Mật thiết – Chương 22

Mưa càng kéo dài sẽ càng ảnh hưởng đến tâm trạng của con người, trầm cảm khó tính. Dư Hề Hề đứng ở tầng ba lướt mắt nhìn bóng dáng cao gầy, chỉ vài giây ngắn ngủn cô đã nhìn ra được ưu khuyết điểm của đối phương ——

Vóc người Trần Sơ cao ráo, eo nhỏ chân thon, ngực không tính là đẫy đà nhưng cũng rất cuốn hút; ngũ quan tự nhiên nhưng mặt mày lại mang theo cảm giác thanh lãnh, dường như là người không dễ tiếp cận.

Dư Hề Hề quan sát Trần Sơ một lát liền nảy ra một ý niệm.

Đây không phải là kiểu phụ nữ mà Tần Tranh thích.

Suy nghĩ trong đầu bay loạn xạ, hành lang lại vang lên tiếng của Trần Sơ, lần này xem ra lo lắng hơn: “Anh Tranh? Anh không nghe em hỏi sao?” Tiếp theo là tiếng đập cửa bang bang: “Anh đang ở nhà đúng không…”

“Chị tìm Tần Tranh? Anh ấy không có ở đây.” Một giọng nói vang lên.

Âm điệu ngọt ngào dễ nghe.

Trần Sơ theo bản năng ngước mắt, đèn ngoài hành lang tầng ba hỏng rồi, ánh sáng của tầng hai lại ảm đạm mơ hồ, vì vậy chị ta nhìn không rõ bóng người kia.

Trần Sơ chỉ cảm thấy giọng nói kia rất quen tai, nhíu mày, giọng lạnh vài phần: “Không ở nhà? Em thấy anh ấy đi ra ngoài sao?”

Người nọ thuận miệng dạ một tiếng, ngữ khí bình thản: “Đúng vậy. Trên đường về em có gặp.”

Nghe vậy, Trần Sơ chỉ biết mím môi lầu bầu: “Người này thật là, dầm mưa lâu như vậy cũng không biết nghỉ ngơi…” Ngay sau đó lại hỏi: “Đã trễ thế này, em có biết anh ấy đi đâu không?”

“Không biết ạ.”

“Chị gọi điện thoại anh ấy cũng không nghe máy.”

“À, chắc là anh ấy quên mang theo di động.”

“Em là hàng xóm của anh ấy? Thế em có biết khi nào thì anh ấy mới trở về không?”

Người nọ nói: “Em vừa chuyển đến ngày hôm qua, không rõ ạ.”

Trong mắt Trần Sơ hiện lên một tia thất vọng, gật đầu.

Lại nghe người nọ nói: “Chị mang đồ cho anh ấy? Nếu không chị cứ chuyển đồ cho em, khi nào anh ấy trở về em sẽ chuyển giao giúp chị.”

Trần Sơ sửng sốt sờ hộp cháo đã gần như mát lạnh. Chị ta suy tư một lát mới đem túi thuốc cảm mạo đưa qua: “Cái này nhờ em vậy. Anh ấy dầm mưa cả ngày, phỏng chừng…”

Giọng nói bỗng nhiên ngừng lại.

Bóng dáng của chủ nhân tầng ba đã hiện rõ, chỉ trong nửa khắc, Trần Sơ cau mày cảnh giác: “Dư Hề Hề? Sao em lại ở đây?”

Dư Hề Hề cũng cười, giọng nói trầm ổn: “Không phải em vừa nói sao, hôm em mới chuyển đến.” Ngón trỏ hướng lên trên chỉ thẳng: “Ngay tại tầng ba ạ.”

Trần Sơ nhớ tới cái gì, nhíu mày: “Căn hộ của Tần thiếu tá?”

“Vâng ạ.”

“Hai người…”

Dư Hề Hề mở miệng cắt ngang: “Đúng rồi, vừa rồi chị nói Tần thủ trưởng dầm mưa cả ngày…” Chần chờ vài giây, hỏi tiếp: “Vì sao anh ấy lại dầm mưa vậy ạ?”

Hành lang nhỏ hẹp, hai người phụ nữ không thân thiết nói về đề tài là đàn ông càng trở nên vi diệu.

Trần Sơ nhíu mày không trả lời.

Chị ta không nói, Dư Hề Hề cũng không truy vấn: “Bây giờ cũng không còn sớm nữa rồi, trời lại đang mưa, hay là chị nên về nghỉ ngơi trước đi.” Vừa nói vừa cầm túi thuốc cảm mạo trong tay, ra hiệu: “Chị cứ yên tâm, những thứ này em sẽ chuyển giao cho anh ấy giúp chị.”

Trần Sơ nghe vậy thì không thoải mái, trong lòng bồn chồn nghiêng đầu nhìn về phía cửa phòng đóng chặt, nhịn không được lại hỏi: “Tần Tranh thật sự không có ở nhà?”

Dư Hề Hề nói dối mắt cũng không chớp: “Đúng vậy, anh ấy không có ở nhà.” Nâng cằm nói: “Em lừa chị làm gì.”

Trần Sơ im lặng một lát, sau đó quay lại nhìn Dư Hề Hề, lạnh lùng băng giá lộ ra một tia không cam lòng. Thật lâu sau, gật gật đầu: “Được rồi,  chị đi trước, phiền em vậy.”

“Không sao ạ.”

Dư Hề Hề mỉm cười vẫy tay chào bóng hình xinh đẹp rời đi.

Tiếng bước chân xa dần rồi biến mất.

Nụ cười của cô lập tức trở nên chua chát, nhìn túi thuốc to ngờ vực, lồng ngực như bị ai đó đè nén —— lần trước ở căn cứ, Trần Sơ nhìn cô với con mắt thù địch, còn hôm nay lại không mấy hảo cảm…

Trần Sơ rõ ràng là thích Tần Tranh.

Biết nơi anh sống, còn gọi anh một cách thân mật, chỉ hai điểm  trên là có thể thấy được quan hệ của bọn họ không đơn giản.

“…”

Sau khi cân nhắc, Dư Hề Hề mới siết chặt tay cắn môi, túi thuốc cảm tự nhiên bị vò nát.

Không phải Tần Tranh nói thích cô sao? Thích cô mà còn ở sau lưng cô trêu hoa ghẹo nguyệt?

Đàn ông tồi.

Dư Hề Hề đứng yên tại chỗ, cơn giận bộc phát, lấy điện thoại ra gọi.

Không có người tiếp.

Ngón tay cô vô thức run rẩy, nhớ tới Trần Sơ nói anh dầm mưa cả ngày, ngực cô hơi căng thẳng —— hôm nay mưa to như vậy, hay là bệnh rồi?

Dư Hề Hề nhíu mày xoay người, nâng tay dùng sức gõ cửa.

Đêm yên tĩnh, trong hành lang vắng vẻ không người, tiếng đập cửa chói tai vang lên.

Cách ván cửa truyền ra tiếng đàn cello, giọng nói bực bội thịnh nộ: “Mẹ nó, gõ gì ầm ầm thế!” Vừa dứt lời, tiếng dép lê lê trên sàn bước tới gần cửa.

“…”

Dư Hề Hề hoảng hồn di chuyển hai chân.

Cánh cửa bị kéo ra thô bạo —— trần nhà cũ kỹ của ký túc xá dường như không chịu nổi, tro bụi chấn động rớt xuống…

Cô căng thẳng thở gấp, mí mắt nâng lên.

Tần Tranh đứng ở trước cửa, như một con sói hoang dã sát khí ngất trời. Đôi môi của anh khô khốc, con ngươi tràn ngập tơ máu, hung tàn, thô bạo, giống đang tùy thời sẵn sàng ngoạm chết con mồi.

Lúc này, cô giống như con mồi ngưỡng cổ nhìn anh, mắt to trừng lớn.

“…” Kinh ngạc vài giây, tầm mắt cô không tự chủ dời xuống.

Người nọ chỉ mặc một chiếc quần ở trên người, còn đâu là trần trụi hết. Cơ bắp anh góc cạnh cuồn cuộn, mỗi một nơi đều là thành quả huấn luyện thể lực quanh năm suốt tháng…

Cơ ngực to lớn, cơ bụng tám múi.

Nhưng đây không phải là cơ thể hoàn mỹ, trên người anh đầy rẫy những vết sẹo khác nhau, mảng lớn màu tối vảy kết biến sắc làn da…

Dư Hề Hề dời mắt, tim đập nhanh, hai má sung huyết đỏ bừng.

Tần Tranh yên tĩnh một lát, nhận ra cô, nhíu mày đổi giọng: “Dư Hề Hề?”

“… Khụ, vâng, là tôi.”

Cô gật gật đầu, ánh mắt lại nhìn về phía mặt anh, quan sát lo lắng: “Nghe nói hôm nay anh dầm mưa cả ngày, sức khỏe bây giờ như thế nào? Không có chuyện gì chứ?”

Sắc mặt Tần Tranh không tốt: “Ai nói cho em biết?”

Nhắc tới vấn đề này trong đầu cô lại đột nhiên hiện lên một bóng dáng cao gầy oai hùng hiên ngang. Cô đối với Trần Sơ không có hảo cảm, yên tĩnh vài giây, đem túi thuốc trong tay đưa tới, lạnh lùng nói: “À, là của thiếu úy Trần Sơ, chị ấy vừa rồi có đến tìm anh, gõ cửa nửa ngày không ai ra tiếp, chị ấy đi rồi nên mới nhờ tôi gửi giúp anh túi thuốc này.”

Tần Tranh lặng im suy nghĩ, gật đầu.

Tiếng gõ cửa trước đó ra là của Trần Sơ ——

Dư Hề Hề nhìn thấy Tần Tranh cũng không phản ứng gì lạ, càng cảm thấy mất hứng, quăng túi thuốc xuống sàn, nói: “Đây là thuốc của chị ấy mua cho anh, đừng uổng phí tâm ý của thiếu úy Trần!”

Anh cúi mắt nhìn túi đồ trên đất, lại nhìn mặt cô, hỏi: “Thế nào, mất hứng?”

“Buồn cười. Tôi mất hứng cái gì?”

“Thấy cô gái khác đưa thuốc cho tôi.”

Dư Hề Hề cắn môi phản bác: “Mua thuốc cho anh là quyền tự do của chị ấy, vì sao tôi phải mất hứng?”

“Bởi vì…” Tần Tranh lười nhác cúi đầu nhìn cô, chớp mi nói: “Em ghen.”

“…”

Giọng nói vang lên, ruột gan cô rối bời, gương mặt trắng như tuyết nháy mắt càng hồng, trợn mắt nhìn: “Đồ ngốc mới ghen với anh.” Nói xong tính toán xoay người rời đi.

Đột nhiên, giọng nói nhàn nhạt vang lên: “Tôi bị cảm nặng.”

“…” Dư Hề Hề dừng bước chân ngoái đầu nhìn lại.

Bóng dáng cao lớn kia dựa vào khung cửa, ngữ khí mang theo vài phần ngả ngớn: “Phát sốt 39 độ, chẳng lẽ em không định ở lại với tôi?”

Đêm hôm khuya khoắc, cô nam quả nữ đứng trước cửa phòng, nói những lời này mang theo hàm xúc ám chỉ nào đó.

Dư Hề Hề bị Tần Tranh nhìn liền cảm thấy sợ hãi, hai gò má nóng bừng, tức giận nói: “Lưu manh.” Nói xong nhanh chóng chạy lên lầu.

Tần Tranh khẽ cong khóe miệng, châm một điếu thuốc.

Bên tai vang lên âm thanh giày cao gót xa xăm.

Tiếng chìa khóa sột soạt.

Cửa mở, sau đó đóng lại, cùm cụp cùm cụp, khóa trái vài vòng.

Đèn ngoài hành lang đã tắt, chỉ còn lại tia lửa đỏ lòe của thuốc lá chiếu sáng lên cặp mặt tối đen của anh.

Hôm nay, anh chạy dứa mưa bảy giờ đồng hồ, sau khi về nhà liền phát sốt. Sức khỏe của anh rất tốt, số lần sinh bệnh ít ỏi, do đó ở ký túc xá của Vân Thành không có sẵn thuốc.

Trước đó anh gặp ác mộng, vất vả lắm mới có thể lết ra ngoài cửa để gặp cô.

Tần Tranh nhắm mắt lại.

Đầu đau kịch liệt, tinh thần hỗn độn, anh lại nghĩ tới sự việc của ba năm trước.

Xúc cảm chôn tận đáy lòng, bình thường không chạm đến, chạm đến liền tan thành mây khói.

Nửa giờ sau, trên đất rơi vãi rất nhiều tàn thuốc.

Hút xong một điếu cuối cùng, Tần Tranh nhã khói, xoay người chuẩn bị đóng cửa…

“Anh… anh thật sự cảm nặng sao?”

Giọng nói mềm yếu kỳ quái vang lên.

Anh đứng trong bóng đêm, híp mắt nhìn, cô gái kia đã thay bộ đồ ngủ màu hồng nhạt, gấu váy cập mắt cá chân, kiểu áo dệt kim hở cổ nhưng có phần bảo thủ.

Gió thổi xào xạc, vài chiếc lá cây rớt vào hành lang.

Cô đứng ở trên tầng ba, Tần Tranh khẽ nâng đầu lên một góc độ là có thể nhìn thấy làn váy đang bay.

Vài giây sau, người nọ hắng giọng: “Chắc là anh vẫn chưa ăn gì…” Gãi gãi đầu, nhìn nơi khác: “Hiện giờ tôi không có chuyện gì để làm, thời gian này tôi có thể nấu cháo cho anh.”

Tròng mắt Tần Tranh càng sâu.

Nha đầu kia nói năng chua ngoa, nhìn qua dường như kiểu kiêu căng ương bướng, không học vấn không nghề nghiệp, kỳ thực so với người khác dịu dàng hơn gấp bội. Một cảnh khuyển trong lúc làm nhiệm vụ hy sinh vì cô lại có thể khiến cho cô nhớ tới sáu năm, ai đối xử tốt với cô, trong lòng cô đều cảm thấy biết ơn.

Anh nhìn cô giây lát, nói: “Xuống đây.”

Cúi đầu, giọng có chút khàn khàn.

Anh cảm lạnh thật rồi, có điều âm sắc rất dễ nghe, âm thanh này gợi cảm hơn bình thường.

Miệng Dư Hề Hề khô khốc.

Cô vuốt vuốt lọn tóc, không nhanh không chậm bước xuống lầu, biểu cảm bình thản nhưng tim đập dồn dập. Cô đứng cách anh ba bước chân, hỏi: “Anh gọi tôi làm gì?”

Tần Tranh bóp tay, ngón trỏ cọ lên má cô, nhíu mày hỏi: “Em biết nấu cháo?”

“…” Cô quẫn bách nghiêng đầu né tránh, dũng khí cãi lại cũng không đủ: “Gì? Nấu cháo thôi mà, có gì khó chứ.”

Anh nhàn nhạt hỏi tiếp: “Lại lên mạng tra cứu?”

Lên mạng tra cứu là thế nào? Cô nhíu mày nói: “Internet tồn tại vì cái gì? Việc này gọi là mục đích tiện lợi.” Nho nhỏ nói thầm: “Có điều, thực tế có thể khác xa.”

Thực tế?

Cái gì thực tế, nấu cháo loãng sao.

Tần Tranh cũng không nói chuyện, nghiêng người lười biếng nhường đường.

Dư Hề Hề chần chờ.

Thân hình cao lớn dựa vào khung cửa, nhìn chằm chằm cô: “Không muốn nấu cháo sao?”

“…”

“Vào đi.” Nói xong liền xoay người vào trong, chỉ để lại bóng lưng hờ hững, vai rộng, thân hình vạm vỡ, làn da màu đồng, còn có những vết sẹo chằng chịt.

Vài giây sau, hai gò má của cô trở nên phiếm hồng, bỗng nhiên sinh ra cảm giác hối hận.

Rõ ràng khi nãy cô đã nằm trên giường để chuẩn bị ngủ rồi, trong đầu cứ lặp lại mấy câu nói.

“Hôm nay anh ấy dầm mưa cả một…”

“Tôi bị cảm nặng.”

“Phát sốt 39 độ, chẳng lẽ em không định ở lại với tôi?”

Lại một lần nữa, đầu óc cô rối bời. Chờ khi cô lấy lại tinh thần, cả người cô đã đứng ở bên cạnh Tần Tranh rồi.

Tay cô nâng lên trán.

Mà thôi, cứ xem như anh ta là cảnh khuyển đi, không cứu thì còn đâu là thiên chức của bác sỹ thú y?

***

Trong ấn tượng của Dư Hề Hề, phòng ở của đàn ông độc thân phần lớn hỗn độn, có điều nơi này lại quá gọn gàng. Cô đưa tay đóng cửa, ánh mắt ngắm nhìn xung quanh.

Phòng khách rất lớn, nột thất cũng ít, TV, sofa, bàn trà, bàn ăn, ngoài ra không có đồ đạc gì khác. Sạch sẽ, đơn giản, chỉ là thiếu chút hương vị tổ ấm.

Xung quanh vang vọng lên một âm thanh, ngữ khí bình tĩnh: “Dụng cụ ở phòng bếp.”

Dư Hề Hề phút chốc hoàn hồn, liếc mắt liền thấy Tần Tranh đang dựa lưng vào cửa phòng bếp nhìn cô, đôi mắt của anh rất sâu, vừa tùy tính ngả ngớn, vừa chuyên chú tập trung.

Cô vòng qua người anh đi thẳng vào phòng bếp.

Đôi mắt người nọ vẫn quan sát từng cử chỉ của cô, không chút kiêng dè.

“…” Đầu ngón tay cô phát run, ép buộc bản thân không được mất tập trung.

Phòng bếp có một ít gia vị và gạo, cô mím môi nhớ tới anh từng nói, bình thường tôi đều ăn cơm ở căn tin.

Một lát sau, cô móc điện thoại di động mở ra tìm tòi công thức.

“…” Cô nhỏ giọng mặc niệm một lần, buộc tạp dề, xoắn tay áo, sau đó cô lấy nồi ở trong tủ bếp ra, bỏ gạo, thêm nước..

Một lát sau.

Đặt nồi trên bếp, đun nóng.

Tần Tranh mím môi nhưng cũng không dời mắt.

Hơi nóng bốc lên nghi ngút, khuôn mặt trắng nõn trở nên ửng hồng, một ít sợi tóc dính trên má trái. Con mèo ngốc kia nhìn chằm chằm chiếc nồi, bất chợt ngẩn người phân tâm, ngẫu nhiên có giọt mồ hôi trợt xuống trán, cô lấy cổ tay lau chùi.

Dưới ánh đèn, làn da trắng noãn lộ ra cơ hồ trong suốt…

Nhìn thời gian, Dư Hề Hề thuận miệng nói: “Anh nằm ngủ một lát đi, không cần chờ, khi nào cháo chín tôi sẽ gọi anh…” Lời còn chưa dứt, một tiếng thét kinh hãi đã vang lên.

Bàn tay anh choàng qua eo cô từ phía sau lưng, một tay dùng sức ôm cô ngồi lên kệ bếp.

“Anh… anh định làm gì hả…” Dư Hề Hề kinh ngạc trừng mắt, thân thể cô bị mắc kẹt trong lồng ngực to lớn, hô hấp khó khăn, hai tay cô giãy dụa.

“Đừng nhúc nhích.”

Anh nắm chặt cằm cô, không cho phép cô tránh né.

“Tần…” Giọng nói của cô tự giác phát run.

“Ừ.” Anh cúi đầu gí sát vào người cô, con ngươi sâu hoắm nhìn thẳng đôi mắt đang mở to, ngón tay thô ráp vuốt ve cánh môi mềm mại, trầm giọng nói: “Nhìn tôi.”