Mật thiết – Chương 12

Mang về?

Dư Hề Hề sững sờ liếc nhìn ông chủ tay chân lanh lẹ đóng gói đồ ăn, sau đó ông chủ đưa cho Tần Tranh, cuối cùng hậu tri hậu giác cô mới phục hồi tinh thần —— Người này rõ ràng tới đòi tiền cơm chứ không phải muốn được mời ăn cơm.

Còn có loại người như vậy?

Cô dở khóc dở cười nhìn anh, đèn đường âm u rọi vào người anh, cơ thể săn chắc cùng bờ vai rộng lớn, còn có khuôn mặt anh tuấn không chút biểu cảm.

Đáy mắt cô di chuyển, phát giác bộ dạng và cách nói chuyện của anh có chút bất đồng, nhưng không thể phủ nhận anh rất hoàn hảo.

Sau khi cân nhắc, cô mới lấy ra 100 đồng đưa tới, ông chủ tươi cười khanh khách nhận tiền.

Tần Tranh nói: “Cảm ơn.”

“Không cần khách sáo.” Liếc mắt nhìn bao đồ ăn trên tay anh, hỏi: “Sao bỗng nhiên anh lại muốn ăn mấy thứ này?”

“Lão Tưởng nói cửa hàng này bán đồ rất ngon.”

Lão Tưởng tên đầy đủ là Tưởng Thành Nghiệp(1), công tác lâu năm ở Vân Thành, học cùng trường với Tần Tranh. Sau khi tốt nghiệp, hai người được phân bố ở hai vị trí khác nhau nhưng vẫn giữ liên lạc cho đến tận bây giờ.

(1) Tưởng Thành Nghiệp: nhân vật này xuất hiện ở chương 2.

Dư Hề Hề gật đầu ậm ừ, đối với lão Tưởng cũng không mấy hiếu kỳ. Lại mất tự nhiên cắn môi, nửa đùa nửa thật: “Xem ra anh là người đầu tiên được tôi mời cơm.” Lại khẽ nói thầm: “Khỏe như trâu, cũng may là không ăn hết tiền của mình.”

Lúc nói chuyện giọng cô dịu dàng đến cực điểm, chỉ là ngày xưa đối mặt với anh thì rất câu nệ. Có lẽ đêm tối khiến cho con người ta trở nên mạnh miệng, lúc này bản thân Dư Hề Hề cũng không phát hiện ngữ khí của mình có phần nũng nịu.

Tần Tranh khẽ nheo mắt: “Em nói cái gì?”

“…” Dư Hề Hề ho khan một tiếng, gượng gạo sờ soạng chiếc ót, nói: “À, tôi nói là cửa hàng này bán đồ ăn rất ngon.”

Anh mỉm cười không muốn so đo cùng cô, hỏi: “Muốn ăn không?”

Cô khoát tay giải thích: “Không cần đâu ạ, tôi vừa mới ăn no rồi.”

“Thế em định nhìn miệng tôi ăn?”

“Hả?”

Anh nhìn cô chằm chằm, nói: “Mời người khác ăn cơm, chủ nhà không cần tiếp đãi sao?”

“…”

Đương nhiên là phải tiếp đãi chứ, chỉ có điều anh ăn thức ăn nhanh lại còn đóng gói, tiếp đãi như thế nào?

Trong lòng Dư Hề Hề đột nhiên căng thẳng.

Tần Tranh là lính đặc chủng nên năng lực quan sát người khác rất giỏi, liếc một cái liền biết ngay Dư Hề Hề đang nghĩ cái gì, hếch mày: “Em khẩn trương cái gì?”

Cô nuốt nước bọt ở trong cổ họng, ra vẻ trấn định cười: “À phải, tôi khẩn trương gì chứ?”

Giọng anh vang trên đỉnh đầu cô, âm lượng đè thấp: “Chuyện đó thì, chỉ có mỗi mình em biết thôi.”

Hơi thở đàn ông tiến vào trong xoang mũi, nồng liệt, vững vàng. Dư Hề Hề hoảng hốt lui về nửa bước, phía sau là bậc thềm, cả người cô mất thăng bằng ngã ra sau, hai tay chới với ở trong không trung, bỗng nhiên có một cánh tay vắt ngang qua eo kéo cô trở về.

Cô lảo đảo ba bước, trực tiếp ngã vào lòng anh.

Đầu cô như muốn nổ tung, bờ vai này vừa rộng vừa cứng rắn, đỉnh đầu cô chạm vào cằm anh, đồng thời mũi va phải cơ ngực vạm vỡ…

Tần Tranh cúi đầu nhìn, thản nhiên nói: “Không sao chứ?” Miệng hỏi nhưng tay vẫn chưa buông ra.

“…” Dư Hề Hề hơi tức giận nhưng không đáp lời, cô cho rằng bát tự(2) giữa cô và anh đúng là xung đột, mỗi lần gặp mặt là không có chuyện gì tốt.

(2) Bát tự cho biết thời vận tốt xấu để người dùng dụng dự đoán trước vận mệnh mình hòng tìm ra những yếu tố hợp lý để cải vận. Nói như thế không có nghĩa là bát tự hay tứ trụ là một cái gì đó mê tín.

Tần Tranh ung dung quan sát Dư Hề Hề một lát, hạ eo, đồng thời nhếch khóe miệng: “Đừng khẩn trương, người trong quân đội đều là người tốt.”

Lúc nói chuyện đôi đồng tử thâm sâu vẫn đang nhìn vào cô không chút hảo ý. Cô lướt mắt nhìn anh, cảm thấy lời này thốt ra từ miệng Tần Tranh quả nhiên giảm bớt độ tin cậy.

Người tốt… Ha ha.

Sau đó, hai người rời khỏi cửa hàng Fastfood, một trước một sau đi qua đường cái.

Vân Thành là một thành phố phồn hoa, càng về đêm càng phong phú hơn, chín giờ tối mới náo nhiệt nhất. Đèn đường neon trên phố nhấp nháy liên tục.

Dư Hề Hề bỏ tiền lẻ vào túi, đang nghĩ Tần Tranh sẽ leo lên xe lái về ký túc xá của quân khu, trong lòng do dự chuẩn bị nói lời từ biệt, không ngờ lúc ngẩng đầu đã nhìn thấy Tần Tranh đi bộ sang hướng khác.

Cô ngạc nhiên chạy đến hỏi: “Vẫn chưa muốn về nhà sao?”

Tần Tranh dừng bước liếc mắt, con ngươi tối đen như mực khẽ nhíu lại: “Sao vậy, em muốn tới thăm nhà tôi?”

“…” Mặt cô đỏ ửng: “Không phải.”

Anh nhếch môi cười, tầm mắt thu hồi tiếp tục đi về phía trước.

Dư Hề Hề vẫn không hiểu đuổi theo, giọng nói không lớn không nhỏ: “Cuối cùng là anh muốn đi đến chỗ nào ăn cơm?”

Tần Tranh nâng mí mắt, tùy ý nhấc cằm, nói: “Đến đằng kia đi.”

Cô cau mày nhìn về phía trước, vài bảng chỉ dẫn thật to, trên đó viết: 800 thước nữa là đến công viên nhân dân.

“Công viên? Anh muốn đi vào công viên để ăn sao?”

Tần Tranh liếc một cái, hỏi: “Không được?”

Dư Hề Hề không nói gì nữa đành lặng yên trợn mắt, một lúc sau: “Được, được chứ. Khí trời mát mẻ, rất tốt, ha ha.”

Tần gia là một dòng họ có công lao hiển hách đối với tổ quốc, gia thế cũng không thể xem là nhỏ, Dư Hề Hề chỉ cảm thấy người đàn ông này thật quái lạ, đường đường là một thiếu tá của lục quân, làm thế nào lại sống đơn giản vậy?

Quái nhân.

***

Công viên nhân dân được xây dựng vào trước thời giải phóng, hiện giờ đã sửa chữa lại, hầu hết các diện mạo cũ đã không còn tồn tại, chỉ có một ít ngõ hẽm là bảo tồn với mái nhà ngói. Từ cửa vào quảng trường là một bãi đất trống, xa xa có thể nghe được âm thanh của những bài hát xưa.

Dọc theo hồ nhân tạo để vào bên trong, toàn bộ thế giới đều yên tĩnh lại, đường hẹp quanh co lối nhỏ vào chốn vắng, bên hồ là ánh đèn phản chiếu ở dưới mặt nước, lấp lánh, mờ ảo.

Dư Hề Hề mang giày cao gót, càng đi càng đau chân, cuối cùng cô nhịn không được nói: “Hay là chúng ta ngồi xuống đây đi.”

Tần Tranh không nói chuyện, bước chân dừng lại.

Dư Hề Hề tiếp tục quan sát, sau đó cô lấy khăn giấy tỉ mỉ lau chùi ghế.

Cô cúi thấp người, váy lại hơi ngắn, bởi vậy thắt lưng tinh tế và bờ mông rất tròn vểnh cao…

Anh cúi đầu nhìn động tác của cô giây lát, ngón trỏ sờ soạng môi dưới.

Một lúc sau, cô mới vò giấy bẩn trong tay ném vào thùng rác, chỉa tay nói: “Được rồi, có thể ngồi rồi.”

Anh xoay người ngồi xuống.

Dư Hề Hề cũng ngồi xuống, quay đầu nhìn thấy phía bên kia có máy bán hàng tự động, vừa vặn miệng khô, vì thế đứng dậy đi mua nước.

Hầu hết các loại nước giải khát đã bị bán hết, hiện tại chỉ còn có bia. Cô mím môi bỏ tiền mua hai lon bia, sau đó quay người trở về.

Xa xa cô nhìn thấy anh đang hút thuốc, ánh lửa chớp tắt, khói trắng bốc lên nghi ngút.

Hai người ngồi cạnh nhau, sau một lúc lâu cũng không nói gì.

Dư Hề Hề khui bia uống một hớp, chất lỏng theo yết hầu tẩm vào tứ chi. Cổ cô đông lạnh, liếc mắt nhìn, bao đồ ăn bên cạnh Tần Tranh vẫn chưa động vào.

Cô nâng tay lên nói: “Anh mau ăn đi, nguội quá sẽ không ngon.”

Tần Tranh nhã khói, ngữ khí điềm đạm: “Đột nhiên không muốn ăn nữa.”

“…” Rốt cuộc là tối nay cô đang làm gì vậy? Tối khuya cùng anh tới đây để ngắm anh hút thuốc?

Dư Hề Hề không biết nói gì, yên lặng nhấp bia, đột nhiên động tác cô ngừng lại, nghĩ nghĩ, đem một lon bia khác đưa tới cho anh: “Uống không?”

Tần Tranh nói: “Tôi còn phải lái xe.”

“À…”

Cô lấy tay lau vệt bia trên miệng, ánh mắt dừng ở cách đó không xa.

Lại là một bầu không khí lặng im.

Đột nhiên, bên tai vang lên một giọng nói bình tĩnh: “Lần trước em đề cập đến một chuyện khiến tôi lo lắng quá.”

Dư Hề Hề sợ run, chuyển mắt nhìn anh, cô hỏi: “Chuyện gì?”

Bất chợt hai tiếng ”Leng keng” vang lên, cô nhìn chăm chú, phát hiện anh đang dùng tay đóng mở bật lửa. Ngón tay của anh cọ xát thân máy, miệng cắn thuốc, mặt lạnh lùng nhìn không ra hỉ nộ ái ố.

Vài giây sau, ngón tay anh kẹp điếu thuốc sang một bên, miệng tiếp tục nhã khói: “Chuyện chia tay.”

Khóe miệng cô run rẩy, hoài nghi mình đã nghe lầm, hỏi: “Chia tay?”

Đáy mắt của anh tối tăm: “Ừ.”

Dư Hề Hề buông lỏng lon bia ở trong tay xuống, châm chước một lát lại cố gắng nói: “Tần tiên sinh, hàng năm anh đều ở trong quân ngũ, không nếm qua khói lửa của nhân gian, đối với chuyện này thật không thể giải thích rồi.” Cúi đầu, nói tiếp: “Chúng ta chưa từng kết giao, dù cho là có hủy bỏ hôn ước, cũng không thể tính là ‘chia tay’. Understand?”

Xung quanh lại tĩnh lặng.

Tàn thuốc sắp cháy đến ngón tay của Tần Tranh, đập vào mắt là một gương mặt xinh đẹp đến nao lòng, cô gái kia có một chiếc mũi dọc dừa, hình dáng mềm mại cùng với cái cổ trắng nõn, xuống phía dưới là cấu tạo của xương quai xanh mảnh mai và quyến rũ.

Anh búng tàn thuốc nhìn chằm chằm cô, lặp lại: “Chưa từng kết giao?”

Thần sắc của Dư Hề Hề vô cùng nghiêm túc: “Đúng vậy, tuy rằng chúng ta có hôn ước, nhưng chúng ta vẫn chưa kết giao.”

Thật lâu sau, Tần Tranh khẽ nhếc môi cười, có điều con ngươi cũng không mang theo ý cười: “Em cảm thấy thế nào mới gọi là kết giao?”

Xa xa là những đám mây xối xả bay chậm tới, mây đen tối tăm trên vòm trời nặng nề giống như đang đè nén đổ cơn giông. Chớp mắt một cái, Dư Hề Hề dường như nhận thức được sự tức giận trong đôi mắt kia.

Cô bỗng hơi khiếp sợ, hắng giọng nói: “… Dù sao thì, không phải cả hai chúng ta đều như vậy ư.”

Tầng mây càng dày đặc, màn trời cực kỳ ảm đạm.

Đôi mắt của Tần Tranh thâm sâu bình tĩnh, sau một lúc lâu lại nhếch khóe miệng: “Tối nay tôi đến tìm em mục đích không phải vì bữa cơm này.”

Đầu ngón tay của Hề Hề đột nhiên run lên.

Lại nghe giọng anh cực thấp: “Đoán thử xem, tôi là vì cái gì?”

Ánh nhìn lần này của anh so với trước đây dường như muốn nói cho rõ ràng, cô nuốt nước bọt, trong lòng trống rỗng, trên mặt lại còn giả vờ bình tĩnh, chỉ là thân thể vô thức cứng nhắc: “Làm sao tôi biết.”

Tần Tranh nhíu mày: “Em sợ tôi?”

“… Không, không có.”

“Vậy em trốn cái gì?”

Như có một tia điện xẹt ngang tạo thành bầu không khí bức người, Dư Hề Hề đột nhiên nổi nóng, âm lượng đề cao: “Ai thèm sợ anh!”

Anh khẽ nhếch môi: “Một người đàn ông tối khuya đến tìm một người phụ nữ, còn có thể vì cái gì?” Giọng nói nặng hơn, ngữ khí lại thấp, anh dùng tay gõ nhẹ vào đầu cô: “Dư tiểu thư, em đừng giả vờ hồ đồ.”