Mật thiết – Chương 21

Cánh cửa phòng bất ngờ bị đóng mạnh, bầu không khí bên ngoài như độc xà mãnh thú muốn ăn thịt người.

“…”

Hô hấp của Dư Hề Hề bất ổn, lưng dán ván cửa thở hổn hển nghiêng tai lắng nghe, tiếng giày ổn định vững chắc đã truyền đi xa. Cô liếm liếm cánh môi, dè dặt cẩn trọng tiến đến mắt mèo trên cửa, bóng dáng cao lớn kia đã đi xa, cuối cùng cũng biến mất trong màn đêm.

Dưới lầu mơ hồ truyền đến tiếng chìa khóa đang mở cửa, sau đó là tiếng đóng cửa.

Thế giới trở nên tĩnh mịch.

Dư Hề Hề nhắm mắt nâng tay lên trán suy nghĩ, không nói gì chỉ im lặng —— phòng ở này là của Tần Tranh, người đàn ông kia bụng dạ khó lường, bây giờ anh ta là chủ nhà của cô, hai người tầng trên tầng dưới, đây chẳng khác nào “sống cùng sói”?

Càng nghĩ càng ảo não, cô thở hổn hển, vô ý thức cắn móng tay.

Trong đầu hiện ra phần đối thoại trước đó.

“Vì sao anh biết Dư Lăng sẽ đến tìm tôi?”

“Không biết.”

“Trùng hợp vậy sao?”

“Ngẫu nhiên.”

Dư Hề Hề nhắm mắt nghiến răng, mặt đỏ bừng, chân dậm sàn bang bang —— Tần Tranh và Dư Lăng nhất định có qua lại, anh ta đã sớm biết chị cô sẽ đến tìm Chu Dịch, cho nên mới chờ đợi thời cơ dụ dỗ cô chui vào rọ, sau đó để cô đồng ý ngu xuẩn theo về.

Người này quả thật âm mưu nham hiểm!

Đêm hôm khuya khoắc, cô cũng không thể kéo hành lý ngủ bụi trên đường. Cô cau mày thở dài, trái lo phải nghĩ, cân nhắc trên dưới chỉ có thể lựa chọn tạm thời thỏa hiệp, buông hành lý, tiến vào toilet tìm khăn lau mặt, quyết định dọn dẹp gọn gàng.

Dạo một vòng, phòng ốc sạch hơn cô nghĩ.

Cô cảm thấy kỳ quái, ngón trỏ lướt qua cửa sổ, không chút tro bụi. Quả nhiên là nơi này được quét dọn thường xuyên.

… Chẳng lẽ là do biết cô sẽ chuyển đến?

Ngực cô phập phồng, trong lòng tự nhiên thất thần.

Chuông điện thoại vang lên, cô thu hồi tưởng tượng.

Cô sờ trán vỗ má, lấy điện thoại di động từ trong túi xách ra. Cúi đầu nhìn thấy, là Chu Dịch nhắn tới: đến chưa?

Dư Hề Hề nằm lên sofa, gõ: tới rồi, chuẩn bị tắm rửa.

Chu Dịch: phòng ốc thế nào? Chụp hình cho tớ xem xem.

Cô hạ quai hàm, giơ cánh tay lên tùy tiện chụp rồi gửi.

Vài giây sau, đối phương trả lời: quả nhiên là một người đàn ông đáng tin cậy. Địa chỉ ở đâu? Cảnh vật xung quanh thế nào? Tiền thuê nhà bao nhiêu?

Dư Hề Hề: …

Chu Dịch: thế nào, sao không trả lời?

Dư Hề Hề: số 77 đường Giang Châu, là khu ký túc xá của quân đội đã bỏ đi, tớ ở phòng của Tần Tranh…

Chu Dịch: …

Dư Hề Hề: thật sự tuyệt vọng.

Chu Dịch: ký túc xá của quân khu cũng tốt, vừa an toàn vừa yên tĩnh.

Dư Hề Hề: nhưng đây là căn hộ của Tần Tranh! Anh ấy là chủ nhà (╯‵□′)╯︵┻━┻!

Chu Dịch: không phải là rất tốt sao? Tiền thuê nhà không cần phải trả, lại còn ở trong căn hộ của người đàn ông của mình.

Dư Hề Hề: … Anh ấy không phải là người của tớ… Cho nên tiền thuê nhà nhất định phải trả.

Chu Dịch: nhưng mà vẫn nhìn ra được anh ấy thích cậu.

Hai gò má của Dư Hề Hề ửng hồng, hắng giọng một cái, vài giây sau mới tự hồi phục: đúng vậy, anh ấy thích tớ. Có điều, tớ lại không thích anh ấy ┑( ̄Д  ̄)┍.

Chu Dịch: thật sao? →_→

Dư Hề Hề: thật chứ (= ̄ω ̄=)

Lúc này, Chu Dịch lập tức hắng giọng, chế nhạo: thật không? Tớ cảm thấy cậu đối xử với anh ấy rất tốt?”

“…” Khóe miệng Hề Hề nháy mắt run rẩy, hổn hển phản bác: bậy bạ! Tớ rõ ràng rất ghét anh ấy!

Chu Dịch trực tiếp cười thành tiếng: Thật kỳ lạ. Những người đàn ông theo đuổi cậu trước đây tớ chưa từng thấy cậu ghét ai như ghét Tần Tranh.

Dư Hề Hề im lặng không nói, chán nản trầm giọng: này, tớ ghét anh ấy không phải là không có lý do, anh ấy là đồ lưu manh, mỗi lần gặp tớ toàn sờ…!

Ngón tay buông lỏng, trong lòng nháy mắt bực bội.

Cô ngây ngốc nhìn màn hình, hậu tri hậu giác phát hiện —— Chết mợ, cô vừa mới nói gì đó? Bàn tay phát run, vội vã rút lại chữ cuối.

Một lát sau, Chu Dịch hỏi: Sờ cái gì? Vừa rồi cô ta mới đi vào toilet.

Đầu ngón tay cô chống cằm, cố gắng gõ tiếp: không có gì. Ngủ ngon, hẹn gặp lại.

Cuộc trò chuyện kết thúc.

Cửa sổ phòng khách mở ra một nửa, đêm rất yên tĩnh, cây cối trong viện thổi xào xạc, lá cây cuộn lại, thỉnh thoảng rơi xuống ban công tầng ba.

Dư Hề Hề chà xát cánh tay, đứng dậy đóng cửa sổ, gió đêm mát mẻ thổi qua gò mà, nhiệt độ nóng ran đã giãn đi.

Đồng hồ ở trong phòng khách điểm 10 giờ rưỡi tối.

Cô tiến vào phòng ngủ nằm xuống, chuyển người lại nhìn cảnh đêm yên tĩnh bên ngoài cửa sổ. Đèn đuốc trong ký túc xá cơ hồ đã tắt, ánh trăng trên đỉnh đầu, xung quanh không có những ngôi sao làm nền nên trở thành ánh sáng duy nhất chiếu vào mặt cô, ấm áp mềm mại.

Dư Hề Hề nhắm mắt.

Trên giường mang theo một mùi hương thơm ngát, hương vị của nước tẩy lưu lại ga giường, khô mát sạch sẽ. Mặt cô dí sát vào gối nằm, ngay sau đó, ngủ thật say.

Đêm nay, Dư Hề Hề mơ thấy bóng dáng của một người đàn ông.

***

Ngày hôm sau, mưa rất to.

Sáng sớm, chân trời chỉ xuất hiện một màu xám, Dư Hề Hề bị đánh thức bởi tiếng nước mưa. Nhìn từ ban công nhìn xuống, mưa rất nặng hạt, toàn bộ thế giới giống như đang ngâm mình trong nước, nặng nề rầu rĩ.

Cô lục lọi hành lý tìm một chiếc ô, rửa mặt, vệ sinh cá nhân rồi mới đi làm. Lúc bước xuống thang lầu cô cố gắng dùng sức rất nhỏ, tựa như chú thỏ sợ đánh thức con mãnh sư đang ngủ.

Đột nhiên, cửa phòng lầu hai mở ra.

Tầm mắt nặng nề quét tới, không chút để ý, lại bình tĩnh và nội tâm.

Dư Hề Hề dừng lại động tác, cả người cứng đờ.

Tần Tranh một tay gài tay áo, nhìn chằm chằm cô, khóe miệng khẽ cong, nhướng mày hỏi: “Sớm vậy?”

“… Đổ mưa, tôi sợ đến trễ.”

Anh nhàn nhạt hỏi: “Để tôi đưa em đi?”

Cô vẫn không quay đầu nhìn anh, giơ cánh tay lên vẫy vẫy, cự tuyệt: “Không cần, không cần, đi tàu điện ngầm không bị kẹt xe.” Nói xong, trực tiếp co giò bỏ chạy, trong nháy mắt không còn thấy bóng dáng.

Anh ngước mắt nhìn, tầm mắt âm trầm ảm đạm như màn mưa bất tận. Cô gái chạy trong mưa nửa thân mình đều bị che khuất, chỉ có một đôi chân bại lộ bên ngoài, váy chiffon chỗ đầu gối bay tới bay lui, mê hoặc tinh tế.

Không bao lâu sau, bóng dáng kia đã đi xa rồi.

Tần Tranh sờ môi thu hồi tầm mắt, loáng thoáng lại nhìn thấy một mảnh giấy nhỏ ở trên cầu thang, hình như là của Dư Hề Hề đánh rơi. Anh không nhanh không chậm tiến lên vài bước, đứng lại, cúi mắt nhìn kỹ.

Trên giấy viết một hàng chữ: Khâu Phúc Sinh, số điện thoại 139229XXXX8, là cửa tiệm đổi khóa nổi tiếng lâu đời.

“…”

Tần Tranh híp mắt, có chút buồn cười.

Cô gái này, phòng anh như phòng cướp.

***

Từ lúc Tần thiếu tá về ở Vân Thành, đảo mắt đã qua mấy ngày rồi.

Khoảng hai giờ chiều, nước mưa vẫn không ngừng rơi. Một đồng chí gõ cửa văn phòng, cúi đầu báo cáo: “Tần thủ trưởng, tư lệnh mời anh qua phòng một lát.”

Tần Tranh lãnh đạm gật đầu: “Ừ.”

Ba phút sau, trước cửa văn phòng.

“Báo cáo.”

Một giọng nói lạnh lùng từ ngoài cửa truyền vào. Trần Chính đang ký công văn liền ngẩng đầu lên, ánh mắt di chuyển, hơi nhíu mày, sắc mặt không tốt: “Vào đi.”

Tần Tranh bước vào, đứng lại, thần sắc lạnh lùng khí định.

Trần Chính quan sát Tần Tranh một lát, nghiêm khắc mở miệng: “Nghe nói cách đây vài ngày cánh tay của Hàn thiếu gia bị người nào đó ở trong quân đội chúng ta bẻ gãy, ai làm điều này?”

Tần Tranh nói: “Là tôi.”

“Thẳng thắn lắm!”

Trần Chính đem toàn bộ công văn trên bàn vứt mạnh xuống, trừng mắt quát: “Là một thiếu tá của lục quân mà lại đi đánh người? Cậu nhìn lại cậu xem có giống quân nhân không? Hành động của cậu chẳng khác nào một tên lưu manh đầu đường xó chợ!” Vừa mắng to vừa trầm giọng: “Lập tức đọc lại quy định kỷ luật cho tôi.”

Người nọ im lặng một lát, mặt không biểu cảm: “Một, tất cả hành động chấp hành theo mệnh lệnh. Hai, giữ nghiêm cương vị, thực hiện chức trách. Ba, trân trọng trang bị và tài sản công cộng. Bốn, bảo mật bí mật quốc gia và cơ mật quân sự. Năm, liêm khiết làm theo việc công, không mưu tư lợi. Sáu, tôn trọng đối với cán bộ, duy trì đoàn kết nội bộ. Bảy, ủng hộ chính quyền, bảo vệ lợi ích nhân dân…”

“Được rồi!” Trần Chính ngắt lời, hét: “Bảo vệ lợi ích nhân dân, thế cậu đã bảo vệ họ cái gì? Ỷ quyền lợi thế, bản thân hoành hành ngang ngược bắt nạt người khác, cậu nghĩ rằng mình đáng mặt là đội trưởng sao!”

Tần Tranh cũng không nói chuyện, nhíu mày, ánh mắt lãnh đạm hơi thiếu kiên nhẫn.

Trần Chính lại quát: “Nói! Câm rồi à!”

“Hành vi cá nhân.”

“Hành vi cá nhân thì không sai?” Trần Chính cực kỳ tức giận, nâng tay chỉ, sau đó nặng nề thở dài: “Đức hạnh của cậu so với các đại đội trưởng của những tổ khác là quá kiêu ngạo.”

Ngoài cửa, nữ quân nhân đang ôm văn kiện bước vào, nhíu mày nói: “Tư lệnh, tác phong của cái tên Hàn Phi kia không phải tư lệnh không biết, nếu anh ta không làm điều gì bậy bạ, Tần thiếu tá làm sao có thể vô duyên vô cớ động thủ?”

Trần Chính có chút hơi men trong người nên tâm trạng cũng không vui, nói: “Không gọi cô vào, vào đây làm gì? Đi ra ngoài.”

Trần Sơ nhếch môi, đứng yên không đi.

Trần Chính không còn cách nào khác đành phải thở dài, lại nhìn về phía Tần Tranh: “Đừng vì một chút chuyện nhỏ mà làm ảnh hưởng đến tiền đồ, bằng không cậu thật có lỗi với Tần lão tư lệnh.” Ngừng lại, nghĩ nghĩ, sau đó ông ta mất kiên nhẫn khoát tay: “Niệm tình cậu vi phạm lần đầu, trở về viết kiểm điểm, thừa nhận sai sót, chuyện này sẽ tạm thời cho qua.”

Tần Tranh nói ra bốn chữ: “Tôi không làm sai.”

Trần Chính đột nhiên sửng sốt, kinh ngạc hỏi: “Cậu nói cái gì?”

Thần sắc anh vẫn bình tĩnh, đáy mắt sâu thẳm, nhàn nhạt lặp lại: “Tôi không làm sai.”

“…” Trần Chính nổi giận lôi đình, nâng tay chỉ về phía sân huấn luyện: “Giỏi lắm, ngang ngược cứng đầu cũng không chấp nhận mình sai. Ra ngoài chạy bộ đến khi trời tối, không cạn kiệt sức lực không được ngừng lại!”

Trần Sơ nóng nảy: “Bố!”

“Con câm miệng!”

“Ngoài trời mưa lớn như vậy…” Trần Sơ vô cùng lo lắng, tiến lên vài bước nhẹ nhàng kéo cổ tay áo của Tần Tranh, nhỏ giọng khuyên bảo: “Tần Tranh, hay là anh cứ cúi đầu nhận sai đi.”

Tần Tranh liếc nhìn cô ta một cái, ánh mắt lãnh đạm, không nói chuyện, rút tay lại. Sau đó anh xoay người, tùy tay tháo quân mũ ném sang một bên, lạnh mặt, bước khỏi văn phòng.

Tiếng giày quân nhân truyền đi xa, sau đó lập tức biến mất.

Trong lòng Trần Sơ sốt ruột, cắn môi quay về phía Trần Chính: “Bố, chuyện này không phải lỗi của Tần Tranh, vì sao bố lại làm khó anh ấy!”

Trần Chính uống một ngụm trà, lập tức hừ lạnh: “Cái thói ngông cuồng không trị không được!”

“…” Trần Sơ nhíu mày, hai tay xoắn lại một cách vô thức.

Ngoài cửa sổ, mưa như trút nước.

***

Trời mưa suốt cả ngày, bầu trời toàn màu xám.

Tan tầm, người trên tàu điện ngầm chen lách như cá mồi, Dư Hề Hề ngồi dựa vào ghế, cách đó có một người phụ nữ trẻ và một đứa bé đang đứng, nước mưa đọng lại trên ô của chị ta đều chảy xuống đùi Hề Hề.

Cô nhíu mày vừa định nói, giương mắt nhìn mới thấy người phụ nữ kia quá tiều tụy.

Gương mặt của đứa bé bẩn thỉu dơ dáy, đứa bé đang khóc, người phụ nữ kia dường như không nghe thấy, thần sắc hoảng hốt không biết đang nghĩ gì, nhìn qua cô đơn và thảm hại.

Sau ba điểm dừng, cô đứng dậy chen lách ra cửa, thuận tay kéo người phụ nữ kia: “Tôi xuống xe rồi, cô và bé ngồi đi.”

Người phụ nữ ngớ ra, đáy mắt vừa mừng vừa sợ, vội nói: “Cám ơn, tiểu Siêu, mau cám ơn dì đi con…” Sau đó cô nghe không rõ câu nói kế tiếp, tàu điện ngầm đã đóng cửa.

Dư Hề Hề nhìn theo tàu điện ngầm đã chạy xa, đứng một lát, xoay người rời đi.

Trở lại ký túc xá đã chín giờ tối, đèn trên hành lang kích hoạt bằng tiếng động. Cô mới từ siêu thị trở về, đi qua tầng hai chỉ thấy cửa phòng kia đang khép chặt.

Vừa lấy chìa khóa mở cửa, đột nhiên có tiếng bước chân vang lên.

Dư Hề Hề ngước mắt vô ý nhìn; một bóng dáng cao gầy xinh đẹp đập vào tầm.

Trong đầu Dư Hề Hề hiện lên một cái tên —— Trần Sơ.

Vì sao chị ta lại ở đây?

Dư Hề Hề híp mắt thu hồi chìa khóa, đứng yên bất động nhìn chằm chằm hành lang lầu hai.

Chỉ thấy Trần Sơ nâng tay gõ cửa, giọng ôn hòa: “Là em, em là Trần Sơ, hôm nay anh dầm mưa quá lâu, em có mua cho anh một ít thuốc cảm mạo và cháo… Anh Tranh? Anh có nghe em nói không? Nghe thì mở cửa cho em.”

“…”

Anh Tranh?

Dư Hề Hề phồng má suy nghĩ, cau chặt mày cảnh giác nhìn —— xưng hô gì ghê tởm vậy? Chẳng lẽ hai người này rất thân thiết?