úy nói.”

“Trần thiếu úy?” Dư Hề Hề nheo mắt hỏi: “Trần Sơ?”

“Ừ, hôm qua cô ấy đến căn cứ, thuận miệng hàn huyên vài câu.”

Dư Hề Hề nhất thời mỉm cười, giọng chậm chạp: “Xem ra quan hệ giữa Trần thiếu úy và anh rất đặc biệt.”

Lý Thành là người chất phác, nội tâm thành thật, đương nhiên nghe qua không nghĩ rằng đây là câu hỏi châm chọc, ngược lại ngượng ngùng: “Cũng có chút quen biết, tôi là lính huấn luyện cảnh khuyển, còn cô ấy cũng thường ghé qua chơi. Nhưng mà…” Anh ta nhíu mày nói thêm: “Trần thiếu úy là người rất tốt.”

Cô miễn cưỡng hùa theo: “Thật không?”

“Sao lại không? Chính cô ấy bảo anh nên đề nghị em xin nghỉ phép hai ngày này.” Lý Thành nghiêm túc: “Cô ấy còn nói, lúc Tần doanh trưởng đưa giấy thông báo cho cô ấy xem, cô ấy còn khuyên Tần doanh trưởng nên thừa dịp này dành nhiều thời gian với em.”

“Tần Tranh…” Dư Hề Hề nhíu mày lặp lại: “Đưa giấy thông báo cho chị ấy xem?”

“Đúng vậy.” Lý Thành gật đầu, nói xong mới phát hiện mình hơi quá lời, miệng lẩm bẩm: “À không, chuyện này đến ngày hôm qua Trần thiếu úy mới biết, không lý nào Tần doanh trưởng không nói trước với em.”

Dư Hề Hề lãng sang chuyện khác, hỏi: “Đúng rồi, Trần thiếu úy làm công việc gì ở quân khu vậy?”

Lý Thành cẩn thận ngẫm nghĩ, nói: “Giống như công việc ở văn phòng, làm về văn kiện.” Nói xong cười: “Hơn nữa, Trần tư lệnh cũng sợ con gái của mình quá mệt nên mới không để cho cô ấy gia nhập đội khác.”

Dư Hề Hề híp mắt, trước sau cân nhắc, ngay lập tức hiểu ra mọi chuyện.

Lý Thành nhìn thấy Dư Hề Hề im lặng, cuối cùng anh ta cũng thông suốt rồi, hoang mang giải thích: “Ôi chao, ngàn vạn lần em đừng giận Tần doanh trưởng nha, cũng đừng suy nghĩ nhiều! Anh ấy không nói với em chuyện này, hẳn là có nguyên nhân! Trần thiếu úy và Tần doanh trưởng chỉ là đồng nghiệp, ngẩng đầu không thấy cúi đầu gặp, gần quan được ban lộc…”

Càng giải thích càng loạn.

Dư Hề Hề cũng không nói gì, đứng yên khoanh tay, mắt nhìn anh ta chăm chú.

“…” Lý Thành xấu hổ cười, hàm răng trắng bóng lộ ra.

Thật lâu sau đó cô mới thở dài vỗ vai anh ta, cảm thán: “Anh thật là một người tốt, muốn tất cả mọi người đều sống trong hòa bình thế giới.” Nói xong, nhếc nhẹ môi, xoay người cười lạnh bỏ đi.

***

Bốn giờ chiều, mặt trời bắt đầu lặn về hướng tây, lính canh cửa ở quân khu chuẩn bị đổi ca trực…

Tần Tranh đứng cạnh cửa sổ hút thuốc, trong tay cầm một tờ giấy, là nhiệm vụ trung ương giao xuống. Anh cúi mắt nhìn, ngẫu nhiên phủi bụi, sương khói lượn lờ, gương mặt anh vẫn bình tĩnh không cảm xúc.

Có người gõ cửa.

“Vào đi.”

Phía sau là tiếng bước chân vội vã.

Mùi nước hoa nồng nặc, Tần Tranh vẫn không quay đầu, mi tâm nhíu chặt.

Anh không quen ngửi mùi thơm này.

Dư Hề Hề cũng thích dùng nước hoa, nhưng mùi thơm của cô lại rất dễ chịu.

“Có chuyện gì?” Tần Tranh lãnh đạm hỏi.

Trần Sơ chợt dừng động tác, nhỏ giọng nói: “Có phần văn kiện đặt ở chỗ em, em quên đưa cho anh.” Vừa nói vừa đem hồ sơ trong tay đưa qua, cười cười, ngữ khí tự nhiên nhưng không bình thường: “Tổ chức phái anh đi eo núi Thạch Xuyên, thời gian là hai ngày sau, tám giờ sáng, chớ quên.”

Tần Tranh nhã một ngụm khói, dập tàn thuốc, tiếp nhận văn kiện. Một lát sau, giọng hơi lạnh: “Văn kiện được gửi tới bốn ngày trước?”

Ánh mắt của anh kia khiến cho Trần Sơ sợ hãi, lại làm bộ như không có việc gì: “Gần đây em nhiều việc quá nên quên mất. Em xin lỗi.”

Văn kiện đã đưa tới mấy ngày trước, không thể nói quên là quên, đối phương lại là phụ nữ, cho nên anh cũng không muốn so đo, vì thế xoay người ngồi vào bàn làm việc, nói mấy chữ: “Em ra ngoài đi.”

Trần Sơ còn định nói gì đó, khóe môi giựt giựt, cuối cùng vẫn là từ bỏ, xoay người rời đi.

Tiếng bước chân rời xa, trong phòng khôi phục lại không khí tĩnh mịch như lúc ban đầu.

Anh ngửa lưng dựa ghế, dáng ngồi tùy ý, ánh mắt dừng trên văn kiện trong tay, mặt không biểu cảm. Giấy trắng, chữ đen, rành mạch xác minh đây là sứ mệnh.

Thật lâu sau, anh ném văn kiện trong tay, châm một điếu thuốc.

Ánh sáng mặt trời từ ngoài rọi vào, Bóng dáng anh dừng ở trên sàn, hình dạng cao lớn nhưng mang theo nỗi cô đơn. Anh nhìn chiếc bóng của mình, yên tĩnh hút thuốc, không biết thế nào bỗng nhiên lại nghĩ tới chuyện của ba năm trước.

Đẫm máu, giết chóc, tối tăm, bi thảm.

Vô số cảnh tượng chồng chất đan xen tạo thành một mạng lưới khổng lồ, áp đảo, trời đất bao phủ. Đập vào mắt chỉ hai màu đen trắng, bên cạnh anh có người ngã xuống, cuối cùng tựa hồ chỉ còn một mình anh…

Chuông điện thoại bỗng nhiên vang lên.

Thuốc ở trong tay anh đã đốt tới tận cùng, ngón trỏ bị bỏng một chút. Sắc mặt anh nhàn nhạt, không quản ném thuốc vào gạt tàn, bắt điện thoại.

Đầu dây bên kia truyền ra một giọng nói của phụ nữ, nhẹ nhàng oán giận: “Đang bận sao? Lâu như vậy mới nghe điện thoại…”

Thế giới trước mắt của anh lại một lần nữa biến thành màu sắc rực rỡ.

Anh im lặng vài giây, khóe miệng cong lên: “Vừa rồi anh có chút việc, sao vậy?”

Cô gái bước tới bước lui trên hành lang, do dự nói: “À, em…”

Đột nhiên, anh cắt ngang lời cô, cô nghe anh nói: “Anh sắp phải đi xa.”

Trong ống nghe lâm vào một trận trầm mặc.

Tần Tranh nhíu mày: “Dư Hề Hề?”

Một phút sau, giọng nói truyền ra ống nghe, cũng rất bình tĩnh: “Đêm nay chúng ta hẹn hò đi, ăn cơm, xem phim… Được không?”

“Được.”

“… Vậy chờ anh hết bận thì tới tìm em?”

“Không cần chờ.”

“…”

Tần Tranh nói: “Bây giờ anh đến ngay.”

Nói xong, cả người chạy ra khỏi văn phòng, bóng lưng cao lớn biến mất chỉ trong vài giây.

***

Thuở nhỏ Dư Hề Hề được nuông chìu như tiểu thư, cô sống một cuộc sống vô cùng xa xỉ, tiêu một bữa cơm đã lên đến năm con số. Sau khi rời nhà, cô ăn đồ ăn ngoài, chen lách trên tàu điện ngầm, mỗi ngày đều sống tiết kiệm, dần dà thói quen tiêu tiền như nước đã không tồn tại.

Đêm nay cô cùng Tần Tranh hẹn hò ở gần nơi cư trú —— là một cửa hàng có năm tầng lầu, tầng ba tầng bốn bán thức ăn, tầng năm là rạp chiếu phim, thật tiện lợi.

Anh giao mọi quyền quyết định cho cô, cô gái nhỏ rối rắm thật sự, dạo tầng ba một vòng, lại chạy lên tầng bốn xem, cuối cùng bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay to lớn đi xuống tầng ba. Hai mươi phút trôi qua, anh bị cô mù quáng kéo đi dạo vài vòng.

Tần Tranh không kiên nhẫn, cuối cùng ấn cô vào lòng trực tiếp dắt vào một gian hàng cơm Trung.

Nửa giờ sau, thức ăn đã được dọn lên, những món này đều do Tần Tranh gọi: một phần rau trộn, một phần lẩu cá, một phần thịt bò luộc và một ít rau.

Dư Hề Hề bĩu môi, nhịn không được lẩm bẩm: “Vất vả lắm mới được hẹn hò, kết quả anh lại ăn cái này… thật nghèo nàn nha.”

Anh chợt dừng đũa, nhấc mí mắt nhìn chằm chằm cô, hỏi: “Nghèo nàn?”

Dư Hề Hề ngẩng đầu, đôi mắt sáng trong mở to hết mức, ngẩn ngơ vội vàng xua tay: “À, không, không phải, anh đừng nghĩ nhiều, ý em không phải như vậy.” Nói xong ngừng lại, nghiêm túc bổ sung: “Anh cứ yên tâm, tiêu chuẩn từ trước đến nay của em không phải điều kiện kinh tế, vì vậy em sẽ không ghét bỏ anh.”

Khuôn mặt trắng nõn nhỏ nhắn nghiêm túc trả lời, ngữ khí đứng đắn có chút buồn cười.

Tần Tranh hỏi: “Thật không?”

“Đúng vậy.”

Anh gắp miếng thịt bò, hơi chút gật đầu, nói mấy chữ: “Phải cảm ơn em rồi.”

“Không cần khách sáo, anh là người ở trong quân đội, dù có nghèo nàn thế nào cũng được vinh quang.”

“…”

***

Sau khi cơm nước xong, thời gian đã gần tám giờ tối, hai người đi lên tầng năm dự tính xem phim, Dư Hề Hề tự nhiên mất hứng, vì thế buổi xem phim biến thành tản bộ.

Gió thổi nhè nhẹ, mây chầm chậm bay, thỉnh thoảng có tiếng còi ô tô inh ỏi.

Mười đầu ngón tay đan chặt nhau, bọn họ đi thẳng về đại lộ phía trước, yên tĩnh, trầm mặc, ai ai cũng không nói chuyện. Nhiệt độ trong lòng bàn tay truyền ra độ ấm, thời gian dường như ngừng lại.

Phía trước có một chỗ rẽ, tay trái là cửa hàng áo cưới. Cửa hàng rất lớn, trang hoàng hoa lệ, trong tủ bày bán lễ phục các kiểu, trong bóng đêm nổi bật bắt mắt.

Dư Hề Hề dời mắt, cặp mắt trở nên sáng trưng.

“Thích không?” Tần Tranh hỏi.

Cô quay đầu lại, cười: “Thật sang trọng.”

“Thích thì mua thôi.” Anh bình tĩnh nói.

“…” Dư Hề Hề im lặng không nói: “Em không kết hôn, mua áo cưới làm gì.”

Tần Tranh cúi đầu nhìn cô, ánh mắt sâu đậm, thật lâu sau mới cong khóe môi, bình thản nói: “Anh cũng chưa nói gì, có phải em khẩn trương quá không?”

“…” Mặt cô đỏ ửng, miệng dùng sức ho khan: “Ai, ai khẩn trương chứ!”

Anh đưa tay sờ vào mặt cô, ngón tay thô ráp vuốt ve qua lại, nửa là thử, nửa là nghiêm túc: “Thật sự muốn gả cho anh?”

Dư Hề Hề nghiêng đầu né tránh, hai gò má đỏ bừng: “Không có, một chút cũng không!”

Vài giây yên tĩnh trôi qua.

Tần Tranh khép hờ cặp mắt, siết nhẹ cằm cô, giọng trầm thấp: “Anh cũng chưa nói gì, có phải em khẩn trương quá không?”

“…”

Cô không nói gì, nhàn nhạt trợn trừng mắt.

Bọn họ tiếp tục đi về phía trước, bất tri bất giác đã đến sông Giang Đình, màn đêm buông xuống, một đền cổ xuất hiện ở ven đường, mái đền sừng sững đẹp như tranh họa.

Dư Hề Hề nâng tay chỉ, quay đầu hỏi Tần Tranh: “Ở đây có một truyền thuyết, thế anh có biết là gì không?”

Anh im lặng nhìn cô, tầm mắt tĩnh lặng như gợn sóng.

Cô cười: “Thật không giống người địa phương chút nào.” Hắng giọng nói tiếp: “Hồi nhỏ em có nghe người ta nói, nếu các cặp đôi cùng đi qua đây, sẽ răng long đầu bạc đến già. Biết tại sao không?”

Anh nhàn nhạt lắc đầu.

Cô xùy một tiếng, nói: “Bởi vì thần tiên cũng biết chia địa bàn, đây là đền thờ của nguyệt lão.”

Tần Tranh: “…”

Bỗng nhiên truyền đến một âm thanh quái dị. Dư Hề Hề kinh ngạc lắng nghe, cô phát hiện tiếng khóc dày đặc, là tiếng phụ nữ và tiếng trẻ con. Gió lạnh thổi vào ban đêm, quang cảnh thật đáng sợ.

Cô vô thức nhìn hai bên, hỏi: “Hình như có ai đang khóc?”

Tần Tranh nhíu mày liếc nhìn xung quanh, trầm giọng nói: “Chúng ta qua kia xem.”

***

Pass chương 32: không dấu, không cách, không viết hoa.

1: Tần Tranh chạy xe gì?

2: Họ tên thật của Rắn Hổ Mang.

Ví dụ giải pass đúng là: mercedes-nguyentrai => Trong đó mercedes là loại xe, nguyentrai là họ tên.

Nếu trả lời đúng mà bị báo sai, bạn thử đăng nhập rồi trả lời ạ.