Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 46

Ngủ cùng nhau đi…

Là đơn thuần nằm trên một chiếc giường, hay là ý nghĩa sâu xa hơn?

Mặt cô còn đang dán sát mặt anh, hơi thở ấm áp ngay bên tai, Lâm Nguyệt cảm thấy thứ mà Chu Lẫm muốn hẳn là cô rồi.

Chuyện này cô vẫn chưa chuẩn bị tâm lý, nhưng giữa hai người yêu nhau, đây quả thật quá đỗi bình thường.

Lâm Nguyệt không biết những cặp tình nhân khác sau bao lâu mới tiến triển đến bước này, có điều cô cũng không muốn phát sinh quan hệ kia, nhưng Chu Lẫm là bạn trai cô, lại là một cảnh sát hình sự ưu tú, anh tạo cho cô cảm giác an toàn, vả lại cô cũng rất hiểu anh.

Nhắm mắt lại, cô nhẹ nhàng gật đầu, khẩn trương tựa vào ngực anh, chờ anh tiến một bước.

Tuy nhiên, chờ đợi một câu trả lời không hồi hộp bằng đưa ra đáp án, toàn thân Chu Lẫm cứng ngắc, mọi sự chú ý đều trông vào kết quả của đối phương, đến nỗi anh cũng không phát hiện cô đang dè dặt ngượng ngùng. Hai người trầm mặc rất lâu, cuối cùng anh nghĩ rằng cô không đồng ý, vỗ vai cô, thở dài nói: “Em về phòng soạn bài tiếp đi.”

Anh muốn cho cô thời gian, miễn là đừng giống như đêm hôm đó, cú như thể cô bị anh ép buộc vậy.

Lâm Nguyệt: …

Anh là cảnh sát hình sự, đương nhiên so với người khác sẽ chuyên nghiệp hơn.

“Vâng ạ.” Lâm Nguyệt xoay người rời đi, xem ra cô cũng không có ý định muốn ngủ cùng anh.

Buổi tối đó cô mất tập trung, sau khi dọn dẹp bàn học, cô nhìn đồng hồ, sắp mười một giờ rồi.

Bên ngoài lặng yên, anh đang làm gì nhỉ?

Cuối cùng cô soi soi gương, một lần nữa soạn xong giáo án, ngồi ở trước bàn học nhắn tin cho anh: “Em dọn dẹp phòng ốc xong rồi.”

Chu Lẫm vừa cầm điện thoại vừa thay đổi sắc mặt, con ngươi đen láy nhìn chằm chằm màn hình, tới tới lui lui phân tích mấy chữ kia.

Trước kia cô soạn bài xong cũng sẽ không cố ý nói cho anh biết, cô gợi ý thế này, hẳn là đã đồng ý rồi sao?

Anh đương nhiên hy vọng như thế, chỉ có điều anh không nắm chắc, sờ sờ cằm, gõ: “Ngủ cùng ư?”

Ba chữ ngắn ngủn khiến cho Lâm Nguyệt đỏ mặt, anh thẳng thắn thật, nói chuyện luôn nói trực tiếp.

Trống ngực đập thình thình, Lâm Nguyệt mím môi gửi: “Đến phòng anh, hay phòng em?”

Chu Lẫm cầm di động quẳng lên giường, bước nhanh về phía phòng ngủ chính. Đây là cô cam tâm tình nguyện đáp ứng!

Nghe được tiếng bước chân, Lâm Nguyệt vội vàng đặt điện thoại xuống, làm bộ sửa sang bàn học, Chu Lẫm đẩy cửa bước vào, trước mặt anh là một bóng lưng mảnh khảnh, thấy cô đỏ mặt, anh mỉm cười tới gần, ngồi trên mép bàn, cúi đầu nhìn cô dọn dẹp.

Ánh mắt anh như một ngọn lửa khiến cho cô hoảng sợ, nhỏ giọng hỏi: “Anh, đánh răng chưa ạ?”

Lâm Nguyệt chỉ thuận miệng hỏi, ý là nếu anh đánh răng rồi thì cô có thể tắt đèn ngủ…

Trong lúc trằn trọc kỳ thực anh có hút thuốc qua, trong miệng vẫn còn mùi khói, nhìn cô cười: “Đợi anh một lát.”

Nói xong, lại ngây ngất rời khỏi phòng ngủ chính, đi vào toilet bên ngoài đánh răng.

Anh đi rồi cô mới cảm thấy nhẹ nhõm, cô nhanh chóng uống một hơi nước để lấy lại bình tĩnh, ngắm ngoài cửa, bỗng nhiên lại muốn đi toilet, chỉ là vừa nghĩ đến anh đã trở lại, hiện tại liếc mắt một cái cô cũng không dám nhìn anh, giả vờ kiểm tra xem cửa sổ đóng chưa. Toàn thân cô trở nên cứng đờ, còn anh vẫn cẩn thận đóng cửa tắt đèn.

Khung cảnh tối tăm, Lâm Nguyệt đứng trước rèm cửa sổ.

Chu Lẫm lập tức ngồi xuống giường, đưa tay ra với cô: “Lại đây, anh ôm em một lát.”

Lâm Nguyệt chậm rãi bước tới, bị anh túm chặt tay, bỗng chốc ngồi trên đùi anh.

Chu Lẫm ôm cô và hôn cổ cô một hơi, tất cả đều là mùi hương bạc hà, nhàn nhạt, dễ chịu.

“Cám ơn.” Anh ôm bả vai cô, nhẹ nhàng hôn lên chóp mũi, nói: “Sinh nhật năm nay anh rất vui.”

Đột nhiên, cô nghĩ tới Chu lão gia, hỏi: “Bác có gọi điện thoại cho anh không ạ?”

“Dù sao đầu ông ấy cũng hai thứ tóc rồi, ai còn nhớ đến chuyện này?”

“Sớm biết rằng anh không quan tâm, em và Nam Nam cũng không chuẩn bị mọi thứ để chúc mừng anh.”

Ngữ khí làm nũng này trông thật dễ thương.

Anh hôn vào lỗ tai cô, đùa giỡn cắn: “Phó Nam thì có hay không cũng không sao, nhưng quà của em thì mỗi ngày anh đều muốn nhận.”

Người cô mềm nhũn trong khuỷu tay anh.

Rèm cửa sổ đóng chặt, phòng ốc tối tăm, chỉ có tiếng hít thở của đôi nam nữ ngày càng nặng. Chu Lẫm vừa mới đánh răng, mùi hương bạc hà thanh mát hòa quyện. Bọn họ nằm xuống giường, anh có thói quen đan chặt tay cô, sau đó cầm hai cánh tay cô giơ lên đỉnh đầu.

Thình lình, dưới lầu truyền đến một trận chửi bậy, không biết là cặp vợ chồng nào đó đang cãi nhau, giọng phụ nữ lanh lảnh hét lên giống như khúc nhạc rù quến. Lâm Nguyệt hơi bị phân tâm, dường như cô gái kia đang mắng kẻ thứ ba xối xả, càng mắng càng bất nhã, Lâm Nguyệt có chút xấu hổ, Chu Lẫm căn bản không để ý tới, nhưng khi nghe đến câu “Đồ con lợn ngực giả”, liền nhịn không được nở nụ cười.

Lâm Nguyệt cũng lén lút cười, bất đắc dĩ bụm miệng lại.

“Người phụ nữ kia chắc chắn ngực nhỏ.” Anh nói vào tai cô, hơi thở giống như một ma pháp, tiếng cãi nhau ngoài cửa sổ biến thành mờ nhạt, trong phòng trở nên yên tĩnh, chỉ có giọng nói và hô hấp của anh.

Lâm Nguyệt cự tuyệt thảo luận đề tài này.

“Của em, thế nào?” Chu Lẫm nuốt nước bọt, trong bóng tối nói ra mấy lời khiếm nhã cũng không thấy xấu hổ.

Lâm Nguyệt mặt đỏ tai hồng.

Chu Lẫm một tay nắm lấy hai cổ tay cô, một tay di chuyển xuống dưới, quang minh chính đại thông báo: “Để anh đo.”

Hô hấp cô có phần thay đổi, kỳ thực càng tối tâm lý càng mất thăng bằng, có điều cô không nghĩ tới việc anh sẽ nói lời vô sỉ, cô không tức giận, chỉ là hơi hoảng loạn mà thôi.

Cách một tầng vải vóc, anh yên lặng đo đạc, nghe tiếng cô thở hổn hển, anh cố ý kề sát tai cô nói ra một con số cụ thể.

Lâm Nguyệt rốt cuộc cũng nhịn không được, hét: “Chu Lẫm!”

“Rất lớn, giống như anh tưởng tượng.” Chu Lẫm hài lòng nói, lòng bàn tay di chuyển: “Anh thích em như vậy.”

Cô bị anh chọc cho nổi giận, con thỏ nhỏ dường như yếu ớt giãy dụa hai tay, anh thay đổi thái độ, mỉm cười hôn xuống môi cô, tay cũng dời đi, sau khi cô trầm tĩnh lại, anh lại mạnh mẽ luồn vào bên trong áo cô, tiếp tục đo lường để biết được giá trị đích thực.

Nhưng lần này anh không nói gì, còn chu đáo giúp cô kéo chiếc áo vướng víu kia lên.

Lâm Nguyệt cắn chặt môi, mắt mơ hồ không nhìn thấy rõ nhưng vẫn cảm nhận được hàm râu ngắn ngủn của anh trườn từ thắt lưng trườn dần lên trên. Ẩn dưới lớp áo kia anh giống như một con sói cực đói, chỉ mới bao nhiêu đó thôi mà gương mặt cô đã chảy đầy mồ hôi rồi.

Anh hất tay cô ra.

Lâm Nguyệt bất lực kêu đau.

Chu Lẫm ngoài ý muốn thả lỏng, Lâm Nguyệt lập tức kéo áo xuống che chắn thân thể, đẩy đầu anh ra, nằm nghiêng người lại.

“Hôn môi em cũng kêu đau, chỗ kia em cũng kêu đau, thế thì chỗ nào mới không đau hả?” Từ phía sau ôm lấy cô, anh nặng nề thở, bàn tay to lớn xoa xoa bàn tay nhỏ bé…

Cô không muốn để ý đến anh, chỗ nào mới không đau hả, anh sao lại có thể ăn nói thô thiển đến vậy?

“Cái này không được, cái kia cũng không được, về sau em chịu đựng anh thế nào, hả…” Anh ôm thắt lưng cô, hai người cứ như vậy mà nằm sát nhau, cô có thể hiểu được hàm ý của anh, nhưng về phần mặt dày thì anh sớm đã đánh mất rồi.

Cô danh chính ngôn thuận là người của anh, ban ngày anh đứng đắn đủ rồi, đêm hôm khuya khoắc nằm chung một giường còn lấy đâu ra thể diện?

Người đàn ông này kiêu ngạo quá đáng, cô không nói lại anh rồi.

Anh nhẫn nhịn để cô trốn tránh, sau đó lại giống như một con báo nhỏ đuổi theo, cách chăn hung hăng nói: “Chờ đấy, sớm muộn gì em cũng là của anh.”

Lâm Nguyệt lấy chăn đắp kín người, lại cảm thấy Chu Lẫm kỳ quái, thì ra, đêm nay anh không có ý định chiếm hữu cô.