Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 6

Chu Lẫm nhìn thấy Lâm Nguyệt xếp hàng tính tiền, anh liền đi tới đứng ở sau lưng cô và Phó Nam.

Bên tai cô không biết vì sao lại vang lên lời nói của anh tối qua, em cứ liệt kê những thứ cần thiết, tôi sẽ đi mua.

Tuy rằng cô chỉ mới quen biết anh, nhưng cô đã hiểu được tính cách của anh, đó là một loại đàn ông theo chủ nghĩa điển hình, mời phụ nữ đi ăn phải do anh trả tiền, cùng phụ nữ dọn nhà anh xách hành lý, ngay cả phòng ngủ chính cũng muốn tặng cho khách thuê.

Một người đàn ông như thế thì nhất định không làm chuyện xấu, trong mắt Lâm Nguyệt, Chu Lẫm đúng là một người đàn ông mẫu mực.

“Đưa cho tôi.”

Một phút sau, phía sau truyền đến giọng nam trầm thấp, Lâm Nguyệt cũng không cảm thấy bất ngờ.

Lâm Nguyệt nắm chặt xe đẩy hàng, hơi hơi nghiêng đầu, nhìn Chu Lẫm đang tính đưa tay tới: “Em có mang tiền.”

Tiếng người ồn ào xen lẫn, anh nhìn thấy cô rủ mắt, lông mi cong dày giống như lông vũ. Con gái Giang Nam có làn da mịn thật, mềm mại, nhẵn nhịn cơ hồ không nhìn thấy lỗ chân lông.

Cô gái này rất đẹp, nhưng điểm hấp lại chính là biết nhu biết cương đúng lúc. Đôi mắt cô lấp lánh trong suốt, ngũ quan hài hòa, giọng nói cũng rất truyền cảm, dịu dàng như tiếng suối chảy róc rách.

Đường đường là một cảnh sát hình sự lại bị Phó Nam kêu tới xách đồ, đáy lòng của Chu Lẫm có phần bức bối, nhưng cô gái kia chỉ cần nghiêng đầu nói một câu, anh đột nhiên không để ý rồi.

Chu Lẫm nhìn về phía xe đẩy hàng, liếc mắt liền thấy đồ ăn vặt của Phó Nam, cô nghe anh nói: “Để tôi tính tiền.”

Đột nhiên một dàn nhân viên ở quầy thu ngân chú ý tới bọn họ, một nam một nữ còn mang theo một đứa trẻ, trong đầu Lâm Nguyệt quay cuồng muốn giải thích, cuối cùng mặt nhìn về phía trước, tay vẫn nắm chặt xe đẩy.

Chu Lẫm kéo xe đẩy hàng về phía mình, ngón tay đột nhiên chạm nhẹ vào bàn tay cô.

Lâm Nguyệt đứng yên bất động.

Chu Lẫm nhíu mày, mặc kệ cô, đến phiên bọn họ tính tiền, anh chỉ im lặng lấy thẻ ra đưa cho nhân viên. Lâm Nguyệt quyết tâm muốn thanh toán tiền nên cầm một số đồ ở trong xe đẩy bỏ lên quầy thu ngân, chỉ chừa lại đồ ăn vặt của Phó Nam.

“Những thứ này là của tôi.” Lâm Nguyệt bình tĩnh nói.

Nữ thu ngân ngoài ý muốn nhìn về phía Chu Lẫm.

Chu Lẫm nhìn chằm chằm Lâm Nguyệt, vẫn như cũ kiên trì nói: “Tính chung đi.” Nói xong, cầm đồ ăn vặt của Phó Nam bỏ lên quầy.

Nữ thu ngân lại nhìn Lâm Nguyệt.

Ngoại hình của Chu Lẫm rất bắt mắt, nói anh là cảnh sát hình sự sẽ có người tin, nói anh là lưu manh cũng không hề lạ, còn Lâm Nguyệt vừa nhìn thấy đã biết là loại con gái ngoan hiền. Nữ thu ngân đảo mắt nhìn cả hai, cảm thấy người đàn ông kia giống như đang chai mặt theo đuổi cô gái, nhưng cô gái tỏ rõ thái độ không thích.

Cùng là chị em nên nữ thu ngân rất hiểu, cuối cùng cô ta cầm thẻ của Lâm Nguyệt, mỉm cười quét.

Chu Lẫm nhìn chằm chằm Lâm Nguyệt, đáy mắt lạnh lùng như bất mãn.

Lâm Nguyệt một tay xách túi hàng tận lực lạnh nhạt đi về phía trước, tầm mắt Chu Lẫm di chuyển, cánh tay nhỏ bé đang cố sức mang vác.

Anh xuất hiện ở đây để thanh toán mấy bao đồ ăn vặt của Phó Nam, thế mà Phó Nam đã chạy tới phụ giúp Lâm Nguyệt. Chu Lẫm mặt không biểu cảm, xách túi hàng nhỏ lên, không nhanh không chậm đi theo phía sau, con ngươi sâu đen nghiền ngẫm Lâm Nguyệt.

Túi hàng rất nặng, đặc biệt là những món đồ ở bên trong. Nếu Chu Lẫm không ở phía sau, chắc là cô đã đi một chút sẽ dừng lại thở rồi, nhưng… trong lòng cô không vui nên cô nhất quyết không chịu yếu thế.

Tay cô thật trắng, cầm túi hàng trong tay muốn rơi xuống đất, ngón tay trắng nõn liền biến sắc rồi.

Lúc này, Chu Lẫm nhanh hơn một bước, không rên một tiếng, trực tiếp đoạt lấy hai túi hàng trên tay cô, nghênh ngang bước đi.

Trong tay trống rỗng, Lâm Nguyệt nhìn về phía trước, lại ngước nhìn bóng lưng cao lớn kia, từ cửa siêu thị sải bước ra lối đậu xe. Hoàng hôn rọi xuống người anh, khuôn mặt lạnh lùng càng thêm trang nghiêm, cánh tay bóng lưỡng rắn chắc và lực lượng. Lâm Nguyệt giơ tay của mình lên xoa xoa, nhẹ nhàng nở nụ cười.

Phó Nam đi ở bên cạnh ngây thơ nhìn cô giáo Lâm, cảm thấy cô giáo Lâm và chú Chu thật kỳ quái.

Chiếc xe SUV màu đen đậu ở ven đường, Phó Nam leo lên xe trước, Lâm Nguyệt ngồi bên cạnh cậu, cài xong dây an toàn, cô vụng trộm liếc về phía Chu Lẫm.

Anh khởi động xe, dường như không có chuyện gì.

Trở lại tiểu khu, Chu Lẫm nhanh chóng xách túi hàng lên lầu, bỏ Lâm Nguyệt và Phó Nam xa  lắc ở phía sau, chờ Lâm Nguyệt vào nhà, vài túi hàng đã nằm ở phòng khách, cô không nhìn thấy Chu Lẫm, hẳn là anh đang ở trong phòng.

Tối hôm qua anh đã bộc lộ rõ thái độ không muốn cùng cô tiếp xúc, Lâm Nguyệt không quá để ý, sung sướng dọn dẹp phòng bếp. Nguyên liệu nấu ăn đã được dọn xong, Lâm Nguyệt bắt đầu chuẩn bị cơm tối, cô nhỏ giọng hỏi thăm Phó Nam: “Chú Chu có thể ăn mấy chén cơm?” Mới hơn năm giờ, cô đoán là anh vẫn chưa ăn đâu.

Phó Nam ngước đầu ngẫm nghĩ, vươn ba ngón tay: “Chú Chu đặc biệt có thể ăn thêm bao nhiêu đây ạ.” Có lần chú Chu dẫn cậu ra tiệm, lần nào chú Chu cũng ăn rất nhiều.

Mặc dù biết là Chu Lẫm cường tráng, nhưng Lâm Nguyệt vẫn không khỏi giật mình, tiếp tục hỏi: “Chú Chu thích khẩu vị gì, mặn hay lạt?” Phó Nam thì cô biết rồi.

Cái này Phó Nam có thể lập tức trả lời: “Mặn ạ!”

Lâm Nguyệt hiểu rồi, cười cười sờ đầu Phó Nam: “Nam Nam đi làm bài tập nha, khi nào xong cô sẽ gọi.”

Phó Nam lưu luyến bước đi, kỳ thực cậu rất muốn xem cô giao Lâm nấu ăn.

Lâm Nguyệt chọn nấu những món phổ thông trong bữa cơm gia đình, có điều khi nêm gia vị cô sẽ phân loại đồ ăn dành cho người lớn và trẻ con ra riêng.

Mùi thơm của thức ăn bay tới phòng ngủ bên này, Phó Nam thèm đến ứa nước miếng, cậu nhanh chóng làm xong bài tập, ngay sau đó hưng phấn chạy tới phòng bếp. Cách vách, Chu Lẫm vẫn đang nằm đọc sách, ngửi thấy mùi thức ăn thì cũng không ngừng xao xuyến.

Bao lâu rồi anh không ngửi thấy hương vị này? Không phải là ở ngoài tiệm cơm nấu không ngon, nhưng cái anh nhớ là hương vị của gia đình.

Trong đầu ngẫm nghĩ, cuối cùng vẫn không muốn ra khỏi phòng, cùng phụ nữ giao tiếp, thật phiền toái.

Chính miệng anh đã nói, chỉ cần cô chăm sóc tốt cho Phó Nam, chuyện của anh căn bản cô không cần để ý. Nếu không phải là Phó Nam nói dối, bây giờ anh đã cùng đám thủ hạ của mình đi nhậu rồi.

Có tiếng bước chân chạy về hướng này, Chu Lẫm buông tờ báo, nhìn về phía cửa.

Phó Nam gõ cửa, nói: “Chú Chu, cơm chín rồi ạ, cô giáo Lâm mời chú ra ăn cơm.”

Chu Lẫm cầm tờ báo lên, lạnh giọng đáp: “Chú ăn rồi.”

Phó Nam “À” lên một tiếng, Lâm Nguyệt đang dọn chén đũa cũng kinh ngạc ngẩng đầu.

Phó Nam mờ mịt nhìn cô giáo Lâm, không biết làm sao bây giờ.

Lâm Nguyệt nhìn những món ăn trên bàn, ảo não, sớm biết trước sẽ có chuyện này, may mắn là vẫn có tủ lạnh.

Đi đến trước cửa phòng Chu Lẫm, Lâm Nguyệt vỗ vỗ vai Phó Nam an ủi, nói với vào: “Chu… Cảnh sát Chu, Nam Nam nói anh thích đồ ăn mặn, tạm thời tôi để trong tủ lạnh, nếu anh cảm thấy đói thì có thể ra lấy ăn.”

“Hai người cứ ăn đi.”

Bên trong truyền ra chất giọng bình thản, ngay sau đó lại bổ sung: “Sau này cũng không cần làm cho tôi, tôi có thói quen ăn tiệm rồi.”

Lâm Nguyệt ngây ngẩn cả người.

“Cô giáo Lâm nấu cơm ngon lắm, ngon hơn bên ngoài gấp một vạn lần!” Phó Nam đắc ý khoe khoang.

Chu Lẫm hừ một tiếng, rất nhẹ, không có người nghe thấy.

Chủ nhà đã không cảm kích, Lâm Nguyệt cũng không cưỡng cầu, nắm tay Phó Nam đi.

“Ăn ngon quá cô ạ!”

“Nam Nam ăn nhiều một chút.”

“Oa, món này cay quá đi!”

“Sáng mai cô sẽ chế biến lại bớt cay, Nam Nam ăn cái này trước nè.”

“Cô ơi, con muốn ăn thêm một chén nữa.”

“Ăn tối không thể ăn quá nhiều, con húp một bát canh nha.”

Cuộc đối thoại của hai người bên ngoài cứ truyền vào phòng của Chu Lẫm, cảnh sát Chu chẳng biết từ lúc nào đã đổi thành nằm sấp, một tay nắm chặt gối áp vào đầu, một tay dùng sức ôm bụng đói. Nhịn đói giống như là một thói quen, lần dài nhất là anh nhịn đói mất hai ngày do phải đi vào núi vây bắt tội phạm, nhưng đêm nay anh lại dị thường khó chịu.

“Đi, chúng ta ra quảng trường tản bộ, Nam Nam ăn nhiều lắm.”

“Há há…”

Tiếng cửa nhẹ nhàng đóng lại, tra tấn anh hơn một giờ rốt cuộc bọn họ cũng đi rồi.

Chu Lẫm ngẩng đầu nghe ngóng vài phút, xác định bên ngoài không còn ai, anh đẩy cửa phòng bước ra, chạy thẳng vào phòng bếp.

Bàn ăn trống rỗng không còn lưu lại chút gì.

Nồi cơm điện trong phòng bếp vẫn để trạng thái giữ ấm, bên trong còn thừa khoảng ba chén cơm. Chu Lẫm nuốt nuốt nước miếng, đi đến trước tủ lạnh, mở cửa liền nhìn thấy một món sườn heo, một món thịt gà và một món canh vẫn còn hơi nóng, hương thơm xông vào mũi. Chu Lẫm đói rồi, anh mặc kệ mọi thứ, lục ra một cái chén, đi đến nồi cơm điện vụng trộm xới, lại quấy quấy một chút để tận lực che giấu dấu vết trộm cướp.

Lúc này, Chu Lẫm ăn như hổ đói, ăn xong lại múc mấy muỗng canh…

Kết quả càng ăn càng đói, nấm hương ngon, thịt gà ngon, món nào cũng ngon!

Nhưng thật sự không thể ăn trộm nữa, trộm nữa tất nhiên sẽ bị người ta phát hiện.

Nhìn chằm chằm thức ăn còn thừa, Chu Lẫm nhanh chóng đóng cửa tủ lạnh, rửa chén đũa, sắp xếp mọi thứ lại đúng vị trí, sau đó anh rút về phòng.

***

Pass chương 7: không dùng vietkey, không dấu, không cách, không viết hoa.

Lâm Nguyệt sống cùng với Chu Lẫm và Phó Nam ở khu vực tên gì (6 ký tự)?