Mật thiết – Chương 13

Trước khi mưa to trút xuống, bầu không khí oi bức đến lạ.

Lời của anh giống như một thanh kiếm chọt thẳng vào màng nhĩ và dây thần kinh của cô, chớp mắt một cái, đầu óc cô dường như trống rỗng, nhịp tim đập nhanh, như có như không vẫn chưa hiểu rõ.

Anh nói cái gì, giả vờ hồ đồ, bị động kinh ư?

Tần Tranh vẫn đang nhìn cô, đêm khuya tối đen như mực, chỉ có đôi mắt cô lấp lánh như viên trân châu. Mấy năm nay, anh đã gặp qua rất nhiều mỹ nữ, nhiệt tình quyến rũ cho đến thuần phác thiện lương, lại dường như không thể ghi nhớ được, cũng lười phải ghi nhớ.

Chỉ riêng khuôn mặt trước mắt này, ấn tượng khắc sâu.

Tần Tranh im lặng vài giây, lặp lại lần nữa: “Em đừng giả vờ hồ đồ.”

Trong lòng Dư Hề Hề căng thẳng, tay siết chặt, nóng lòng muốn chứng minh nhưng lại thốt lên một câu mờ ám: “Ai thèm giả vờ hồ đồ với anh!”

Tần Tranh nhíu mày.

“…” Vừa dứt lời, mới phát hiện có gì đó sai sai, lần nữa cô điều chỉnh giọng điệu: “Ý của tôi là, tôi không có giả vờ hồ đồ.”

Tần Tranh khẽ nheo mắt, không nói chuyện, im lặng nhìn chằm chằm cô.

Rõ ràng là anh không hành động gì ngoài việc nhìn cô, nhưng kỳ lạ là cả người và tóc gáy của cô đều dựng đứng. Cảm giác kia dường như không tốt, ví như có con dã thú để mắt đến con mồi, đối phương không ra tay, chẳng qua là đang muốn một cước đoạt lấy mạng.

Dư Hề Hề hoảng sợ đến mức muốn đứng dậy bỏ chạy.

Cô hít thở thật sâu, cố gắng điều chỉnh nhịp tim, uống một ngụm bia, bình tĩnh nói: “Thời gian không còn sớm nữa, anh lại ở xa, về nghỉ ngơi trước đi.”

Tần Tranh nói: “Tôi không vội.”

“Nhưng mà tôi vội.” Dư Hề Hề đứng dậy vỗ vỗ váy, bịa chuyện nói: “Bây giờ tôi đang trú tạm nhà bạn, mười giờ sẽ khóa cửa, tôi không thể không quay về.”

Anh liếc nhìn xâu chìa khóa trong túi áo cô, mở bật lửa, châm thuốc, nói: “Lý do rất hay.”

Bị vạch trần, Dư Hề Hề càng thêm quẫn bách, càng nhiều căm tức càng trở nên nôn nóng. Cô cắn cắn môi, nộ khí xung thiên, không muốn viện cớ nữa, lạnh nhạt nói: “Không phải sao? Nợ anh một ân tình thì cũng đã mời anh ăn rồi.”

Lời này có ý ngầm: cho nên, hiện tại cô không nợ anh nữa.

Tần Tranh phun ra một ngụm khói, tùy tay chỉ chỉ bao đồ bên cạnh: “Chưa ăn.”

“…” Dư Hề Hề tiếp tục cắn môi, không nhịn được nữa, nói: “Muốn ăn hay không thì mặc kệ anh, tôi phải về trước.” Nói xong, nhìn cũng không nhìn, xoay người muốn đi.

Sau lưng đột nhiên truyền đến một giọng nói lạnh lùng: “Đứng lại.”

Cô tức giận cười phá lên, quay đầu, gần như không tin nhìn về phía anh: “Thế nào, Tần thủ trưởng? Anh còn định dùng quyền hạn chế tự do của công dân?”

Ngón tay Tần Tranh kẹp điếu thuốc, biểu cảm nhàn nhạt, ánh mắt lại sâu: “Vẫn chưa nói xong, em vội cái gì.”

“… Anh còn muốn làm gì?”

Anh lại nhìn cô, giọng hạ thấp: “Em bảo là hai chúng ta chưa từng kết giao?”

Dư Hề Hề phồng má thở ra, nói: “Đúng vậy, hai chúng ta chưa từng yêu nhau, cũng không phải là bồ bịch, căn bản không tồn tại hai từ ‘chia tay’.”

Mây đen ập đến, bầu trời gầm rú, xa xa truyền đến tiếng sấm, rõ ràng là sắp có mưa.

Tàn thuốc rơi xuống tay Tần Tranh, môi anh khẽ mím, hỏi: “Yêu nhau thì phải như thế nào?”

Dư Hề Hề hừ nhẹ một tiếng: “Dù sao cũng không phải dùng một bữa cơm với nhau hàng năm là được!”

Dư Hề Hề không đợi Tần Tranh đáp lời, lần này cô thật sự muốn bỏ đi.

Có điều, cô chỉ vừa mới bước đi đã bị một sức mạnh cường ngạnh kéo trở về. Cô hơi sốc nặng khi thấy anh ôm mình, eo cô cũng bị cánh tay anh mạnh mẽ siết chặt, giống như anh muốn ép khô cô trong lồng ngực vạm vỡ.

Dư Hề Hề mặt mày đỏ ửng, giãy dụa như con thú hoang: “Khốn kiếp! Anh buông ra mau!”

Tần Tranh dễ dàng chế trụ Dư Hề Hề, bàn tay to nắm chặt eo nhỏ, cúi đầu, môi mỏng lấn đến gần vành tai phiếm hồng, thấp giọng: “Yêu nhau là phải như vậy?”

“…” Cô rụt cổ lại, dùng sức giãy dụa: “Tần Tranh!”

Tần Tranh càng gí sát người vào, nhìn thấy vành tai mượt mà trắng nõn, anh cắn một cái, giọng khàn khàn: “Hay là như vậy?”

Cả người Hề Hề run lên.

Tiếng sét vang lên ở trong bóng đêm, cuối cùng cơn mưa thật to cũng trút xuống.

Cả người Dư Hề Hề và Tần Tranh đều ẩm ướt, hai thân thể dán sát vào nhau, cơ ngực phập phồng sôi sục. Cô dùng tay hung hăng đánh anh, có điều cơ thể kia vẫn cứng như đá.

Lúc này, mùi thơm cơ thể của cô lan tỏa, hơi thở anh không đều, thấp giọng: “Em nên thành thật đi.”

Một vài sợi tóc của cô dính ở trên trán, thở gấp, giống như đang đè nén cảm xúc. Sau đó, cô bình tĩnh nói: “Tôi lặp lại lần nữa, anh buông tôi ra.”

“Buông ra?” Bàn tay to càng siết chặt vòng eo nhỏ nhắn: “Tôi càng không muốn buông.”

Dư Hề Hề tức giận đến tím mặt, cười lạnh: “Là do anh tự tìm cái chết!”

Nói xong, cô lau nước mưa trên mặt, không lùi mà tiến tới, khoảng cách càng gần, cô nhìn thấy con ngươi đen sâu… Chớp mắt một cái, cổ anh bỗng nhiên đau đớn.

Tần Tranh không kịp phòng bị, cổ họng kêu lên một tiếng, nhíu mày.

Không ngờ, cô dám cắn anh.

Anh buông lỏng cánh tay, cô vội vàng lui về.

Kỳ thực bản thân cô cũng cảm thấy hoảng loạn, vừa rồi là đột nhiên gan lỳ, hiện tại trong lòng trống rỗng, lớn tiếng mắng một câu sau đó liền chạy trốn —— “Tần Tranh chết tiệt, hôm nay ra ngoài anh quên uống thuốc đúng không!”

Âm thanh dồn dập của giày cao gót vang lên lộp cộp, bóng dáng nhỏ nhắn xa dần, rốt cuộc cũng biến mất trong đêm tối.

Tần Tranh đứng yên tại chỗ, tay anh sờ miệng vết thương, nỗi đau này anh không rõ ràng, có điều nó lại mang theo cảm giác ma dại ngưa ngứa.

Anh nhìn theo phương hướng cô chạy, không chút để ý khẽ nhếch môi.

Trốn, có thể trốn lên trời.

***

Hai ngày liên tục Dư Hề Hề không hề bước ra cửa.

Đêm đó cô dầm mưa chạy về liền cảm mạo, thân thể mềm nhũn kì thực không còn sức rời giường, ba bữa nay toàn nhờ Chu Dịch mua cơm mang về.

6 giờ rưỡi tối, Chu Dịch cầm hộp thức ăn để ở trên tủ đầu giường, nhíu mày nói: “Buổi tối uống thuốc rồi ngủ một giấc, nếu cảm thấy không khỏe phải đi bệnh viện.”

Dư Hề Hề từ trong chăn ngồi dậy, mở hộp thức ăn liền nhìn thấy cháo, cũng không tệ.

Cô quấn chăn quanh người chỉ lộ ra đầu và hai cánh tay, vừa múc cháo vừa mở miệng nói: “Cậu đừng lo lắng nữa, hôm nay tớ khỏe hơn nhiều rồi, không có chuyện gì đâu…” Vừa nói xong lại hắt xì.

Chu Dịch liếc cô một cái, chuyển khăn giấy đưa tới: “Cậu bao nhiêu tuổi rồi hả, ra ngoài cũng không biết mang ô.”

“Ai biết trời lại đổ mưa.”

“Dự báo thời tiết.”

“…” Dư Hề Hề nghiến răng nghiến lợi mắng thầm: “Nhắc đến lại nhớ tới tên đàn ông bệnh thần kinh.” Vừa nói vừa lấy thìa nhừ nát cháo: “Dám bảo mình giả vờ hồ đồ, quả thật có bệnh…”

Chu Dịch híp mắt quan sát Dư Hề Hề, kỳ quái hỏi: “Dư tiểu thư, cuối cùng là tối hôm đó đã xảy ra chuyện gì? Vì một bữa cơm mà cậu đã không muốn đội chung trời với vị hôn phu của mình.”

“Vị hôn phu cái gì, lại nói bậy là tớ trở mặt!”

Chu Dịch biết tính khí của Dư Hề Hề, đành phải dịu giọng: “Được, không nói thì không nói.”

Không đề cập tới thì thôi, hễ đề cập tới cô lại nhớ rõ tình tiết. Đôi mắt Tần Tranh ảm đạm, cánh tay anh siết chặt eo cô, miệng còn thổi hơi nóng vào vành tai…

Hai gò má của Dư Hề Hề phiếm hồng, nhắm mắt mím môi vùi đầu ăn cháo.

Người bên cạnh lại gí sát vào tai Hề Hề, cổ họng đè thấp mang theo ba phần tò mò ba phần thân thiết: “Nhưng mà… cuối cùng là ngày hôm đó đã xảy ra chuyện gì?”

Cô phiền chán che miệng ho khan vài tiếng: “Không có gì, đừng hỏi nữa!”

Môi trường sống ở khu vực này khá tốt, hoa cỏ cây cối gieo trồng rất nhiều. Thời tiết mùa hạ đúng là tuyệt thật, xuyên qua cửa sổ có thể nhìn thấy muôn nghìn đóa hồng, đám cỏ trong vườn còn được cắt tỉa tỉ mỉ bốn chữ: Gia đình hạnh phúc.

Dư Hề Hề nhìn ra cửa sổ một lát, cười cười, cảm thấy hình ảnh đó thật mỉa mai.

Thuốc cảm đã có tác dụng, tinh thần cô trở nên minh mẫn rất nhiều, ngủ tiếp cũng ngủ không được, dứt khoát ngồi dậy cầm di động lướt Weibo(1). Khoảng mười giờ, Chu Dịch bọc khăn tắm bước ra nhíu mày: “Còn chưa ngủ sao?”

(1) Weibo: giống như zalo, viber, facebook.

“Cậu ngủ trước đi, lát nữa tớ còn phải tắm.”

“Ừ.” Nói xong, Chu Dịch leo lên giường, xoay người nằm ngủ.

Đêm tối thật yên tĩnh, sao trời cùng trăng sáng tản ra tạo thành một quang cảnh hoàn mỹ.

Đột nhiên, di động của Hề Hề rung lên. Cô nhìn thấy một tin nhắn.

Ngắn gọn mấy chữ: ngày mai đến đại viện ăn cơm trưa.

Người gởi: Tần Tranh.

“…”

Cô hoàn toàn im lặng, ngón tay gõ trên màn hình: 【tạm biệt】 【tạm biệt】

Vài phút đồng hồ sau, Tần Tranh trả lời, vẫn là mấy chữ ngắn ngủn: ông nội muốn gặp em.

Dư Hề Hề vỗ vỗ trán, trong lòng phức tạp đến nỗi muốn đập luôn di động, cô gõ một hàng chữ thật dài: không đi, chuyện hủy bỏ hôn ước là sự thật, phiền anh nói với Tần lão gia.

Đánh xong mấy chữ lại cảm thấy không phù hợp, xóa bỏ sạch sẽ.

Cô cắn cắn môi, ném điện thoại một bên, kéo rèm cửa cổ, cởi bỏ quần áo đi vào phòng tắm.

***

Ký túc xá của quân khu.

Trong phòng không bật đèn, rèm cửa sổ kéo một nửa, ánh sáng của đèn đường len lỏi vào trong.

Tần Tranh nằm dài ở trên giường, tư thế tùy ý dựa lưng vào tường, miệng rít một hơi. Anh hút xong một điếu thuốc, khuôn mặt không biểu cảm ngắm nhìn trần nhà.

Màn hình điện thoại bên cạnh gối đã dần dần tắt.

Trời bên ngoài tối đen, đôi khi còn có tiếng xe tải chạy ngang, mặt đường rung chuyển.

Anh nhắm mắt lại.

Một gương mặt xinh đẹp nhỏ nhắn bỗng nhiên xuất hiện, vừa xấu hổ vừa giận dữ giương nanh múa vuốt trông rất sinh động. Làn da cô mềm mại và trắng nõn, dường như từ nhỏ đã sống trong nhung lụa, bị người khác chạm nhẹ cũng cảm thấy đau, da thịt tinh tế kia vẫn còn để lại xúc cảm trong lòng bàn tay anh…

Không khí nháy mắt nóng lên.

Tần Tranh mím môi ngồi dậy, anh cởi áo thun ném sang một bên, làn da màu đồng lộ ra, cơ ngực rắn chắc mang theo những vết sẹo, anh tiến vào phòng tắm.

Hơi nước lạnh lẽo khiến đầu óc anh trống rỗng, hai mắt nhắm nghiền, cánh tay chống đỡ bức tường, nước theo đường cong cơ bắp chảy xuống.

Đêm đó, anh không rõ vì sao anh lại hành động như thế, kỳ thật chỉ là ý niệm nhất thời. Cũng giống như lúc này, tòng quân cách biệt đã lâu, huyết khí xúc động —— muốn gặp cô gái kia.

Đột nhiên, Tần Tranh tự giễu cười.

Nhớ cô đã bao lâu?

Hàng năm ông nội đều gửi ảnh chụp của cô đến Lan Thành, từ lúc tóc cô ngắn ngủn cho đến lúc dài, từ nữ sinh biến thành thiếu nữ, tháng ngày tích lũy, khuôn mặt kia từng chút thấm vào lòng.

Đêm đó ở đại lộ Cửu Châu, anh nhìn xuyên qua cửa sổ xe liền nhận ra hình dáng của cô, tóc dài suôn mượt mặc một chiếc váy trắng giống như thiên thần.

Hết thảy đều là ý trời.