Mật thiết – Chương 14

Buổi sáng.

Chiếc xe Jeep màu đen quả nhiên đỗ ở dưới lầu.

Dư Hề Hề đứng cạnh cửa sổ nhìn trời đầy mây, sương mù mỏng manh đem cả bầu trời nhuộm thành màu xám trắng.

Cô ngậm kẹo que trong miệng, khoanh tay trước ngực nhìn rất rảnh rang, cũng không có ý định xuống lầu.

Mười phút trước, cô gọi điện thoại đến nhà của Tần tư lệnh nói mình bị cảm nên không thể đi, cũng cảm tạ lòng tốt của Tần lão gia.

Có điều, cô không muốn nói tin này cho Tần Tranh biết.

Sau lưng vang lên tiếng bước chân.

Chu Dịch cúi đầu nhìn ngoài cửa sổ, hồ nghi hỏi: “Anh ấy vẫn còn chưa đi?” Nói xong, lại nhìn về phía Dư Hề Hề: “Cậu không báo với anh ấy sao?”

Dư Hề Hề lắc đầu: “Không.”

Chu Dịch dùng khuỷu tay chạm nhẹ vào người cô, nói: “Ôi chao, không đi thì cũng phải báo với người ta một tiếng chứ, để cho người ta chờ ở dưới lầu lâu như vậy, cậu không thấy mình quá đáng sao.”

“Quá đáng?” Dư Hề Hề xoa tay mỉm cười: “Tớ quá đáng chỗ nào.”

Lần trước hành động của anh ta ngả ngớn còn động thủ động cước với cô. Cô trái lo phải nghĩ bất quá tìm cách chạy trốn, sợ đến độ thiếu máu mà chết.

Chu Dịch vén rèm nhìn xung quanh, chậc chậc hai tiếng, nâng cằm: “Anh ấy đợi bao lâu rồi?”

Cô chẳng hề để ý, nhún nhún vai nói: “Có quỷ mới biết. Giỏi thì cứ đợi đi.” Tiếp theo xoay người bưng tách cà phê đi vào phòng khách.

Chu Dịch bất lực thở dài.

Mười phút trôi qua.

Phòng khách được thiết kế theo kiểu dáng phương Tây, đồng hồ treo tường lưu chuyển, lại hai mươi phút trôi qua.

Dư Hề Hề vẫn ở trong phòng khách, cô uống một ngụm cà phê, rốt cuộc nhịn không được kéo rèm cửa sổ nhìn…

Chiếc xe kia vẫn còn ở đó.

***

Bên trong xe mở điều hòa, xung quanh là lãnh khí, ngăn cách cái nóng của mùa hè. Tần Tranh ngồi ở chỗ điều khiển, đầu dựa ghế, trên cổ xuất hiện một dấu răng nho nhỏ, anh mặc quân trang nhưng nút gài ở cổ áo nới lỏng, nhìn qua trông thiếu nghiêm túc và lười nhác.

Ngón tay thô ráp đóng mở bật lửa, không bao lâu sau anh lấy ra một điếu thuốc ngậm vào miệng, châm thuốc, mở cửa sổ xe.

Thời tiết nóng bức ập vào mặt anh, mùi khói cộng với mùi nhiệt độ cao càng thêm nồng nặc.

Tần Tranh khoác tay lên cửa sổ xe, nhìn đồng hồ, 10 giờ 45 phút.

Anh đợi cô đã được 1 giờ 10 phút.

Tần Tranh nhíu mày, sức nhẫn nại sắp cạn kiệt.

Xa xa là một hồ nước nhân tạo, hai người thiếu nữ ngồi trên băng ghế, châu đầu ghé tai đang nói gì đó, ánh mắt thường xuyên liếc về phía anh, thẹn thùng e lệ, lại vô cùng hiếu kỳ — Trong cuộc sống hiện thực, ít có cơ hội nhìn thấy đàn ông mặc đồ quân nhân, hút thuốc, cau mày, vẻ mặt không kiên nhẫn, lại không thể giấu đi vẻ anh tuấn đạo mạo.

Người ở trong xe giống như đang chờ người.

Nhất định là cô gái mà anh chờ rất đặc biệt.

Hai thiếu nữ thầm nghĩ.

Tần Tranh hút xong một điếu thuốc rồi mới lấy điện thoại ra.

Hàng năm anh đều được huấn luyện ở trong rừng sâu, di động là phương tiện không cần thiết, trên màn hình ngoại trừ giao diện mặc định, ngoài ra không có ứng dụng nào khác.

Trống trải, sạch sẽ.

Anh bấm một dãy số.

Vài giây sau, trong ống nghe truyền đến một giọng nữ: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận, xin quý khách vui lòng gọi lại sau…”

Tần Tranh nhếch môi, tầm mắt liếc về phía tòa nhà. Anh nhớ tới trong điện thoại có một chức năng là chặn số.

Đột nhiên, có cuộc điện thoại gọi đến.

Tần Tranh nhìn dãy số hiển thị, nghiêm túc trả lời: “Alô.”

Một giọng nói trung niên vang lên mang theo chút nghi hoặc: “Thủ trưởng, tôi là dì Ngô. Tư lệnh bảo tôi gọi cho cậu hỏi vì sao cậu còn chưa tới?”

Ra là dì giúp việc.

Giọng của Tần Tranh lãnh đạm: “Cháu vẫn chưa đón được Dư Hề Hề.”

Dì Ngô kinh ngạc: “Dư tiểu thư? Lúc nãy cô ấy đã liên hệ với tư lệnh, nói là vài ngày trước mắc mưa nên thân thể không được khỏe, không thể đến ăn cơm. Cậu không biết sao?”

“Khi nào?”

“Hơn một giờ trước.”

Anh điềm tĩnh vài giây, nói: “Biết rồi.”

Dì Ngô nở nụ cười, giọng ngượng ngùng: “Chắc là Dư tiểu thư quên báo cho cậu. Cậu nhanh về đi, tư lệnh còn chờ cậu ăn cơm, tôi đem thức ăn đi hâm nóng.”

Cúp điện thoại, Tần Tranh tiện tay ném di động sang một bên, con ngươi sâu thẳm trở nên lạnh lùng.

Bên tai vọng lại câu nói kia “Cô ấy đã liên hệ với tư lệnh, nói là vài ngày trước mắc mưa nên thân thể không được khỏe, không thể đến ăn cơm.”

Anh lại lấy ra một điếu thuốc bỏ vào miệng, đột nhiên cảm thấy phiền chán, cài dây an toàn, lái xe rời đi.

***

Tần lão gia đã lớn tuổi rồi nên mới một lòng ngóng trông Tần Tranh và Dư Hề Hề sẽ sớm kết hôn, bản thân ông cũng hiểu rõ, thời đại thay đổi, giới trẻ bây giờ không thể giống như trước đây, lệnh của bố mẹ chưa chắc chúng nó sẽ thực hiện, chúng nó thích theo đuổi tự do, ủng hộ tình yêu không ràng buộc.

Tần Tranh và Dư Hề Hề rất ít khi liên lạc, tình cảm cũng không thể nói là thắm thiết, vì thế Tần lão gia sốt ruột đành phải dùng quyền thế cậy nhờ tổ chức chuyển Tần Tranh về đây.

Cho nên, lần này Tần Tranh được điều động về Vân Thành, cũng không phải là ngẫu nhiên.

Nhưng mà, tất cả những điều ông làm đều không được Dư Hề Hề cảm kích…

Lúc này, Dư Hề Hề nhìn thấy chiếc xe Jeep màu đen đã lái đi, ma xui quỷ khiến lại cảm thấy trái tim bứt rứt khó chịu.

Không giống như khoái cảm đã đạt được khi trả thù thành công, thậm chí chính cô cũng không biết là cái gì.

Trời âm u ảm đạm, ánh mặt trời núp sau những đám mây.

Dư Hề Hề bước vào trong phòng khách, pha hồng trà nhấp một ngụm, chuẩn bị tìm việc làm ở trên Computer.

Di động “Đinh” một tiếng.

Cô cúi đầu nhìn thấy tin nhắn.

Ngoài dự đoán, không ngờ là tin nhắn của người nọ, tin nhắn vẫn giống như trước, ngắn gọn bốn chữ: bệnh thế nào rồi.

Ngực cô Dư Hề Hề bỗng nhiên thắt chặt.

Con người thường dễ tổn thương khi bệnh, một câu hàn huyên, một câu an ủi đủ để ấm lòng. Cô hắng giọng điều chỉnh cảm xúc, chỉ lạnh lùng trả lời: rất khỏe, cảm ơn anh quan tâm.

Tin đã được gửi đi, có điều sau đó cũng không có hồi âm.

Cô ngồi trên sofa phát ngốc một lát, nghĩ như vậy cũng tốt. Tần Tranh giúp cô một lần, cô mời anh ăn cơm. Anh bắt nạt cô một lần, cô chỉnh đốn lại anh. Không thiếu nợ lẫn nhau, chung quy là đã thanh toán xong thù hận.

Anh trở về Vân Thành, hai người đột nhiên chạm mặt nhiều hơn, sinh hoạt của cô thay đổi, ý thức được mình có một “Vị hôn phu”, điều này quả thật không dễ dàng. Chậm rãi xa lạ, chỉ muốn trở lại quỹ đạo bình thường.

Về phần đêm đó…

Dư Hề Hề trịnh trọng cảm thấy, hẳn là anh sẽ không quan tâm đâu.

***

Ba ngày sau.

Khí hậu mấy ngày nay hơi khác thường, nhiệt độ tăng giảm đột ngột, nắng mưa không rõ. Đúng lúc này ở đường Đông Thăng có mở một nhà hàng mới, dân trên mạng khen ngợi nức nở, vì vậy Chu Dịch và Dư Hề Hề cũng đến ăn thử ở nhà hàng đó.

Chủ nhà hàng là một người đơn giản và nhiệt tình, Chu Dịch và Dư Hề Hề gọi một nồi lẩu ăn mất hai giờ mới hết.

Lúc tính tiền, thời gian đã là 21 giờ 55 phút.

Trăng sáng sao thưa, đèn đường lấp lánh.

Con đường này không có chỗ đỗ xe, xe đậu ở trong khu vực lân cận của khu dân cư cũ, cách khách sạn khoảng 800 thước. Chu Dịch khát nước nên đi đến phố đối diện để mua, vì vậy một mình cô đi đến chỗ đỗ xe.

Đông Thăng là đường phố ẩm thực nổi tiếng ở Vân Thành, hai bên ngã tư đường đều tập hợp các nhà hàng lớn nhỏ, mức tiêu thụ cũng không đồng đều, một bữa ăn đắt tiền lên đến mấy ngàn vạn cũng có chứ nói gì đến những cửa hàng hai mươi đồng một phần.

Dư Hề Hề cúi đầu nhìn Weibo, không nhanh không chậm đi về phía trước.

Đột nhiên có người gọi: “… Dư Hề Hề?”

Cô nhíu mày xoay người, là một người đàn ông mặc một bộ đồ tây đứng cách đó không xa, chất liệu tinh tế càng tôn lên dáng người cao ngất. Dung mạo anh tuấn, chỉ là đôi mắt anh ta thoáng đục ngầu, da mặt phiếm hồng, bước chân lung lay.

Lúc nhìn thấy rõ người nọ, hiển nhiên cô khá ngạc nhiên: “Hàn Phi? Sao anh lại ở đây?”

Hàn Phi lắc đầu, nói chuyện cũng không mạch lạc: “Hề hề, thật là…” Nói xong, liền bước tới gần cô.

Mùi rượu xông vào khoang mũi.

Dư Hề Hề lập tức cau mày lui về phía sau: “Anh uống rượu sao?”

“Không, không có…” Hàn Phi mím môi nói ra mấy chữ, khoát tay cô kéo đi: “Hôm nay ngẫu nhiên gặp mặt, mời em một bữa…”

Cô vội vàng muốn tránh, không ngờ động tác của anh ta cực nhanh túm lấy cổ tay cô kéo về.

“Mẹ kiếp, anh anh uống rượu say đến điên rồi!” Dư Hề Hề phủi tay, mặt hầm hầm: “Buông ra!”

Hàn thiếu gia say rượu mơ hồ nói: “Anh nói này Dư Hề Hề, em khó khăn với anh làm gì? Anh theo đuổi em lâu như vậy, sờ tay một chút cũng không được sao? Chẳng lẽ em đang hẹn hò với ai rồi? Anh nói thật cho em biết, trên đời này chẳng có thằng đàn ông nào là có kỹ thuật tốt hơn anh, anh bảo đảm chứ không khoe khoang…”

Cô giận tím mặt: “Hẹn hò cái đầu anh!”

Hai người tranh cãi ồn ào, xung quanh không ít người vây xem nhưng không có ai nguyện ý giúp đỡ. Dư Hề Hề sờ túi định lấy di động…

Đột nhiên, có một giọng nói trầm thấp vang lên, ngữ khí nhàn nhạt nhưng lại mang theo giận dữ: “Buông cô ấy ra.”