Mật thiết – Chương 29

Người đàn ông này đúng là mạnh miệng, lúc nói chuyện cũng chưa bao giờ biết xấu hổ, càng tiếp xúc cô càng tập thành thói quen. Nhịn không được mặt nóng bừng, cúi đầu mắng: “Đồ tự kỷ.”

Khóe miệng hơi cong.

Tần Tranh thu hồi nụ cười, nhếch môi, lái xe ra khỏi đoạn đường Hoa Trữ.

Gần sáu giờ sáng, trên đường có không ít quầy hàng đã bắt đầu dọn ra, toàn bộ thành thị dần dần thức tỉnh.

Lúc vụ tai nạn xảy ra, trái tim của Dư Hề Hề như muốn vỡ tung, lúc này, nhịp tim đã bình thường trở lại, đầu óc cô rốt cục cũng lấy lại tinh thần.

“Ôi chao.” Cô nghiêng đầu hơi ngập ngừng hỏi: “Hôm nay các anh đi bắt tội phạm?”

Sắc mặt Tần Tranh lãnh đạm, mặt không biểu cảm nhìn về phía trước.

“Là tên đàn ông say xỉn?”

“Ừ.”

Cô hỏi một cách tiềm thức: “Vì sao các anh phải bắt hắn ta?”

Tần Tranh nói: “Bởi vì hắn ta là người xấu.”

“…”

Dư Hề Hề im lặng, vài giây sau mới nói: “Em biết hắn ta là người xấu, chủ yếu là em muốn hỏi hắn ta phạm tội gì. Tại sao anh và cảnh sát muốn bắt hắn ta, cả tên tài xế ở trên xe tải cũng muốn bắt hắn ta?”

Người nọ im lặng một lát, nói: “Bán rượu giả, hoạt động gian lận, còn đi mồi chài bà xã của người khác.”

“Hả?” Cô trừng mắt: “Mồi chài bà xã của người khác?”

“Ừ, mồi chài bà xã của tên tài xế lái xe tải, cho nên người ta mới đuổi giết hắn.”

Dư Hề Hề ngây người rất lâu, nhíu mày tỉ mỉ suy xét, sau đó mặt mày nghiêm túc: “Ra là vậy sao.”

Tần Tranh hếch mày, con ngươi sâu đen tràn ngập hứng thú: “Em tin thật sao.”

“…” Cô phục hồi tinh thần, khẽ cắn môi, siết chặt tay hung hăng đánh vào ngực anh: “Miệng anh không có câu nào là thật lòng hết, cảm thấy em ngốc dễ lừa phải không?”

Anh cười nhạt một tiếng, không đáp lời.

“Hừ.” Dư Hề Hề thu hồi tầm mắt: “Anh giữ bí mật với em thì em cũng có thể hiểu.”

Xe tiếp tục chạy theo đường lớn, dòng xe trên đường đã dần dần tăng lên.

Đến giao lộ, xe Jeep ngừng lại chờ đèn đỏ.

Tần Tranh bớt chút thời gian châm thuốc, hạ cửa xe, gió lạnh thổi vào người anh thật mát. Phủi ngón tay, toàn bộ khói bụi lập tức bị gió thổi đi.

“Dư Hề Hề.” Anh gọi một tiếng.

“Vâng?”

Tần Tranh yên tĩnh nhìn ngoài cửa sổ, một lúc lâu mới nói: “Có một số việc em đừng hỏi nhiều, cũng đừng mù quáng tham gia, càng xen vào càng không tốt cho đầu óc.”

Lời cảnh báo vô cùng nghiêm túc, xa xôi, bình tĩnh. Anh hiếm khi nào nói chuyện với cô bằng giọng điệu này.

Lồng ngực của cô căng thẳng, cắn nhẹ môi nói: “Kỳ thực em cũng có thể đoán được đây là công việc của anh, mạo muội theo tới, là em không tốt.”

Biểu cảm của Dư Hề Hề ủy khuất như một đứa trẻ, Tần Tranh buồn cười lại không cười được, sau đó anh hít một hơi thuốc lá, nói: “Anh không trách em, chỉ sợ em gặp nguy hiểm.”

Đèn chuyển sang xanh, anh đưa điếu thuốc vào miệng, khởi động xe lái đi.

Dư Hề Hề trầm mặc cúi đầu, ngón tay đặt lên ghế ngồi, rầu rĩ nói: “Dù sao em cũng chỉ là một bác sỹ thú y, có nguy hiểm lắm cũng bị chó cắn.” Giọng đè thấp: “Không giống như các anh, nếu không cẩn thận còn có thể nguy hại đến tính mạng.”

Tần Tranh liếc cô, nói: “Chuyện thường ngày thôi.”

Dư Hề Hề gõ tay xuống ghế, ngữ khí nghiêm túc: “Các anh vừa ra cửa là gặp đại sự, hôm nay người nằm bệnh viện là Đổng Thành Nghiệp và hai sĩ quan kia, ngày mai không chừng là ai.”

Tần Tranh: “Nằm bệnh viện thì có chuyện gì mà tính.”

“Nằm bệnh viện mà không tính thì tính cái gì?”

“Chết đi thì còn có thời gian tính toán sao.”

“…”

“Chỉ cần em còn sống, chuyện khác anh không quan tâm.”

Cô im lặng nghe anh nói, mím môi chớp mắt không biết nên bội phục hay buồn bã. Mọi người e ngại cái chết, cho nên ai nấy đều kiêng dè bàn về sinh tử, anh nói chuyện bâng quơ không xen lẫn cảm xúc, có vẻ vô tư lực. Cô nhớ tới trên người anh đầy vết thương, vết thương tích lũy theo năm tháng đủ loại hình hài, chỉ là cô không biết được anh đã trải qua bao nhiêu lần cửa ải quỷ môn quan.

Trong lòng cô như nghẹn lại, trong xe lâm vào yên tĩnh.

Giao thông bị tắc nghẽn.

Cô nhìn ngoài cửa sổ rồi lại nhìn đồng hồ, nhíu mày nói: “Kẹt xe thế này không biết có về nhà kịp không, nếu không sẽ muộn mất.”

Tần Tranh nói: “Không phải anh bảo em xin nghỉ phép sao?”

Dư Hề Hề đưa tay lên trán, tưởng anh một lòng một dạ muốn tiếp tục chuyện kia: “Đại ca à, có lầm hay không, ai đời khi không nghỉ phép chỉ vì muốn tiếp tục chuyện kia? Tư tưởng của anh đúng là không lành mạnh.”

“Chuyện kia là chuyện gì?” Ngón tay Tần Tranh sờ mũi, nhíu mày giả vờ hỏi.

“…” Cô trừng mắt nhìn anh không lên tiếng, hai bên gò má lại phiếm hồng.

Tần Tranh buồn cười nhếch môi, bàn tay to xoa xoa đầu cô: “Xin phép nghỉ trước đã, sau đó cùng anh đến bệnh viện.”

Dư Hề Hề sửng sốt: “… Bệnh viện?”

“Phối hợp với cảnh sát để điều tra.”

Vừa nói, bàn tay lại thong thả giữ gáy cô: “Nhất là phụ nữ như em, cả ngày cứ suy nghĩ đến chuyện này chuyện kia, cuối cùng tư tưởng của ai mới không lành mạnh.”

“…”

***

Rạng sáng ở bệnh viện quân đội.

Hai tên tội phạm quan trọng bị thương rất nặng nên được chuyển vào phòng ICU(1), Đổng Thành Nghiệp và hai sĩ quan trẻ tuổi chỉ gãy xương vài chỗ, sau đó nằm truyền nước biển.

(1) ICU: tạm dịch là phòng chăm sóc đặc biệt.

Dư Hề Hề đi theo Tần Tranh vào phòng bệnh, giương mắt liền nhìn thấy ba người kia, đầu họ quấn băng trắng, vừa buồn cười vừa đáng thương.

Cô muốn cười lại không thể cười, cắn răng mím môi chịu đựng.

Lão Đổng trừng to mắt hỏi: “Tần Tranh à, hôm nay cậu hào phóng thật, đưa cả chị dâu nhỏ đến đây thăm chúng tôi?” Nói xong liền quay đầu nhìn Dư Hề Hề: “Chị dâu nhỏ còn nhớ tôi không, tôi là Đổng Thành Nghiệp, lần trước chúng ta đã gặp mặt.”

Mặt Dư Hề Hề nóng bừng vì nghe cách xưng hô này, gật gật đầu: “A, vâng ạ, em nhớ chứ.”

Lão Đổng nở nụ cười, ngượng ngùng nói: “Không ngờ lần gặp này tôi lại thiếu tay gãy chân, thật chê cười.”

Cô nói: “Không, không, không, tạo hình này của anh rất giống với xác ướp Ai Cập.”

Đổng Thành Nghiệp: “…”

Vài giây trôi qua, Tần Tranh mới nhấc mí mắt nhìn Đổng Thành Nghiệp, giọng hạ thấp: “Chị dâu của cậu cũng thường hay nói đùa.”

Khóe miệng của lão Đổng giựt giựt, nhanh chóng hi hi ha ha: “Ồ, buồn cười thật, chị dâu nhỏ thật là hài hước…”

Dư Hề Hề: “…”

Tính cách của Dư Hề Hề vốn hòa đồng, nói chuyện một lát bắt đầu trở nên thân thiết với mọi người, trong phòng vang lên tiếng cười không ngừng. Tần Tranh yên tĩnh ngồi cạnh cô, ngón tay đóng mở bật lửa, không can dự vào, cụp mắt sắc mặt lãnh đạm.

Bỗng nhiên, bàn tay nhỏ bé bên cạnh nhẹ nhàng kéo tay áo anh: “…”

Anh liếc mắt hỏi: “Sao vậy?”

Cô mở to mắt nhìn anh: “Tâm trạng không tốt?”

Anh xoa xoa bàn tay nhỏ bé, nói: “Sao lại hỏi chuyện này?”

“Nãy giờ anh không nói gì.”

Đổng Thành Nghiệp cắt ngang: “Chị dâu nhỏ à, từ nhỏ tính cách của Tần Tranh đã như thế này, gặp chuyện chỉ biết dùng đến nắm đấm chứ không thương lượng, thật sự lạnh lùng, không biết dọa hết bao nhiêu cô gái rồi. Chị thông cảm nhá.”

“…”

Cô đang hoài nghi lời của lão Đổng, suy nghĩ lại thì cảm thấy người mà anh ta đang miêu tả không  giống với Tần Tranh.

Cửa phòng đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa, một nữ cảnh sát đi đến, khách khí nói: “Dư tiểu thư, phiền cô theo tôi một lát.”

“Vâng ạ.”

***

Từ bệnh viện bước ra đã là giữa trưa.

Mặt trời chói chang rọi trên đỉnh đầu, nhiệt độ bây giờ đã 31 độ C.

Dư Hề Hề cả đêm không chợp mắt, cộng thêm thời tiết nóng bức, cảm giác mệt mỏi ùa về, vừa lên xe liền không ngừng ngáp.

Thời gian thong thả trôi qua, mỗi một giây đều là dày vò.

Anh nhìn thấy đầu cô đung đưa như gà mổ thóc, cặp mắt mông lung mơ màng đáng yêu, không khỏi đưa tay tới bẹo má cô: “Ngủ đi, đến nơi anh sẽ gọi.”

Dư Hề Hề dựa lưng trên ghế ngồi, lắc đầu: “Không cần đâu ạ, em đổ mồ hôi, cả người cũng không thoải mái, về  nhà tắm rửa một cái rồi mới đi ngủ.” Nói xong, mí mắt ngày càng nặng trĩu.

Không bao lâu sau, trong xe vang lên tiếng hít thở đều đều.

Tần Tranh quay đầu, con mèo ngốc kia đầu dựa cửa sổ xe, chẳng biết ngủ say lúc nào.

Từ bệnh viện lái xe về ký túc xá chỉ mất khoảng hai mươi phút, tình hình giao thông giữa trưa đã giảm tải, rất nhanh bọn họ đã về tới nhà.

Tần Tranh tắt mát xuống xe, cô gái bên cạnh vẫn còn ngủ say chưa tỉnh. Anh không gọi cô dậy mà chỉ nới lỏng dây an toàn rồi bế cô lên.

Động tác của anh mặc dù rất nhẹ nhàng, nhưng lúc anh bước lên lầu trọng lượng có hơi xóc nảy, cô gái nằm ở trong lòng “ưm” lên một tiếng, đầu cọ xát cổ anh, khẽ cau mày tỏ vẻ bất mãn.

Bụng dưới của anh căng thẳng, cơ hồ nháy mắt nổi lên phản ứng.

Anh cắn chặt răng mở khóa cửa, vào nhà đặt cô nằm lên giường.

Cô mơ hồ ngủ, chuyển người lại tự động điều chỉnh thành tư thế thoải mái. Gò má dán sát vào mặt của người nào đó, cọ cọ giống như mèo con.

Ánh mặt trời chiếu vào ô cửa sổ, anh cúi đầu nhìn cô, xoay người đưa tay vén tóc cô lên, anh hôn trên trán cô rồi đến mắt, mũi, miệng.

“…” Trong lúc ngủ mơ có người lẩm bẩm, chùn tay đánh vào mặt anh, ghét bỏ né tránh rồi.

Anh nhướn mày bắt được bàn tay nhỏ bé, môi tiến lại gần lỗ tai cô, thở ra nhiệt khí nóng hổi, khàn giọng: “Ngủ đi, tối nay em đừng hòng ngủ .” Nói xong liền lấy chăn đắp cho cô.

Dư Hề Hề ngủ một giấc thật say, lúc tỉnh lại mặt trời sớm đã lặn.

Cô nâng tay xoa mắt, đầu óc vẫn chưa thanh tỉnh, xuống giường, vừa ngáp vừa đi vào toilet.

Cánh cửa khép hờ, tiếng nước chảy rào rào, một bóng lưng cường tráng đập vào tầm mắt của Dư Hề Hề —— làn màu da màu đồng cùng cơ bắp cuồn cuộn ẩn hiện trong hơi nóng, giọt nước trong suốt trượt dọc theo thân thể chảy xuống bờ vai…

Dư Hề Hề choáng váng đứng yên không phản ứng.

Nghe thấy động tĩnh, người đàn ông kia mới quay đầu lại, tròng mắt tối đen dưới mái tóc ngắn ẩm ướt, miệng nhếch lên, hỏi: “Muốn tắm cùng không?”

“…” Chết tiệt!

Khóe miệng cô run rẩy vội vàng che mặt chạy ra ngoài, đưa lưng về phía cửa, mặt đỏ tai hồng chất vấn: “Cái đồ lưu manh nhà anh, tại sao tắm rửa mà không chịu đóng cửa!”

Đột nhiên, tiếng nước ngừng chảy, cửa từ bên trong kéo ra.

Dư Hề Hề theo bản năng lùi lại hai bước.

Tần Tranh đi ra, anh chỉ mặc duy nhất một chiếc quần dài, anh lấy khăn lông tùy tiện lau đầu, giọng rất nhỏ: “Trên người anh có chỗ nào mà em chưa nhìn thấy, có cần thiết phải như vậy không?”

Cô cau mày nhìn về phía trước, buột miệng phản bác: “Tối hôm qua tối lửa tắt đèn, căn bản là không nhìn thấy rõ!”

Vài giây tĩnh mịch.

Một lát sau, Tần Tranh nhướng mày đi tới, con ngươi đen láy tràn ngập hứng thú: “Muốn nhìn rõ không?”

“… Không muốn.”

“Được, cởi cho em nhìn.”

“Á, á, á, á, ý em không phải như vậy!” Dư Hề Hề sợ tới mức lắc đầu xua tay: “Không muốn nhìn.”

“Nhìn xem.” Khóe miệng anh cong lên như hình cung: “Cả đời dù sao cũng phải trải nghiệm qua.”

“Không, không, em không muốn nhìn…”

“Nhìn một chút thôi, nếu không hài lòng thì không tiếp tục.” Vừa nói vừa giả vờ làm làm hành động cởi quần.

Dư Hề Hề hoảng sợ đến mất hồn, dưới tình thế cấp bách liền xông lên nắm dây lưng quần của Tần Tranh: “Không được cởi, không được cởi, anh mà cởi em sẽ, sẽ…” Cô nhanh chóng nói: “Sẽ báo cảnh sát!”

Tần Tranh cúi đầu nhìn gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ, đôi mi thanh tú nhíu lại, bàn tay nhỏ bé giữ chặt dây lưng quần của anh.

Anh cười kéo cô vào lòng, hôn nhẹ lên tai cô: “Báo cảnh sát? Cáo anh tội gì?”

Nhiệt khí nóng bỏng khiến Dư Hề Hề rụt cổ, giãy giụa: “Anh buông em ra.”

Tần Tranh chế trụ cả người cô, từ góc độ này nhìn xuống có thể nhìn thấy được trong cổ áo: xương quai xanh tinh tế, khuôn ngực mịn màng, vị trí rãnh ngực lõm xuống thật sâu, xuống chút nữa là màu đen quyến rũ của nội y.

Cảnh tượng đêm qua ác liệt hiện về, thị giác và trí nhớ đan xen, vẻ đẹp của cô, tiếng rên rỉ kiều mị…

Mắt anh tối sầm, đột nhiên anh xoay người dùng sức áp cô vào tường, cô trừng mắt chưa kịp nói chuyện đã bị anh hôn.

Nụ hôn này mãnh liệt hơn ngày hôm qua, Dư Hề Hề nức nở thành tiếng, thân hình cao lớn giam cầm cô tại chỗ, anh cắn nuốt môi và lưỡi cô, tham lam cường thế chiếm luôn hô hấp, dường như cô bị thiếu dưỡng khí, thân thể dần dần nhũn ra, nhắm mắt đáp lại.

Trái tim cô đập thình thịch.

Tối hôm qua may mắn được giải thoát, hôm nay chỉ sợ không còn vận may.

Dư Hề Hề nhíu mày cảm giác được bàn tay ở trên eo cô ngày càng gấp gáp, hô hấp của anh nặng trĩu. Đột nhiên, anh dùng sức kéo mạnh cổ áo sơ mi màu trắng của cô, roẹt một tiếng, những chiếc nút áo rơi đầy mặt đất.

“Tần Tranh…”

Miệng cô phát run, anh khom lưng tiếp tục hôn, hỏi: “Ừ?”

Đầu óc cô hỗn loạn, kiếm cớ lung tung thoát thân: “Em vẫn chưa, vẫn chưa tắm rửa…”

“Không cần tắm.”

“Có thể chờ, chờ em một chút được không…”

“Không chờ được nữa rồi.”

Thái độ cường ngạnh đến cực điểm, anh nghiêng đầu hôn lên má cô, giọng nói nặng nề mang chút mê hoặc: “Thế nào, đến bước này rồi còn muốn đổi ý?”

“… Đổi ý kịp không?”

“Trễ rồi.”

Anh cắn chiếc môi mềm mại, ôm lấy cô, đá văng cửa đi vào phòng ngủ.