Mật thiết – Chương 28

Đổng Thành Nghiệp nói: “Không có…” Lời còn chưa dứt, nháy mắt đã lấy lại tinh thần, anh ta nhíu mày ló đầu ra quát: “Cao Kiệt, Hứa Cường, bọn mày lái xe tới đây làm gì?”

Hai sĩ quan trẻ điều khiển chiếc xe màu đen nín thở không dám trả lời, trán bọn họ đổ đầy mồ hôi.

Xung quanh tĩnh mịch, sau đó bọn họ lập tức lái xe rời đi.

“…”

Đổng Thành Nghiệp nâng tay lau ót, thở hổn hển, miệng mắng thầm: “Mẹ nó, sợ bóng sợ gió một hồi.”

Tần Tranh nhìn hai chiếc xe kia rời đi, thu hồi tầm mắt, liếc nhìn Lưu Vạn: “Bảo vệ tốt tên này, đưa đến bệnh viện rồi hãy dẫn tới tổ đội chống ma túy.” Sau đó đẩy cửa xuống xe.

Đổng Thành Nghiệp nhô đầu ra nói: “Ôi chao, trời cũng sắp sáng rồi, cùng nhau ăn sáng đi.”

“Có việc rồi.”

Hai tay anh đút túi quần, ngữ khí lãnh đạm: “Chở tội phạm về đi.”

Lão Đổng nhăn nhó: “Gấp vậy sao? À, đúng rồi, vừa rồi gọi điện thoại cho cậu tớ nghe thấy một âm thanh kỳ quái.”

Tần Tranh cắn răng nói: “Liên quan gì đến cậu.”

Lão Đổng ho khan vài tiếng: “Hiểu rồi, hiểu rồi, vậy cậu nhanh về đi. Nhưng mà nè…” Nhịn không được cười: “Da thịt của chị dâu nhỏ mềm mịn, cậu nên nhẹ nhàng một chút.”

“…” Tần Tranh híp mắ,t không khách khí dùng sức bóp vai của Đổng Thành Nghiệp.

“Á, á, á, á…” Đổng Thành Nghiệp đau đến nhe răng: “Cậu, cậu làm gì vậy?”

“Đừng có mà trêu chọc cô ấy.”

“Biết rồi, biết rồi, buông tay trước đã…”

Đàn ông trong quân đội bình thường ở bên ngoài cũng giống như những người đàn ông khác, tán gẫu nói bậy không biết chừng mực. Tần Tranh nhắc nhở Đổng Thành Nghiệp xong mới nới lỏng tay.

Đổng Thành Nghiệp vội vã xoa bóp bả vai.

Tần Tranh không quan tâm đến anh ta nữa, đứng đợi đèn đỏ, lập tức đi qua con đường đối diện.

Bóng lưng anh xa dần.

Lão Đổng ở trong xe nhíu mày, xoay cổ tay, thở hổn hển: “Fuck, sức của lão tam cũng mạnh bạo quá…”

“Phì”.

Cao Kiệt và Hứa Cường nhịn không được cũng cười thành tiếng.

Đổng Thành Nghiệp nâng tay lần lượt đánh vào ót bọn họ, hổn hển quát: “Cười cái rắm!” Sau đó liền đổi vị trí qua phía tay lái: “Tiểu Kiệt, gọi điện thoại cho đội trưởng Hà, bảo anh ta trực tiếp đến bệnh viện.”

Cao Kiệt chao ôi một cái, cảm thấy kỳ quái, nhịn không được hỏi: “Thủ trưởng, chuyện này không phải do tổ đội chống ma túy thẩm vấn sao, vừa rồi chúng ta giữ người, sao lại không trực tiếp đưa qua chỗ bọn họ?”

Đổng Thành Nghiệp nói: “Vừa rồi chỉ lấy chút thông tin, nếu đưa tên này đến đó thẩm vấn trước, phỏng chừng phải nửa tháng sau hắn ta mới khai.”

Hai chiến sĩ trẻ tuổi nháy mắt im lặng.

Công việc này phải kéo dài đến nửa tháng, Tần doanh trưởng mười phút là xong. Tuyệt quá.

Khoảng năm giờ rưỡi sáng, bầu trời đã chuyển từ màu xám sang xanh.

Xe jeep đậu ở ven đường, sắc mặt Tần Tranh lãnh đạm, anh lấy ra một điếu thuốc nhét vào miệng, tay kéo cửa xe, bỗng nhiên di động vang lên.

Anh tiếp điện thoại, cũng không nhìn số trên màn hình: “Alô?”

Đối phương trầm mặc vài giây, giọng nũng nịu hỏi: “… Anh hết bận chưa?”

Anh im lặng một lát, ngón tay phủi khói thuốc, ngữ khí nhu hòa: “Còn chưa ngủ sao?”

Người nọ ngại ngùng nhỏ giọng: “Vẫn chưa.”

“Ngủ không được?”

“Vâng…”

Tần Tranh khẽ cong khóe môi, bỗng nhiên anh muốn trêu chọc cô, giọng cố bình tĩnh: “Ngủ không được vì nghĩ đến anh?”

“…” Đối phương im lặng rất lâu, lại mở miệng yếu ớt: “Tần Tranh chết tiệt, chẳng lẽ anh không thể đứng đắn một chút!”

Lần này Tần Tranh không trả lời.

Anh nhã một ngụm khói, sương trắng lượn lờ trước mắt, thu hồi di động, quay đầu nhìn, phía bên kia là tiệm bán bánh bao nhưng chưa mở cửa, trước cửa có một biển hiệu hình hoạt hình, người ngồi bên cạnh biển hiệu trông rất quen.

Cô mặc áo sơ mi trắng cùng quần bó, nhìn qua như một sinh viên đại học.

Tần Tranh nhướn mày đi qua, từ trên cao nhìn xuống, mâu sắc nguy hiểm.

Cô gái nhỏ ngưỡng cổ đối diện anh, lặng im vài giây, hắng giọng một cái, gãi gãi đầu, ngượng ngùng nói: “A, anh đừng hiểu lầm, không phải là em muốn theo dõi anh, em chờ anh đi rồi mới ra khỏi nhà.”

Giọng anh nặng nề: “Vì sao biết nơi này?”

Dư Hề Hề: “Vừa rồi có nghe trong điện thoại.”

“Nghe trộm?”

“… Ôi chao, làm gì có.” Cô nóng nảy cãi: “Là giọng của bạn anh to quá, ha ha ha, ai nghe trộm chứ, em là quang minh chính đại nha.”

Tần Tranh nở nụ cười: “Thế nên phải trách lão Đổng?”

“Cũng không nên trách anh ấy…” Dư Hề Hề chột dạ nói, trong lòng lo lắng: “Giọng lớn như vậy, em còn cho rằng anh ấy đang cầm loa.”

“Biết theo tới đây là nguy hiểm không?”

Cô nhỏ giọng nói: “Cho nên em mới chờ anh gọi điện còn gì.”

“…” Tần Tranh quay đầu hít sâu một hơi thuốc lá, hỏi tiếp: “Em tới lâu chưa?”

“Được một lát rồi…” Cô cắn cắn môi: “Em nhìn thấy ba người ngồi trên chiếc xe Mercedes.”

Bầu không khí yên tĩnh vài giây.

Dư Hề Hề muốn đứng dậy nhưng chân bị tê, thử vài lần không được nên đành phải duỗi tay ra nói với người đàn ông trước mặt: “Ngồi lâu tê chân, anh giúp em đứng lên đã.”

Tần Tranh khẽ nhếch môi mỏng, dập thuốc, hai tay dùng sức bế cô ngồi dậy, trầm giọng hung hăng: “Trở về nhà em biết tay anh.”

Hai tay cô choàng qua cổ anh, nghe anh mắng, sự lo lắng tích lũy bất bình tuôn ra, nhịn không được tranh luận: “Anh hung hăng làm gì? Hơn rạng sáng bỏ đi, cũng không quản người khác có lo lắng không?”

Anh đỡ cô vào xe, xoay người thắt dây an toàn cho cô, quát: “Mẹ nó, hơn rạng sáng một mình chạy đến, hỏi sao anh không lo lắng hả?” Nói xong dùng sức cắn một cái lên vành tai cô, khàn giọng uy hiếp: “Nếu còn có lần sau thì đừng trách anh tại sao không nương tay với em trên giường, nói được làm được.”

“… Anh cút cho em!” Mặt đỏ tai hồng, cô đá một cước về phía trước.

Tần Tranh nghiêng người tránh né, ngón tay anh siết nhẹ chiếc cằm trắng nõn, cơn tức giận đã tiêu tán vài phần: “Cả đêm không ngủ ngày mai làm sao đi làm, xin nghỉ phép đi.”

Dư Hề Hề: “Không đi làm ở nhà làm gì?”

Anh im lặng vài giây, nhíu mày, nửa đùa nửa thật khiến cô phát run: “Vừa rồi chưa làm đến phân đoạn cuối, đương nhiên trở về nhà tiếp tục.”

“… … Biến thái!”

Anh khẽ mỉm cười, không để ý cô, khởi động xe.

Ở phía đối diện, chiếc Mercedes màu trắng cũng bắt đầu khởi hành, cả hai chiếc xe chạy ngược chiều nhau.

Dư Hề Hề nhìn ngoài cửa sổ, đảo mắt sửng sốt, hồ nghi nói: “Xe chuyển phát nhanh làm việc sớm thật?”

Tần Tranh dừng lại động tác, tầm mắt nhìn vào gương chiếu hậu.

Một chiếc xe tải kỹ từ hậu phương chạy ra, mơ hồ có thể thấy được mấy chữ, “Xe chuyển phát nhanh”.

Tốc độ xe chậm rãi, dọc theo đường nhỏ chạy về phía trước. Ngay sau đó, đầu chiếc xe tải bất chợt đụng mạnh vào chiếc Mercedes màu trắng.

“Rầm”!

“…” Dư Hề Hề che miệng hét lên, chiếc xe tải lui về phía sau một chút, lại chuẩn bị đâm vào chiếc Mercedes lần nữa.

***

Chiếc Mercedes bị mất thăng bằng văng tít đằng xa, thân xe lõm xuống. Lưu Vạn ngồi ở tay lái phụ tránh không kịp, đầu đập vào kính chắn gió, chảy rất nhiều máu.

“Mẹ nó… Tất cả ngồi yên!”

Cái ót của Đổng Thành Nghiệp cũng chảy đầy máu, cắn răng chửi thề, sau đó anh ta nhanh chóng cầm vô lăng vội vàng tránh né.

Tài xế xe tải bất chợt nhíu mày.

Dư Hề Hề sợ đến tái mặt, bỗng nhiên bên tai cô vang lên giọng nói trầm thấp, bình tĩnh tới cực điểm: “Dư Hề Hề.”

“… Cái gì?” Giọng cô run lên.

Tần Tranh nói: “Nới lỏng dây an toàn.”

Dư Hề Hề cũng không hỏi nhiều, cô làm theo lời anh. Ngay sau đó, cô bị một sức mạnh ôm vào lồng ngực, cánh tay anh quấn chặt eo cô, chặt đến nỗi như khảm cả người cô vào.

“Giữ chặt anh.”

“…” Mười đầu ngón tay của cô phát run, hai cánh tay ôm chặt lấy eo của anh, mắt nhìn lên trên.

Gương mặt anh căng thẳng, thái độ kiên nghị, ánh mắt tập trung cao độ nhìn về phía trước, chớp mắt một cái chiếc xe Jeep đã chạy về phía kia…

Đột nhiên, họng súng màu đen từ cửa sổ xe tải đưa ra, trên đó gắn ống hãm thanh, tài xế chuẩn bị bóp cò…

Tần Tranh đạp mạnh chân ga.

Chiếc xe Jeep màu đen nhanh chóng đối đầu với chiếc xe tải.

Tần Tranh gập người bảo vệ Dư Hề Hề, người đàn ông kia bắn hụt một phát, viên đạn lệch vào đầu xe của chiếc Mercedes, phát ra một tiếng trầm đục.

Chỉ trong nháy mắt, mọi thứ bình yên trở lại.

Trái tim Dư Hề Hề như muốn vỡ tung, chỉ hơn mười giây ngắn ngủn, cô tưởng như mình đã chết rồi.

Mạo hiểm, bạo lực, kích thích, hoàn toàn là những điều mới mẻ mà cô chưa từng trải qua. Cô kinh hồn bạt vía núp ở trong lòng anh, cả người cô đều được anh che chắn…

Cô há mồm thở dốc, dường như không muốn buông tay anh.

Tần Tranh ngước mắt quan sát, tầm mắt thu hồi, môi anh chạm vào đỉnh đầu cô, hỏi: “Có bị thương không?”

“…” Cô lắc lắc đầu, nằm sấp trên người anh ôm chặt hơn.

Anh khẽ nhíu mày lo lắng, sờ soạng kiểm xem cô có bị thương không. Sau đó, anh vỗ mặt cô, dỗ dành nói: “Ngoan, không có việc gì nữa rồi, đừng sợ.”

Dư Hề Hề gật đầu chậm chạp.

Tần Tranh nâng cằm cô lên, hỏi: “Sợ đến ngớ ngẩn rồi sao?”

Cô lại lắc đầu.

Anh hôn lên cánh môi trắng bệch, dặn dò ngắn gọn: “Được rồi, em cứ ngồi ở đây.” Nói xong, đẩy cửa xe bước ra.

Chiếc xe của Tần Tranh là loại xe được thiết kế riêng biệt, mặc dù tiêu chuẩn thua xa mấy chiếc xe ở trong quân đội, nhưng khả năng va chạm cũng thuộc hàng ưu việt. Hai chiếc xe đối đầu dữ dội, cuồi cùng đầu xe chỉ biến dạng nhẹ.

Trái lại xe tải đã sớm thay đổi hình dạng, tên tài xế nằm sấp trên tay lái, đầu chảy đầy máu tươi.

Sắc mặt Tần Tranh cực lạnh, vòng qua chiếc Mercedes kéo người bên trong, một người đàn ông ló đầu ra, trên mặt toàn máu.

“…” Anh liếm môi dưới, ngồi xổm xuống hỏi: “Lão Đổng, cậu sao rồi?”

“Khụ khụ…” Đổng Thành Nghiệp ló đầu ra khỏi tay lái, khẽ cười thành tiếng: “Không có gì, cậu mau chóng kiểm tra tình trạng của Lưu Vạn.”

Tần Tranh nói: “Chưa chết.”

Đổng Thành Nghiệp nhẹ nhàng thở phào: “Tốt rồi, không thể để cho hắn ta chết được, bằng không trách nhiệm này tớ không gánh nổi.” Cúi đầu, lại nói: “Tài xế xe tải thì sao?”

“Cũng chưa chết.” Anh liếc mắt nhìn về phía kia, nói: “Đây là sát thủ được phái tới để giết Lưu Vạn.”

“Sát thủ?” Lão Đổng sửng sốt: “Lưu Vạn chỉ mới bị chúng ta bắt, sau lưng đã có sát thủ tới rồi, tin tức của Nam Bạc Tạp cũng nhanh thật.”

Tần Tranh nở nụ cười lạnh lẽo: “Dựa theo manh mối cũ, Nam Bạc Tạp trời sanh tính tình đa nghi, mỗi lần Lưu Vạn đi đâu, hắn ta đều phái người âm thầm theo dõi.”

“Ý cậu là đêm nay Lưu Vạn xuất hiện ở hộp đêm kia không phải là trêu hoa ghẹo nguyệt mà là gặp gỡ với đối tác?”

“Ừ.”

“Phụ nữ…” Lão Đổng bừng tỉnh đại ngộ: “Thanh Y và Hoa Đán tám chín phần là giả dạng kỹ nữ?”

“Xác suất không lớn, nhưng ít ra cũng có thể.”

“…” Đổng Thành Nghiệp gật đầu: “Đúng rồi, chúng ta còn chờ cái gì nữa, mau mau thông báo cho tổ đội vào kiểm tra!”

Tần Tranh nhấc mí mắt xem xét: “Chẳng lẽ bọn chúng ngu đến nỗi không chịu chạy trốn, đần độn sao.”

Lão Đổng cắn răng đấm mặt đất: “… Fuck.”

Không bao lâu sau xe cứu thương đã đến, bốn người bị thương nhanh chóng được đưa lên cáng, Dư Hề Hề đứng cạnh nhìn, nhìn đến khi xe cứu thương rời đi.

Xe cảnh sát đến.

Cô giương mắt nhìn người cảnh sát tầm bốn mươi tuổi bước xuống, thân hình ông ta cao lớn, dung mạo bình thường nhưng có một đôi mắt cực kỳ sắc nét, đuôi mắt hơi nhăn và đầy ưu thương.

Người nọ lập tức đi đến cạnh Tần Tranh, bắt tay chân thành: “Tần thiếu tá, chúng tôi truy lùng Rắn Hổ Mang đã lâu, nhiệm vụ kỳ này rất cảm ơn cậu.”

Tần Tranh cười nhạt: “Đội trưởng Hà lại khách khí rồi.”

Một chiếc xe cảnh sát khác ngừng lại, lần này là một người đàn ông đang mặc thường phục.

Dung mạo tuấn mỹ, màu da trắng nõn, cả người thanh lãnh.

Anh ta trông rất nổi bật giữa đám đông, vì vậy Dư Hề Hề không thể không chú ý.

Đột nhiên, bên tai vang lên một giọng nói: “Thế nào? Hứng thú với loại đàn ông thư sinh?”

Dư Hề Hề sợ hãi quay đầu nhìn Tần Tranh, hai tay anh đút túi quần, mặt không biểu cảm cả người lãnh khí.

“… Không có.” Cô phản bác xoay người bước lên xe: “Kiểu đàn ông này không phải là tiêu chuẩn của em.” Vừa nói vừa tính đóng cửa xe.

Tần Tranh nghiêng người ngăn cản, giọng nói bình tĩnh vang vọng trên đỉnh đầu cô: “Vậy thì không biết Dư tiểu thư thích loại người nào?”

“Em thích…”

Nói được một nửa liền dừng lại, anh nhìn cô chằm chằm, con ngươi sâu thẳm không thấy đáy.

Tóc cô tung bay trong gió, gò má ửng đỏ, bỗng nhiên cô quát: “Ai thèm nói cho cái đồ lưu manh nhà anh.”

Anh nhíu chặt mày, ghé miệng sát vào lỗ tai cô, thấp giọng thì thầm: “Không phải em thích cái đồ lưu manh sao?”