Mật thiết – Chương 3

Lúc tin nhắn kia gởi tới, Dư Hề Hề mất ngủ, ở trên giường lăn qua lộn lại cho đến hơn 1 giờ sáng mới khó khăn ngủ lại. Nhưng mà không đến nửa giờ sau cô lại từ trên giường bật dậy, hô hấp bất ổn, mồ hôi đầm đìa.

Một cơn ác mộng.

Trong mộng là ánh lửa bập bùng, khắp nơi đều là máu tươi, còn có một con chó cái thuộc giống chăn cừu của Đức —— hoàn thành sứ mệnh liền ngã trên vũng máu, cả người co giật, tròng mắt màu nâu sẫm mở to, vĩnh viễn vĩnh viễn ngừng lại trên gương mặt cô…

“…” Dư Hề Hề mím môi, xoang mũi nặng nề hít vào một hơi, thở ra. Vẫn không thể nào bình tĩnh nổi, cô mở ngăn kéo đầu giường tìm thuốc lá.

Cạch một tiếng, không tìm được gì.

Dư Hề Hề suy sụp, nhớ tới bản thân đã cai thuốc lá nửa năm, thuốc ở trong phòng đều bị Dư Lăng tịch thu rồi. Bất đắc dĩ, cô chỉ có thể trở về giường, đôi mắt lúc nào cũng cố định một chỗ.

Bao lâu rồi cô không nằm mộng? Nửa năm, một năm, hay là lâu hơn?

Cô trầm mặc nhìn chằm chằm lên trần nhà, bỏ một viên kẹo vào miệng, quay đầu, tầm mắt nhìn về phía khung hình trên tủ đầu giường. Đó là ảnh chụp một con chó cái thuộc giống chăn cừu của Đức, màu trắng đen, hình ảnh nó đưa hàm răng ra như đang nhoẻn miệng cười với mọi người, có điểm ngớ ngẩn lại vừa tinh khôn.

Dư Hề Hề xoay người một lát, nhắm mắt lại, tiếp tục ngủ.

Sáng sớm hôm sau, một tiếng đập cửa đánh thức Hề Hề.

Cô che kín đầu, thanh âm phía dưới chăn mềm truyền ra, không kiên nhẫn, hỏi: “Mới sáng sớm, làm gì hả?”

Ngoài cửa là giọng của dì Tống, ngữ khí khó xử: “Nhị tiểu thư, tối qua có phải cô không đồng ý hôm nay đến gặp Tần lão gia đúng không?”

Cô im lặng suy nghĩ: “Đúng vậy, sao thế?”

Dì Tống nói: “Người đó đã đến đây.”

“…”

Dư Hề Hề sửng sốt, xốc chăn lên nhảy xuống giường, cũng không mang giày, trực tiếp chạy chân không đến bên cạnh cửa sổ. Quả nhiên là trong sân có một chiếc xe Jeep màu đen, thật lạ mắt, ở dưới ánh mặt trời vẫn rất uy nghiêm.

Cô nhăn mày, tay mò dưới gối, nhìn di động: 7h53 phút.

Dư Hề Hề không nói gì, mắt liếc về phía chiếc xe, hai tay chống nạnh cắn chặt răng, nói: “Biết rồi ạ, cháu thay quần áo xong lập tức xuống ngay.”

Sớm như vậy đã quấy rầy giấc ngủ của người ta, vị thủ trưởng kia vội vàng đi đầu thai sao?

Ngực cô âm ĩ, vội vàng rửa mặt rồi tìm quần áo. Không bao lâu sau cô chọn được một chiếc đầm hoa, trang điểm, cầm túi xách bước ra.

Thời tiết đầu hạ vô cùng ấm áp.

Người đàn ông ngồi ở chỗ tay lái, không chút để ý liếc nhìn xung quanh, biểu cảm lãnh đạm.

Kim đồng hồ tiếp tục quay, không bao lâu sau Tần Tranh lại châm thuốc, hít vào, nhã ra, động tác này vô cùng anh tuấn.

Kỷ luật trong quân đội nghiêm minh mạnh mẽ, tiểu cô nương kia không phải là cấp dưới của anh, anh vừa không thể ra lệnh cũng không thể phát hỏa, trừ bỏ chờ đợi, không có biện pháp thứ hai.

Tay cầm thuốc lá tùy ý để ngoài cửa sổ xe, đôi mắt lơ đãng.

Lúc này, có tiếng bước chân truyền đến. Đó là tiếng giày cao gót dẫm đạp trên đường, rất nhẹ, rất linh hoạt, vừa có điểm dồn dập, lại vừa mạnh mẽ đến đau thương.

Anh nhã một ngụm khói, con ngươi đen láy quét mắt nhìn vào gương chiếu hậu.

Cô gái trẻ mặt một chiếc váy hoa màu sáng, làn váy dài tới gối, phía dưới là hai cẳng chân trắng noãn, tinh tế cân xứng. Dung nhan kiều diễm, hai má ửng đỏ, con ngươi đen láy trừng mắt nhìn vào xe của anh, dường như rất hận.

Tần Tranh nhìn chằm chằm gương chiếu hậu, nhíu mày.

Cách xe Jeep ước chừng hai thước, bước chân của Dư Hề Hề chậm dần, cô thở nhẹ đến gần. Cửa sổ xe chỗ tay lái hoàn toàn hạ xuống, cô thấy người đàn ông đang mặc quân phục chăm chú nhìn mình, con ngươi hiện rõ thú vị nhưng vẫn không không thèm lên tiếng.

Cô điều chỉnh biểu cảm nở nụ cười, chào hỏi: “Sớm vậy?”

Ngữ khí lãnh đạm: “Không còn sớm nữa.”

“…” Đàn ông trong quân đội đều như vậy sao?

Dư Hề Hề nghẹn họng.

Tần Tranh không nhìn cô nữa, khởi động động cơ, nói: “Lên xe.”

Giọng anh trầm thấp dễ nghe, có điều lực đạo ra lệnh khiến cho cô nổi giận. Dư Hề Hề nhíu mày, miệng mấp máy vẫn cố nhịn, lạnh lùng “À” một tiếng, kéo cửa sau ngồi vào.

Xe Jeep chạy khỏi khuôn viên.

Dư Hề Hề ghé mắt quan sát chiếc xe, vẻ ngoài trông được, tính năng tàm tạm, nhưng so với chiếc Ferrari của cô, kém quá xa.

Cô từ từ thở dài, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ.

Tần Tranh không để ý đến cô, cô cũng không thể chủ động nói chuyện, vì thế cả đường chẳng ai nói với ai. Nhiều năm nay bọn họ gặp mặt rất ít, mỗi lần gặp tâm trạng đều khác đi.

Hai nhà có quan hệ mật thiết, nhưng mà chỉ có Dư Hề Hề thừa hiểu, mối quan hệ này được hình thành dựa trên “tình bạn” của đời xưa, thậm chí bọn họ còn chưa nắm tay… À, còn chuyện tin nhắn của tối hôm qua.

Cô cau mày.

Chẳng lẽ mình nhắn tin chưa đủ rõ ràng, hoặc là anh đọc không hiểu? Hoặc là tin nhắn kia căn bản chưa được gửi đi?

Cô thử mở miệng muốn hỏi: “Anh…”

Cùng lúc đó Tần Trang cũng lên tiếng: “Bình thường mấy giờ mới rời giường?”

Câu hỏi đột ngột vang lên, có điều ngữ khí vẫn lãnh đạm.

Dư Hề Hề ngẩng đầu, dáng ngồi của anh tùy ý, một tay lái xe, một tay gấp khúc chống đỡ khung cửa sổ, ánh mắt hắc ám xuyên qua gương chiếu hậu nhìn cô. Cô dùng tầm mắt chống lại anh, hai đôi mắt chạm nhau trong gương.

Ánh mắt của anh, cực tối cũng cực sâu.

Cô muốn cùng anh đối diện, không lùi bước nữa, hắng giọng nói: “Ngủ đến khi nào tự nhiên tỉnh thì thôi.”

Giọng Tần Tranh bâng quơ: “Không đi làm sao?”

Những lời này nghe ra thản nhiên nhưng thật chất khiến cho đối phương rất khó chịu. Dư Hề Hề nhíu mi, nói: “Tạm thời chưa có việc làm.”

Anh thu hồi tầm mắt, nở nụ cười ít ỏi, không nói chuyện nữa.

Khóe miệng của Hề Hề lại hoàn toàn trầm xuống, ghé mắt nhìn nơi khác, hai tay siết chặt.

Ông nội của Tần Tranh trước đây là tổng tự lệnh trong thời kỳ kháng chiến, công tích hiển hách, địa vị cực cao. Sinh ra trong một gia đình như vậy nên hầu hết mọi người đều nghĩ, Tần Tranh vào được quân đội và thăng chức lên thiếu tá là chuyện đương nhiên.

Nhưng mà, sự thật không phải như thế.

Tần lão gia là người cực kỳ ngay thẳng, Tần Tranh thi vào học viện quân sự, sau khi tốt nghiệp đã đến nhận việc cỏn con ở các đơn vị đặc biệt, từng bước từng bước đều dựa vào bản thân.

Anh sinh ra và sống trong hào quang của bố mẹ nhưng lại không bao giờ dựa vào bất cứ ai, vẫn nổi tiếng như thường.

Còn cô thì sao, bố cô mở đường tương lai tươi sáng cho cô nhưng cô chỉ biết sống phóng túng chơi bời lêu lổng, sống không lối thoát của một Phú Nhị Đại.

Trên thực tế, Tần Tranh chắc là khinh thường cô lắm.

Dư Hề Hề dùng sức cắn môi dưới.

Cô không muốn giải thích, cũng không cần giải thích. Bọn họ vốn là hai người xa lạ bị một thứ hôn ước vớ vẩn buộc chặt vào nhau, cẩn thận ngẫm lại, đều là người bị hại.

Ngoài cửa sổ là cảnh tượng nhộn nhịp phồn hoa của trung tâm thành phố, xe Jeep chạy về khu vực phía Tây.

Dư Hề Hề thở hắt một hơi, rốt cục nói ra hai chữ: “Tần Tranh.”

Mặc dù quen biết đã nhiều năm, nhưng bọn dù sao cũng là người xa lạ, cô đối với anh luôn luôn khách khí, phần lớn đều gọi là “Tần tiên sinh” hoặc “Tần thủ trưởng”, gọi thẳng kỳ danh như vậy, vẫn là khó chấp nhận.

Con ngươi Tần Tranh tối đen, tầm mắt lười biếng đảo qua gương chiếu hậu.

Cô gái trong xe đặt tay trên đầu gối, dáng ngồi đoan chính, biểu cảm nghiêm túc. Đại khái có phần khẩn trương, gò má cô ửng đỏ, chẳng khác gì màu đỏ khi say rượu, ngực cô phập phồng.

“Ừ?”

Anh thuận miệng hỏi, giọng nói cực thấp lại cực khàn.

“Ngày hôm qua…”

Dư Hề Hề lắp bắp, cắn răng ổn định rồi mới nhìn cái ót lạnh lùng kia: “Đêm qua tôi có gởi cho anh một tin nhắn, anh nhận được chưa?”

Tần Tranh suy nghĩ, gật đầu: “Nhận được, thế nào?”

“…” Có chút ngoài ý muốn, Hề Hề thốt lên: “Vậy anh có hiểu tin nhắn kia là gì không?”

Tóc anh đen bóng, không cần sờ vào cũng biết là chất tóc thô cứng đến cỡ nào. Dư Hề Hề nhìn anh một lát, rũ đi ghét bỏ, nghĩ rằng sờ lên đó khẳng định tay bị đâm.

Tần Tranh im lặng vài giây, xe chạy đến tận cùng đường cái, đi đường vòng, vòng vào một lối mòn, xa xa có một bảng hiệu to đùng: Khu vực quản lý quân sự, nghiêm cấm đậu xe.

Trái tim đập mạnh, đã đến chỗ rồi.

Cô thấy bảo vệ ngoài cửa kính cẩn cúi chào, cấp phép cho xe chạy qua. Không bao lâu sau, xe đã chạy xuống dưới hầm.

Hề Hề lấy gương trong túi xách ra, cẩn thận chỉnh lại tóc, chuẩn bị mở cửa xuống xe.

Tay nắm giữ cái cửa đẩy mạnh, thật lâu sau cũng không bất động. Liếc mắt một cái, Tần Tranh đã xuống xe. Dư Hề Hề có chút sốt ruột, càng dùng thêm sức.

Đúng lúc này, cửa xe được người bên ngoài kéo ra.

Động tác bất ngờ này khiến cho cô trở tay không kịp, hét lên một tiếng liền ngã ra ngoài. Tần Tranh nhíu mày nhanh chóng lấy tay đỡ Hề Hề, năm ngón tay thon dài dùng sức nắm giữ cánh tay nhỏ bé kia.

Thô ráp và mềm mại bất đồng.

Dư Hề Hề lập tức giật mình, liên tục nói lời cảm ơn rồi mới lui ra sau vài bước.

Tần Tranh một tay cầm quân mũ, một tay tùy ý đút túi quần, cúi đầu nhìn cô một lát, lãnh đạm nói: “Em muốn chia tay?”

“… Hả, anh nói cái gì?”

Cô hơi sửng sốt, hoài nghi bản thân nghe lầm.

Anh nhìn cô chằm chằm, hai hàng lông mày nhíu lại, có chút không kiên nhẫn nhưng vẫn nhẫn nại nói: “Tin nhắn không phải là ý tứ chia tay sao.”

Dư Hề Hề nghe rõ rồi, tay run run nắm chặt chiếc gương nhỏ xíu —— chia tay?

Nói thế này thật giống như bọn họ đã từng quen nhau vậy…

Gương mặt Tần Tranh không chút biểu cảm, ngẩng cằm lên: “Lên lầu trước.” Nói xong không để ý đến cô, xoay người đi vào.