Mật thiết – Chương 23

Lúc này, Dư Hề Hề mới khẳng định Tần Tranh không hề nói dối.

Anh thật sự cảm nặng, tay cô chạm vào làn da nóng rực của anh, suy nghĩ muốn đẩy anh ra khỏi kệ bếp.

“Bây giờ anh đang bị bệnh, mau buông tôi ra về giường nằm nghỉ.”

Tần Tranh bắt lấy cổ tay của Dư Hề Hề, tay trái quấn chặt eo cô, thấp giọng ra lệnh: “Tôi bảo em nhìn tôi cơ mà?”

Trong lòng cô nhảy dựng, liếc mắt chống lại tầm mắt của anh.

Ánh đèn trên đỉnh đầu mơ hồ huyền ảo cùng với bóng đêm ngoài cửa sổ tương phản rất nhiều, phòng bếp yên tĩnh cực kỳ, chỉ có thể nghe thấy tiếng hô hấp lẫn nhau.

Bởi vì sốt cao nên tròng mắt của Tần Tranh đục ngầu, gương mặt anh đỏ bừng, tóc rối bời, cảnh tượng quẫn bách này của anh trước nay cô chưa từng thấy.

“Tôi có chuyện muốn nói với em.”

Dư Hề Hề quay đầu hít thở một hơi, ép bản thân hãy trấn an lại, giọng khẽ run: “Lúc này anh đang sốt rồi, tốt nhất là nên nghỉ ngơi…”

Tần Tranh cắt ngang: “Tôi đây bây giờ rất tỉnh táo.”

“…”

Lúc này, cô mới hậu tri hậu giác lấy lại tinh thần: đêm nay cô tình nguyện xuống đây chăm sóc cho anh, căn bản là cô đã sai rồi ——

Cô hơi sợ hãi, rút tay ra chống lên kệ bếp muốn trốn tránh, nước đọng ướt nhẹp váy ngủ, vải dệt dính sát vào da thịt tạo thành đường cong: “Anh muốn làm gì? Tôi cảnh cáo anh, ngàn vạn lần đừng làm chuyện xằng bậy…”

Anh nắm chặt eo cô, đường cong mềm mại nhỏ nhắn lùa vào đầu ngón tay, dễ chịu quá. Anh nhích lại gần hơn, đôi mắt bình tĩnh nhìn cô chằm chằm, nhíu mày hỏi: “Trò chuyện thôi, em nghĩ rằng tôi sẽ làm gì em?”

Dư Hề Hề cố gắng kìm nén cơn giận: “Nói chuyện với anh trong tình trạng này sao?”

Cô ngồi trên kệ bếp, phân nửa thân mình bị anh ôm chặt, không dám động, bởi vì chỉ cần động đậy là dẫn tới việc thân thể cả hai dán chặt nhau hơn.

Tần Tranh nở nụ cười yếu ớt: “Tôi sao? Tôi thích nói chuyện trong tư thế này.”

“Anh…” Dư Hề Hề cắn môi trợn mắt nhìn: “Người trong quân đội xuất thân trí thức, anh có thể đừng giở trò lưu manh không!”

“Nếu như tôi thật sự lưu manh, em nghĩ lúc này em có thể có đủ sức lực mắng chửi tôi sao?”

Những lời này vô cùng lỗ mãng, Dư Hề Hề xấu hổ tai nóng bừng, hung hăng đánh ngực Tần Tranh: “Còn nói không lưu manh. Tránh ra! Tôi muốn đi về!”

Biểu cảm trên mặt Tần Tranh cũng không thay đổi, dùng sức nắm chặt bàn tay nhỏ bé, nghiêng mắt nhìn nồi cháo: “Cháo nấu còn chưa xong, về cái gì?”

“Tôi ăn no rửng mỡ mới đến nấu cháo cho cái đồ lưu manh như anh…” Cô phủi phủi tay, quát: “Tôi bảo anh buông ra, không nghe hả!”

Anh ôm càng chặt hơn, tròng mắt mang theo ý cười: “Không nghe.”

“…” Dư Hề Hề làm cách gì cũng không thoát được, thì thầm trong bụng không biết nói cái gì. Người đàn ông này trước đây rõ ràng ra vẻ lịch sự, thoắt một cái lại trở nên vô lại.

Xung quanh yên tĩnh một lát, chỉ có tiếng cháo sôi sùng sục ở trong nồi.

Thật lâu sau, bàn tay to trên lưng cô mới dời lên, day nhẹ chạm nhẹ vào mặt cô. Toàn thân cô run rẩy, xúc cảm kia vốn là thô ráp, còn mang theo nhiệt độ sốt cao của cơ thể. Cô muốn né tránh nhưng bàn tay của anh thì lại nắm chặt cằm cô, cưỡng chế đầu cô nâng lên.

“Dư Hề Hề.”

Người nọ nhẹ giọng gọi tên cô, âm cuối kéo dài trầm nhẹ lại vô cùng thân thiết.

Lúc này, Hề Hề cũng không lên tiếng trả lời, cô mím môi mặt đỏ bừng, bên tai là nhịp tim của chính mình, so với bão cấp mười hai còn mạnh hơn.

Lại nghe thấy Tần Tranh thấp giọng: “Chuyện tôi nói lần trước tôi chờ đủ lâu rồi. Em định tính khi nào thì trả lời tôi, hử?”

Lồng ngực Dư Hề Hề căng thẳng, đương nhiên cô biết anh ám chỉ cái gì, đoán vài giây, sau đó hắng giọng: “Anh đang bị bệnh, bây giờ cứ nghỉ ngơi dưỡng bệnh trước đã, hôm nay chúng ta sẽ không nói chuyện này…”

Cô muốn tránh nhưng anh cũng không cho cô cơ hội.

“Không được.” Tần Tranh cúi đầu, ánh mắt sâu đậm, ngón cái vô ý thức vuốt ve gò má nhỏ nhắn, thái độ kiên quyết: “Hôm nay tôi nhất định phải biết câu trả lời.”

Mười ngón tay cô nhẹ nhàng siết lại, cắn môi hỏi: “Anh muốn biết cái gì?”

“Cảm giác của em?”

“…”

Anh nhìn cô chằm chằm, giọng nói trầm hoãn, gằn từng chữ: “Đối với tôi em có cảm giác gì.”

Trong đầu Dư Hề Hề thoáng chốc rối bời, quanh co đáp: “Cảm giác… Cảm giác là anh đang sốt nặng.”

Hai cánh tay Tần Tranh ôm trong cô trong lòng, biết tính cô thường hay thẹn thùng kỳ quái, vì thế khẽ nhếch khóe môi lên án: “Giả ngốc.”

“Anh mới ngốc.”

“Không muốn thừa nhận?”

Ngón trỏ anh nhéo cằm cô, động tác ngả ngớn, con ngươi đen sâu không thấy đáy, híp mắt: “Dư Hề Hề, em ỷ là tôi thích em cho nên em mới hành hạ trái tim tôi, lá gan rất lớn.”

Dư Hề Hề cơ hồ thốt lên: “Tôi hành hạ trái tim anh khi nào?” Nói xong cúi đầu, nho nhỏ thì thầm: “Lại nói, nếu tôi thật sự lớn gan thì đó cũng là tính cách của tôi, có bản lĩnh thì anh đừng thích tôi nữa.”

Tần Tranh buồn cười gật đầu ôm Dư Hề Hề, ngữ khí bình thản: “Ừ, đúng là tôi không có bản lĩnh thật.”

“…” Gò má của Dư Hề Hề càng nóng, cắn chặt môi, hung dữ nói: “Người trong quân đội đều giống như anh không đứng đắn sao?”

Anh cúi mắt nhìn chằm chằm khuôn mặt đang đỏ bừng, cố ý đùa: “Thế các cô gái đều giống như em mỗi khi yêu ai là đỏ mặt sao?”

“Anh…”

“Tôi cái gì?”

Anh nhích người lại gần, nhìn cô chằm chằm, lần này đôi mắt không còn suồng sã, vẻ nghiêm túc khiến cô run sợ. Anh trầm giọng nói: “Hề Hề, nói thật đi…” Bàn tay thô ráp thon dài từ cổ cô lướt xuống gần phần ngực bên trái.

Hơi thở của Dư Hề Hề bắt đầu căng thẳng.

Cặp mắt của người đàn ông kia nhìn cô càng gần, gằn từng tiếng: “Ở vị trí này của em có chỗ nào dành cho tôi?”

Cô cắn môi, trái tim rung động kinh hoàng rất lâu cũng không trả lời.

Tần Tranh lại nhếch môi nhíu mày: “Không nói sao? Để tôi nói thay em.” Anh tiến tới gần vành tai của cô, hơi thở phát sốt của người bệnh thở ra đều là khí nóng: “Có hay không?”

Nháy mắt, Dư Hề Hề kinh sợ đến tột cùng.

Anh nắm chặt ót cô, để cô mặt đối mặt với mình, trán cụng trán.

Cô nhíu mày đổi đề tài: “Đầu anh nóng quá rồi, tôi đi lấy thuốc cho anh…”

Giọng của Tần Tranh càng ngày càng khàn: “Bây giờ tôi không muốn uống thuốc.”

Gương mặt của Dư Hề Hề đổ đầy mồ hôi thốt lên: “Bệnh nặng như vậy còn không thành thật, quần áo không mặc đầy đủ, thuốc cũng không muốn uống, anh cảm thấy mình là kim cương bất hoại(1) sao?”

(1) Là môn võ của phái Thiếu Lâm, liên tưởng đến một công phu tập luyện khiến thân thể cứng hơn sắt thép, như kim cương, không sức mạnh nào có thể xâm phạm nổi.

Anh im lặng vài giây, cuối cùng nói: “Chuyện này có là bao.”

Anh ở trong quân đội tám năm, đã kinh qua không biết bao nhiêu thử thách trên đời. Là tinh anh trong lục quân, hàng năm truy lùng tung tích của những nhóm người buôn bán ma túy, quân công hiển hách, hiện thời còn tham gia nhiệm vụ chống khủng bố trong khu vực.

Ở trại huấn luyện, chỉ cần chiến sĩ vẫn còn chưa chết, theo thường lệ cũng phải đi huấn luyện, cảm mạo thế này, cắn răng nhẫn nhịn vài ngày sẽ tự nhiên khỏi.

“Anh cho rằng đây chỉ là chuyện nhỏ, nhưng anh có biết nếu anh không chú ý tới sức khỏe thì bệnh sẽ càng nghiêm trọng hơn không.” Sau đó dùng sức đánh vào ngực đối phương: “Mau buông tôi ra, tôi đi lấy thuốc hạ sốt cho anh.”

Anh lại khéo léo nắm lấy cằm cô, không từ bỏ: “Em vẫn chưa nói xong.”

“…” Dư Hề Hề im lặng rất lâu, một lát sau tiếp tục: “Người này đúng là tự kỷ, ai nói với anh là trong lòng tôi có anh hả?”

“Mạnh miệng lắm.” Anh cười: “Ai đã vì tôi mà lo lắng phát khóc.”

Cô ngây người dụi mắt, đầu lưỡi thắt chặt: “Nói bậy, con mắt nào anh thấy tôi khóc hả!”

“Ai nói là em chứ.”

“…”

Dư Hề Hề nổi giận đá: “Trứng thối!”

Tần Tranh nghiêng người tránh thoát, một tay nắm mắt cá chân đang hướng lên trên, cô không cam lòng cắn môi, lại giơ một cái chân khác lên đá anh. Tần Tranh híp mắt, lần này trực tiếp nâng người cô, tắt bếp, mang cô đi đến phòng ngủ.

Cô hoảng loạn bấu chặt lưng anh, vội vàng cuống quýt la: “Tần Tranh? Anh, anh định làm gì hả, mau buông tôi ra!”

Anh không để ý đến cô, bước vài bước liền từ phòng bếp đi đến phòng ngủ.

Dư Hề Hề la đến khàn cổ họng, lọt vào tầm mắt là một căn phòng sắc lạnh quá to, bên trong chỉ trang hoàng một chiếc giường và hai cái tủ, tủ đầu giường là gạt tàn thuốc bằng pha lê, chồng chất vô số tàn thuốc.

Đợi đến khi cô lấy lại tinh thần, cả người đã nằm trên giường của Tần Tranh.

Cô hoảng sợ lui về phía sau, tay phải vô thức nắm cổ áo, mặt trắng bệch: “Tần Tranh anh định làm gì nữa hả?”

Anh liếm môi nhếch miệng, vẻ mặt bỉ ổi: “Trong nhà này trừ em ra, mẹ nó tôi còn có thể làm gì?”

“…” Mặt đỏ tai hồng, hô hấp rời rạc: “Tần Tranh anh là đồ cầm thú!”

“Bây giờ mới biết tôi cầm thú sao?”

Anh quỳ một gối xuống giường, cánh tay thon dài kéo cả người cô lại, vùi đầu mút hôn phía sau tai cô, thấp giọng nói: “Khẩu thị tâm phi(2).”

(2) Khẩu thị tâm phi, ý nghĩa là miệng nói thế này, trong lòng lại nghĩ thế khác, miệng và tâm không thống nhất với nhau.

Hai người cứ thế vờn nhau trên giường, cánh tay anh vắt ngang eo cô, còn cô hoàn toàn ở trong lòng anh. Dư Hề Hề mặc một bộ đồ ngủ dệt bằng kim, căn bản không thể chống đỡ được nhiệt lượng nóng bỏng của đối phương.

Cô bị anh hôn đến khó thở, miệng mắng: “Ai khẩu thị tâm phi, buông tay ra, bằng không tôi cắn chết anh!”

Cơ thể mềm mại của Dư Hề Hề cứ thế dán sát vào người Tần Tranh, hơn nữa cô còn đổ mồ hôi, hơi chút động đậy là có mùi thơm nhàn nhạt của cơ thể bay ra. Đôi mắt Tần Tranh trở nên đục ngầu, nổi lên phản ứng, càng dùng sức ôm chặt cô, giọng uy hiếp: “Đừng nhúc nhích.”

Anh càng nói cô càng cố ý vặn vẹo thân người nhiều hơn: “Đừng có mơ!”

Anh mím môi xoay mạnh người cô ấn xuống phía dưới, nhìn cô chằm chằm, con mắt phiếm hồng: “Nếu em cứ tiếp tục cử động, thì tôi sẽ lập tức ăn thịt em luôn, có tin không?”

“…” Thân thể mềm mại bên dưới trở nên cứng đờ, quả nhiên Dư Hề Hề đã ngoan ngoãn nằm yên không nhúc nhích.

Đầu anh lại lên cơn đau, anh vội vã nằm xuống, hai tay và hai chân thon dài trói chặt người cô, thân thể cao lớn đè cô trên giường, nhắm mắt lại.

Dư Hề Hề thử nhích người: “Anh…”

Cái trán của cô cứ thế dán sát cằm anh, người nọ trầm giọng ra lệnh: “Ngủ đi.”

Khóe miệng cô giựt giựt, nhíu mày: “Anh còn chưa có uống thuốc.“ Đẩy đẩy Tần Tranh: “Uống thuốc rồi ngủ tiếp.”

“Không uống nữa.”

“Nhưng mà…” Giọng cô nhỏ đi, mang theo vẻ tội nghiệp: “Anh muốn ngủ thì cũng phải buông tôi ra…” Cô đâu phải gối ôm của anh, tư thế này lát nữa anh có ngủ say cô cũng không cách nào thoát.

Người nọ không để ý.

“Anh cứ buông tôi ra trước đã, tôi đi lấy thuốc cho anh…”

Tần Tranh từ từ nhắm hai mắt, mi tâm nhíu thành chữ xuyên.

Đầu anh đang đau kịch liệt, thầm nghĩ ôm cô ngủ một giấc lại không ngờ cô không an phận, lải nhải nhắc tới nhắc lui việc anh phải uống thuốc. Cả người anh run lên, nói nhỏ bên tai cô: “Chết tiệt, đừng để tôi làm thịt em trong lúc tôi phát sốt thế này.”

Sau đó, tay chân anh mới nới lỏng.

Lấy lại quyền tự do, Dư Hề Hề thoáng chốc như được ân xá, nhảy xuống giường, mang dép lê, nhanh chóng chạy ra ngoài.

“…” Tần Tranh buồn cười không động một tiếng, nhắm mắt ngủ.

Mười phút sau.

Tiếng bước chân quay lại, Dư Hề Hề đứng trước giường.    Một tay cô cầm ly nước, một tay cầm viên thuốc gọi: “Tần Tranh? Tần Tranh?”

Không có tiếng trả lời, cô xoay người tinh tế quan sát cả người anh: thể trạng anh thật cao lớn, xương bả vai phồng lên, bên dưới là những vết sẹo cũ kỹ như hình con rết dữ tợn uốn lượn, vừa khiến người ta sợ hãi lại vừa gợi cảm.

Cô nhìn vào mặt anh.

Môi mỏng khô khốc vì cảm mạo, trong lúc ngủ mơ cũng nhíu mày, cái trán đổ mồ hôi lạnh, chắc là thân thể không dễ chịu.

“…” Dư Hề Hề đưa tay vỗ anh một cái, nhẹ giọng nói: “Tần Tranh? Mau dậy uống thuốc, uống xong rồi hãy ngủ tiếp.”

Nghe thấy tiếng nói, Tần Tranh dùng sức nhíu mày, nhấc mí mắt: xung quanh đều là hình ảnh mông lung hư ảo, chỉ có một gương mặt trắng nõn gần trong gang tấc, rõ ràng và chân thật.

Tần Tranh nhìn cô chằm chằm, không có động tác tiếp theo.

Dư Hề Hề nói: “Uống thuốc đi.”

“Không có sức.”

“…”

“Em giúp tôi.”

“…”

Dư Hề Hề im lặng vài giây rồi mới ngồi xuống giường, dùng sức nâng người anh, sau đó cô đưa thuốc tới: “Há mồm đi.”

Tần Tranh cúi đầu ngậm thuốc, đầu lưỡi thuận tiện hữu ý vô ý liếm vào tay cô.

Dư Hề Hề có chút giật mình, xúc cảm kia ấm áp ẩm ướt, dùng đầu ngón chân để suy nghĩ cũng biết là cái gì. Lập tức rụt tay về, mặt đỏ thẫm, độ nóng lan truyền từ lòng bàn tay, hắng giọng một cái, nói: “Nước ở trên tủ đầu giường, tạm biệt.” Nói xong liền xông ra ngoài.

Tần Tranh: “Ôi chao đau quá.”

Cô lại sắp phát điên rồi: “Anh bị sao thế?”

Con ngươi đen láy mỉm cười, nhếch môi, lưu manh vô lại nói ra mấy chữ: “Hôn một cái rồi đi.”

“…” Dư Hề Hề nổi giận quơ lấy một cái gối ném vào mặt Tần Tranh: “Đáng ghét!”

***

Pass chương 24: không dấu, không cách, không viết hoa.

1: Biển số xe của Dư Lăng (chương gần đây).

2: Họ tên của bố Trần Sơ.

Ví dụ giải pass đúng là: g2589-tranhungdao => Trong đó g2589 là biển số xe, tranhungdao là họ tên.

Nếu trả lời đúng mà bị báo sai, bạn thử đăng nhập rồi trả lời ạ.