Mật thiết – Chương 2

“… Đi ngang qua.”

Nói xong liền không lên tiếng nữa, trong lòng phiền chán, biểu cảm trên mặt rất không bình thường.

Người đàn ông lãnh đạm nhìn chằm chằm cô gái, ánh mắt hờ hững phán đoán được.

Dư Hề Hề lập tức di chuyển tầm nhìn về nơi khác, lòng bàn tay đổ nhiều mồ hôi.

Một lát sau: “Em đi cùng đám người này?”

Giọng nói thật trầm, thấp và ổn định, không có một chút dư thừa.

“…” Chỉ có trời mới biết cô chúa ghét những tên xuất thân từ quân nhân, rõ ràng là lực phán đoán kinh người, liếc mắt một cái đã phát hiện ra.

Bầu không khí im lìm đến cực điểm.

Cũng may là xung quanh ồn ào hỗn loạn nên không ai chú ý tới tình cảnh quái dị của Hề Hề lúc này. Một chiếc xe Jeep quân dụng khác ngừng lại, vòng vây ở giữa trung tâm, nhóm người trước đó đều thay đổi sắc mặt, không biết làm thế nào cho phải.

Vài tên cậu ấm cô chiêu nhát gan nhanh chóng khóc lóc, nơm nớp lo sợ: “Chúng tôi chỉ đi theo Hàn Phi làm trò, không liên quan gì đến chúng tôi…”

“Vãi hàng, lúc đầu tôi đã không muốn gây sự rồi, các người còn cố ý rủ rê.”

“Mẹ kiếp, ai biết người trong xe ở trong quân đội hả!”

“Có phiền hay không, tất cả câm miệng!”

Trợ lý Dương nghe xong thì sợ tới mức chân tay run rẩy, đứng ở bên cạnh Hàn Phi, giọng cũng không lưu loát: “Thiếu gia, bây giờ chúng ta làm gì?”

Biểu cảm trên gương mặt của Hàn Phi cũng không dễ nhìn, tầm mắt đảo qua đám bạn hữu, nheo mắt hỏi: “Chiếc xe Jeep này đích thị là của ai?”

Trợ lý Dương lắc đầu: “Không biết.” Cúi xuống, tay chỉa chỉa xung quanh, lại đè nặng cổ họng vẻ mặt đau khổ nói: “Nhưng mà xem ra lần này chúng ta chọc không đúng người rồi.”

Hàn Phi cắn răng, nhổ nước bọt, hung hăng đá một cước vào bánh xe ô tô: “Chết tiệt!”

Hàn đại thiếu gia nổi cơn thịnh nộ nhưng vẫn không dám làm gì. Trợ lý Dương kiên trì mở miệng: “Thiếu gia, hay là chúng ta nhượng bộ đi, nếu không…” Dùng sức ho khan một tiếng: “Nếu không chúng ta cúi đầu nói lời xin lỗi? Quả thật là do lỗi của chúng ta…”

Hàn Phi trừng mắt nhìn ông ta.

Trợ lý Dương uất ức nhất thời không dám nói tiếp.

Gió đêm se lạnh, Dư Hề Hề đứng im thin thít, mang giày cao gót đứng lâu quá, cổ chân cô hơi đau rồi.

Cô mím môi liếc nhìn anh, ánh sáng của đèn đường thật u ám, anh đứng đối diện với cô, không đội quân mũ, tóc cắt ngắn vững vàng, sáng sủa lại anh khí, mặt không biểu cảm, trong tay là chiếc bật lửa bất chợt mở ra đóng lại.

Dư Hề Hề chú ý tới vai của anh, quân phục trang nghiêm màu xanh lục, quân hàm thiếu tá của lục quân(1).

(1) Lục quân là một quân chủng trong quân đội hoạt động chủ yếu trên mặt đất, thường có số quân đông nhất, có trang bị và phương thức tác chiến đa dạng và phong phú. Là lực lượng chính quyết định kết cục của chiến tranh.

Lúc này, có tiếng bước chân từ đàng xa truyền đến.

Cô ngẩng đầu nhìn thì thấy một sĩ quan trẻ tươi cười sang sảng: “Thiếu tá, anh về Vân Thành khi nào thế, sao không thông báo với mọi người.”

Tần Tranh châm thuốc, nói: “Tổ chức tạm thời điều động về đây.”

“Còn ở Lan Thành thì sao?”

“Không nói trước được.”

“Người trong quân đội năm nay thế nào?”

“Tạm ổn.”

Hai người đàn ông tán gẫu, Dư Hề Hề lại đứng bên cạnh, cảm giác như bị sét đánh —— nếu cô nhớ không lầm thì sau khi Tần Tranh tốt nghiệp học viện quân sự đã bị điều đến Lan Thành rồi, anh ở trong quân chủng đã sáu năm. Sáu năm qua số lần anh về Vân Thành rất ít, Dư Hề Hề dùng ngón tay tính toán.

Nhưng mà, hiện tại…

“Ý anh là anh về Vân Thành làm việc luôn sao?”

Giọng nói trong trẻo đột ngột vang lên, tựa hồ quá mức kinh ngạc, âm cuối tăng cao, có điểm biến điệu, có điểm buồn cười, cuộc đối thoại giữa hai người đàn ông bị gián đoạn giữa chừng.

Hai người đồng thời quay đầu.

Tưởng Thành Nghiệp bây giờ mới chú ý tới cô gái xinh đẹp đang đứng, đôi mắt kinh ngạc. Tần Tranh lạnh mắt nhìn chằm chằm cô, tay kẹp điếu thuốc, khóe miệng khẽ cong lộ ra hứng thú.

“…” Lên tiếng đường đột, Dư Hề Hề cảm thấy xấu hổ quá, quanh co nói: “Tôi… tôi thuận miệng hỏi thôi ạ.”

Tưởng Thành Nghiệp cân nhắc vài giây, nghĩ đến cái gì bỗng cười sang sảng, tay anh ta khều khều Tần Tranh: “Đây là chị dâu nhỏ?”

Tần Tranh nhã khói không nói chuyện.

Tưởng Thành Nghiệp nhìn sắc mặt của Tần Tranh hồ nghi: “Không phải sao? Nhưng cô gái này sao lại đứng đây?”

Tần Tranh bâng quơ nói ra mấy chữ, ngữ khí điềm đạm: “Đi ngang qua.” Khi nói chuyện cặp mắt vẫn thủy chung nhìn cô, ánh mắt soi mói khiến cô càng băn khoăn hơn. Dư Hề Hề cắn môi dưới, ánh mắt kia thật phiền, rõ ràng là đang xem thường cô mà —— nhìn cái kiểu gì mà cứ nhìn chằm chằm vào trước ngực người ta, quả nhiên là ở trong quân ngũ lâu quá, tám trăm năm chưa thấy qua phụ nữ.

Cô hơi khó chịu, đang do dự muốn mở miệng nói thì đột nhiên có tiếng bước chân từ xa truyền đến.

Dư Hề Hề quay đầu, Hàn Phi nghiêm mặt tới gần, trợ lý Dương cười gượng theo sau.

Sau đó, hai người họ đứng lại.

Hàn Phi đảo mắt nhìn người đàn ông cao lớn mặc bộ đồ quân trang phẳng phiu, mấp máy môi, sắc mặt khó coi nhìn về phía Hề Hề, bước qua, thanh âm đè thấp: “Hề Hề, anh có việc cần xử lý, em lên xe ngồi trước, chờ điện thoại của anh.”

Cô cự tuyệt nói: “Bây giờ em muốn về nhà.”

Náo loạn đến vậy ai còn có tâm trí chơi đùa nữa.

Hàn Phi nhíu mày: “Hề Hề…”

“Chúc anh sinh nhật vui vẻ.” Dư Hề Hề cười nhạt cắt lời, quay đầu, vòng qua người Hàn Phi.

Khi đi ngang qua người Tần Tranh, đột nhiên cô nghe thấy một giọng nói hữu lực vang lên, âm sắc vừa trầm vừa thấp lại không chút quan tâm: “Không phải là đi ngang qua sao?”

“…” Nhớ tới lời giải thích bừa bãi khi nãy, gương mặt Hề Hề nóng lên, vóc người Tần Tranh rất cao, anh cúi đầu nhìn cô, khóe miệng hơi nhếch, thong thả nở nụ cười.

Như có điện quang xẹt qua đầu lúc đó, cô hung tợn trừng mắt nhìn anh, nhanh chóng rời đi.

Tần Tranh dựa người vào cửa xe, ngước mắt.

Tiếng giày cao gót xa dần, đèn đường chiếu vào bóng lưng yểu điệu thục nữ, làn da trắng nõn cùng với mái tóc dài xoăn nhẹ phần đuôi. Bộ dạng đó dường như đang tức giận, động tác rất lớn, dậm chân trên đường vừa ngây thơ vừa buồn cười.

Anh nhíu mày.

Cô bé đã trưởng thành rồi.

Hôm sau, Dư Hề Hề nghe được một chuyện từ người khác.

Nghe nói, sáng sớm Đổng sự trưởng của Hàn thị dẫn theo con trai đi vào đại viện của quân khu chịu đòn nhận tội, mãi cho đến chạng vạng tối mới bước ra.

Nhưng so với những tin đồn không đáng kể, cô quan tâm nhiều hơn về việc Tần Tranh ở lại Vân Thành.

  Sau khi tìm hiểu, tin tức này đã được chứng thực, anh vẫn phụ trách về vấn đề đào tạo lực lượng đặc biệt.

“Tạm thời?” Dư Hề Hề khó chịu hỏi, thay đổi cánh tay cầm điện thoại: “Chị hai, chị xác định là tạm thời sao? Vậy, vậy khi nào thì anh ta mới bị điều đi?”

Giọng nói ở đầu dây điện thoại bên kia dịu dàng trong trẻo, tựa hồ bất lực: “Chuyện này chị cũng không biết. Nhưng mà xem ra em có mối thù sâu nặng với Tần Tranh, người ta mới vừa chuyển về lại hỏi khi nào đi.”

Cô nhíu mày nói thầm: “Cũng không khác mấy.”

Dư Lăng không nghe rõ liền hỏi lại: “Em nói cái gì?”

“À, không, không có gì.” Dư Hề Hề nở nụ cười mỉm, nói: “Thời gian không còn sớm nữa, ngày mai chị còn phải họp, nghỉ ngơi đi.”

Dư Lăng ừ hử xong liền thuận miệng hỏi: “Mấy ngày nay trong nhà không có chuyện gì chứ?”

“Bình thường.”

“Tiền đủ chi tiêu không?”

“Đủ ạ.”

Dư Lăng trầm mặc một lát, sau đó nói: “Hề Hề, sáng mai bố mẹ trở về Vân Thành, nếu bố lại lại muốn đưa em sang nước Pháp, trước hết nên đồng ý chứa đừng ầm ĩ với bố nữa. Mọi người đều muốn tốt cho em, biết không?”

“Biết rồi.”

Dư Hề Hề cúi mắt cầm lấy ipad bắt đầu chọn nhạc, thái độ miễn cưỡng đến cực điểm.

“Chị biết là chuyện của sáu năm trước em chưa bao giờ muốn quên, nhưng mà…”

“Em không sao.” Cô tươi cười cắt lời, nói: “Em mệt rồi, chị ngủ đi, em cũng ngủ, ngủ ngon.” Nói xong liền cúp điện thoại.

Dư Hề Hề yên tĩnh nằm trên giường ngủ nhìn ngoài cửa sổ. Đêm đã khuya, tiếng côn trùng kêu vang càng rõ ràng, mặt trăng và các ngôi sao đều đẹp như tranh vẽ.

Cô nhắm mắt lại nặng nề thở dài, lần nữa giơ di động lên, mở hộp thư, có 99 tin nhắn chưa đọc. Cô nhíu mày, tùy tay lật xem một lát, từ danh bạ tìm tên “Chu Dịch”.

Chu Dịch, nữ giới, làm phong thuỷ đoán mạng và còn là quản lý của một cửa hàng vật nuôi, bạn tốt của Dư Hề Hề.

Hề Hề: 【 icon mỉm cười 】 Muốn làm bác sỹ thú y mất mặt vậy sao?

Sau một lúc lâu Chu Dịch mới trả lời: Lại cãi nhau với người nhà?

Hề Hề: Không có, chỉ là gần như phiền lòng lắm【 icon khóc 】

Chu Dịch: Sao vậy?

Hề Hề: Bố tớ lại ép tớ sang Pháp học ngành điều chế nước hoa… ngoài ra thì, Tần Tranh về Vân Thành rồi!

Chu Dịch: Tần Tranh??? Vị hôn phu của cậu ấy hả?

Hề Hề: Nằm mơ! Một năm gặp một lần thì vị hôn phu cái gì? Cả đời này tớ sẽ không bao giờ thừa nhận,

Chu Dịch: Cậu độc thân nhiều năm như vậy không phải bởi vì Tần Tranh sao 【 icon mỉm cười 】

Hề Hề: Không nha, độc thân vì tiêu chuẩn của tớ quá cao.

Chu Dịch: →_→

Hề Hề: (= ̄ω ̄=)

Chu Dịch: Vậy cậu định thế nào?

Nhìn chằm chằm màn hình, Dư Hề Hề cảm thấy những lời này tựa như chính cô cũng đang hỏi bản thân.

Làm sao bây giờ?

Cuối cùng, phải làm thế nào để cuộc sống của cô mới trở lại bình thường, mới giải thoát khỏi “Vị hôn phu” cô chưa từng yêu kia?

Dư Hề Hề dùng sức nhíu mày, nắm di động ở trên giường lăn qua lộn lại, không bao lâu sau cô xoay người ngồi dậy, tắt điện thoại, ở trong danh bạ tìm tên “Tần Tranh”, một dãy số đập vào mắt.

11 con số này vô cùng xa lạ, lãnh ngạnh lại chói mắt.

Sau khi hít sâu một hơi, Dư Hề Hề trống rỗng nhắn một tin nhắn: Tần thủ trưởng, bây giờ anh cũng về Vân Thành rồi, hôn ước của chúng ta có phải nên hủy bỏ không? Nếu nhớ không lầm thì năm nay anh cũng đã 29 tuổi, bị hôn ước này buộc vào người, ảnh hưởng đến việc tìm kiếm đối tượng.

Nhìn tới nhìn lui vô số lần, xác định không có gì sai, cuối cùng bấm nút gửi đi.

Bây giờ đã là mười một giờ đêm. Chế độ trong quân đội nghiêm ngặt thái quá, thời gian này chắc là Tần Tranh hẳn đã ngủ, có lẽ sáng mai mới phản hồi được.

Cô suy nghĩ, ngáp một cái, nằm trở về giường.

Đột nhiên có âm báo điện thoại.

Dư Hề Hề tùy tay cầm máy, rũ mắt nhìn, người gởi là Tần Tranh, nội dung ngắn ngủn lạnh lùng: ông nội muốn gặp em, ngày mai theo tôi về đại viện một chuyến.

“…”

Chẳng lẽ, chẳng lẽ anh ta hoàn toàn không nhìn thấy tin nhắn của mình… Sao chứ?