Mật thiết – Chương 11

Bây giờ đã hơn một giờ chiều nhưng Dư Hề Hề vẫn chưa ăn cơm. Cô đói lả người, ước lượng không thừa nhiều tiền nên xuống xe tìm một tiệm mì ngồi vào, gọi một bát mì trứng gà ăn kèm với cà chua.

Trong ví của Hề Hề còn đúng một ngàn đồng, trừ bỏ tiền sinh hoạt, cô còn phải mời Tần Tranh ăn cơm, lúc này chỉ có thể tiết kiệm.

Mì sợi rất nhanh được bưng lên, hương vị thơm phức khiến cho Hề Hề thèm thuồng, sau khi ăn xong liền trả tiền rời đi.

Dư Hề Hề ngồi vào xe, nhìn thấy vạch xăng của ô tô đã chạm gần mức E, phải tiếp thêm nhiên liệu rồi.

Cô hơi nhếch môi, dựa lưng vào ghế, tay nhẹ nhàng xoa trán, đột nhiên bật cười —— trước đây tiêu sài phung phí, giờ mà tằn tiện thật sự là cả một vấn đề.

***

Hôm nay ở cửa hàng thú nuôi khá vắng, Chu Dịch đang ngồi chăm sóc cho những vị khách nhỏ, còn Dư Hề Hề nhàn rỗi không có chuyện gì làm, dứt khoát giúp đỡ Chu Dịch cắt móng cho chó.

Chu Dịch trêu chọc nói: “Đi xin việc mà cũng có thể gặp được Tần Tranh, thật là có duyên.”

Dư Hề Hề thở dài: “Tớ sắp phải chết đói vì hết tiền rồi này, bà chủ Chu, có thể nào đừng cạnh khóe tớ nữa không.”

Chu Dịch: “Cái này gọi là giúp người tìm niềm vui trong đau khổ.”

“Thôi đi, vui không nổi.”

“Chao ôi, sao cậu lại sầu não thế?”

“Không có tiền thật là chua xót, bà chủ Chu không biết sao.”

Chu Dịch nhíu mày: “Sợ cái gì, không tìm được việc thì cứ ở đây giúp đỡ tớ, hàng tháng tớ trả tiền công cho cậu.”

Dư Hề Hề cười nhạo: “Ái chà, tớ phải cám ơn cậu trước.”

Hai người vui đùa nói chuyện, di động trên bàn của Dư Hề Hề vang lên, là một chuỗi số xa lạ.

Cô nhíu mày lầm bầm lầu bầu: “Không biết là ai.”

Chu Dịch nói: “Có phải gọi phỏng vấn không.”

“Gần đây tớ không nộp đơn xin việc.” Nói xong, cô hồ nghi bấm nhận: “Alô.”

Thấy có tín hiệu, người ở đầu dây điện thoại bên kia thở dài nhẹ nhõm, giọng nói quen thuộc truyền ra, ngữ khí vô cùng lo lắng: “Cám ơn trời phật, Hề Hề, cuối cùng em cũng chịu nghe điện thoại!”

Sắc mặt Hề Hề thay đổi, đáy mắt chợt nghiêm túc.

Là Dư Lăng.

Cô áp di động vào sát tai, muốn cắt đứt lại có chút do dự, lúc này lại nghe giọng của Dư Lăng vang lên: “Càng ngày em càng làm việc tùy hứng, không phải trước đó chị đã căn dặn không được cãi nhau với bố rồi sao, bây giờ còn trốn nhà đi! Mọi người đều muốn tốt cho em, sao em lại không nghe lời hả?”

Dư Hề Hề mặt không biểu cảm, nói: “Không có chuyện gì thì em cúp máy đây.”

Đối phương nháy mắt nóng nảy: “Đợi một chút! Hề hề! Alô…”

“Tít tít tít…”

Cô khóa di động, tùy tay ném xuống sofa, tiếp tục cắt móng cho chó, sắc mặt bình tĩnh vẫn hồn nhiên xem như không có chuyện gì.

Chu Dịch nhăn mày, hỏi: “Là chị cậu à?”

“Cậu nghe thấy sao?”

Chu Dịch xùy xùy: “Cần gì nghe? Nhìn thái độ của cậu là biết ngay thôi. Nếu là bố mẹ cậu, khẳng định cậu sẽ cúp máy ngay, còn nghe được mấy chục giây, chỉ có khả năng là chị ấy.”

“Cậu không đi làm trinh thám thật sự rất đáng tiếc.”

“Vậy thì tớ cũng…” Nói được một nửa thì mặt Chu Dịch cứng nhắc.

Dư Hề Hề ngẩng đầu nhìn Chu Dịch, cô giơ tay hỏi: “Sao vậy?”

Chu Dịch chần chừ, nâng cằm nói: “Chị cậu…”

“Chị tớ thế nào?”

“Nhắc tào tháo…” Tào Tháo đến.

“…” Dư Hề Hề buồn bã xoay người, quả nhiên ở ngoài cửa có một cô gái cao gầy xuất hiện, ngũ quan và khí chất khá giống Hề Hề.

Một chiếc Bentley đang đỗ ở ven đường.

Dư Hề Hề cũng không thèm quan tâm, tiếp tục làm việc.

Dư Lăng rất hiểu em gái của mình, phản ứng này giống như dự kiến. Cô ta thở dài đẩy cửa bước vào.

Cửa hàng này mặc dù nuôi rất nhiều thú nhưng rất sạch sẽ, có điều Dư Lăng không quen với mùi thú nuôi, vừa bước vào cửa đã nâng tay che mũi.

Dư Hề Hề cũng không quay đầu, nhàn nhạt nói: “Em khuyên chị hãy ra khỏi đây, chỗ này không hợp với chị.”

Dư Lăng muốn nói cái gì, môi khẽ mím lại trực tiếp hắt hơi: “Vậy hai chúng ta cùng nhau đi ra, chị có chuyện muốn nói với em.”

“Nhưng em không có gì để nói với chị.”

Sắc mặt Dư Lăng thay đổi, hét: “Dư Hề Hề!”

Lúc này, Phong Linh ở trước cửa kêu ”Leng keng”, có hai nữ sinh bước vào, nhìn một chút, nói: “Bà chủ, tôi muốn mua vật nuôi.”

Chu Dịch nhất thời tươi cười nghênh đón, nói: “À, bọn em cứ tùy tiện xem nha.” Nói xong, nhéo nhéo tay trái của Dư Hề Hề, thấp giọng: “Dù sao chị ấy cũng là chị của cậu.”

“…”

Một lát sau, cô liếm môi, vỗ tay nói: “Được, chúng ta đi ra ngoài, không thể làm ảnh hưởng đến việc kinh doanh. Gần đây có một quán cà phê Starbucks, phiền chị đến đó trước, lát nữa em sẽ tới ngay.”

***

Ánh nắng giữa trưa ấm áp vô cùng, Dư Hề Hề cùng Dư Lăng trầm mặc ngồi ở một góc, trước mặt là hai tách cà phê, đã từ nóng chuyển sang nguội.

Cuối cùng, Dư Lăng nhíu mày mở miệng: “Em định quậy tới khi nào?”

Dư Hề Hề quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, ánh mặt trời màu vàng chiếu lên mặt cô, có thể nhìn thấy rõ lông tơ tinh tế. Giọng cô tùy ý: “Những lời này chị nên hỏi bố mẹ.”

Dư Lăng chán nản, hít sâu rồi lại thở mạnh, tận lực khống chế cảm xúc: “Hề Hề, chị phải nói bao nhiêu lần thì em mới hiểu? Mọi người cũng vì muốn tốt cho em, em còn quá nhỏ, căn bản không biết chọn lựa kia là sai lầm. Nghe lời chị, về nhà, nhận sai, đi qua Pháp du học.”

Dư Hề Hề nở nụ cười châm chọc, đáy mắt tan thành một mảnh băng sương: “Cái gì đúng, cái gì sai? Ý tưởng của Dư đổng luôn luôn đúng, còn ý nghĩ của em chính là sai, đúng không?” Dừng lại, nghiêng người tới trước: “Chị, những gì trước kia em từng nói em không muốn lặp lại nữa, em không sai, cho nên sẽ không nhận sai, lại càng không qua nước Pháp du học, nếu chị hiểu em, đương nhiên sẽ biết có kết quả này.”

Dư Lăng mím môi không nói, nhắm mắt lại cau chặt mày: “Được, em thích ngang ngược, chị tạm thời không đề cập đến vấn đề này.” Sau đó, cô ta lấy ra một chiếc thẻ tín dụng, thở dài đẩy tới trước: “Số tiền này em cứ cầm, dùng hết rồi liên hệ chị.”

“Không cần, em có tiền.”

“Làm sao mà em có…”

Dư Hề Hề đứng dậy cắt ngang lời Dư Lăng, biểu cảm hờ hững: “Phiền Dư tổng trở về chuyển lời đến bố mẹ, hiện tại em sống rất tốt, nói bố mẹ bảo trọng thân thể.” Nói xong, giọng trầm xuống vài phần: “À, lần sau em không hy vọng chị sẽ phiền đến Tần Tranh, chị biết rõ em ghét nhất là nợ người khác.”

Lúc này, Dư Lăng đã tức giận đến cực điểm, quát: “Không tìm Tần Tranh giúp đỡ cũng không tìm người trong nhà, vậy em định thế nào? Muốn ngồi uống trà ở đồn cảnh sát? Danh tiếng của Dư gia rồi sẽ bị em làm cho mất mặt hết!”

“Chuyện lần trước chị nhờ Tần Tranh em rất biết ơn chị, nhưng hy vọng sẽ không có lần thứ hai.”

“Hề Hề…”

“Em còn có việc, đi trước đây.”

Nói xong, liền bước ra khỏi cửa hàng Starbucks.

Hai trợ lý đứng bên cạnh cau mày nhìn nhau, Dư Lăng lấy tay xoa mi tâm, cầm điện thoại gọi, trầm giọng nói: “Mẹ, đứa con gái này của mẹ quá cứng đầu, con không còn cách rồi.”

Bà Dư cau mày đập bàn, cả giận nói: “Haiz, cái đứa bé này, vẫn chưa ai trị được nó!”

***

Điểm tâm buổi tối được mua từ bên ngoài, Dư Hề Hề cơm nước xong xuôi liền leo lên giường, ôm Computer, xem tin tức tuyển dụng, ngồi một hồi liền cảm thấy buồn ngủ.

Lúc này, di động lại vang lên, có người gọi điện thoại tới.

Cô liếc mắt nhìn, nháy mắt buồn ngủ đều tỉnh hơn phân nửa, chần chừ một hồi mới tiếp nhận: “… Alô?”

Trong ống nghe truyền ra một giọng đàn ông, rất thấp cũng thật trầm: “Vẫn chưa ngủ?”

Dư Hề Hề nhíu mày, liếc mắt nhìn đồng hồ treo tường: “… Bây giờ chỉ mới chín giờ.”

Người nọ nói: “Xuống lầu đi, tôi đang ở ngoài đầu đường.”

Khóe miệng cô khẽ run, nháy mắt hỏi: “Xuống lầu làm gì?”

“Ăn cơm.”

“Bây giờ á?” Cái quỷ gì vậy? Thời gian của người này ở Bắc Cực sao?

“Ừ.”

Cả người của Dư Hề Hề run rẩy, nhịn tức nói: “Tần thiếu tá, bây giờ đã trễ thế này…”

Giọng của người nọ vô cùng điềm đạm: “Bây giờ chỉ mới chín giờ.”

“…” Cái này gọi là phản dame ư, anh ta bắt chước y chang từng câu từng chữ của mình.

Dư Hề Hề trầm mặc vài giây, cắn răng hỏi: “Anh muốn ăn gì?”

“Ừ.”

Cô cúp điện thoại, nhảy xuống giường, mặc áo khoác đổi giày cao gót. Chu Dịch đang xem phim Hàn, nghe thấy động tĩnh liền tháo tai nghe, quay đầu hỏi: “Tối rồi cậu còn tính đi đâu?”

Dư Hề Hề cầm tiền cất vào túi, hung tợn nói: “Đòi nợ đến, tớ đi trả nợ.”

Mùa hạ ban đêm thật mát, gió thổi tan tác những đám mây, ánh trăng lộ ra phân nửa.

Dư Hề Hề vừa đến đầu ngõ liền nhìn thấy một chiếc xe Jeep màu đen quen thuộc ngừng ở ven đường. Một người đàn ông cao lớn đứng dựa lưng cạnh xe, khuôn mặt mơ hồ, anh mặc một chiếc áo sơ mi giản dị cùng quần tây, cảm giác như là tùy tiện khoác lên.

Cô ngạc nhiên trừng mắt, chắc chắn là đặc biệt tới tìm cô.

Dư Hề Hề đi qua chào hỏi, sau đó chỉ có thể mỉm cười và mỉm cười: “Chào buổi tối, Tần thiếu tá.”

Tần Tranh dời tầm mắt quan sát, cô gái này lúc sáng và hiện tại giống như hai người khác nhau, phía trên là áo khoác ngắn, phía dưới là quần short khoe hai cẳng chân trắng noãn, cầm chìa khóa trong tay, da thịt hồng hào, móng tay đỏ tươi.

Anh gật đầu, xoay người chuẩn bị qua phố.

Không lâu sau, đèn chuyển sang xanh, cô cất bước theo sau, cũng không hỏi nhiều, cẩn thận từng bước, không gần không xa.

Đột nhiên, Tần Tranh dậm chân đứng lại, Dư Hề Hề cũng dừng lại theo, ngẩng đầu, trước mặt là một cửa hàng Fastfood(1).

(1) Fastfood: cửa hàng thức ăn nhanh.

Cô không hiểu.

Một lát sau, cô nghe thấy anh nói: “Lấy cho tôi một phần cơm thịt bò, hai cái bánh bao, và một ly sữa đậu nành.”

Ông chủ tươi cười nói: “Tổng cộng 35 đồng.”

Dư Hề Hề ngơ ngác một hồi, còn chưa kịp phản ứng đây là tình huống gì đã nhìn thấy Tần Tranh lườm mình: “Không phải là muốn mời tôi ăn cơm sao?”

“… Hả?”

Biểu cảm và giọng nói của Tần Tranh thật bình thản: “Tôi muốn mua mang về, em trả tiền.”

Dư Hề Hề: “…”