Mật thiết – Chương 26

Bất tri bất giác đã đến 0 giờ.

Lon bia chất đầy trên mặt đất, hai người câu được câu không tán gẫu, 3 tiếng đồng hồ uống hết cả kiện bia.

Tần Tranh thu hồi bật lửa, không biểu cảm nói: “Trở về thôi.”

Lúc anh nói xong cô gái kia cũng không đứng dậy, mặt đỏ ửng cúi thấp đầu giống như đang ngẩn người…

Một lát sau, anh đưa tay sờ nhẹ lên má cô, không tự giác nói: “Ngày mai em còn phải đi làm. Ngoan, nghe lời đi.”

Hơi lạnh từ lòng bàn tay thô ráp của anh truyền lên mặt cô, nhiệt độ chênh lệch kích thích cô nghiêng đầu dán sát gò má của mình vào bàn tay anh.

“Tay anh rất lạnh.” Cô nhỏ giọng nói.

Anh im lặng vài giây, ngón tay siết nhẹ cằm cô.

Đôi mắt to tròn long lanh trong suốt nhìn anh giống như nhìn những ngôi sao trên trời.

Tần Tranh híp mắt, hỏi: “Lại say?”

Cô nghiêm túc lắc đầu: “Không có.” Dừng một chút, nhỏ giọng bổ sung: “Tửu lượng của tôi rất tốt, làm sao dễ dàng say.”

Chuyện này, cô không hề nói dối.

Ở phương diện này, cô được gọi là nữ trung hào kiệt. Đêm nay, cô cùng anh ngồi uống hết một kiện bia, tửu lượng này vẫn còn nhẹ.

Dù sao bia cũng không phải là nước lã, tác dụng của cồn phát tán trong đầu, lúc này cô có chút hưng phấn.

Dường như ma xui quỷ khiến, cô nhìn chằm chằm người nọ: “Tần Tranh, tôi hỏi anh câu này, người mà anh theo đuổi có phải đặc biệt lắm không?”

“Vì sao lại hỏi như vậy?”

Biểu cảm của Dư Hề Hề vô cùng nghiêm túc: “Có phải là rất rất rất đặc biệt không?”

Tần Tranh im lặng.

Xinh đẹp đúng là tiêu chí của đàn ông đối với phụ nữ.

Anh đáp: “Không đặc biệt.”

Không đặc biệt? Câu trả lời này là sao?

Dư Hề Hề lại truy vấn: “Là như thế nào?”

“Cả dãy phố này không ai đủ đặc biệt.”

“…”

Dư Hề Hề không còn gì để nói nữa rồi, liếc mắt nâng cằm: “Trần Sơ thích anh?”

Tần Tranh không trả lời.

Dư Hề Hề nhếch miệng, như là sớm đã đoán được đáp án, lại kỳ quái hỏi: “Chị ấy thích anh đã bao lâu rồi?”

“Làm sao tôi biết.”

“Chị ấy cũng từ Lan Thành chuyển tới?”

“Không phải.”

“Hai người từng là bạn học?”

“Ừ.”

Lần này, Dư Hề Hề trực tiếp cười ha hả: “Chị ấy theo anh từ trường học cho đến quân doanh, nhiều năm như vậy xem ra là có tình cảm sâu sắc rồi.”

Tần Tranh lấy tay sờ lên chiếc mũi dọc dừa của Dư Hề Hề, cười: “Con mèo ngốc cũng biết ghen sao?”

Cô hất tay anh, phản bác: “Không hề!”

“Mạnh miệng.”

“Không có!”

Dư Hề Hề dẩu môi, đầu nghiêng một bên không  muốn để ý đến Tần Tranh.

Anh xoay mặt cô lại, đáy mắt tràn ngập hứng thú, hỏi: “Em coi Trần Sơ là tình địch?”

Cô theo bản năng thốt lên: “Gì chứ? Chị ấy vốn là…” Nói xong khóe miệng giựt giựt bởi vì nhìn thấy con ngươi đen láy của người đối diện như đang mỉm cười, hận không thể cắn đứt đầu lưỡi, dậm chân một cái, xấu hổ và giận dữ đan xen: “Ai coi chị ấy là tình địch chứ.”

Tần Tranh cười nhẹ, ngón tay anh vuốt cằm cô, môi tiến gần lại lỗ tai trắng nõn, giọng nhỏ nhẹ: “Sao lại dễ dàng thẹn thùng như vậy?”

“…” Mặt Dư Hề Hề càng đỏ, khẽ cắn môi, tay trái đánh Tần Tranh một đấm.

Tần Tranh khẽ cong khóe môi, nói: “Được rồi. Ngày mai còn phải đi làm, chúng ta nên về nhà thôi.”

Trái tim cô bỗng run lên.

Về nhà…

Vài giây sau, Dư Hề Hề hắng giọng một cái, có chút không tự nhiên: “… Ừ, anh đi lấy xe trước đi, tôi đợi anh ở đây.”

Tần Tranh nói: “Rất gần, đi bộ về.”

“Thế xe của anh phải làm sao?”

Anh bình tĩnh nói: “Ngày mai đến lấy.”

“… À.”

Bóng đêm dày đặc cùng với gió lạnh thổi qua khiến cho Tần Tranh cảm thấy dễ chịu không ít. Bằng không dưới tình hình này lý trí và tự chủ của anh sợ không đủ, anh sợ bản thân mình sẽ mất  kiểm soát.

***

Rạng sáng, trên đường vắng vẻ trống không, ngẫu nhiên còn có mấy chiếc xe hơi chạy qua.

Hai tay Dư Hề Hề trống rỗng, những túi đồ ăn vặt mua ở khu trung tâm thương mại đều nằm ở trên tay Tần Tranh. Hai người không ai nói chuyện với nhau, một trước một sau bước đi, đèn đường trên cao rọi xuống đỉnh đầu bọn họ, bóng của bọn họ vô tình hợp thành một thể.

Trở lại ký túc xá, toàn bộ mọi người đều đã ngủ say, nơi nơi chỉ còn lại ánh trăng và bóng tối.

Dư Hề Hề dậm chân một cái, xung quanh vẫn tối đen như mực, đèn được kích hoạt bằng tiếng động cũng không sáng lên.

Cô phồng má trợn mắt, dùng sức dậm càng mạnh.

Tần Tranh nói: “Đừng dậm nữa.”

Trong bóng tối bỗng nhiên vang lên một giọng nói cực kỳ bất mãn: “Đèn vỡ hay sao mà không chịu sáng?”

“Đèn vỡ thì sáng thế nào?”

Dư Hề Hề: “…”

“Hỏng rồi, ngày mai tìm người đến tu sửa.” Tần Tranh đi về phía trước, mở miệng: “Nếu không nhìn thấy đường đi thì em mở đèn pin di động ra.”

Dư Hề Hề không nói nữa, nhịn không được lại mở miệng: “Anh hay thật, có thể sinh tồn trong hoàn cảnh khắc nghiệt này.”

Tần Tranh nghe xong cũng không phản ứng.

Dư Hề Hề cứ lẩm bẩm bên cạnh, đưa tay lấy di động ra nhìn, pin hết rồi. Cô không nói gì đành phải cất di động vào túi, đứng một lát, chờ mắt thích ứng với bóng tối rồi mới bước lên cầu thang.

Trong hành lang vang lên tiếng giày quân nhân và giày cao gót, kỳ lạ, hài hòa.

Lúc đến tầng hai, người nọ nói: “Lấy chìa khóa giúp tôi.”

Cô nhíu mày hồ nghi, hành lang tối om, bóng người kia cao lớn rắn rỏi, hai cánh tay đều cầm túi đồ ăn, đứng ở trước cửa, biểu cảm trên mặt mơ hồ, cũng không có cánh tay nào dư thừa để mở cửa. Cô gật gật đầu hỏi: “Chìa khóa anh để ở chỗ nào?”

Trong bóng đêm, Tần Tranh nhìn thẳng cô nói: “Túi quần bên trái.”

“À.”

Cô đáp lời bước tới gần anh, hơi thở mạnh mẽ có phần dã thú đột nhiên chui vào khoang mũi của cô.

Khoảng cách này có chút nguy hiểm.

Dư Hề Hề cảm thấy miệng lưỡi khô hanh, đầu ngón tay mảnh khảnh run lên, cô với tay vào túi quần của anh.

Con ngươi Tần Tranh đục ngầu, ngẩng cao đầu đứng yên bất động.

Thỉnh thoảng tóc cô cọ vào cằm dưới của anh, xúc cảm hoàn toàn bất đồng.

Xung quanh tản ra mùi hương của phụ nữ, là một loại hương thơm độc đáo tươi mát và ngọt ngào, thuần khiết lại mê người.

Bàn tay nhỏ bé mềm mại tìm kiếm chìa khóa ở trong túi quần anh, chỉ cách một lớp vải dệt, không hề quy luật đảo ra ngoài cơ bắp chân trái của anh, dính dính, độ ấm hơi mát…

Bầu không khí xung quanh trở nên khô nóng.

Tần Tranh yên tĩnh nhìn chằm chằm trần nhà, yết hầu anh di chuyển, mím môi vài lần.

Một lát sau, cô cũng tìm được chìa khóa, lui một bước chân, cô va phải thứ gì đó, đùng một cái cả người ngã về phía lồng ngực của anh.

Cô rên nhẹ một tiếng, như có như không “ư..” lên

Lý trí và sự tự chủ của Tần Tranh trong nháy mắt sụp đổ.

Vài túi đồ ăn đồng thời rơi xuống đất.

Trong bóng đêm, tay anh ôm lấy mông cô, đè cô trên tường, cúi đầu hôn nhẹ lên đôi môi run rẩy. Toàn thân cô cứng đờ, há mồm muốn nói đã bị lưỡi anh cường ngạnh mút liếm, trời đất quay cuồng kịch liệt, hiện tượng này như muốn đem hồn phách cô hút hết.

“Ưm…” Nụ hôn kia quá nồng nhiệt khiến cho Dư Hề Hề phải rên thành tiếng, trái tim cô đập mạnh, mơ hồ dự cảm dường như sắp có chuyện gì phát sinh.

Anh vẫn miệt mài hôn cô, bàn tay anh trượt xuống lấy chìa khóa trong tay cô, sau đó một tay anh quấn chặt chiếc eo nhỏ nhắn, một tay anh mở khóa cửa.

Vài giây sau, cửa mở.

Mười đầu ngón tay của Dư Hề Hề siết chặt, khuôn mặt nhỏ nhắn vừa khẩn trương vừa trắng bệch, giọng run rẩy: “Tần Tranh, chờ một chút, tôi còn chưa…”

Nháy mắt cô đã bị anh bồng lên.

Anh lại tiếp tục hôn cô mãnh liệt, chặn hết tất cả kháng nghị và kinh hô, đá cửa, một tay ép cô đè lên cửa, thân hình cao lớn dán sát vào người cô, môi anh dời đến tai cô, lại thẳng xuống bên dưới, nhịp tim cô đập hỗn loạn.

Dư Hề Hề choáng váng đầu óc, phía trước là anh, phía sau là cửa, cô bị giam cầm ở cực nóng và cực lạnh, như cá mắc cạn, miệng mở rộng nhưng lại thở khó khăn.

Giống như sắp chết.

Lúc này, Tần Tranh dừng lại mọi động tác, anh ôm chặt eo cô, khom lưng dán sát tai phải vào vị trí ngực trái của Dư Hề Hề. Trong phòng hắc ám và yên tĩnh, tim cô đập yếu ớt, như muốn phá vỡ giới hạn: thình thịch, thình thịch…

Anh im lặng lắng nghe, ngón tay thô ráp nhẹ nhàng vuốt ve chiếc môi đang sưng đỏ, giọng cực thấp: “Hề Hề.”

“… Cái gì?” Cô hỏi, ngay cả lúc trả lời cũng trở nên ngu xuẩn.

Anh ngẩng đầu, trán anh cụng vào trán cô.

Cô ngửi được mùi thuốc lá, là mùi vị trong khoang miệng của anh.

Tần Tranh nở nụ cười: “Em chưa nói xong lời em muốn nói?”

Dư Hề Hề hơi hơi giật mình, không biết anh có ý gì.

Anh trầm giọng nói: “Vừa rồi ở trên xe, em muốn báo đáp tôi cái gì?”

Dư Hề Hề im lặng vài giây, trong đầu bỗng nhiên vang lên rất nhiều âm thanh chồng chất:

“Ở vị trí này của em có chỗ nào dành cho tôi?”

“Đương nhiên là có quan hệ, tôi là người đàn ông của cô ấy.”

“Ý nghĩa đặc biệt, vì nhớ một người.”

“Chiến sĩ mang về vinh quang, hoặc là áo gấm về nhà, hoặc là chết trên sa trường.”

“Trong lòng em có tôi, tại sao lại không chịu thừa nhận?”

Cô trầm mặc hít thở thật sâu, trong khoang mũi đều là mùi hương dũng mãnh của anh lưu lại, sạch sẽ nam tính, cô giống như say rồi. Sau đó cô nâng tay trái của mình lên, chậm rãi mơn trớn lông mày sắc bén góc cạnh trên gương mặt kia…

Anh nhìn cô chằm chằm, hơi thở rối loạn.

Dư Hề Hề nói: “Môi anh hơi khô.”

“…”

Cô ngẩng đầu thủ thỉ: “Để tôi giúp anh.” Nói xong liền ôm lấy cổ Tần Tranh, kề sát người anh, nhẹ nhàng hôn lên.

Đầu tiên là dè dặt cẩn trọng, sau đó trúc trắc khiêu khích.

Đôi mắt Tần Tranh trở nên đục ngầu, ngay sau anh dùng tay bóp chặt eo cô. Lực đạo mạnh bạo khiến cô hơi nhíu mày, tiếp theo cô bị anh ôm vào lòng, siết chặt cằm, đảo khách thành chủ, hôn sâu đến nỗi cô gần như ngộp thở.

Dư Hề Hề ngửa đầu từ từ nhắm chặt hai mắt, mi tâm khẽ nhíu.

Nín thở quá lâu khiến cho phổi cô hơi nhói, nhưng so với sự kích thích tinh thần và thể xác mà anh mang lại đau hơn rất nhiều, sự đau đớn này vẫn không đáng kể. Rung động vừa xa lạ vừa mãnh liệt, cô bị nhấn chìm trong sự hỗn loạn, trong lòng cô bây giờ chỉ có anh, toàn bộ thế giới cũng chỉ có anh.

Tần Tranh ôm Dư Hề Hề đi vào phòng ngủ.

Cửa sổ không đóng, gió đêm lùa vào, rèm cửa sổ nhẹ nhàng lắc lư.

Cô nằm trên giường, anh cởi bỏ quần áo của cô không chút khó khăn. Bàn tay của anh nhanh chóng nắn bóp đôi gò bồng đảo mê hoặc ở phía trước, mỹ mãn chói mắt, giống như hai đỉnh núi Tuyết Liên.

Mắt anh đục ngầu, tay sờ mặt cô, toàn thân căng thẳng, khàn khàn giọng: “Được không?”

“…” Mặt cô đỏ bừng.

Tần Tranh thấy cô ngập ngừng, dí mặt sát lại, môi anh dùng sức cọ vào gò má cô, gằn từng tiếng chậm chạp: “Dư Hề Hề, tôi thích em, rất thích em, tất cả những điều này hoàn toàn nghiêm túc.”

Lồng ngực cô đập nhanh, lòng bàn tay đều là mồ hôi, cắn cắn môi, nhỏ giọng nói: “Tôi, tôi không có kinh nghiệm…” Nói xong một nửa, thật sự thẹn thùng, mấy chữ kia vừa nói ra lại khốn đốn vài giây: “Anh nhẹ một chút…”

Lời này yếu ớt tương đương với chấp thuận.

Anh cong cong khóe miệng, lại cắn vào môi cô một cái: “Ừ, tôi sẽ cố gắng.”

Con sói hung hăng lâu năm không ăn mặn, thời điểm ăn thịt muốn nhẹ nhàng hơn cũng khó. Anh cắn răng kiềm chế ôm nhẹ cơ thể mềm mại kia vào lòng, hôn tới hôn lui rồi lại dịu dàng dỗ dành, nhẫn nại chờ cô thả lỏng, sau đó anh mới sẵn sàng chuẩn bị tiến vào.

Đốt ngón tay thô ráp của anh nóng bỏng, nụ hôn của anh kéo dài triền miên.

Mười đầu ngón tay của Dư Hề Hề gắt gao nắm chặt drap giường, cắn môi, chau mày, ánh mắt mê ly. Có chút lo lắng, có chút sợ hãi, lại có chút chờ mong.

Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên.

“…” Con ngươi Tần Tranh tối sầm, trái lại dường như anh không muốn nghe mà chỉ muốn tiếp tục ân ái cho đến bước cuối cùng.

Cô gái nhỏ ở trong lòng yếu ớt rên rỉ, giọng nói quyến rũ nhũng ra như nước: “Tần Tranh… Điện thoại của anh.”

“Cứ mặc kệ đi.”

“… Ư!” Cả người cô run rẩy, đầu ngón chân liên tục co giật, nức nở khóc: “Anh nghe điện thoại trước, đã trễ thế này, nhất định là có chuyện…”

Sau một vài giây, Tần Tranh dừng lại động tác.

Anh vùi đầu cắn mạnh vào chiếc miệng đang sưng đỏ kia: “Đợi một chút.” Nói xong ôm cô vào lòng, cánh tay dài vươn tới lấy di động trên tủ đầu giường: “Alô.”

Trong ống nghe truyền ra giọng nói vô cùng gấp gáp của Đổng Thành Nghiệp: “Tần Tranh, bây giờ cậu có rảnh không?”