Mật thiết – Chương 27

“Tần Tranh, bây giờ cậu có rảnh không?” Lão Đổng hỏi.

Giọng của lão Đổng có phần gấp gáp, Tần Tranh trầm mặc nửa giây, dục vọng mãnh liệt trước đó đều dồn vào đáy mắt đông lạnh: “Có việc gì?”

“Vừa rồi có một số anh em điện thoại đến báo, đã nhìn thấy có người rất giống với ‘Rắn Hổ Mang’.” Đổng Thành Nghiệp nói tiếp: “Chính là cái tên phiên dịch viên kia, cậu còn nhớ rõ không…”

Tần Tranh cắt ngang: “Ở đâu?”

“Ngã ba đoạn đường Hoa Trữ.”

Điện thoại nháy mắt bị cắt đứt.

Một trận gió lạnh thổi vào cửa sổ, lạnh thấu xương. Dư Hề Hề rụt cổ, Tần Tranh nhanh chóng cầm chăn quấn quanh người cô, ôm chặt, cằm để trên đỉnh đầu cô.

Vài giây sau, anh cúi người hôn lên trán cô, nhỏ giọng khuyên bảo: “Em ngủ đi, anh ra ngoài một chuyến.”

Cô ngửa đầu nhìn anh, im lặng gật đầu.

Tần Tranh lại bẹo má cô, không giải thích thêm liền xuống giường mặc quần áo, mang giày, mở cửa rời đi.

Rắn Hổ Mang là biệt danh của Lưu Vạn, hắn ta là thông dịch viên tiếng Hoa cạnh trùm thuốc phiện Nam Bạc Tạp ở Myanmar —— Tháng 5 năm 2014, Nam Bạc Tạp bắn chết Trần An Quốc, Lưu Vạn sau đó cùng Nam Bạc Tạp lẩn trốn cho đến tận bây giờ.

Sau khi Tần Tranh rời đi, trong phòng ngủ chỉ còn lại một mình Dư Hề Hề.

Ánh trăng ngoài cửa sổ bị mây che khuất, căn phòng ngủ tối om càng thêm hắc ám.

Không bao lâu sau, dưới lầu mơ hồ truyền đến tiếng ô tô phát động.

Dư Hề Hề im lặng lắng nghe, chờ âm thanh bánh xe nghiền qua mặt đường rồi biến mất, cô bọc chăn chuyển người, tứ chi vô thức cuộn tròn co rút thành một cục, đầu vai trắng nõn lộ ra, ẩn hiện trên đó là một màu hồng phấn trong lúc động tình.

Gió thổi xào xạc, khí lạnh tràn vào, mát mẻ thê lương.

Dư Hề Hề kéo chăn nhắm mắt lại, hít sâu, tự mình thôi miên mình đi vào giấc ngủ.

Vài phút yên tĩnh trôi qua.

“Chết tiệt.”

Cô gái nằm ở trên giường không kiềm chế được cảm xúc, cuối cùng cắn răng mắng chửi.

Dư Hề Hề mở mắt, ánh trăng mơ hồ chiếu lên mặt cô: chau mày, dùng sức cắn lớp môi dưới, cắn đến trắng bệch.

Cô hối hận rồi.

Không phải cô hối hận vì để anh rời đi, mà là hối hận trước khi anh đi cô không dặn dò anh “cẩn thận” —— đêm hôm khuya khoắc trong cơn động tình anh lại chạy ra ngoài, dùng đầu ngón chân để suy nghĩ cũng biết là có chuyện xảy ra.

Dư Hề Hề chớp mắt.

Ngã ba đoạn đường Hoa Trữ?

Vừa rồi cô mơ hồ nghe thấy, hình như là địa chỉ này.

***

Lúc Tần Tranh đến đoạn đường Hoa Trữ là 3 giờ sáng, xuyên qua cửa sổ nhìn ra bên ngoài, đập vào tầm mắt là chỉ có vài người đi bộ trên đường, đèn đường màu vàng chiếu xuống cột điện, bóng đen kéo dài một loạt trên mặt đất.

Chiếc xe Jeep màu đen ngừng lại.

Biểu cảm trên mặt Tần Tranh không thay đổi, anh cầm di động gọi một cuộc điện thoại.

Chưa bao lâu sau, giọng của Đổng Thành Nghiệp vang lên: “Alô?”

“Đến rồi.”

Đổng Thành Nghiệp hỏi: “Cụ thể cậu đang ở vị trí nào?”

Tần Tranh nhấc mắt liếc nhìn xung quanh; bên trái anh là một biển hiệu to lớn, ánh sáng màu đỏ ái muội ở trong màn đêm yêu dị lóe ra, cả con đường trống rỗng thanh lãnh tương phản sắc nét so với phía bên đó.

Anh nói: “Nơi này có một hộp đêm.”

Đổng Thành Nghiệp lập tức truy vấn: “Có phải là ‘Dạ Lai Hương’?”

“Ừ.”

“Tớ sẽ đến ngay.” Đầu dây điện thoại bên kia phát ra tiếng bước chân dồn dập, giống như đang chạy rất nhanh: “Cậu cứ ở trên xe, tớ lập tức tới ngay, Rắn Hổ Mang ở trong hộp đêm.”

Tần Tranh im lặng một lát, ngữ khí rét run: “Bọn chúng bao nhiêu người?”

Đổng Thành Nghiệp nói: “Không rõ, hình như có phụ nữ đi cùng.”

“Lưu Vạn vào đó bao lâu rồi?”

“Đại khái đã ba tiếng đồng hồ.”

Anh im lặng một lát, lại hỏi: “Ai ở bên trong?”

Đổng Thành Nghiệp nói: “Cao Kiệt và Hứa Cường đều là người của tớ. Yên tâm đi, người không chạy được đâu.”

Nói xong, dập điện thoại.

Tần Tranh hạ cửa sổ xe, mùi thuốc lá không biết từ đâu bay tới. Nhiều lần anh liếc mắt nhìn tấm biển hộp đêm, trên mặt không chút biểu cảm.

Ước chừng năm phút sau, một tiếng bước chân từ xa truyền tới, có người mở cửa xe của Tần Tranh, một bóng người cao lớn tiến vào, ngồi yên, đóng cửa, động tác nhanh chóng lưu loát.

Tần Tranh hút thuốc nhìn ngoài cửa sổ, không phản ứng.

Đổng Thành Nghiệp thở hổn hển mấy hơi, thăm dò, ánh mắt cảnh giác, nghiến răng nghiến lợi nói: “Mẹ kiếp, tên cặn bã kia cuối cùng cũng xuất đầu lộ diện.”

Tần Tranh nhã khói, hỏi: “Xác định là Rắn Hổ Mang?”

“…” Ánh mắt của Đổng Thành Nghiệp có hơi chần chờ, nói: “Trong tập đoàn buôn bán ma túy của Nam Bạc Tạp,  hình ảnh của Rắn Hổ Mang được chụp chính diện nhất, khả năng là không sai được.” Cúi đầu, nhíu mày nói tiếp: “Nhưng nếu như không phải, đây rõ ràng là phiền toái lớn.”

Tần Tranh không trả lời, hút một hơi thuốc lá, sương khói dày đặc từ trong khoang mũi thở ra, lại bị gió đêm thổi tan. Sau một lúc lâu anh mới lãnh đạm mở miệng: “Ba năm rồi, hy vọng đây là cơ hội duy nhất.”

Đổng Thành Nghiệp nghe xong liền chậm rãi gật đầu, cặp mắt kiên định vài phần: “Không sai được, chỉ cần bắt được Lưu Vạn thì chắc chắn chúng ta sẽ tìm ra dấu vết của Nam Bạc Tạp.”

Tần Tranh dựa lưng vào ghế, cắn điếu thuốc, con ngươi đen láy lạnh lùng nhìn thẳng phía trước.

Đêm, không bờ bến, như là không có tận cùng.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, đảo mắt đã gần 4 giờ sáng, cánh cổng ở trong hộp đêm vẫn không có động tĩnh.

Đổng Thành Nghiệp nhíu mày sờ túi quần tìm thuốc lại cảm thấy rỗng tuếch, anh ta nói với người bên cạnh: “Cho tớ một điếu thuốc.”

Tần Tranh tiện tay đem hộp thuốc lá quăng qua.

Đổng Thành Nghiệp châm thuốc, mím môi, bỗng nhiên nhớ tới  cái gì: “Sự việc  hôm nay có cần gọi điện thoại trình báo với tổ đội chống ma túy không?”

“Tạm thời không cần.”

“Khi nào thì chúng ta động thủ?”

Tần Tranh dập tàn thuốc: “Chờ hắn ta ra.”

Vừa mới dứt lời cửa hộp đêm liền bị đẩy ra. Một người đàn ông từ bên trong đi ra, hắn ta mặc áo sơ mi trắng cùng quần tây, tư thế lảo đảo, hiển nhiên đã uống không ít rượu.

Ước chừng tuổi 35, môi dày, mắt một mí.

Đổng Thành Nghiệp khẽ cắn môi, thấp giọng nói: “Là hắn.”

Tần Tranh khép hờ mi mắt, tay nghịch bật lửa, từ trong gương chiếu hậu nhìn Lưu Vạn đang đến gần, con ngươi vô cùng bình tĩnh.

Mùi cồn thổi đến ngày càng nồng nặc.

Chỉ trong khoảnh khắc, Lưu Vạn đã đi tới.

Miệng của hắn ta lẩm bẩm lời một bài hát, bước chân lảo đảo đi tới phía trước, tay hắn ta xách áo khoác, mắt say lờ đờ vô thức liếc  nhìn về chiếc xe Jeep màu đen đậu ở ven đường.

Cửa sổ xe chỗ điều khiển hạ xuống một nửa, ánh sáng của đèn đường rọi vào trong xe, rọi thẳng lên khuôn mặt có đôi lông mày sắc lạnh.

Lưu Vạn không nghĩ nhiều, ợ một hơi rượu rồi dời tầm mắt tiếp tục đi về phía trước.

Vừa bước hai bước, hắn chợt dừng lại toàn bộ động tác.

Gió lẳng lặng thổi, hắn quay đầu nhìn lại, chiếc xe kia vẫn đậu ở chỗ cũ, biển số xe cũng không gì đặc biệt, vài giây sau cửa xe mở ra, hai bóng người cao lớn bước xuống, trong đó có một người môi mỏng khẽ nhếch, khuôn mặt lạnh lùng có phần rất quen…

Lưu Vạn vỗ ót hồ nghi.

Sau đó nhìn lại, hai người kia đang đi tới chỗ hắn…

“…”

Sắc mặt của Rắn Hổ Mang thay đổi, hắn lập tức chạy đến chỗ chiếc xe Mercedes màu trắng cách mình vài chục mét, trán hắn đổ đầy mồ hôi, tay phát run, mở cửa xe ngồi vào.

Nhưng mà hắn chưa kịp phát động xe thì đã bị một sức mạnh to lớn bóp vào đầu vai trái của hắn, lực đạo đáng sợ cơ hồ có thể bóp nát xương cốt của đối phương.

Lưu Vạn đau đớn cắn môi, quay đầu đá một cước.

Sắc mặt người nọ cực lạnh, cánh tay khác nhanh chóng dùng sức. Nháy mắt, xương cốt của Lưu Vạn phát ra giòn tan, miệng hắn rên rỉ kêu la.

Đổng Thành Nghiệp mở cửa xe, đá một cước, sát khí hùng hổ: “Mẹ kiếp, thằng súc sinh, thành thật khai báo!” Sau đó anh ta liếc mắt nhìn Tần Tranh, hỏi: “Bây giờ chúng ta xử lý thế nào? Đưa người cho bên tổ đội chống ma túy?”

Tần Tranh mặt không biểu cảm, cúi đầu phủi bụi trên tay: “Không vội, trước tiên nói chuyện đã.”

***

Bên trong chiếc xe Mercedes màu trắng âm trầm hắc ám, chỉ có thể nghe thấy tiếng người thở dốc vì đau.

Lưu Vạn ngồi ở tay lái phụ, đầu đổ đầy mồ hôi, bỗng nhiên có người kéo mạnh cổ áo của hắn, Đổng Thành Nghiệp lớn giọng uy hiếp: “Nghe đây, từ bây giờ trở đi bọn tao hỏi mày cái gì thì mày phải trả cái đó, nếu mày nói dối nửa lời, tao sẽ lập tức giết mày ngay! Hiểu chưa?”

Tròng mắt của Lưu Vạn đảo loạn, thong thả gật đầu, giọng rét run: “Được, được, được rồi.”

Sau đó là giọng nói lạnh lùng của một người khác, bình tĩnh và ổn định: “Đối phương hợp tác với Nam Bạc Tạp ở Trung Quốc là loại người nào?”

Lưu Vạn nuốt nước bọt trả lời: “Không biết.”

“Bình thường tụi bây trực tiếp liên hệ với ai?”

“Ôi chết mất, tôi chỉ là một phiên dịch viên thông thường, làm sao tôi biết chuyện này!”

“Sau lần ở Tam Giác Vàng, Nam Bạc Tạp đã dời đến chỗ nào?”

Lưu Vạn bắt đầu phàn nàn: “Đại ca à! À không, thủ trưởng à, cái gì tôi cũng không biết đâu… Tôi vốn là một tên nhát gan, lần trước các anh hành động ở Myanmar, tôi đã khiếp sợ rồi, sau này về nước chỉ lo mai danh ẩn tích bán rượu giả, sớm đã rửa tay hoàn lương rồi.”

Đổng Thành Nghiệp giận dữ đá một cước, quát: “Ít lừa đảo đi! Hỏi mày lần nữa, nói hay không!”

“…” Mặt mũi hắn ta bầm dập kêu rên: “Đại ca à! Đừng, đừng… tôi thật sự không biết, anh có đánh chết tôi tôi cũng không biết!”

“Không biết?”

Tần Tranh cười nhạt một tiếng, sau đó năm ngón tay bắt lấy cánh tay phải của Lưu Vạn hung hăng bóp mạnh, tiếng răng rắc vang lên kinh hồn. Chỉ trong nháy mắt, cánh tay phải của tên kia đã bị bẻ ra sau lưng.

Gương mặt của Rắn Hổ Mang vặn vẹo gào khóc thảm thiết.

Đổng Thành Nghiệp trừng mắt kinh ngạc, lắp bắp nói: “Lão tam, cậu cũng đừng ra tay nặng quá, thằng nhãi này là tội phạm quan trọng, không thể chỉnh đốn nó mạnh bạo như vậy…”

Tần Tranh liếc mắt một cái.

Đổng Thành Nghiệp phẫn nộ cười hì hì: “Xem như tớ chưa nói gì đi.”

Lưu Vạn hét lên: “Địt cụ!”

Tần Tranh khẽ liếm đầu lưỡi, lôi cánh tay Lưu Vạn lên, híp mắt, ngữ khí bình thản: “Tao hỏi lại lần nữa, bình thường tụi bây liên hệ trực tiếp với ai, ai là chỗ móc nối, ở đâu?”

“…” Lưu Vạn mồ hôi đầm đìa, cắn răng không lên tiếng.

Tần Tranh cong cong khóe miệng, nở nụ cười: “Giả câm giả điếc? Được.” Vừa dứt lời, tay trái của Lưu Vạn bị bẻ mạnh hơn.

“Đừng! Đừng!” Hắn ta nhất thời sợ tới mức rống to: “Tôi nói, tôi nói, tôi sẽ nói hết tất cả những gì tôi biết cho các anh!”

Đổng Thành Nghiệp châm chọc: “Còn tưởng rằng mày cứng đầu.”

Tần Tranh lạnh lùng nhìn người đang nằm xụi lơ, toàn thân bởi vì đau nhức mà hơi run rẩy.

Đổng Thành Nghiệp đá một cước, giọng tức giận: “Nói nhanh lên.”

Lưu Vạn lại tiếp tục rên rỉ.

Tần Tranh ngửa người dựa lưng ghế, châm thuốc: “Nói.”

Lưu Vạn hít sâu một hơi, yếu ớt mở miệng: “Nam Bạc Tạp có một người em gọi là Thôn Khâm, giao dịch bên này trên cơ bản đều do Thôn Khâm đảm nhận. Đối tác của bọn họ ở Trung Quốc tôi chưa từng gặp, chỉ biết là…” Sau đó hắn ta ho khù khụ.

Đổng Thành Nghiệp nhíu mày truy vấn: “Chỉ biết là?”

“Chỉ biết là… Chỉ biết là ông chủ kia biệt hiệu là ‘Khỉ Mặt Xanh’, ông ta có hai tay sai thân tín, một người tên là Thanh Y, người còn lại gọi là Hoa Đán.”

“Thanh Y? Hoa Đán?” Đổng Thành Nghiệp hỏi tiếp: “Là nữ?”

Lưu Vạn gật đầu.

Trong xe yên tĩnh.

Vài giây sau, lão Đổng thấp giọng lẩm bẩm: “Xem ra cũng chỉ là ‘con tốt‘”.

Tần Tranh: “Chưa gặp ‘Khỉ Mặt Xanh’, thế đã từng nhìn thấy Thanh Y và Hoa Đán chưa?”

Hai đầu lông mày của Lưu Vạn xoắn vào nhau, ngập ngừng đáp: “Tôi chưa gặp được Thanh Y lần nào, Hoa Đán thì có gặp một lần…”

“Diện mạo thế nào?”

“Ngực to, mông lớn, dáng người rất chuẩn.”

Tần Tranh hơi nhướn mày, sắc mặt không tốt, hiển nhiên đang thiếu kiên nhẫn.

Đổng Thành Nghiệp tát mạnh Lưu Vạn một cái, hung tợn hét: “Mẹ nó, thành thật một chút!”

Lưu Vạn vô lực nói: “Các vị đại ca à, tôi chỉ còn lại có nửa cái mạng, cứ đánh tôi thế này thì tôi sẽ chết mất.”

“Hỏi mày diện mạo thế nào!”

“Lúc đó tôi chỉ nhìn chằm chằm ngực và mông của cô ta…”

“Mẹ bà…”

“Câm mồm.” Tần Tranh lạnh giọng cắt ngang.

Ba người đàn ông ngồi trên chiếc Mercedes đều sửng sốt, nháy mắt xung quanh tĩnh mịch.

Đằng sau có hai chiếc xe hơi màu đen từ đường lớn song song lái tới…

Tần Tranh híp mắt nhìn vào gương chiếu hậu, trong tay cầm điếu thuốc lá lên châm, ánh sáng đỏ lòe chiếu lên gương mặt tuấn lãng, tròng mắt sâu sắc, khốc liệt và ảm đạm.

Đổng Thành Nghiệp phát giác có chuyện kỳ lạ, giọng nhỏ xuống: “Sao vậy?”

Vài giây trôi qua, Tần Tranh nhã ra một ngụm khói thật dài, sau đó anh nói năm chữ: “Có đem theo súng không?”