Mật thiết – Chương 20

Xung quanh tiểu khu đều có người đang tản bộ, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.

Dư Lăng nhíu mày, cô ít khi xuất hiện ở những nơi như thế này, trong mắt cô cảnh tượng này quá ồn ào. Vì thế cô không muốn lãng phí thời gian, nhếch môi, mắt nhìn về phía Tần Tranh, nói: “Tần thủ trưởng, tình huống bây giờ của Hề Hề không phải anh không biết. Nha đầu kia tuổi còn nhỏ không hiểu chuyện nên mới giận dỗi bỏ nhà đi, vì vậy hôm nay tôi phải đón nó về nhà. Ngại quá, không thể để nó đi theo anh được.”

Tần Tranh lãnh đạm cười: “Đi với ai phải do cô ấy quyết định.”

Đáy mắt Dư Lăng khẽ đọng.

Tần gia ba đời đều phục vụ cho quân đội, xuất thân gia thế cũng không phải dạng tầm thường, người nhà họ Tần tiền đồ vô lượng, cùng Dư gia kết hợp quà là hổ mọc thêm cánh….. Tần Tranh và Dư Hề Hề có hôn ước, là trưởng nữ của nhà họ Dư, Dư Lăng đương nhiên hài lòng.

Chỉ là lần này…

“Tần thủ trưởng.” Dư Lăng tiến lên vài bước, giọng đè thấp, nửa đùa nửa thật: “Hề Hề tính tình hồ nháo, cậu cũng không thể mù quán mà nuông chiều nó. Con bé rời nhà đã lâu, nếu hôm nay còn chưa chịu về, chỉ sợ bố tôi thêm giận.”

Dư Hề Hề đứng ở bên cạnh nghe, ngực phập phồng. Cô biết con người của Dư Lăng, khéo léo thủ đoạn, nhắc đến bố cô không phải chuyện đơn giản, rõ ràng là đã hạ quyết tâm muốn Tần Tranh không nể mặt thầy tu cũng phải nể mặt phật tổ.

Suy tư một lát, cô theo bản năng chuyển mắt nhìn Tần Tranh.

Màn đêm buông xuống, mắt anh tối đen, nội tâm bình tĩnh như cũ trả lời: “Hãy để em ấy quyết định.”

“…” Dư Hề Hề thở phào một cái.

Dư Lăng âm thầm nhíu mày.

Một bước anh cũng không nhường, quả nhiên là nhân vật khó nhằn.

Chu Dịch là người thông minh, lập tức hỏi: “Hề Hề, vậy là cậu sẽ đi cùng với Tần thủ trưởng?”

Không có lựa chọn thứ ba.

Hề Hề dùng sức hắng giọng, nói: “Ừ, tớ đi cùng với anh ấy.”

Tiếng nói nhu nhược đè nén không kém phần lo lắng, khác hẳn cách nói chuyện ngạo mạn với Dư Lăng khi nãy.

Biểu cảm Chu Dịch trở nên kỳ quái.

Bản thân Hề Hề cũng cảm thấy lạ, trong lòng ảo não muốn nói lại cho oai vệ hiên ngang, có điều không còn cơ hội nữa rồi.

Thanh âm nhàn nhạt vang lên: “Lên lầu thu dọn đồ đạc.”

“…” Cô nhíu mắt nhìn anh, gật gật đầu: “Vâng.” Tiếp theo liền lướt qua người Chu Dịch.

Sắc mặt Dư Lăng rất kém, trầm giọng gọi: “Hề Hề…”

Cô dừng bước chân, quay đầu tựa hồ nhớ tới cái gì: “Đúng rồi.”

Dư Lăng mím môi.

“Từ bây giờ em đã không còn sống ở đây.”  Cô lạnh giọng nói: “Sau này chị đừng đến quấy rầy Chu Dịch nữa.”

***

Hành lý của Hề Hề không nhiều, chỉ có chút quần áo và mỹ phẩm dưỡng da. Chu Dịch tìm được một cái hành lý nhỏ gọn cho cô rồi mới vừa lòng nhét đồ đạc vào.

“Bàn chải đánh răng và kem đánh răng của cậu tớ đều bỏ vào cái túi hồng nhạt này.” Chu Dịch ngồi trên đất, miệng lẩm bẩm: “Kỳ thực cậu sống chung với tớ rất tốt, hai chúng ta có thể chăm sóc lẫn nhau, cậu chuyển đi như vậy, tớ thật sự lo lắng.”

Dư Hề Hề: “Cậu ngày càng giống mẹ tớ rồi, tớ có phải là con nít đâu, cần gì lo lắng.”

Chu Dịch thở dài: “Thật sự muốn dời chỗ sao?”

“Ừ.” Cô kéo hành lý đi ra khỏi cửa, bỗng nhiên nở nụ cười: “Nếu mà tớ không chuyển đi, Dư Lăng sẽ tới nhà cậu uống trà mỗi ngày.”

“Cũng không đến nỗi.”

“Sao lại không, chị tớ hy vọng cậu sẽ đuổi tớ đi, nếu cậu không làm theo, chắc chắn cậu sẽ bị chị ấy uy hiếp, đúng không?”

“…” Chu Dịch không nói gì chỉ trợn trắng mắt: “Xem ra cậu rất hiểu rõ chị mình.”

“Đương nhiên.”

Chu Dịch nở nụ cười mỉm, nói: “Kỳ thực tớ cũng không phải nhân vật gì ghê gớm, chị ấy có thể uy hiếp tớ sao.”

Dư Hề Hề trầm mặc một lát, nói: “Xin lỗi cậu nhé, khiến cậu chịu ủy khuất rồi.”

Chu Dịch nâng tay lên làm bộ muốn đánh vào đầu cô: “Kéo tớ vào mối bòng bong này mà còn già mồm cãi láo.”

“…”

“Nếu cậu thật sự cảm thấy có lỗi, thành thật khai báo chuyện của cậu và Tần thủ trưởng đi.” Lại thong thả  hỏi: “Mối quan hệ của cả hai tốt lên khi nào?”

Nghe vậy, mặt Dư Hề Hề liền ửng đỏ, phản bác: “Tốt cái gì… Cậu ngốc à, tớ chỉ muốn đánh lừa chị tớ thôi.”

“Thế vừa rồi hai người vì sao đi chung?”

“Trùng hợp gặp ở căn cứ…”

“Vừa khéo tiếp cậu tan tầm, vừa khéo cùng cậu trở về? Khéo vậy sao?”

Dư Hề Hề: “…”

“Hơn nữa người ta còn giúp cậu tìm việc với tìm chỗ ở…”

Cô vội vã ngắt lời: “Đầu tiên phải nói cho rõ, tớ cũng không mượn anh ấy giúp tớ tìm chỗ ở.”

“Anh ấy tự nguyện tìm chỗ ở cho cậu?”

“Đúng vậy.”

Chu Dịch thấp giọng: “Khẳng định là anh ấy coi trọng cậu rồi.”

“…” Gương mặt Hề Hề nóng ran.

Thật sự cô không biết làm thế nào để phản bác.

Chu Dịch thấy cô phản ứng như thế liền hiểu rõ, hé miệng cười, sau đó dặn dò: “Sống một mình thì nhớ chăm sóc bản thân, chú ý an toàn.”

“Biết rồi.”

“Có việc gì thì cứ gọi điện thoại cho tớ.”

“Ừ.”

Khi nói chuyện thang máy đã đến tầng một, Chu Dịch tiễn Dư Hề Hề ra cửa, nhìn cô lên xe, sau đó đứng yên tại chỗ dõi theo chiếc xe Jeep đang chạy xa.

***

Trong xe yên tĩnh, không có người nói chuyện.

Bây giờ đang là mùa hè, điều hòa trong xe mở thấp , Dư Hề Hề vẫn mặc áo sơ mi và quần đùi, đôi chân trắng trẻo lộ ra bên ngoài, chẳng mấy chốc cô đã lạnh ngắt.

Cô chà xát cánh tay, bỗng nhiên mũi ngứa, hắt hơi một cái.

Tần Tranh nhìn về phía cô, hỏi: “Lạnh?”

“…” Cô xoa xoa mũi, hai cánh tay ôm trước ngực, lắc đầu.

Anh im lặng chỉnh điều hòa, lại thoáng mắt nhìn, lông mày của cô gái kia cuối cùng cũng giãn ra, cả người không còn cuộn lại như trước.

Sau đó, không thể không chú ý tới cặp đùi kia.

Rất bắt mắt, thon dài trắng trẻo không có một chút khuyết điểm, khiến người ta miên man bất định.

Tần Tranh nói: “Sau này đừng mặc những chiếc quần đùi như thế.”

Dư Hề Hề đang mông lung ngắm cảnh ngoài cửa sổ, ngẩn người, quay đầu nhìn anh một cái, mặt không hiểu, hỏi: “… Quần gì?”

“Kiểu quần em đang mặc.”

Dư Hề Hề kinh ngạc thốt lên: “Vì sao?” Cái quỷ gì vậy, chuyện này anh ta cũng muốn quản?

Hỏi xong, chỉ thấy Tần Tranh nhìn cô chăm chú, tầm mắt chậm rãi dời xuống.

Ánh mắt này ngả ngớn vô cùng, da đầu cô run lên, có chút xấu hổ, theo bản năng lấy tay che đùi.

Anh khẽ nhíu mày, hỏi: “Biết vì sao rồi chứ?”

“…”

Trong lòng Hề Hề khó chịu, nhịn không được liền hỏi: “Chẳng lẽ đàn ông trên thế giới này đều giống anh sao?”

“Giống nhau? Giống tôi cái gì?”

“Anh…”

“Thích em?”

“…”

Anh cười, giọng lại càng trầm: “Hay là cố gắng để có được em?”

Khóe miệng của cô run rẩy, rốt cuộc siết tay thành quyền: “Anh câm miệng, từ giờ trở đi không được nói chuyện!”

Tức giận rồi.

Tần Tranh thu hồi tầm mắt, nhếch môi, chỉ cảm thấy thú vị.

Anh là người trong quân đội, hàng năm đều ở trong rừng sâu núi thẳm để huấn luyện, gánh nặng trên vai là hy sinh vì tổ quốc bất cứ lúc nào, ngày qua ngày, năm qua năm, cuộc sống vốn là một vòng tuần hoàn. Lúc cô xuất hiện cuộc sống của anh có chút màu sắc rực rỡ, nửa đời vinh quang, cũng an ủi nửa đời khô thiếu.

Dư Hề Hề tức giận trừng mắt, sau một lúc lâu mới hít một hơi để bình tĩnh lại, nhớ tới cái gì liền mở miệng hỏi: “À, anh tìm nhà trọ ở đâu cho tôi?”

Tần Tranh không để ý.

Cô lại mở miệng: “Tôi hỏi anh đó.”

Anh liếc một cái, nói: “Ai vừa bảo tôi không được nói chuyện?”

“…” Dư Hề Hề hắng giọng: “Hiện tại có thể nói rồi.”

Tần Tranh buồn cười, ánh mắt nhìn về phía trước, báo địa chỉ: “Số 77 đường Giang Châu.”

“…” Địa chỉ này nghe quen quá, Dư Hề Hề suy tư một lát, cả người nhảy dựng: “Ký túc xá của quân khu?”

“Ừ.”

Cô hơi ngạc nhiên: “Quân khu cũng cho thuê phòng?”

“Gần đây thôi, không ai ở, thế nào lại không thể cho thuê.”

“À.” Tự nhiên lại nhớ tới lời dặn dò của Chu Dịch: “Chủ nhà cũng là quân nhân?”

“Ừ.”

Cô yên tâm rồi, hỏi tiếp: “Nhưng vì sao chủ nhà lại không ở đó… Có điềm xấu chăng?”

“Không phải.”

“Diện tích bao lớn?”

“92m², hai phòng ngủ, hai phòng tắm.”

“Trang trí thế nào?”

“Tạm ổn.”

“Điện nước đầy đủ?”

“Ừ.”

“Vậy, tiền thuê nhà thì sao?”

Nghe xong, Tần Tranh nhíu mày, sau đó anh nói: “1000 tệ(1).”

(1) Tương đương 3 triệu 500 ngàn VNĐ.

Cô trợn to mắt, hỏi: “1000 tệ? Hai phòng ngủ, hai phòng tắm?” Quả thật không thể tin: “Sao rẻ thế, chủ nhà là người quen của anh?”

Giọng anh thốt ra đĩnh đạm: “Cứ cho là vậy.”

Dư Hề Hề nghe xong liền ngẫm nghĩ, vẫn là cảm thấy không đáng tin, ghé mắt nhìn Tần Tranh: “Phòng ở tiện nghi như vậy có phải là có vấn đề gì không? Xã hội bây giờ hiểm ác, đặc biệt là người quen.” Giọng đè thấp, nói thầm: “Chắc tôi phải xem trước một chút rồi mới quyết định là có ở hay không.”

Tần Tranh im lặng lái xe.

Dư Hề Hề lại nghĩ tới cái gì, hỏi: “Đúng rồi, vì sao anh biết Dư Lăng sẽ đến tìm tôi?”

Anh nói: “Không biết.”

Cô trừng mắt: “… Trùng hợp vậy sao?”

Người nọ thở dài một hơi, sờ bật lửa châm thuốc, thật lâu sau mới nói: “Ngẫu nhiên.”

***

Hai mươi phút sau.

Xe Jeep dừng lại tại ký túc xá quân khu.

Dư Hề Hề từ trên xe bước xuống, giương mắt nhìn; ký túc xá không lớn lắm, các tòa nhà cũ kỹ bị cây to che khuất, môi trường thanh tĩnh. Lúc này, rất nhiều phòng vẫn đang đốt đèn, ánh sáng mờ nhạt xuyên qua bóng đêm.

Cô ngưỡng cổ dõi theo, sau đó quay đầu nhìn thấy bóng dáng cao lớn bước xuống xe, chuẩn bị kéo hành lý ra khỏi cốp xe.

“A…” Dư Hề Hề chạy tới nói: “Hành lý này cũng không nặng lắm, tôi tự mang được.” Vừa nói vừa đưa tay ra.

“Phanh” một tiếng, cốp xe đóng xuống.

Biểu cảm trên mặt Tần Tranh cũng không thay đổi, khóa xe, sau đó trực tiếp cầm hành lý trong tay cô lấy qua.

“…” Dư Hề Hề sửng sốt đuổi theo, ngượng ngùng nói: “Để, để tôi tự xách…” Nói xong liền lấy tay muốn giựt lại, xung quanh chỗ sáng chỗ tối, không ngờ đầu ngón tay cô nháy mắt chạm vào làn da thô ráp nóng rực.

Ngực cô run lên, cuống quít lùi lại.

Đáy mắt Tần Tranh hơi tối, im lặng một lát rồi mới đưa cho cô một xâu chìa khóa: “Tầng ba, phòng 301. Em lên trước đi.”

Cô hơi xấu hổ, nghe vậy liền gật đầu, cầm lấy chìa khóa xoay người rời đi.

Trong bóng đêm yên tĩnh, âm thanh giày cao gót xa dần, giống như âm thanh quyết rũ xuyên vào lòng người.

***

Chìa khóa có hai thanh, không cần thử, Dư Hề Hề thuận lợi  mở cửa.

Lúc cửa mở, trước mắt sáng ngời.

Cô ngẩng đầu nhìn: phòng ở trang hoàng đơn giản, gọn gàng sạch sẽ, cũng không có mùi người lạ sống quanh năm, đầy đủ tiện nghi, nhìn rất tốt.

Dư Hề Hề quan sát một lát, xem như hài lòng.

Lúc này phía sau lưng hàng hiên truyền đến tiếng bước chân, bình tĩnh vững vàng.

Cô xoay người liền nhìn thấy bóng người cao lớn mơ hồ xuất hiện, khuôn mặt đẹp trai rạng rỡ vô cùng.

Trong lòng Hề Hề có chút hoảng loạn, đây là điều tối kỵ nhất của phụ nữ rồi —— Tối khuya , cô lại dẫn đàn ông đến phòng.

Thân thể và động tác của cô cứng nhắc.

Cô lập tức chặn cửa không muốn anh vào, cố gắng hạ giọng bình thản: “Đã trễ rồi, anh trở về nghỉ ngơi sớm đi, hành lý cứ đưa cho tôi là được. Cảm ơn anh.”

Tần Tranh liếc mắt một cái là đã nhìn ra được tâm tư của Dư Hề Hề, anh đặt hành lý xuống đất, nhíu mày hỏi: “Thế nào, không định mời tôi vào trong ngồi một lát?”

“…” Biểu cảm cứng đờ.

Ngón trỏ anh chạm nhẹ vào mặt cô, cười: “Không trêu em nữa.”

Mặt cô đỏ bừng, lui về nửa bước rồi đưa mu bàn tay dùng sức chà sát nơi anh sờ qua: “Hẹn! Gặp! Lại!” Nói xong đóng cửa thật mạnh.

Hàng hiên tối đen như mực, Tần Tranh híp mắt nhìn cánh cửa kia, nâng tay hút thuốc, trong lòng đếm thầm.

Một, hai…

Lúc anh đếm đến ”ba”, cửa lại mở ra.

Trong khe cửa chỉ vươn ra một cánh tay, nắm lấy hành lý nhanh chóng kéo vào. Sau đó, người ở bên trong len lén nhìn anh, mặt cảnh giác: “Cho… Anh cho tôi số điện thoại của chủ nhà đi.”

”Em có.”

“… Anh có ý gì?”

Hút thuốc xong, Tần Tranh dập thuốc: “Tôi chính là chủ nhà.”

Cả người Hề Hề cứng đờ.

Trong không khí còn lưu lại chút sương khói, vấn vít mê ly giống như một tầng hư ảo. Ngữ khí của anh bình thản nhẹ nhàng bâng quơ như một cơn gió: “Phòng này là của tôi, tôi chính là chủ nhà.”

Nói xong giương mắt nhìn đối phương đang thay đổi sắc mặt, lại cúi đầu gần sát vào má trái của cô, nhẹ giọng hảo tâm nhắc nhở: “Tôi trú ở dưới lầu, tối ngủ nhớ khóa cửa cho kỹ.”

Dư Hề Hề: “…”

Vài giây sau, một tiếng đóng cửa đinh tai nhức óc vang vọng, ngay sau đó là tiếng khóa cửa, không biết là khóa mấy chục vòng.

Anh cười, ngón trỏ sờ môi, hai tay đút vào túi quần xoay người bước xuống lầu.

Con mèo ngốc.