Mật thiết – Chương 1

Mười một giờ đêm, bóng đêm tăm tối, bầu trời âm u.

Dư Hề Hề lặng yên đứng trước tủ quần áo, đầu ngón tay chống cằm. Đây là động tác khi cô đang suy nghĩ, có chút đáng yêu lại vừa như quyến rũ.

50 phút trôi qua mà cô vẫn chưa chọn được bộ đồ nào để đi họp mặt vào ngày mai.

Tủ đồ của cô bao gồm toàn đồ cao cấp đã từng xuất hiện ở tuần lễ thời trang. Cam, vàng, chàm tím đa dạng đủ kiểu dáng và màu sắc, cần gì có nấy.

Đầu ngón tay mịn màng của Hề Hề lướt qua 3 giá áo ở phía trên, cuối cùng dừng lại —— chiếc váy màu hồng nhạt siêu ngắn lộ cả đùi, vừa gợi cảm vừa thời thượng lại cực kỳ trẻ trung.

Dư Hề Hề nhíu mày.

Mạc áo trên cổ còn chưa cắt, giá bán lên đến 8 chữ số.

Cô cầm quần áo bước ra, vừa ngân nga vừa cầm kéo cắt bỏ mạc. Lúc này di động vang lên, Hề Hề ngước mắt nhìn dãy số: Hàn Phi.

Hàn Phi là một trong những thiếu gia ở Vân Thành, là người hào phóng lại tiêu tiền dứt khoát, nói tóm lại chính là công tử phá của. Dung mạo tốt, muốn gia thế có gia thế, muốn nhan sắc có nhan sắc, là người mà phụ nữ luôn hoan nghênh.

Anh ta và Hề Hề quen nhau tại Câu Lạc Bộ siêu xe.

Do dự vài giây, sau đó cô mới nhận máy.

Từ trong điện thoại truyền ra giọng nói: “Hề Hề, đang làm gì đấy?”

Cách xưng hô này quá thân mật đi, Hề Hề nhíu mày: “Đang cùng mẹ xem tivi.”

“Bố mẹ em hiện giờ đang ở Maldives.”

Dư Hề Hề không nói gì, trợn trừng mắt: “Cùng chị hai tản bộ.”

“Chị em đang họp ở Tokyo với bố anh.”

Hề Hề phiền chán cắn môi, lực đạo trên tay bất ổn, lấy kéo cắt một đường vào chiếc váy đang cầm. Thong thả thở một hơi, mỉm cười trầm giọng: “Có gì thì nói mau đi, Hàn thiếu gia.”

Người nọ nở nụ cười mỉm, hỏi: “Lát nữa tới Ching nhé?”

Ching là quán bar nổi tiếng ở Vân Thành, dành cho những người giàu có tụ tập chơi bời quậy phá, thứ gì cũng có.

Dư Hề Hề không hề cảm thấy hứng thú, ngáp một cái, nói: “Hôm nay em mệt rồi, không muốn bước ra khỏi nhà.”

“Qua 12 giờ là đến sinh nhật anh, nào, nể mặt anh đi.”

Sinh nhật?

Cô lại chống cằm nhíu mày suy nghĩ, lấy chiếc váy màu trắng từ trong tủ quần áo ra, nói: “Được, ăn xong bánh ngọt em sẽ đến.”

“Không thành vấn đề.”

Hàn gia thiếu gia theo đuổi Dư Hề Hề liên tục hai tháng nay, bám riết không tha, chẳng mấy chốc tin đồn đã trở thành giai thoại.

Đáng tiếc, Dư Hề Hề đối với anh ta không mấy hứng thú—— bỏ qua nguyên nhân khác không đề cập tới, riêng gương mặt của Hàn Phi đã không hợp mắt cô. Da trắng, tuấn tú y như diễn viên Hàn Quốc.

Dư Hề Hề thích những người đàn ông nam tính hơn.

Sau khi cắt đứt điện thoại, cô nhanh chóng vào thay quần áo rồi trang điểm. Trước khi ra cửa cũng không quên liếc mắt một vòng, cô gái ở trong gương da trắng như tuyết, ngũ quan tinh xảo, nhìn không ra khuyết điểm gì. Eo nhỏ mông thon, phía dưới làn váy là đôi chân dài thẳng tắp, giống như hai đoạn ngó sen.

Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để quyến rũ người đối diện.

Cô liếm liếm môi, mang giày cầm lấy chìa khóa xe.

Dư gia rộng lớn, nội thất chạm trổ, phong cách lộng lẫy không ai bì nổi. Hề Hề bước xuống thang lầu, đi qua cánh cửa của căn biệt thự liền nói với quản gia: “Bác Ngụy, trong phòng của cháu có một bộ đồ bị cắt hỏng rồi, bác quăng thùng rác đi.”

Người đàn ông trung niên cung kính đáp lời: “Vâng ạ, nhị tiểu thư.”

Tối nay màn mây dày đặc, mặt trăng và các ngôi sao đều bị che lấp. Chiếc Ferrari từ trong gara chạy ra, đèn đuốc đô thị thắp sáng nhanh chóng bị lu mờ.

Ở Vân Thành, không ai lại vừa có tiền lại vừa xinh đẹp hơn Dư Hề Hề, cô là một trong những Phú Nhị Đại(1), dòng dõi nổi tiếng về kinh doanh. Những người giàu có chủ yếu là nhàn rỗi, cô không có việc làm ổn định, cuộc sống đơn giản và nhàm chán, sống phóng túng lại tiêu tiền như nước.

(1) Phú Nhị Đại: là thế hệ giàu có thứ hai ở Trung Quốc. Phú nhị đại ở Trung Quốc như Paris Hilton ở Mỹ một thập kỷ trước.

Bên trong xe vang lên giọng hát của ca sĩ Âu Mĩ, giọng nam khàn khàn gợi cảm.

Dư Hề Hề cũng ngân nga theo, móng tay đỏ choét ở trên vô lăng trông thật diêm dúa.

Chớp mắt một cái đèn đỏ đã chuyển sang xanh, cô phồng má chỉnh lớn âm lượng, chân đạp ga tăng tốc nhanh như điện.

Hôm nay Hề Hề có chút không vui, lái đến gần Cửu Châu thì phát hiện đường bị chặn.

Cô không kiên nhẫn nhíu mày, mở cửa sổ xe vừa ngẩng đầu nhìn vừa híp mắt —— bầu trời tối đen như mực, gần đó dường như có đến 7, 8 chiếc siêu xe đang đậu giữa lộ. Thật là một cảnh tượng đáng chú ý.

Hề Hề nhíu mày cầm di động tìm kiếm danh sách bạn bè, đúng lúc này thì Hàn Phi gọi tới.

Dư Hề Hề: “Alô.”

Giọng nói của Hàn Phi truyền ra dường như nóng nảy: “Chết tiệt, xe anh bị người ta quẹt. Hiện tại mọi người đều ở khu vực Cửu Châu, em…”

Dư Hề Hề nhìn vọng ra xa xem náo nhiệt, lười nhác cắt lời: “Nhìn thấy rồi.”

Hàn Phi nói: “Chiếc xe gây tai nạn đã bị người của chúng ta bao vây, em đến đây đi.”

“Ờ.”

Chuyện này Hề Hề chưa bao giờ cảm thấy kinh ngạc cả—— dựa vào danh vọng và địa vị của Hàn gia ở Vân Thành, Hàn Phi có làm gì khác người cũng không phải là quá đáng.

Cô lái chiếc Ferrari sang một bên rồi dừng lại.

Dư Hề Hề xuống xe, giương mắt nhìn mấy người trẻ tuổi ăn mặc thời thượng đứng ở ven đường. Cô bước chậm qua, liếc mắt một cái liền nhận ra tám phần đều là người quen.

Có người chào hỏi: “Hề Hề đến rồi.”

Tầm mắt mọi người lập tức tập trung về phía cô.

Giày gót nhọn cùng với bộ đồ quyến rũ kết hợp với thân hình đẫy đà càng khiến cho cô gợi cảm.

Một mỹ nữ gần đó lấy hộp thuốc lá ra, thuận tay đưa qua.

Hề Hề xua tay rồi móc kẹo que trong túi xách bỏ vào miệng, thuận miệng hỏi: “Chuyện gì thế?”

“Có một chiếc xe Jeep quẹt trúng chiếc Lamborghini của Hàn thiếu, người trên xe cũng không chịu xuống xin lỗi, Hàn thiếu tức giận đến phát điên rồi.”

“Chẳng lẽ người trên xe không hề sợ hãi? Xe của chúng ta đều bao vây ở đây đã lâu, bình tĩnh như vậy quả thật hiếm thấy.”

Bảy miệng tám lời nói hai ba câu, Dư Hề Hề cơ bản đang thăm dò chân tướng, mặt không biểu cảm: “Chiếc xe này quẹt trúng xe của Hàn Phi?”

Có người thấp giọng: “Kỳ thực là lỗi ở Hàn thiếu…”

Dư Hề Hề cười lạnh, trợn trừng mắt.

Lại có người nói: “Không thể nói vậy, Hàn thiếu là người thế nào? Có sai thì đến cảnh sát giao thông cũng phải nhượng bộ, người trên xe kia không xuống xin lỗi, chẳng lẽ muốn Hàn thiếu của chúng ta đi xin lỗi sao?”

Dư Hề Hề lành lạnh thở dài, không nói chuyện, yên tĩnh quan sát xung quanh. Miễn cưỡng nhìn thì lại phát hiện chiếc xe Jeep kia giống như một bức tường thành, vạm vỡ cứng rắn.

Mặc dù đứng chung với đủ loại siêu xe, nhưng chiếc xe Jeep kia vẫn vô cùng nổi bật. Yên tĩnh, trầm mặc hòa hợp cùng bóng đêm, giống như con thú ngủ đông.

Cô nhếch môi cười, cảm thấy thú vị.

Hàn Phi đứng ở bên đường, kéo caravat, hút vài điếu thuốc.

Trợ lý đầm đìa mồ hôi chạy tới, vẻ mặt đau khổ: “Thiếu gia, tôi nói đến gãy cả lưỡi rồi mà người ở trên chiếc xe Jeep vẫn không chịu xuống xin lỗi, chúng ta làm sao bây giờ?”

“Địt mẹ nó!”

Hàn Phi buông lời chửi thề, cắn răng: “Đi, tới đó đập vỡ kính chắn gió của nó.”

Trợ lý gật đầu rồi xắn tay áo đi về phía đó. Một đám người đứng xem cổ vũ ầm ĩ, ông ta liếm môi, hung hăng đạp một cước.

Chiếc xe bất động không xi nhê.

Trợ lý sửng sốt.

Màn này quả thật náo nhiệt, lông mày Hề Hề khẽ cong.

Đám người phía sau cười phá lên, chế nhạo trêu: “Trợ lý Dương, tối nay vẫn chưa ăn cơm đúng không, đá như thế mà kính không vỡ.”

Trợ lý Dương ngượng ngùng khẽ cắn cắn môi, dùng hết sức đá vào kính chắn gió nhiều lần.

Một lát sau, kính xe vẫn nguyên vẹn không tổn hao gì, đến cả vết rạn cũng không nhìn thấy.

Dư Hề Hề còn cảm thấy buồn cười, lúc này lại nhíu mi —— chiếc Jeep kia tựa hồ quá kiên cố… Là kính chống đạn?

Cô híp mắt nhìn, lại lấy kẹo que từ trong miệng ra, môi khẽ nhúc nhích, đang muốn nói chuyện thì Hàn Phi đã nổi giận lôi đình, cầm cây sắt liền đi về phía chiếc xe, mắng to trợ lý: “Phế vật, cút!”

Sau đó, anh ta dùng cây sắt quất mạnh vào kính.

“Đợi chút!” Dư Hề Hề thốt lên.

Cô vừa hô xong liền cảm nhận được có một ánh mắt nhìn mình, nặng nề, áp bức.

Cả người Hề Hề cứng đờ.

Bốn phía tĩnh mịch.

Hàn Phi dùng sức nhíu mày, ngữ khí kiềm hãm: “Hề Hề, chuyện này em cứ mặc kệ anh, loại người này phải để anh trừng trị!” Nói xong liền tính nện xuống.

Đột nhiên, đèn xe từ phía xa xa chiếu tới.

Ánh sáng khiến cho Hàn Phi chói mắt, nâng tay che, nhìn lên lại thì sắc mặt kinh hãi —— mấy chiếc ô tô từ bốn hướng chạy lại, đồng phục trên người bọn họ đều là trong quân đội.

Mọi người nháy mắt hoảng sợ xôn xao.

Trong một khoảnh khắc, toàn bộ lính đặc chủng vây quanh chiếc xe Jeep.

Trong lòng Dư Hề Hề nặng trĩu, ý thức được ước chừng gặp phải người không nên trêu.

Lúc này, cửa của chiếc xe Jeep màu đen mới mở ra.

Cô theo bản năng quay đầu, nháy mắt toàn bộ tầm nhìn bị một bóng dáng cao lớn che mất.

Đó là một người đàn ông cực cao, đường cong trên người anh ta vững chải, vai rộng cùng với thân hình cơ bắp, hai chân thon dài như cây bạch dương.

Tầm mắt Hề Hề di chuyển.

Làn da người nọ màu đồng, hình dáng đường cong cực kỳ góc cạnh, rõ ràng không có tí an nhàn sung sướng. Ngũ quan anh ta vô cùng sắc nét, đặc biệt là đôi mắt, hốc mắt sâu, tối tăm và lành lạnh hiện trong con ngươi. Môi mỏng nhưng bộ dạng có vẻ nghiêm túc, lại cực kỳ anh tuấn tuấn lãng.

Một tay anh ta đút túi quần, một tay cầm bật lửa tùy ý xoay, hiển nhiên nhìn không ra nửa phần ngả ngớn.

Dư Hề Hề không nói một lời đã đứng đối diện với anh ta.

Người đàn ông cao lớn cúi thấp, không dấu vết đảo qua phần khe ngực trắng noãn của Hề Hề, lại nhìn về phía bàn tay của cô —— mềm mại mủm mỉm nhưng lại cố ra vẻ trấn định.

Anh ta hỏi: “Tại sao lại ở chỗ này?”

Hơi thở nam tính đập vào mặt cô, rất mạnh mẽ và tràn đầy nội tiết tố của giống đực.

Lòng bàn tay của Hề Hề đổ đầy mồ hôi, trên mặt lại không có biểu cảm gì: “Đi… Đi ngang qua.”

Tình huống này mà cũng có thể ngẫu nhiên gặp mặt, ngày hôm nay quả nhiên là chó má mà.