Mật thiết – Chương 30

Rạng sáng, ngã tư đường vắng vẻ không người, ký túc xá thật yên tĩnh, ánh trăng dệt thành một mạng lưới trắng trong mờ ảo bao phủ hết thảy.

Dư Hề Hề nằm ở trên giường vô lực xoay người. Anh ôm chặt cô từ phía sau, thỉnh thoảng lại tỉ mỉ hôn cô vài lần.

Thời tiết nóng bức, nhiệt độ trên người anh lại như lò sưởi, hơn nữa thân thể cả hai đều đang đổ mồ hôi.

“Anh buông em ra…” Dư Hề Hề bất mãn lẩm bẩm, giọng càng nhũng ra: “Đừng ôm em chặt quá, thật khó chịu.”

Cằm dưới của Tần Tranh để trên đầu cô, tay phải vô thức vuốt: “Sao vậy?”

“Em nóng.”

Anh đổi tay ôm cô, khởi động thân thể, tay kia tìm điều khiển chỉnh lại điều hòa, qua vài phút, nhiêt độ trong phòng mát lên.

“Được chưa?”

Dư Hề Hề cuộn người thành một cục, từ từ nhắm mắt, nhẹ nhàng làm nũng: “Ưm… Anh chỉnh điều hòa thấp quá rồi, em lạnh.”

Lúc nói lời này, đôi mi thanh tú nhíu lại, gò má ửng hồng, làn da vẫn còn lưu lại nhàn nhạt vết hôn màu phấn hồng, ngữ điệu lười nhác, vẻ mặt quyến rũ phong tình. Tần Tranh nghe thấy lại lập tức có phản ứng.

Anh cúi đầu hôn lên chóp mũi cô, hô hấp tăng lên. Cô cố ý rụt người lại, lại bị anh ôm trở về, môi mỏng tiến gần tai trái cô, giọng cực thấp: “Em hồi sức chưa?”

Câu hỏi kia rõ ràng là có vấn đề, cô run rẩy nói: “… Vẫn chưa.”

“Vậy còn bao lâu?”

“… Anh hỏi chuyện này để làm gì?”

Anh lấy mũi cọ cọ vào tai cô, nói ra mấy chữ.

“…” Dư Hề Hề cầm chăn che kín mặt, chỉ lộ ra một đôi mắt sáng lấp lánh: “Em, em buồn ngủ rồi. Ngủ ngon.”

Nói xong, nhanh chóng nhắm mắt.

Qua vài giây: “Hề Hề?”

Cô không phản ứng, tim đập dồn dập, kiên trì giả bộ ngủ.

Tần Tranh híp mắt, giây lát lại nặng nề gọi: “Dư Hề Hề?”

Vẫn không có tiếng trả lời.

Đột nhiên, tay của anh luồn vào dưới chăn, thô ráp nóng bỏng không có hảo ý mò lên người cô, cả người cô cứng đờ, nháy mắt nổi giận đá anh: “Không được sờ!”

Tần Tranh cong cong khóe môi, đem cô cả người cô ôm vào lòng: “Trên người em có chỗ nào không phải là của anh, vì sao lại không được sờ?”

Mặt cô hơi nóng, im lặng một lát, cố sức giữ cánh tay anh: “Anh quá đáng lắm, em…” Giọng cực nhỏ: “Bây giờ vẫn còn đau.”

Anh nhíu chặt mày, ngữ điệu chìm xuống: “Vẫn còn đau?”

Cô bĩu môi, cả khuôn mặt như biến thành bánh bao, giọng nhỏ nhẹ: “Vâng.”

“Rất đau?”

Dư Hề Hề cắn môi cảm thấy khó mở miệng: “… Hiện tại, hiện tại đỡ nhiều rồi.”

Tần Tranh nhếch môi, lo lắng đưa tay muốn cởi chăn: “Để anh xem.”

“…” Cô liền phát hoảng dùng sức nắm chặt chăn: “Xem cái gì… Không cần xem, em không sao, thật sự không sao…”

Sức lực của phụ nữ và đàn ông luôn luôn bất đồng, Dư Hề Hề bị người phía trên kéo ra khỏi chăn.

Cô xấu hổ giơ tay lên che người loạn xạ, kết quả không che được gì. Tần Tranh mặt không biểu cảm dứt khoát dùng tay kìm hai cổ tay kia, ấn chặt người cô, tách chân cô ra.

“Cầm thú! Sắc lang! Biến thái!”

Anh không để ý, cúi đầu chăm chú quan sát.

Da thịt mềm mại toàn là dấu hôn, hồng hào đan xen tuyết trắng, nhu nhược lại vừa đáng thương.

Tần Tranh nhíu mày nới tay, một lần nữa ôm cô vào lòng.

Cô tức giận đánh anh một cái, hỏi: “Vừa lòng rồi chứ?”

Anh lại vùi đầu hôn lên môi cô, giọng trầm thấp: “Là anh không tốt.”

“Đã vậy anh còn không cho em ngủ, anh…”

“Ừ, anh là cầm thú.”

“…”

Dư Hề Hề im lặng không nói, tìm một tư thế thoải mái dựa vào. Bàn tay anh khẽ vuốt người cô, mí mắt cô ngày càng nặng trĩu, buồn ngủ rồi.

Lúc này, anh lại hôn lên đỉnh đầu cô, giọng dịu dàng: “Ngủ ngon.”

Gò má của cô dán chặt lồng ngực anh, có thể nghe rõ tiếng tim anh đập, trầm ổn hữu lực khiến cho người ta an tâm…

Gió đêm lùa qua cửa sổ, hương hoa nhài nhàn nhạt lượn lờ.

Tần Tranh hôn nhẹ lên trán của Dư Hề Hề, đôi mắt tĩnh lặng xuyên qua bóng đêm nhìn về phương xa.

Gió thổi mạnh hơn, hương hoa nhài tựa hồ nồng nặc.

Tần Tranh nhắm mắt.

Bỗng nhiên anh nhớ lại, tháng sáu, hoa nhài nở trong sân.

***

Ngày hôm trước do quá mệt mỏi nên Dư Hề Hề trực tiếp ngủ đến sáng.

Đúng 6 giờ rưỡi, radio ở ký túc xá được bật lên.

“Đêm của hải quân yên tĩnh, sóng đánh phá, các thiết giáp hạm nhẹ nhàng lắc lư…”

Giai điệu nhẹ nhàng của bài hát quân cảng khiến cho Hề Hề tỉnh giấc, cô nhẹ giọng ngâm theo, liếc mắt nhìn ngoài cửa sổ, bầu trời vẫn màu xanh đen.

Tần Tranh không ở trong phòng ngủ.

“…” Dư Hề Hề hồ nghi ngáp, hai chân bủn rủn bước xuống giường.

Chiếc áo hôm qua bị anh xé rách, tự nhiên không có cách nào mặc lại. Cô bất đắc dĩ kéo tủ quần áo của anh ra, tùy tiện chọn bừa một cái áo khoác vào rồi mới bước ra khỏi phòng.

Đèn phòng khách đã tắt, ánh sáng xuất phát từ nhà bếp, xen lẫn là tiếng lách cách không rõ. Dư Hề Hề dụi mắt đi.

Giương mắt nhìn, người đàn ông kia đang đưa lưng về phía cô, cả người anh trần trụi chỉ mặc duy nhất một chiếc quần, vết móng tay của phụ nữ hằn trên làn da màu đồng rắn chắc.

Dư Hề Hề cắn môi, gò má đột nhiên nóng bừng.

Tối hôm qua là lần đầu tiên của cô, anh kiên nhẫn vừa hôn vừa dỗ dành nhưng cô vẫn rất đau. Cảm giác kia thật khó miêu tả, tinh thần và thể xác của cô đều bị anh chủ đạo nắm trong tay. Sau đó, cô hoảng hốt nghe thấy anh cắn răng kêu rên, động tác vừa nhẹ nhàng vừa cuồng dã, cô chịu đau không được, móng tay bấu mạnh vào người anh…

Dư Hề Hề còn đang ngẩn người, đột nhiên cô nghe anh hỏi: “Tỉnh rồi?”

Cô lấy lại tinh thần, nói: “… Vâng.” Giọng nói hơi run, lại hắng giọng: “Trời còn chưa sáng, sao anh dậy sớm vậy?”

Tần Tranh quay đầu nhìn cô, không trả lời.

Tóc cô đen tuyền và dày đặc, sáng sớm không chải thành thử rối bời, có điều hoàn cảnh này lại khiến cho cô nổi bật, cô mặc chiếc áo sơ mi của anh, giống như một đứa bé mặc quần áo của người lớn, vạt áo dài đến bắp đùi, đôi chân thon dài lộ ra bên ngoài, làn da không tì vết, càng nhìn càng thấy trắng nõn.

Hai chân không mang giày, khéo léo trắng noãn dẫm trên mặt đất, móng tay màu đỏ.

Anh nhíu mày nói: “Mang giày vào đi.”

“Không cần ạ.” Cô dẩu môi: “Chân đau, không muốn mang giày cao gót đâu.”

“Có dép lê.”

Dư Hề Hề nũng nịu: “Dép lê trong nhà của anh đều to và xấu.”

Tần Tranh: “…”

Cô lại hỏi: “Anh ở trong phòng bếp làm gì vậy?”

“Nấu cháo.”

“…” Dư Hề Hề giật mình quay đầu, lúc này cô mới chú ý tới cái nồi ở trên bếp gas, thứ trong nồi sôi sùng sục.

Cô trừng mắt hỏi: “Cái này là do anh nấu?”

“Nếu không thì là ai?”

Tần Tranh bình thản trả lời, xoay người gõ hai quả trứng bỏ vào chén, cầm đũa đánh tan. Dư Hề Hề ngạc nhiên tiến lên hai bước, mặt anh không biểu cảm cúi đầu, một tay cầm chén một tay lấy đũa, động tác lưu loát.

Cô không hề nghĩ rằng anh biết nấu ăn, phát hiện này thật mới mẻ.

“Cư nhiên lại nấu cháo.”

Dư Hề Hề chậc chậc hai tiếng, nhịn không được tán thưởng từ nội tâm: “Nhìn không ra thủ trưởng giỏi vậy.”

“…”

Tần Tranh dừng động tác, nhấc mí mắt nhìn cô, giây lát buông chén. Cả người cô dựa vào cửa, hai má ửng hồng, khóe miệng khẽ cười, đôi mắt trong sáng cùng anh đối diện, lộng lẫy như một vì sao.

Sắc trời đã tờ mờ sáng, loa trong radio vẫn đang cất cao, là một giai điệu trữ tình , giọng nam nhẹ nhàng trầm ấm.

Tần Tranh nhẹ nhàng nâng cằm Dư Hề Hề: “Tinh thần bây giờ tốt hơn chưa?”

Vừa mới dứt lời cô liền ngáp một cái, giọng lười nhác: “Một chút.” Sau đó dùng lực ho khan, nói thầm: “Lạ quá, cổ họng không thoải mái.”

Anh ôm cô vào lòng, môi tiến sát vành tai, giọng đủ thấp: “Ai bảo em rên lớn quá.”

Khuôn mặt của cô lập tức đỏ bừng, cắn cắn môi, tay nhéo vào cánh tay anh: “Khiến cho cổ họng của em thế này, chẳng lẽ anh không cảm thấy có lỗi?”

“Thế những vết cào ở trên lưng anh thì em tính sao?”

“…” Dư Hề Hề quay đầu xấu hổ, rất lâu sau mới từ từ nhỏ giọng: “Đáng đời anh.”

Tần Tranh buồn cười, anh kéo cô lại gần, hôn nhẹ lên môi cô. Lại tiếp tục hôn, nhẹ nhàng cắn, cô ngoan ngoãn ngưỡng cổ đáp lại, đầu lưỡi hồng nhạt hơi đưa ra, nghịch ngợm trêu đùa môi anh, sau đó nhanh chóng rút lại.

Con ngươi của Tần Tranh hơi híp lại, lần này anh trực tiếp cạy mở hai hàm răng trắng sáng, đưa lưỡi vào triền miên mút liếm. Cô hơi khó thở, cả người mềm nhũn, hu hu đánh ngực anh, một hồi lâu mới thoát được.

Hơi thở của Tần Tranh trở nên nặng nề, khép hờ mắt, ngón cái vuốt ve vành tai Dư Hề Hề.

“Hề Hề.”

“… Vâng ạ?” Giọng cô nhũn ra.

Anh cười thành tiếng, giọng rất thấp: “Đích thực là anh bị em quyến rũ rồi.”

Lông mi Hề Hề run rẩy, không biết trả lời thế nào nhưng hai cánh tay vẫn đang ôm chặt anh.

Mặt trời bắt đầu xuất hiện ở phía đông, ánh nắng ban mai chiếu lên người họ.

Giọng nam trong radio vẫn còn hát…

Hai người im lặng đứng ôm nhau, giây lát Tần Tranh nói: “Cháo vẫn chưa nấu xong, em lên lầu thay quần áo, cơm nước xong anh sẽ đưa em đi làm.”

Dư Hề Hề hỏi: “Sao anh phải dậy sớm để nấu?”

Tần Tranh nắn nhẹ gương mặt cô, nói: “Tối qua đến giờ em vẫn chưa ăn, chẳng lẽ không đói bụng?”

Dư Hề Hề im lặng.

Lúc trưa hôm qua trở về cô liền nằm ngủ, buổi tối lại bị anh giày vò đến nửa đêm, đúng thật là chưa ăn gì. Không thấy đói, phỏng chừng là đau bao tử rồi.

Cô gật gật đầu, xoay người rời đi.

Dư Hề Hề tắm rửa thay quần áo, lúc ăn sáng không biết là do đói bụng hay do mùi vị của cháo quá ngon, Dư Hề Hề ăn luôn hai chén, sau đó cô cùng Tần Tranh đi đến chỗ làm.

Hôm nay là một ngày tốt.

***

Trở về đơn vị bàn giao trách nhiệm và hoàn tất toàn bộ thủ tục, Dư Hề Hề càng thêm phấn chấn, cô bắt đầu làm việc chăm chỉ. Trên bàn có một đống văn kiện, tất cả đều là tư liệu về cảnh khuyển, báo cáo kiểm tra sức khoẻ, tiểu sử bệnh tật, mỗi lần trị liệu phải được ghi chép đầy đủ, cô cẩn thận đọc, có nghi vấn sẽ liền tham khảo ý kiến của Lý Thành, buổi sáng trôi qua rất nhanh.

Giữa trưa, Dư Hề Hề đi tới khu vực của cảnh khuyển quan sát.

Những chú chó đặc chủng phần lớn đều hung hãn hiếu chiến, thân thể không có tật bệnh, phản ứng nhanh chóng đối với mệnh lệnh của chủ nhân, khả năng thực thi mạnh mẽ, hầu như không có sai lầm. Tuy nhiên, những chú chó xuất ngũ thường thì tuổi đã cao.

Vì vậy, giống như lần trước, cô được mặc đồ bảo hộ, cơ thể cồng kềnh như chim cánh cụt.

Những chú chó cường tráng ngồi ngay ngắn ở trên mặt đất, cặp mắt cảnh giác hung hăng, lạnh lùng nhìn chằm chằm con “Chim cánh cụt”, cổ họng chúng phát ra tiếng gầm gừ.

“…” Dư Hề Hề nuốt nước bọt quay đầu nhìn Lý Thành, hỏi: “Bọn chúng… bọn chúng đều hung tợn vậy sao?”

Lý Thành nhún vai xem như trả lời.

Cô không nói gì, sau đó cô thấy Lý Thành lấy chìa khóa mở cửa, quay đầu nói: “Đừng sợ, không có lệnh của chỉ huy nó sẽ không tùy tiện công kích người. Vào đi.”

Dư Hề Hề mìm môi tranh đấu tư tưởng thật lâu, sau đó cô thở một hơi, cất bước đi vào.

Chú chó Becgie vẫn nhìn cô gắt gao.

Lý Thành xoay người chụp đầu của nó, mỉm cười: “Langge, đây là bác sĩ mới của mày, Dư Hề Hề. Đừng tỏ ra hung dữ như vậy, thân thiện lên nào.” Nói xong, liếc Dư Hề Hề một cái: “Đến đây, em chào hỏi với nó đi.”

Khóe miệng Dư Hề Hề giựt giựt, nở nụ cười sang sảng, vẫy vẫy tay: “… Chào buổi trưa, Langge?”

Chú chó Becgie vẫn uy phong lẫm liệt nâng cằm, sau đó quay đầu đi, nằm sấp trên đất ngủ, không chịu để ý đến Dư Hề Hề.

“…” Thật sự chảnh chó mà.

***

Lần đầu tiên chính thức thất bại, từ khu sinh hoạt đi ra, Dư Hề Hề cúi đầu lo lắng.

Lý Thành nhìn cô an ủi: “Chó mèo là loài động vật chúng ta phải từ từ tiếp xúc thì chúng mới trở nên thân thiện, huống chi là chó nghiệp vụ. Em đừng nản lòng, một thời gian nữa nó sẽ quen thôi.”

Cô gật gật đầu: “Hy vọng là thế.”

Hai người sóng vai đi ra ngoài, bỗng nhiên Lý Thành sờ soạng ót, nhớ tới chuyện gì, hảo ý nói: “Đúng rồi, hai ngày nữa Tần thủ trưởng sẽ đi khỏi đây, nếu không thì mấy ngày này em cứ xin phép chủ nhiệm cho nghỉ đi, sau này sẽ khó gặp lắm đó.”

“… Hả?”

Dư Hề Hề lờ mờ không hiểu chuyện gì, lông mày dùng sức cau chặt, hỏi: “Đi? Đi đến chỗ nào?”

Lý Thành kinh ngạc: “Tần thủ trưởng nhận nhiệm vụ mới, hai ngày sau sẽ đi đến eo núi Thạch Xuyên, chẳng lẽ em không biết?”