Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 8

Ở tiểu khu có một vị giáo sư họ Lý nay đã về hưu, cuối tuần bà thường dẫn theo mấy đứa cháu đi thế giới nước, Lâm Nguyệt cũng thừa dịp này giao Phó Nam cho bà để cậu nhóc có bạn chơi cùng…

Phó Nam không ở nhà, Lâm Nguyệt tranh thủ quét dọn vệ sinh.

Sau khi giặt xong quần áo, cô đem đồ của Phó Nam ra ban công  phơi, di động trong phòng khách vang lên, cô lau tay chạy nhanh vào tiếp điện thoại.

Là bạn học đại học gọi tới: “Nguyệt Nguyệt, bây giờ cậu đang ở đâu, sách của tớ đã được xuất bản rồi, tớ sẽ gửi qua cho cậu một quyển.”

Giọng nói quen thuộc vang lên.

“Thật sao?” Lâm Nguyệt vừa mừng vừa lo. Ở trường, ngoài việc làm trong ban cán sự lớp, tiểu Lộc chỉ thích ở nhà đọc sách, dần dần bản thân cô ta muốn viết văn, nhiều lần viết sách nhưng không được nhà xuất bản chấp nhận, tiểu Lộc khóc lóc đau buồn, hiện tại cũng thành công rồi, Lâm Nguyệt hoàn toàn có thể hiểu được cảm giác hạnh phúc của tiểu Lộc.

Hai người hàn huyên một hồi mới kết thúc cuộc trò chuyện, kỳ thực khi vừa mới vào đại học, Lâm Nguyệt cũng tham gia vào khoa văn học, các thành viên thường trao đổi định kỳ, cô từng được khen là người viết văn sâu sắc, thế nên từng có ý định viết sách.

Lâm Nguyệt cũng muốn thử sức, đáng tiếc chỉ viết một đoạn mở đầu, ý chí và thời gian không có.

Bây giờ cô đã có thời gian, có thể lấy lại được sự hứng thú của năm đó không?

Mà viết cái gì bây giờ nhỉ?

Lâm Nguyệt nhìn ra ngoài cửa sổ, tưởng tượng đến nhân vật chính, trong đầu đột nhiên nhớ đến gương mặt lạnh lùng của Chu Lẫm, con ngươi của anh lành lạnh sắc bén.

Thứ hai, Lâm Nguyệt đứng trước bục giảng nhìn thấy bên dưới có vài học sinh đang lén ăn vặt, làm bộ cầm sách giáo khoa che chắn giống như như vậy thì cô giáo sẽ không biết, có học sinh còn quang minh chính đại ngủ nướng, nam sinh giật tóc nữ sinh…

Dạy học sinh làm bài tập thoải mái vô cùng, phiền toái nhất là phải dạy đạo đức cho bọn nhỏ.

“Cô ơi.” Đột nhiên có một giọng nói quen thuộc vang lên, Lâm Nguyệt liếc mắt thì nhìn thấy Phó Nam giơ tay.

Lâm Nguyệt cười hỏi: “Nam Nam có vấn đề gì sao?” Đây là lần đầu tiên Phó Nam chủ động giơ tay.

Phó Nam đứng dậy chỉ vào cậu nhóc béo ú ở hàng ghế giữa, nói: “Bạn kia lấy đậu phộng ném vào người con.”

Lâm Nguyệt thu hồi nụ cười, không tức giận, đi qua cầm vật nhỏ trong tay Phó Nam, đậu phộng lớn như vậy, chắc đau lắm.

“Trúng vào đâu rồi?” Lâm Nguyệt kiểm tra trên người Phó Nam, sợ Phó Nam bị thương.

Phó Nam sờ sờ cổ: “Bạn ấy ném con đến ba lần.” Nói xong xoay người, lại nhặt hai viên khác ở dưới chân.

“Đậu Minh, cái này là do con ném?” Lâm Nguyệt quay mặt nhìn học sinh tiểu học kia xác nhận.

Đậu Minh năm nay bảy tuổi, cậu nhóc có một cơ thể cao to và khuôn mặt béo ú, là một trong những đứa học trò nghịch ngợm, Đậu Minh bị phát hiện cũng không hoảng sợ, ngẩng cao đầu nhìn Lâm Nguyệt như thách thức.

Lâm Nguyệt bảo Đậu Minh ngồi xuống, tranh thủ các học sinh khác vẫn đang làm tập, bảo Đậu Minh và Phó Nam cùng nhau ra ngoài để hòa giải, cuối cùng Đậu Minh cũng chịu đứng trước toàn bộ bạn học xin lỗi Phó Nam, cam đoan về sau sẽ không bao giờ bắt nạt bạn học.

Buổi tối Lâm Nguyệt dỗ Phó Nam ngủ, nhắc tới việc này, hỏi: “Vì sao Đậu Minh lại ném đậu phộng vào người con, tại sao con không nói cho cô biết?”

Phó Nam chép miệng, ở trong lớp cậu không dám giơ tay, sợ các bạn học cười, sau này đau quá nên mới méc cô.

Con nít đều như vậy, Lâm Nguyệt nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt mủm mỉm, nghiêm túc nói: “Sau này nếu lại có người bắt nạt con, hãy nói cho cô hay nhé, biết không? Con xem, nếu như lần này cô không la mắng Đậu Minh, bằng không sau này cậu ấy sẽ bắt nạt con mạnh bạo hơn, lần này là đậu phộng, lần sau khả năng nghiêm trọng hơn.”

Phó Nam ngoan ngoãn gật đầu.

Lâm Nguyệt xoay người hôn lên má cậu, nói: “Mau ngủ đi.”

Phó Nam ngủ không được, cậu nhớ chú Chu, cô giáo Lâm vừa đi, Phó Nam lập tức ngồi dậy, cầm điện thoại bấm một dãy số, sau đó trốn vào chăn gọi điện thoại cho chú Chu.

Thị xã Hạt An.

Chu Lẫm cùng cảnh địa phương phân tích hiện trường vụ án, những người khác đều đã đi, anh cúi đầu nhìn hơn mười mấy tấm ảnh ở trên bàn. Vợ chồng họ Lưu thành thật chất phác, bình thường không tranh cãi với ai, con gái có thành tích ưu tú ở trường…

Giết người tất có động cơ, nhưng trải qua mấy ngày điều tra cảnh sát cũng không tìm ra manh mối. Vợ chồng họ Lưu không có mâu thuẫn nợ nần hay xung đột tình cảm, con gái lớn xinh đẹp được nhiều người theo đuổi nhưng cũng không liên quan đến những người kia.

Hơn nữa, phạm tội lúc 4 giờ sáng, phá án càng thêm khó khăn.

Di động rung lên, Chu Lẫm lấy điện thoại di động ra nhìn, nhìn thấy dãy số, anh do dự vài giây.

“Chú Chu, chú ngủ rồi sao?”

Giọng nói non nớt của Phó Nam vang lên, dường như cậu nhóc đang nằm trong chăn, Chu Lẫm theo bản năng nhìn đứa nhỏ trong ảnh, sót xa rồi.

“Chú Chu nói dối, đang ngủ sao bắt điện thoại nhanh thế?”

Chu Lẫm trầm mặc, hỏi lại: “Có việc gì?”

Phó Nam lật người, nháy nháy mắt, không nói chuyện, lẳng lặng nghe tiếng hít thở của chú Chu, đương nhiên cậu không có việc gì rồi, chỉ là cậu nhớ chú Chu quá thôi.

Chu Lẫm phiền chán xoa xoa trán, nói: “Mau ngủ đi, hồi chiều chú nghe cô giáo Lâm kể rồi, không được đánh nhau.”

“Cháu có đánh nhau đâu! Tiểu Bàn kiếm chuyện với cháu trước mà.” Phó Nam đắc ý, tiểu Bàn là tên gọi ở nhà của Đậu Minh, đương nhiên ở trước mặt cô giáo Lâm, Phó Nam chưa từng gọi cái tên này.

Một đám trẻ con nghịch ngợm, Chu Lẫm cười cười, đôi mắt liền ngưng trọng nhìn vào ảnh chụp.

Sáng ngày hôm sau, Chu Lẫm dẫn vài cảnh sát hình sự đến trường mẫu giáo của cậu nhóc năm tuổi bị sát hại. Trong lớp của Lưu Cường có 30 đứa trẻ, bị cô giáo kêu lên, khuôn mặt mặt ngây thơ xiêu xiêu vẹo vẹo đứng xếp hàng. Chu Lẫm chống đầu gối ngồi xuống trước mặt bọn chúng, cười thân thiết: “Lưu Cường có hay bắt nạt các cháu không?”

Bọn nhỏ không biết gì đến vụ án giết người, lắc lắc đầu, có đứa nhấc tay, bảy miệng tám lời nói linh tinh, Chu Lẫm lại chú ý tới một cậu nhóc đang cúi thấp đầu, Chu Lẫm đi qua, cậu nhóc khẩn trương trốn tránh, đôi mắt lo lắng nhìn cô giáo.

Chu Lẫm lập tức kéo cánh tay cậu nhóc, xắn tay áo liền nhìn thấy cánh tay trắng nõn có mấy lỗ kim, miệng vết thương đều là hồng hồng.

Anh híp mắt thấp giọng hỏi: “Là do Lưu Cường làm cháu bị thương?”

Cậu nhóc cúi thấp đầu, lông mi dài dài hoảng loạn lay động.

Chu Lẫm tiếp tục: “Dùng ống tiêm chích?”

Cậu nhóc theo bản năng gật đầu, gật xong rồi mới không hiểu làm sao chú kia lại biết.

Chu Lẫm không nói gì, cùng Đường Hiên xin thông tin về ba mẹ của của cậu nhóc.

Nửa giờ sau, cảnh sát hình sự lần tới công trường vây bắt Hồ Cương, ban đầu Hồ Cương kiên quyết phủ nhận, nhưng khi Chu Lẫm tìm được hung khí và vết máu quần áo ở gần công trường, Hồ Cương mới ôm đầu thú nhận.

Thì ra Hồ Cương vừa mới ly dị vợ, một mình nuôi nấng con trai nên rất thương con, đi sớm về muộn làm việc kiếm tiền để con trai được học ở trường học tốt nhất. Tuần trước anh ta ngẫu nhiên phát hiện trên cánh tay của con trai có lỗ kim, gặng hỏi mãi mới biết nguyên nhân.

Thấy con trai bị bắt nạt, Hồ Cương chịu không được, sáng sớm đến tiệm cơm tìm vợ chồng họ Lưu để lý luận. Lúc đó Lưu Cường vẫn còn đang ngủ, Hồ Cương muốn gọi nó dậy để đối chất, ba của Lưu Cường không đồng ý, mẹ Lưu Cường vì muốn bảo vệ con trai nên nhất thời ác mồm ác miệng xúc phạm Hồ Cương…

Chỉ trong chốc lát, một nhà bốn mạng.

Trên đường về, Chu Lẫm im lặng hút thuốc.

“Haiz, quả thật là một câu chuyện đáng buồn.” Tâm tình Đường Hiên phức tạp, nói: “Đại ca cũng đừng quá để ý, đừng khiến Phó Nam có cái nhìn sai lệch.”

Chu Lẫm phun ra một ngụm khói, nhìn ngoài cửa sổ, nói: “Không đâu.”

Trong nhà có một cậu nhóc, anh tuyệt đối sẽ không để cho đứa trẻ ấy thương tâm.

Kết thúc vụ án đã hơn bốn giờ chiều, Chu Lẫm gọi điện thoại cho Phó Nam, đầu dây bên kia tắt máy.

Để điện thoại xuống, Chu Lẫm lại châm thuốc, rít hai hơi, nhã ra.

Lâm Nguyệt cuối cùng cũng hết tiết học, cô tr anh thủ thời gian rảnh sửa lại giáo án, nhìn thấy điện báo cô ngẩn cả người, cầm di động đi đến trước cửa sổ phòng học.

“Tôi về rồi, bây giờ sẽ đi đón Phó Nam, di động của nó tắt máy, nhờ em nói với nó giúp tôi.”

Giọng anh trầm thấp, mấy ngày không nghe, càng có vẻ xa lạ.

Lâm Nguyệt nghĩ đến vụ án, nhỏ giọng hỏi: “Bắt được hung thủ rồi?”

Chu Lẫm cong môi, nói: “Ừ.”

Phút chốc trong lòng của Lâm Nguyệt cảm thấy bình tâm, bắt được hung thủ rồi, xem ra công lý vẫn còn tồn tại.

“Anh vất vả rồi.” Lâm Nguyệt vô thức dịu giọng.

Bốn chữ kia mềm mại tựa như lông chim, đột nhiên chui vào lỗ tai Chu Lẫm biến thành ngứa ngáy, anh lập tức hất di động ra khỏi tai, sau đó run cầm cập giống như gặp dư chấn sau cơn động đất.

“Cúp máy đây.” Anh lạnh lùng nói.

Cô gái này, cô gái này có giọng nói như thuốc độc, không thể tới gần!