Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 44

Chu Lẫm đặt một bàn ăn gần vị trí cửa sổ, ban đêm ở trung tâm thành phố rất náo nhiệt, ngoài cửa sổ đèn đuốc sáng trưng.

Lâm Nguyệt vẫn đang ăn bít tết nhưng trong lòng lại do dự việc chúc mừng sinh nhật Chu Lẫm, cô lập kế hoạch tạo bất ngờ cho anh ở nhà, vì vậy căn bản không mang quà theo, anh cố ý an bày Đường Hiên trông chừng Phó Nam, lại còn hẹn hò cô dùng bữa tối, phải chăng là muốn có không gian riêng tư?

Ăn xong một miếng bít tết cô mới chậm rãi nhìn xung quanh, tò mò hỏi: “Hôm nay là ngày đặc biệt gì ạ?”

Đôi mắt cô trong suốt như nước, hẳn là cô muốn tạo bất ngờ cho anh sau, thế nên anh liền phối hợp, nhíu mày hỏi lại: “Phải là ngày đặc biệt thì anh mới có quyền dẫn em ra ngoài ăn?”

Cô đương nhiên nói không lại anh, tiếp tục dùng bữa.

Sau khi ăn xong hai người rời khỏi nhà hàng, lên xe, anh nhìn đồng hồ, nói: “Còn sớm, chúng ta đi xem phim.”

Lâm Nguyệt mở app điện thoại dự định chọn phim, đột nhiên cô nghe anh nói: “Anh mua vé rồi.” Thuận thế nắm lấy tay cô.

Lâm Nguyệt kinh ngạc quay đầu, Chu Lẫm dựa qua hôn xuống mặt cô: “Ghế đôi, hàng cuối cùng.”

Khuôn mặt Lâm Nguyệt nóng bừng.

Rạp chiếu phim rất gần, xếp hàng mua xong bắp rang bọn họ liền chọn một chỗ ngồi chờ. Còn khoảng 20 phút nữa phim mới chiếu, đột nhiên Lâm Nguyệt có điện thoại, chỗ này ồn ào, vì thế cô ra dấu tay nói với anh rằng cô ra ngoài nghe điện thoại.

Lâm Nguyệt đi theo hành lang ra ngoài, đối diện cô là một mỹ nữ xinh đẹp, tóc dài mắt to, làn da trắng nõn, nét đẹp này vô cùng kiều diễm, đến cả bản thân Lâm Nguyệt cũng không thể dời mắt.

Người đi bên cạnh mỹ nữ là một người đàn ông cao gầy khí chất, hai người vừa nói vừa cười.

Mỹ nữ đi rồi, kinh diễm cũng biến mất, Lâm Nguyệt mỉm cười trả lời đối phương: “Vâng ạ, cháu đang ở cạnh anh ấy.”

Bà nội là người chờ mong cháu gái yêu đương, đợi tình cảm ổn định, Lâm Nguyệt mới chủ động thông báo cho bà biết, không nghĩ tới việc bà nội vừa hay tin Chu Lẫm là cảnh sát hình sự thì hơi lo lắng. Sau khi cô gửi hình của anh cho bà, bà lập tức cười tủm tỉm, khen lấy khen để là rất đẹp trai…

Qua vài phút hàn huyên, Lâm Nguyệt tắt di động, tâm tình khoái trá đi về, vòng qua một khúc rẽ cuối cùng, cô cười nhìn về phía Chu Lẫm, lại kinh ngạc phát hiện bên cạnh anh có một đại mỹ nhân đang ngồi, mỹ nhân hơi hơi cúi đầu, thần sắc bi thương giống như bị Chu Lẫm làm thương tổn vậy.

Bước chân Lâm Nguyệt chậm lại.

Chu Lẫm vẫn đang cúi đầu nghịch di động, ngẩng đầu nhìn thấy Lâm Nguyệt trở lại, anh cất di động, cầm bắp rang và đồ uống mỉm cười với cô. Mỹ nữ vội vàng đứng lên, đi được hai bước liền hốt hoảng quan sát Lâm Nguyệt.

Chỉ trong phút chốc, cô ta liền phát hiện ra mối quan hệ giữa hai người, Chu Lẫm cố tình không biết đối phương, Lâm Nguyệt cảm thấy bối rối, anh đi đến trước mặt cô, nhịn không được cô liền nhỏ giọng hỏi: “Cô gái kia, là bạn của anh hả?”

Chu Lẫm cũng không quay đầu, nhưng trong ánh mắt hiện lên một tia châm chọc: “Bạn gái trước đây của anh trai anh.”

Lâm Nguyệt thất thần đến quên phản ứng.

Bạn gái của anh trai anh, là người đã tặng cho Chu Việt một vài cuốn sách tiểu thuyết tổng tài bá đạo đây sao?

Diêu Tình, cô gái kia và anh trai anh yêu nhau đã nhiều năm, cuối cùng lại rời đi, Chu Lẫm đương nhiên nhớ chứ. Nam nữ yêu đương không yêu nhau nữa thì chia tay, chuyện này quá đỗi bình thường, tuy rằng tận mắt nhìn thấy Chu Việt sau khi thất tình rất đau khổ, nhưng anh chưa bao giờ oán hận Diêu Tình.

Anh đối với Diêu Tình không có cảm tình, mặc cho Diêu Tình khóc lóc giải thích lý do rời đi.

Chu Việt đã mất, Diêu Tình khóc lóc cùng anh thì có ích lợi gì? Là cảm thấy có lỗi với anh trai anh, hay là muốn trút đi gánh nặng thương tâm?

Chu Lẫm không muốn nghe, cũng không muốn quan tâm.

Khi Chu Việt còn sống, Diêu Tình là người từ bỏ trước, ngày đó cô và Chu gia xem như cắt đứt quan hệ.

“Thôi, chúng ta vào rạp.” Bỏ qua những cảm xúc tiêu cực của Diêu Tình, Chu Lẫm nắm tay Lâm Nguyệt đi xếp hàng.

Chu Lẫm rõ ràng là có mâu thuẫn với Diêu Tình, Lâm Nguyệt mặc dù bước theo Chu Lẫm, nhưng ánh mắt vẫn liếc về phía cô gái kia.

Diêu Tình im lặng rơi lệ nhìn hai người kia… Cô nhớ cô và Chu Việt cũng từng đi xem phim, Chu Việt không thích xem phim nhưng anh vẫn tôn trọng sở thích của cô. Khi ấy, Chu Việt cũng xếp hàng mua bắp rang bơ cho cô, mặc dù miệng anh lúc nào cũng bảo bắp rang không hề dinh dưỡng, một tay cầm lấy đồ ăn vặt, một tay nắm tay cô xếp hàng xen lẫn trong đám đông.

Nhưng mà, anh không thể quay về, rốt cuộc cũng không thể trở về.

Đêm đó anh nhận nhiệm vụ, anh gửi tin nhắn bảo cô cố gắng chăm sóc bản thân, còn cô sau khi chia tay anh liền nhận được lời tỏ tình của một vài người. Có người còn đẹp trai hơn cả Chu Việt, có người còn có nhiều thời gian chăm sóc cô hơn cả Chu Việt, nhưng mà bù lại chỉ có Chu Việt mới khiến cho trái tim cô rộn ràng.

Khi đó Diêu Tình cho rằng yêu nhau là phải sớm chiều gặp gỡ mới quan trọng nhất, sau khi Chu Việt qua đời, cô mới phát hiện cô không thể nào yêu được ai khác.

Đảo mắt một cái đã mười ba năm, hình ảnh của Chu Việt ở trong lòng cô càng lúc càng mờ nhạt, cuối cùng cô tiếp nhận sự an bày của cha mẹ để đi xem mắt, ngay lúc cô tin tưởng mình có thể cùng người đàn ông kia kết hôn, ngoài ý muốn lại nhìn thấy Chu Lẫm…

Như một con dao đâm sâu vào vết thương lòng, hình ảnh của người kia vô tình nhắc nhở cho cô biết, trong trái tim cô vẫn còn đọng lại hình bóng xưa.

***

Pass chương 45: không dùng vietkey, không dấu, không cách, không viết hoa.

Họ tên bạn trai của Tưởng Tư Di là gì (11 ký tự)?