Mật thiết – Chương 25

Căn cứ nằm ở ngoại thành, nơi này so với nội thành vắng vẻ hơn, chạy vài trăm mét mới nhìn thấy một số nhà máy và công trường.

Dư Hề Hề nhìn ngoài cửa sổ xe, giọng gấp gáp: “Dừng xe, anh mau dừng xe!”

Tần Tranh nhíu mày không hỏi, anh xoay tay lái điều khiển xe ngừng vào trong, sau đó anh bình tĩnh hỏi: “Em muốn làm gì?”

Gương mặt của Dư Hề Hề trở nên lạnh lùng, hai tay nhanh chóng cởi dây an toàn, nói: “Bắt người.” Dứt lời liền nhảy xuống xe.

Tần Tranh cảm thấy khó hiểu, gọi: “Dư Hề Hề.”

Âm thanh của giày cao gót xa dần, cô chạy đến nơi nào đó cũng không quay đầu lại. Trên đường cái có một chiếc xe tải chạy như bay, nhanh tới nỗi khiến cho váy cô tung bay.

“Hề Hề! Coi chừng!”

Giọng nói giận dữ phân tán trong gió.

Nháy mắt, Tần Tranh run sợ mắng câu gì đó, anh bước xuống xe nhanh chóng đuổi theo.

***

Vùng này vẫn đang được khai phá, xung quanh đều là bụi bặm. Dư Hề Hề chạy như bay, miệng dính không ít hạt cát, dường như cô không cảm nhận được đường đi, dừng lại nhìn phải nhìn trái, sắc mặt lo lắng vô cùng.

Không có một ai, chỉ có những cỗ xe công trường lưu lại.

Dư Hề Hề nhắm mắt hít thở, mi tâm nhíu chặt, kiệt sức hồi tưởng cảnh tượng vừa rồi: hai người đàn ông cưỡi hai chiếc xe phân khối lớn dừng ở lối này, dường như bọn họ đang nói chuyện với nhau; trong đó có một gã hói đầu mặc áo jacket, khoảng bốn mươi tuổi, gò má bên trái có một vết bớt màu đen, rất bắt mắt.

Cô không nhìn nhầm.

Nhất định không nhầm.

Đang lúc cân nhắc tình hình, trên vai cô bị một lực đạo mạnh bạo xoay về. Cô mở to mắt, là Tần Tranh, cặp mắt anh giận dữ, cả người anh đứng trước ánh chiều tà.

Anh nhìn cô chằm chằm, đôi mắt tối đen: “Em chạy ào ào trên đường, Con mẹ nó, không muốn sống nữa sao?”

Lúc này cô đã bình tĩnh.

“Có biết vừa rồi nguy hiểm lắm không?” Anh chất vấn, sau đó ôm chặt bả vai cô.

“Buông ra, đau quá, anh muốn bẻ gãy tay tôi đúng không…”

Tần Tranh nhắm mắt hít sâu một hơi.

Cô gái này quả thật là khắc tinh của anh, vừa nói một câu đã có thể khiến cho anh xả cơn giận. Lực đạo trên tay giảm bớt, cúi đầu hỏi: “Sau này không được như vậy nữa, biết không?”

Dư Hề Hề gật đầu.

Chạng vạng.

Tần Tranh nhìn cô, bàn tay xoa đầu cô, giọng chậm chạp: “Vừa rồi thấy cái gì hả?”

Dư Hề Hề cắn môi, nói: “Kẻ thù.”

“…” Tần Tranh nheo mắt, không nói tiếp.

Cô nhấc mí mắt, tròng mắt lạnh băng: “Trước kia từng bắt cóc tôi.” Dừng một chút, gằn từng tiếng: “Cũng là kẻ đã giết chết Hắc Phượng.”

Tần Tranh yên tĩnh vài giây, nói: “Tôi biết những kẻ này vẫn chưa được đưa ra công lý, nhưng mà chỉ bằng một cái liếc mắt, làm thế nào em có thể xác định?”

Dư Hề Hề nói: “Tôi chắc chắn.”

“Trời đã tối rồi, có thể em nhìn không rõ.”

Dư Hề Hề lặp lại: “Tôi chắc chắn mà.” Giọng hơi chìm xuống, kiên định dị thường: “Người nổ súng bắn chết Hắc Phượng có hóa thành tro tôi cũng nhận ra.”

Đôi mắt Tần Tranh bình tĩnh, môi mỏng mím một đường, sâu sắc phát hiện cô rất khác thường.

Nhắc tới sáu năm trước, nhắc tới chuyện của cảnh khuyển kia, cô gái này dường như xù lông nhím, đoạn quá khứ kia đối với cô mà nói, tuyệt nhiên không thể quên đi.

Bầu trời bắt đầu chuyển sang màu xám, đường cái hai bên đã lên đèn.

Tần Tranh lạnh đạm: “Có hứng thú trò chuyện không?”

Cô ngẩng đầu nhìn anh, tóc dài bay trong gió, ngữ khí tầm thường: “Anh muốn trò chuyện gì?”

Anh nhìn thẳng mặt cô: “Về chuyện của sáu năm trước.”

“…” Dư Hề Hề dời tầm mắt, nở nụ cười, khóe miệng cong cong: “Sáu năm trước tôi vẫn đang học cấp ba.”

Tần Tranh cũng cười, con ngươi đen láy xuất hiện một mảnh âm trầm: “Em biết tôi đang ám chỉ cái gì.”

Nghe vậy, Dư Hề Hề liền nhíu chặt mi.

Cô trầm mặc vài giây, anh cũng không thúc giục, hai tay đút túi quần, sau đó châm một điếu thuốc: “Chuyện đó ám ảnh em lâu như vậy, hẳn là không chỉ vì Hắc Phượng.”

Lông mi cô thoáng rung động.

Anh nói: “Còn có nguyên nhân khác?”

“…” Thật lâu sau cô mới nở nụ cười, liếc mắt nhìn: “Tần Tranh, anh biết vì sao không, đôi khi tôi khá sợ anh.”

Tần Tranh mỉm cười: “Thật không?”

Đêm.

Gió lạnh thổi qua, Dư Hề Hề xoa xoa cánh tay, ngưỡng đầu nhìn trời, ánh trăng ở vùng ngoại ô so với nội thành tròn hơn rất nhiều. Cô thì thào nói: “Tôi muốn uống bia.”

Gương mặt trắng nõn ẩn dưới ánh trăng cơ hồ trong suốt.

Tần Tranh nhã một ngụm khói, nói: “Tôi đi mua.”

Cô còn nói: “Muốn ăn xiên nướng.”

“Ừ.”

“Vịt quay.”

“Ừ.”

“Khoai tây chiên, bánh phồng tôm, snack, gà rán…”

Tần Tranh liếc mắt nhìn Dư Hề Hề, nói một tràng dài: “Mua, mua, mua tất.”

Nghe xong lời này tâm tình của cô gái kia mới cảm thấy nhẹ gánh, hít hít mũi, xoay người đi về phía xe Jeep, miệng lẩm bẩm: “Vậy thì miễn cưỡng tâm sự cùng anh.”

***

Cả hai người đi đến một trung tâm mua sắm.

Dư Hề Hề đi trước chọn món, Tần Tranh theo sau trả tiền, thượng vàng hạ cám mua hết mấy túi lớn, tất cả đều là các loại bia và những món ăn vặt mà phụ nữ thích.

Mua xong này nọ bọn họ mới đi ra, thời gian đã gần đến chín giờ rưỡi đêm.

Muốn tán gẫu, tự nhiên phải tìm một chỗ để nói chuyện. Dư Hề Hề không muốn tới căn hộ của Tần Tranh, lại càng không dám để Tần Tranh vào chỗ của mình, cân nhắc một lát, bọn họ tìm một chiếc ghế dài ở trong công viên ngồi xuống.

Mặt trăng lên cao, bầu trời tối đen như mực.

Hai người ngồi im một lúc.

Dư Hề Hề khui một lon bia, uống một ngụm, trong lòng cảm thấy nơi này rất quen, cô nhớ tới cái đêm hôm đó, cả hai người bọn họ cũng ngồi tán gẫu ở công viên…

Cô vô thức nhếch môi, mở miệng hỏi: “Trước đây học tiểu học anh có bị giáo viên yêu cầu viết một bài tập làm văn về ‘người bạn sùng bái nhất’ không…” Dừng lại, ngón tay ở vẽ một vòng tròn trên ghế ——

Tần Tranh mặt không biểu cảm, ngón tay đóng mở bật lửa: “Không nhớ.”

“Tôi thì tôi nhớ rất rõ.”

Anh quay đầu nhìn cô, tròng mắt rất sâu.

Cô nói: “Tôi viết về bố của mình, người mà tôi sùng bái nhất chính là ông ta ——.” Nói xong, ngưỡng cổ uống một ngụm bia, lấy tay áo lau chùi miệng, vừa cười vừa châm chọc: “Mối quan hệ lúc ấy của tôi và bố rất tốt, chính vì sùng bái nên tôi mới cảm thấy ông ấy là người vĩ đại nhất thế gian…”

Tất cả mọi thứ chệch khỏi quỹ đạo, tất nhiên là có ngoại lực bên ngoài tác động.

Quan hệ giữa Dư Hề Hề và Dư Vệ Quốc chuyển biến xấu là lúc cô mười tám tuổi.

“Bố tôi là người rất có năng lực ở Vân Thành.” Giọng nói dường như yếu ớt, đáy mắt bình tĩnh thuật về hồi ức: “Nước hoa của gia đình tôi ban đầu chỉ bày bán ở Vân Thành, sau này mở thêm chi nhánh, giống như chỉ một đêm, Dư gia thành người giàu nhất ở đây.”

Gió yên tĩnh thổi, tiếng lá cây xào xạc, Dư Hề Hề ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, bóng đêm đậm đặc, cô lại nhấp một ngụm bia, nuốt xuống.

“Tất cả mọi thứ đã tới quá nhanh.” Cô nói: “Vật chất thay đổi tâm trí con người.”

Tần Tranh vẫn đang dõi theo khuôn mặt kia, gương mặt nhợt nhạt khiến anh nghĩ tới tiểu sử của vua Càn Long, Càn Long cũng từng nhợt nhạt đứng trên đỉnh núi tuyết nhớ lại mối tình đẹp nhất của mình.

“Sáu năm trước tôi tình cờ phát hiện bố mình hợp tác phi pháp với những thương nhân vô đạo đức ở Myanmar.” Dư Hề Hề cúi đầu, mở miệng có chút mệt mỏi: “Một trong số đó đã bắt cóc tôi.”

Tần Tranh nhíu mày, hỏi: “Myanmar?”

Dư Hề Hề gật đầu: “Ừ, là Myanmar.”

“Hợp tác cái gì?”

“Cụ thể thì tôi không rõ lắm. Tóm lại, bọn họ không phải người tốt.”

“Bắt cóc vì nguyên nhân gì?”

“Phân chia lợi ích không đều, còn có thể vì sao?” Dư Hề Hề siết chặt lon bia, thấp giọng nói: “Nếu ông ấy và bọn người kia không tranh chấp, tôi sẽ không bị bắt cóc, đồng thời Hắc Phượng cũng không chết đi.”

Tần Tranh châm thuốc, ngưỡng đầu nhìn trời, đáy mắt lộ ra sắc lạnh. Sau một lúc lâu anh mới bình tĩnh nói: “Trong mắt nhiều người mà nói, sinh mệnh, tiền bạc, địa vị, thứ nào cũng đều quan trọng.”

“…” Dư Hề Hề quay đầu nhìn Tần Tranh, anh đang nhìn lên trời, đôi đồng tử của anh tối đen, bên trong chiết xạ ánh sáng như những vì sao.

“Cho nên mới có những người như các anh tồn tại.”

Tần Tranh nhìn cô, con ngươi tối đen.

Dư Hề Hề sờ môi, nửa đùa nửa thật: “Không phải sao? Bởi vì có những người cho rằng lợi ích cao hơn tất cả, các anh mới được sinh ra, các anh chính là bộ mặt vinh dự của đất nước này, thật đáng tôn kính.”

Nói xong, giơ lon bia lên uống: “Kính anh, quân đội nhân dân giải phóng.”

Tần Tranh nhìn cô chằm chằm, lát sau liền nở nụ cười.

“Hiếm khi nghe được một câu nói hay từ trong miệng em.”

Dư Hề Hề: “…”

Tần Tranh quay đầu nhã một ngụm khói, cầm lon bia lên uống một hơi, chất lỏng lạnh lẽo truyền xuống cổ họng, dần dần thấm vào phổi.

Đáng tôn kính.

Anh dựa lưng vào ghế hút một hơi thuốc, tầm mắt di chuyển, nhìn xa xa  lên bầu trời đêm, nở nụ cười mỉm. Con mèo ngốc, người trong quân đội chẳng qua chỉ là bản chức(1) mà thôi, thế nào mà từ trong miệng cô lại vĩ đại như vậy.

(1) Chỉ chức vụ bù nhìn, hư vi.

Trong không khí lại vang lên âm thanh “Leng keng” quen thuộc.

Dư Hề Hề cúi đầu nhìn thấy Tần Tranh đang đóng mở bật lửa, chiếc bật lửa này nhìn qua hơi cũ.

Cô hỏi: “Bật lửa này xem ra rất tốt, người khác tặng anh?”

Động tác trên tay Tần Tranh trì trệ.

Ngón cái chần chờ vài giây, sau đó vuốt ve mặt hình điêu khắc.

“Ừ.” Anh gật đầu, ngữ khí đạm bạc: “Người khác tặng.”

“Phụ nữ?”

“…”

Sau một lúc lâu, trong con ngươi anh hiện lên hứng thú, nghiêng người hướng tới gần cô: “Em đoán thử xem?”

Dư Hề Hề nói: “Được rồi, là của đàn ông.”

“Vì sao?”

Cô quan sát anh: “Cảm giác.”

“Cảm giác của em rất chuẩn.”

Dư Hề Hề: “Chiến hữu?”

“Ừ.”

“Lão Đổng?” Trong trí nhớ của cô mang máng có một người như vậy. Cô từng nghe anh đề cập qua, hai người  quan hệ rất tốt.

“Không phải.”

Đoán sai rồi sao.

Dư Hề Hề chậm chạp gật đầu: “Vâng.” Sau đó cũng không truy vấn, ngược lại hỏi: “Bật lửa này anh luôn mang theo trên người, có phải có ý nghĩa gì đặc biệt không?”

Lời vừa dứt, bỗng nhiên có mấy chiếc xe thể thao chạy ào ào trên đường, động cơ gầm rú ầm ầm, xé rách sự yên tĩnh của màn đêm, xen lẫn là tiếng cười của nhiều đôi nam nữ, kiêu ngạo, tự tin…

Tốc độ xe chạy rất nhanh, nháy mắt đã không còn thấy bóng dáng.

Cô không tự giác nhìn theo, dường như thấy được bản thân của mình trước đây, bất cần, phóng túng, cuộc sống nhìn như sung sướng, nhưng kỳ thực hoang đường hỗn độn.

Vài giây sau, thế giới quay về yên tĩnh, bên cạnh có người nói: “Vì nhớ một người.”

“…” Cô không hiểu, hỏi: “Cái gì?”

Tần Tranh nói: “Ý nghĩa đặc biệt, vì nhớ một người.”

Lưu trữ một chiếc bật lửa vì nhớ đến một người đàn ông? Chuyện này lý giải như thế nào đây, Gay? Dư Hề Hề buồn cười, muốn chế nhạo vài câu lại nuốt mấy chữ kia về.

Quỷ dị, tĩnh mịch sau một lúc lâu.

Tần Tranh hút hết thuốc lá rất nhanh, chỉ trong khoảnh khắc trên đất đã đầy tàn thuốc, gió thổi từ xa tới khiến cho khói bụi cuộn dưới ánh trăng trở thành một màu xám xanh nhạt nhẽo.

Một lát sau, Tần Tranh lại lấy ra một điếu thuốc đưa vào miệng, đột nhiên hỏi: “Không muốn biết nguyên nhân?”

Dư Hề Hề nâng bia nhìn anh.

Không biết vì sao cô bỗng nhiên cảm thấy giờ khắc này cô tràn ngập cảm giác tò mò đối với anh.

“Có muốn nói cho tôi biết không?” Cô thử hỏi.

Người bên cạnh tươi cười nhạt nhẽo, ý tứ hàm xúc cũng không rõ, sau một lúc lâu: “Người  tặng cho tôi chiếc bật lửa này tên là Trần An Quốc, cấp dưới cũng là anh em kết nghĩa thân thiết với tôi.”

“Cậu ta đã chết, được chôn cất ở trong nghĩa trang liệt sĩ.”

Lúc nói lời này, đôi mắt Tần Tranh tối đen như mực, nhìn không ra xúc cảm.

Gió ngừng thổi.

“Đại ca, hôm nay không phải là sinh nhật của anh sao? Mua cho anh thứ này, ôi chao, lại quên mua thuốc lá rồi .”

“Đại ca, lần đầu em làm nhiệm vụ, em khẩn trương quá…”

“Đại ca, chờ khi nào anh em chúng ta về lại Vân Thành, chúng ta sẽ cùng uống rượu, em mời!”

“Đây là cảnh khuyển của em, thế nào, có phải đẹp trai giống em lắm không?”

Tuổi trẻ, nụ cười sang sảng, tất cả đều giống như mới lưu lại ngày hôm qua.

Sắc mặt Tần Tranh bình tĩnh, uống một hớp bia, tầm mắt nhìn ở nơi nào không biết.

“Ngày 10 tháng 5 năm 2014, quân đội nhân dân Trung Quốc liên hợp hành động theo tổ chức, kết thúc cuộc chiến chống ma túy ở Tam Giác Vàng(1), phụng mệnh lui về nước. Các vị liệt sĩ đã phá hủy thành công những băng nhóm sản xuất ma túy, bảo vệ an toàn tài sản quốc gia, bước đầu hoàn thành các nhiệm vụ đảng và nhà nước giao cho.”

(1) Tam Giác Vàng (Golden Triangle): là khu vực rừng núi hiểm trở nằm giữa biên giới ba nước: Lào, Thái Lan, Myanma, nổi tiếng là nơi sản xuất thuốc phiện lớn nhất thế giới, nhưng ngày nay không còn trồng thuốc phiện nữa mà trở thành khu du lịch sinh thái lý tưởng, theo đó, những cánh đồng anh túc năm xưa được thay bằng những thửa ruộng hoa màu, cây trái quanh năm xanh tốt. Nơi đây cũng tồn tại một bảo tàng thuốc phiện được xây dựng từ năm 2003 và khánh thành vào năm 2005 bởi Thái Lan.

“Các đồng chí đã hy sinh vì tổ quốc, hãy nhắm mắt yên nghỉ——”