Mật thiết – Chương 10

Các chú chó nghiệp vụ ở đây đều sống trong một chuồng sắt riêng lẻ, môi trường khá tốt.

Một viên sĩ quan đưa cho cô bộ đồ phòng hộ, sau đó cô mới tiến vào chuồng chó.

Tiếng chó sủa thất thanh.

Nhìn thấy người lạ, một đám chó liền nhào vào lồng sắt, yết hầu của chúng phát ra những thanh âm ghê rợn. Đằng trước có vài người lính ra hiệu, mấy con chó lập tức im lặng.

Một vài binh lính đang cho chó ăn, Dư Hề Hề đi vào cái chuồng thì chợt dừng bước.

Một con chó becgie đang ngồi trên sàn, kích thước to lớn, mắt sáng như đuốc, thập phần uy vũ hiên ngang, bề ngoài không có vẻ gì đã xuất ngũ.

Dư Hề Hề dời mắt, nhíu mày, cuối cùng mới phát hiện chân trước của con chó này —— bị tật.

“… Vì sao chân của nó lại bị thương vậy?” Giọng cô khô khốc.

Anh lính thở dài: “Chấn thương trong lúc thi hành nhiệm vụ ở Tam Giác Vàng.”

Tam Giác Vàng? “Nhiệm vụ chống ma túy ư?”

Anh lính cũng không phủ nhận, mỉm cười nói: “Bọn chúng cũng như chiến sĩ, vì nước tận trung, vì dân bảo vệ.” Vừa nói vừa cầm chìa khóa mở chuồng.

“Loảng xoảng” vài tiếng, sắc mặt Hề Hề thay đổi, trong lòng cô có phần do dự.

Cô nhìn con chó becgie, mắt nó sâu thẳm đang nhìn chằm chằm về phía cô, mặc dù tư thế ngồi ngay ngắn nhưng đáy mắt cực kỳ cảnh giác.

Chó nghiệp vụ có dã tính của sói, không dễ dàng trêu chọc.

Dư Hề Hề cắn môi, trong lòng hơi bỡ ngỡ.

Lúc này, phía sau lưng truyền đến tiếng bước chân trầm ổn.

Tần Tranh đứng lại, con ngươi đen láy nhìn Hề Hề một lúc, giống như đang nghiên cứu nghiền ngẫm.

Cô nuốt nước bọt xuống cổ họng, chỉ chỉ cửa, nói bâng quơ: “Anh vào trước đi.”

Anh nhìn cô vài giây, ngữ khí bình thản: “Em chặn đường rồi.”

Cô a lên một tiếng, không nghe rõ, hỏi lại: “Anh nói cái gì?”

Tần Tranh híp mắt.

Khoảng cách rất gần, anh nghe được mùi thơm ở trên người cô, thoang thoảng dịu nhẹ. Ngón tay anh sờ sờ mũi, cúi đầu lại gần sát cô, mày khẽ nhếch: “Em chắn đường rồi.”

Âm sắc trầm ngâm, tốc độ tận lực chậm chạp, một luồng khí nóng thổi vào vành tai cô.

“…” Da đầu Hề Hề tê rần, cô nhanh chóng lui lại, tránh ra hai bước.

Tần Tranh thu hồi tầm mắt, không nhìn cô nữa.

Cô mím môi nhìn anh đi vào chuồng chó, ánh mắt tối đen của con chó becgie trở nên sáng ngời. Anh ngồi xổm xuống, tùy tay vuốt ve đầu nó, sắc mặt bình tĩnh, nhàn nhạt nói: “Để nó cho tôi, cậu ra ngoài đi.”

Anh lính cao giọng đáp ứng, cúi chào bước ra ngoài.

Chính sách phụng dưỡng của quốc gia đối với chó xuất ngũ rất tốt, tiêu chuẩn hàng tháng là 400 tệ, lương thực phải đảm bảo dinh dưỡng.

Thức ăn của chó là rau bina, thịt lợn trộn với gạo trắng, mùi rất thơm.

Dư Hề Hề đứng ở bên ngoài dò xét, sau một lúc mới thở phào nhẹ nhõm, cất bước đi vào bên trong.

Không gian yên tĩnh, Tần Trang ngồi cạnh nhìn chó ăn, quang cảnh một người một chó tạo thành bức tranh vẽ hài hòa.

Hề Hề cúi đầu nói: “Trước khi xuất ngũ nó đi theo anh?”

Tần Tranh mắt cũng không nâng, nhàn nhạt nói: “Không.”

Cô nhíu mày, lòng hiếu kỳ: “Vậy anh và nó có mối thâm tình sâu xa?”

“…” Anh không trả lời, cầm muỗng gỗ tùy tay ném vào trong thùng, quay đầu, hai tròng mắt hắc ám nhìn cô.

Dư Hề Hề mặc một bộ đồ phòng hộ rất dày, khung xương cô nhỏ, nhìn qua tựa như một chú chim cánh cụt bị mắc kẹt. Có chút buồn cười, lại có điểm đáng yêu.

Một lát sau, anh tháo bao tay đứng lên, hai tay đút túi quần, không nhanh không chậm tiến lên vài bước, không đáp hỏi lại: “Em vẫn chưa nói với tôi, em tới đây làm gì?”

Cô hít quai hàm, trong lòng suy tư.

Nói thật sao? Nói cho anh biết là cô đến đây để xin việc? Mất mặt chết.

Dư Hề Hề chần chừ mãi, lạnh nhạt nói: “À, tôi nghe nói ở đây phụng dưỡng cảnh khuyển nên đến tham quan.”

Rõ ràng là anh biết cô nói dối nhưng cũng không muốn làm cô mất mặt, nhíu mày hỏi: “Trường học tổ chức?”

Cô trợn mắt khẳng định là anh cố ý, vì thế tức giận trả lời: “Tôi tốt nghiệp rồi.”

Tần Tranh: “Đơn vị tổ chức?”

Dư Hề Hề: “Hả… À, ừ.”

“Em có đơn vị?”

“…”

“Đơn vị nào?”

“…”

Dư Hề Hề không nói một lời, gương mặt hồng hào chuyển sang trắng bệch. Sau một lúc lâu, cô khẽ cắn môi, siết chặt tay nói: “Không phải là đơn vị tổ chức, tự tôi thích đến tham quan, không được sao?”

Anh nhìn cô một lúc rồi mới nở nụ cười, trầm thấp nhẹ nhàng, chậm chạp nói: “Được.”

Dư Hề Hề quay đầu, trong lòng nghẹn ngào thở, cũng không muốn quan tâm đến Tần Tranh.

Ở Vân Thành ai mà chẳng biết Dư Hề Hề là hòn ngọc quý trong tay Dư gia, phàm là người hiểu biết, ở trước mặt cô đều luôn khách khí. Riêng chỉ có người này là hoàn toàn ngược lại, chuyên khiến cho trái tim cô ngột ngạt, đời trước chắc là có thù oán qua!

Sau khi cảnh khuyển ăn xong, Tần Tranh làm vài động tác ra hiệu, con chó chó lập tức nhu thuận ngồi xuống.

Anh nhìn cô nói: “Không muốn ở đây thì ra ngoài chờ tôi.”

Đôi mắt của cô sáng rực, không hiểu vì sao khi nghe anh nói hai chữ ”Chờ tôi”, cô cảm thấy trong lòng mình thật kỳ quái.

Cô mím môi không nói, xoay người đi ra.

Tiếng bước chân xa dần.

Anh ngước mắt nhìn, tốc độ của cô vội vội vàng vàng giống như quỷ ám… Anh khẽ nhếch môi.

***

Dư Hề Hề cởi bỏ bộ đồ phòng hộ, cười nói: “Cám ơn đồng chí.”

Vừa dứt lời, đã nghe thấy anh lính hỏi: “Cô ra trước sao?”

“Ừ.”

“Cũng tốt, bên trong nhiều mùi thuốc khử trùng quá, chắc là cô ngửi không quen.” Nói xong chỉ chỉ một bên: “Cô chờ Tần doanh trưởng? Ngồi đó nghỉ ngơi nhé.”

Dư Hề Hề ngồi xuống, thuận miệng hỏi: “Hàng năm Tần doanh trưởng đều đến đây?”

Anh ta tên là Lý Thành, nghe vậy gật đầu: “Ừ, hàng năm ngày này đều đến.”

“Hôm nay là ngày 9 tháng 5… Ngày đặc biệt sao?”

Sắc mặt của Lý Thành thay đổi, sau một lúc lâu mới thở dài kể: “Ba năm trước vào ngày này, cảnh khuyển của Tần doanh trưởng đã hy sinh trong lúc làm nhiệm vụ, được an táng ở phía tây nghĩa trang.” Lý Thành cúi đầu, biểu cảm mang theo vài phần ngưng trọng, thấp giọng nói tiếp: “Tần doanh trưởng sẽ đi tảo mộ trước rồi mới ghé đây.”

… Thì ra là vậy.

Bầu không khí yên tĩnh, Dư Hề Hề cũng không lên tiếng.

Đột nhiên, Lý Thành cười nói: “Thôi, đừng nhắc nữa.” Như là nhớ tới cái gì, giọng đè thấp: “Đúng rồi, đồng chí, cô là đối tượng của Tần doanh trưởng?”

“…” Khóe miệng của Dư Hề Hề giật giật, vội vàng xua tay: “Không, không, không, anh hiểu lầm rồi, chúng tôi chỉ là bạn bè, thật đó, chỉ là bạn bè bình thường.”

Anh ta hiển nhiên không tin, xùy xùy tay: “Bạn bè bình thường? Lần đầu tiêntôi mới thấy Tần doanh trưởng dẫn người khác phái đến đây, cô xinh đẹp như vậy, sao có thể là bạn bè bình thường được chứ.”

Không phải là Tần Tranh đặc biệt dẫn cô đến đây, chỉ là bọn họ ngẫu nhiên gặp nhau ở cửa. Dư Hề Hề bất lực không muốn giải thích, chỉ có thể nói: “Thật mà, chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường. Anh đừng đoán mò nữa, nếu truyền ra ngoài, có thể ảnh hưởng đến uy danh Tần doanh trưởng mất.”

Lúc này, có một chiến sĩ từ bên trong đi ra, cười nói: “Đúng vậy, đừng đoán bậy nữa. Nghe nói Tần doanh trưởng sớm đã có vị hôn thê, nghe nói tình cảm của bọn họ rất tốt.”

Mọi người kinh ngạc: “Thật sao?”

“Tôi cũng không rõ nội tình.”

“…” Tình cảm của bọn họ rất tốt? Lời đồn này là ai lan truyền thế…

Dư Hề Hề không nói gì, chỉ có thể cười gượng ha ha.

***

Nửa giờ sau, Tần Tranh mới bước ra, Dư Hề Hề đi theo phía sau anh, vì không muốn bị hiểu lầm, lúc này cô tận lực cách xa anh vài thước.

Anh cũng không để ý đến cô, mở cửa leo lên xe, khởi động động cơ đồng thời lườm gương chiếu hậu: cô gái trẻ đang ngồi cắn môi suy nghĩ, chỉ có điều không biết là suy nghĩ gì…

Chiếc xe Jeep màu đen lái đi.

Ra khỏi căn cứ, xe dừng lại một bên.

Tần Tranh lấy ra một điếu thuốc, châm lửa, rít hơi, nhã khói. Không bao lâu sau, anh thấy nghe thấy cô nói: “Lần trước tôi nói sẽ mời anh ăn, không bằng hôm nay chúng ta đi đi.”

Anh nói: “Không cần.”

Hề Hề nhíu mày, kiên trì nói: “Không thể được, nếu bây giờ anh không rảnh, tối nay cũng được…” Cô nghĩ nghĩ, còn nói: “Bình thường anh hay ăn cái gì? Thích cơm Trung hay cơm Hàn?”

Tần Tranh nhã ra một ngụm khói thật to, nhàn nhạt nói: “Căn tin.”

“…”

Ngữ khí điềm đạm: “Bình thường ăn ở căn tin.”

Dư Hề Hề nghẹt thở.

Không ngờ người trong quân đội đến ăn cơm mà cũng phiền toái vậy.

Tần Tranh hút xong một điếu thuốc, búng tàn, nhàn nhạt nói: “Chờ khi nào tôi cảm thấy hứng thú, tôi sẽ nói cho cô biết.”

“… Được.” Dư Hề Hề gật đầu, xoa bóp mi tâm: “Đi trước, hẹn gặp lại.” Nói xong, đẩy cửa xuống xe.

Đột nhiên có người gọi: “Dư Hề Hề.”

Giọng nói trầm thấp từ đằng sau vang lên.

Cô dừng bước, quay đầu nhìn anh: “Sao vậy?”

Ánh mắt anh dừng trên mặt cô, hỏi: “Hôm nay em dùng nước hoa gì thế?”

Dư Hề Hề sửng sốt, cúi đầu ngửi ngửi cánh tay, không có mùi, gương mặt cứng nhắc: “… Hôm nay tôi không dùng nước hoa.” Ra ngoài sớm quá, quên dùng mất. Nói xong, hồ nghi hỏi: “Sao đột nhiên anh lại hỏi chuyện này?”

Ngón trỏ của anh để trên vô lăng, vô thức gõ gõ.

Mùi thơm kia, thì ra là mùi thơm của nữ nhân.