Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 5

Chu Lẫm chạy lên chạy xuống tổng cộng ba lần, hai lần trước là xách hành lý giúp Lâm Nguyệt, còn lần thứ ba anh khiêng Phó Nam đang ngủ say lên lầu, vậy mà nhịp thở của anh vẫn đều đều, nếu không phải là phía sau lưng áo sơmi của anh đổ đầy mồ hôi, thì ai nhìn qua cũng không biết là anh đã leo lên leo xuống năm tầng lầu đến tận ba lần.

Chu Lẫm bồng Phó Nam về phòng ngủ, Lâm Nguyệt đứng ở phòng khách tò mò quan sát. Phòng bếp được xây theo kiểu cách phương Tây, dụng cụ trong bếp được sắp xếp gọn gàng nhưng có vẻ bỏ hoang đã lâu, phía Nam là ban công để phơi quần áo.

Phòng khách có TV và tủ âm tường, ở giữa là ghế sofa ngăn cách với phòng ăn, phòng ngủ chính và toilet kề bên, đối diện là hai gian phòng khác.

Chỉ có phòng của Phó Nam mở cửa, Lâm Nguyệt nhìn thấy Chu Lẫm chậm rãi đặt Phó Nam xuống giường, cô thấy anh cởi giày cho Phó Nam, thân hình cao lớn khom người, động tác thuần thục dịu dàng không tả. Nhưng mà, Chu Lẫm và Phó Nam hẳn là không cùng quan hệ huyết thống, vì sao Chu Lẫm lại đồng ý chăm sóc cho Phó Nam, thậm chí còn muốn tiêu tiền thuê bảo mẫu cho cậu nhóc?

Lâm Nguyệt càng ngày càng tò mò.

Sau khi thay bộ đồ ngủ và đắp chăn cho Phó Nam xong, rốt cuộc Chu Lẫm cũng đứng dậy, Lâm Nguyệt nháy mắt nhìn về hướng khác. Hoàn cảnh lạ lẫm cộng với ban đêm yên tĩnh, người đàn ông này khiến cho Lâm Nguyệt cảm nhận được một sự áp bách.

Chu Lẫm tắt đèn phòng của Phó Nam, lại kéo rèm cửa sổ, khẽ giương mắt nhìn về phia cô gái đang đứng trước cửa, hơi hơi cúi đầu, khuôn mặt ửng hồng, vài sợi tóc dính trên mặt cô. Bởi vì cô đối diện với anh nên anh không thể không chú ý tới lồng ngực cô phập phồng, khả năng là đi lâu mệt mỏi vẫn chưa hồi sức.

Yếu ớt thật.

Chu Lẫm bước về phía trước vài bước, thấp giọng: “Trước đó không biết em có muốn thuê hay không nên chưa dọn dẹp phòng ngủ chính, em tạm ngồi nghỉ trước, mười phút thôi.”

Lâm Nguyệt ngượng ngùng nhìn vào phòng ngủ chính của Chu Lẫm, lấy hết dũng khí quan sát, nhỏ giọng nói: “Đừng bận tâm, tôi ở gian phòng kia cũng được mà, hôm nay anh mệt mỏi cả ngày rồi, nghỉ ngơi sớm một chút.”

Cả hai đều đang đứng ở cạnh cửa, cơ hồ Lâm Nguyệt chỉ mới dựa người qua, Chu Lẫm đã ngửi được một mùi thơm nhàn nhạt. Chu Lẫm tốt nghiệp đại học liền trực tiếp đi làm, không có thời gian tiếp xúc nhiều với phái nữ, vì vậy anh rất chán ghét mùi thơm ở trên người cô.

Một người đàn ông như Chu Lẫm nếu để cho một cô gái ngủ ở phòng nhỏ hơn, bản thân anh cũng cảm thấy không thoải mái.

“Phòng ngủ chính có ban công, quần áo em có thể treo ở bên kia.” Giọng điệu nghiêm túc như đang phân tích tình tiết của một vụ án, Chu Lẫm nói ra  lý do thuyết phục Lâm Nguyệt.

Lâm Nguyệt liền nghĩ tới việc ban công nằm ở phía nam, từ bàn ăn ở trong phòng khách nhìn qua thì có thể nhìn thấy nội y cô treo…

Cô tiếp tục im lặng.

“Bên kia có trà cụ, muốn uống thì tự pha.” Chu Lẫm lại chỉ chỉ phòng khách, xoay người đi vào phòng ngủ chính dọn dẹp.

Lâm Nguyệt đi tới phòng khách, sau đó cô đứng thẩn thờ ở trước tủ sách. Trên kệ có rất nhiều sách về tâm lý tội phạm, Lâm Nguyệt là loại người nhút nhát, cho nên cô không bao giờ xem phim trinh thám, tầm mắt di chuyển, ngoài ý muốn phát hiện dưới kệ sách còn có… tiểu thuyết ngôn tình, vài quyển có nội dung liên quan đến “Tổng tài bá đạo.

Lâm Nguyệt khá sốc, Chu Lẫm thích xem loại sách này sao?

Bất quá, nghề cảnh sát hình sự cũng rất mệt, hay là anh muốn thư giãn?

Cô tưởng tượng đến cảnh Chu Lẫm tựa người vào ghế sofa xem tổng tài bá đạo, lại giảm bớt sự đề phòng với anh. Phòng ngủ bên kia không ngừng truyền đến tiếng bước chân, Lâm Nguyệt tiếp tục tham quan phòng khách, sau đó cô đi đến phòng bếp. Trên tủ có chai nước tương, dấm chua và một ít gia vị đã dính chút bụi, nhịn không được liền kiểm tra thời hạn của đồ dùng, kết quả đã quá hạn hơn nửa năm.

Chu Lẫm lại đi ra phòng ngủ chính, vừa đúng lúc Lâm Nguyệt đang kiểm tra một số thứ ở trong bếp.

“Cứ ném hết đi, em ghi ra tất cả nguyên liệu nấu ăn, ngày mai tôi sẽ  đi mua.”

Lâm Nguyệt phát hoảng, có tật giật mình vội vàng buông chai nước tương, vừa quay đầu liền nhìn thấy Chu Lẫm một tay nắm chặt tạ đứng trước mặt cô, áo sơmi của anh ẩm ướt, cơ ngực thoắt ẩn thoắt hiện. Làn da của anh ngăm đen, nhưng nhìn qua rất khỏe khoắn.

Một số phụ nữ khi nhìn thấy cơ bụng của đàn ông mắt liền sáng rực, rõ ràng thấy đẹp nhưng vẫn thẹn thùng.

Lâm Nguyệt chính là loại phụ nữ thứ hai.

Đột nhiên, Lâm Nguyệt nhanh chóng quay đầu đi.

Mãi đến khi cô ý thức lại, Chu Lẫm đã xách hai kiện hành lý đi vào phòng ngủ chính rồi.

Lâm Nguyệt không biết nên nói thế nào, lần này chuyển nhà Chu Lẫm cơ hồ giúp cô hết mình.

“Cám ơn anh.” Đứng ở trước cửa phòng ngủ chính, Lâm Nguyệt thành tâm nói, trước mặt là người đàn ông đổ đầy mồ hôi.

“Chìa khóa của phòng ngủ chính, trước khi ngủ nhớ khóa trái.” Chu Lẫm vừa đưa chìa khóa vừa nói.

Lâm Nguyệt xấu hổ mím môi, trong lòng cô chất vấn nhân phẩm của anh, hóa ra anh đã nhìn thấu, cho nên mới nói một cách cường điệu sao?

Di động đột nhiên vang lên, Lâm Nguyệt lấy di động ra xem, là một dãy số xa lạ.

Khuôn mặt cô bối rối, Chu Lẫm lắc lắc di động: “Của tôi, có việc thì cứ liên hệ, thời gian khác em có thể xem như tôi không tồn tại, chăm sóc tốt Phó Nam là được.”

Cô lo anh giở trò lưu manh, anh cũng không muốn cùng cô thân thuộc, phụ nữ đều phiền toái cả.

Lâm Nguyệt… Lần đầu tiên cô mới giao tiếp với loại đàn ông lạnh lùng kiểu này.

Vừa chuyển vào ở cùng người lạ, khó tránh khỏi phương diện băn khoăn, sợ anh cư xử ân cần, ai ngờ anh tạo khoảng cách với cô, Lâm Nguyệt nhịn không được liền bắt đầu nhìn lại bản thân, phải chăng do cô khiến anh ngại rồi.

“Vâng ạ.” Tiếp nhận chìa khóa, Lâm Nguyệt nhỏ giọng.

Chu Lẫm trực tiếp đi vào toilet, người đầy mồ hôi, anh muốn tắm rửa.

Cách vách truyền đến tiếng đóng cửa, Lâm Nguyệt nhìn cánh cửa đối diện, sau đó chậm rãi lui về phòng, nhẹ nhàng đóng cửa, lại dè dặt cẩn trọng khóa trái. Xoay người, rốt cuộc mới nhìn thấy rõ không gian của căn phòng, phòng ngủ chính thật rộng, ở giữa là một cái giường thật lớn, ngoại trừ tủ quần áo còn có một tủ sách, phong cách này ở Hàn gia không có.

Lâm Nguyệt vui vẻ đi một vòng, im lặng bày biện hành lý.

Dọn dẹp lại toàn bộ, cô đặt gối lên giường, bỗng chốc còn có cảm giác đây mới là nhà của mình.

Sắp chín giờ tối, ngày mai còn có lớp, cô quyết định đi tắm rửa, yên tâm soạn bài.

Có lẽ do quá mệt mỏi, nằm lên giường một cái là ngủ thật sâu.

Sáng nào Lâm Nguyệt cũng chỉnh đồng hồ sáu giờ năm mươi phút, nhưng sáng nay sáu giờ rưỡi cô đã bị Phó Nam đánh thức.

“Cô giáo Lâm, cô đâu rồi ạ?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn dán chặt lên cửa phòng ngủ chính, đôi mắt to nhấp nháy, không chắc là tối hôm qua cô giáo Lâm đã chuyển đến đây.

“Ơi ơi, Nam Nam đợi cô một chút.” Làm giáo viên mà lại để học sinh của mình đánh thức, Lâm Nguyệt hổ thẹn, mặc quần áo xong liền đi đến mở cửa.

Tận mắt nhìn thấy cô giáo Lâm, Phó Nam mới nở nụ cười mỹ mãn.

Lâm Nguyệt cười cười sờ đầu Phó Nam, tầm mắt liếc cánh cửa đối diện, bên trong tựa hồ không có người.

“Chú Chu đi làm rồi ạ, chú bảo con ăn sáng với cô.” Phó Nam nhìn cô nói, trong lòng sợ cô giáo Lâm không đồng ý.

Chu Lẫm không ở nhà, Lâm Nguyệt nhẹ nhàng thở phào nhưng cũng rất kinh ngạc: “Chú Chu đi làm sớm vậy sao?”

Phó Nam cũng cảm thấy lạ, trước kia chú Chu đều ăn điểm tâm với cậu rồi mới đưa cậu đến trường.

“Nam Nam mau đánh răng rửa mặt trước, buổi chiều cùng cô đi đến siêu thị mua ít đồ.” Lâm Nguyệt thích nấu ăn, lúc thuê phòng ở chỗ bà Ngô cô không có điều kiện được dùng bếp, bây giờ bếp núc đầy đủ, cớ gì phải ra tiệm ăn.

Phó Nam bị ép phải ăn tiệm với chú Chu hơn một tháng nên cậu rất sợ hãi, nghe vậy cậu liền dùng sức gật đầu.

Buổi chiều tan học, Lâm Nguyệt liền dẫn Phó Nam đi dạo trong siêu thị. Tối hôm qua cô đã kiểm tra, từ gia vị cho đến đồ uống ở trong tủ lạnh đều đã quá thời hạn, Chu Lẫm kêu cô ném hết mọi thứ thật sự không phải lãng phí. Đẩy xe đẩy hàng siêu thị theo, Lâm Nguyệt mua sắm toàn bộ gia vị trong bếp, sau đó cô lại đi mua đồ ăn.

“Cô ơi, nặng như vậy làm sao chúng ta xách về nhà nổi?” Phó Nam mắt thấy xe đẩy hàng càng ngày càng đầy, cậu bắt đầu lo lắng rồi.

Lâm Nguyệt cười: “Không sao, chúng ta đón xe trở về.”

Phó Nam mặc dù là con nít nhưng rất hiểu chuyện, biết được chỗ đón xe cách siêu thị đến một đoạn đường lận. Cậu không thể giúp cô giáo Lâm đẩy xe, cũng không muốn cô giáo Lâm vất vả, thừa dịp cô giáo Lâm chọn trứng gà, cậu trốn ở phía sau lưng của một bà béo béo, vụng trộm gọi điện thoại cho chú Chu.

Trong nhà có con nít cho nên một tháng nay Chu Lẫm không thể cùng đồng đội tụ tập nhậu nhẹt, tuy rằng anh không thích tán dóc, nhưng bầu không khí này tốt hơn gấp mấy trăm lần đối với việc chăm sóc học sinh tiểu học. Vất vả lắm anh mới thoát khỏi tình cảnh như hiện nay, kết thúc một ngày  làm việc, Chu Lẫm đi ra văn phòng, vừa muốn tuyên bố đêm nay mời khách, di động trong túi quần đột ngột vang lên.

Toàn bộ người trong tổ đội đều đang nhìn anh, tất cả mọi người đều sợ viễn cảnh có vụ án sau giờ tan tầm.

Thấy rõ dãy số của Phó Nam, Chu Lẫm cho rằng đây mới là vụ án khó nhằn.

Đóng cửa lại, anh giơ di động.

“Chú Chu, chú chưa tan tầm sao?” Học sinh tiểu học vô cùng thân thiết hỏi.

Chu Lẫm không đáp: “Có việc gì?”

Phó Nam nhìn nhìn Lâm Nguyệt, che miệng nói nhỏ: “Chú Chu, cô giáo Lâm mua đến một xe đồ ăn trong siêu thị, bây giờ ở đây không có ai xách giúp, chú mau tới đi.”

Trong lòng Chu Lẫm cả kinh, một xe đồ ăn trong siêu thị? Lâm Nguyệt chuyển nhà hành lý cũng chưa đến một xe…

“Siêu thị Đông Hoa, chú mau tới đi!” Phát hiện cô giáo Lâm đã lựa xong trứng gà và đang dáo dác tìm mình, Phó Nam lập tức nói địa điểm, sau đó tự động cúp điện thoại.

Chu Lẫm: “…”

Một xe đồ ăn đương nhiên phụ nữ không thể khiêng nổi, Chu Lẫm từ bỏ kế hoạch liên hoan, nhíu mày rời khỏi cục cảnh sát. Trên đường đến siêu thị, Chu Lẫm cố gắng đoán xem Lâm Nguyệt mua những gì, cùng lúc đó Phó Nam lại thúc giục anh thêm lần nữa, anh vừa định hỏi thăm, cậu nhóc lại cúp điện thoại.

Vì thế Chu Lẫm vội vã lái xe đến, tận mắt nhìn thấy Lâm Nguyệt đẩy một xe đồ ăn đứng ở quầy tính tiền, ánh mắt của anh phức tạp nhìn Phó Nam.

Phó Nam không hiểu ánh mắt này lắm nha, nhìn thấy chú Chu cậu liền vui vẻ vẫy tay: “Chú Chu, ở bên đây!”

Lâm Nguyệt phát hiện ra Chu Lẫm, cả người anh khí thế áp bức đứng trong đại sảnh.

“Cô ơi, chú Chu tới đón chúng ta rồi!” Phó Nam ngửa đầu cười.

Lâm Nguyệt nhìn Chu Lẫm, cúi đầu hỏi Phó Nam: “Chú Chu điện thoại cho con?”

Phó Nam không dám nói là cậu gọi cho chú Chu, nháy nháy mắt, gật gật đầu.

Lâm Nguyệt lại nhìn người đàn ông cao ráo ở phía đối diện, đột nhiên cảm thấy cảnh sát hình sự đúng là nhiệt tình, chỉ mua đồ thôi mà, còn cố ý đi đón hai người nữa chứ.