Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 43

Mưa liên tục hai ngày, thời tiết lúc này càng thêm lạnh buốt…

Phó Nam gắp lẩu ăn khí thế, Lâm Nguyệt chú ý tới vẻ mặt của Chu Lẫm, dường như tối nay anh ăn không ngon, luôn tay phục vụ cho cô và Phó Nam.

“Cái này ngon nè.” Lâm Nguyệt gắp một miếng thịt bò bỏ vào chén cho Chu Lẫm.

Anh ngoài ý muốn liếc cô một cái, cười tiếp nhận.

Sau khi ăn thịt bò, Chu Lẫm mới liên tiếp gắp thức ăn, cuối cùng trong nồi chỉ còn có khoai tây.

Về nhà, Chu Lẫm dẫn Phó Nam vào phòng tắm tắm cùng, Lâm Nguyệt sau khi thay đồ liền đi soạn bài, đồng thời cô nghe thấy tiếng Chu Lẫm dẫn Phó Nam trở về phòng.

Sau khoảng mười phút đồng hồ, có người gõ cửa.

Trong nháy mắt đó, cô liền nghĩ tới số lần hai người hôn nhau, có khi chạm nhẹ rồi ngừng, có khi dùng hết sức lực như một mãnh thú, bàn tay anh đè nặng trên lưng cô như muốn bóp nát. Còn có một lần, thậm chí cô cảm giác được ngón tay anh đã luồn vào vạt áo mình sờ soạng, nhưng không biết vì sao lúc đó anh liền lập tức rụt lại.

Tối nay, không biết anh sẽ làm gì cô nữa?

Trong lòng phấn khích và chờ mong, cuối cùng cô nhẹ nhàng xoay tay cầm cửa, trước mắt cô là một người đàn ông đang mặc thường phục màu đen chứ không phải bộ đồ ở nhà.

Trái tim căng thẳng, cô ngẩng đầu hỏi: “Có án tử ạ?”

Chu Lẫm mỉm cười, vừa vào phòng vừa thấp giọng giải thích: “Xưởng gốm có chút việc, bây giờ anh phải qua đó, trưa mai lại về.”

Không phải là án tử, Lâm Nguyệt nhẹ nhàng thở phào nhưng lại bắt đầu lo lắng đến Chu lão gia.

“Đừng lo, là chuyện nhà thôi, cần anh có mặt.” Lòng bàn tay mang theo vết chai dịu dàng vuốt lông mi cô, con ngươi đen láy lẳng lặng nhìn cô.

Tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ, phòng ngủ chính yên tĩnh ấm áp giống như ánh mắt anh bây giờ, cô nhịn không được liền dời mắt đến môi anh, muốn được anh hôn, muốn cùng anh hôn.

Chu Lẫm cúi đầu thong thả hôn xuống môi Lâm Nguyệt, càng hôn càng sâu. Toàn thân Lâm Nguyệt cứng nhắc, sức lực đều tập trung trên cánh tay đang ôm ngang thắt lưng mình, đôi tay nhỏ bé vô lực nắm chặt chiếc áo khoác màu đen kia, khi anh cuồng nhiệt, cô chỉ có thể ngoan ngoãn chịu đựng đáp lại.

Hô hấp anh nhất thời ngưng trọng, một lần nữa siết chặt người cô, tay gắt gao luồn vào tóc cô.

Nụ hôn dừng lại, anh ôm nhẹ cô vào lòng, nặng nề thở dài.

Người anh ấm thật, cách quần áo cũng có thể cảm nhận được, đột nhiên cô không muốn rời xa anh, mặt dán chặt vào lồng ngực anh, yên lặng chờ anh buông tay trước.

Không biết qua bao lâu, hai người mới đồng thời mở miệng.

“Ngủ sớm một chút.”

“Trên đường lái xe cẩn thận.”

Lâm Nguyệt ngẩng đầu cười yếu ớt, Chu Lẫm sờ sờ mũi cô, cười nói: “Ừ.”

Cô đưa anh tới cửa.

Hơn mười một giờ đêm, anh gửi tin nhắn nói anh đến nơi rồi.

Lâm Nguyệt an tâm trả lời: “Ngủ ngon.”

Chu Lẫm đăm chiêu nhìn hình avatar mặt trăng, bạn gái đang ngủ, còn anh lại dựa cửa sổ hút thuốc nghe tiếng mưa rơi…

Trời sáng, Chu Lẫm đi ra ngoài dùng điểm tâm cùng Chu lão gia, hai người ngồi ăn nhưng không nói gì. Sau khi ăn xong, Chu Lẫm và Chu lão gia cùng nhau đi đến phần mộ tổ tiên… Xe đậu ở dưới chân núi.

Đêm qua ở đây cũng mưa, theo lý thuyết sẽ không có người lên núi, cả hai cha con đều nhìn thấy dấu chân, vết giày từ chân núi lan tràn đến phần mộ của Chu Việt.

Hàng năm đều thế, Chu lão gia bày biện tế phẩm, Chu Lẫm xắn tay áo nhổ ít cỏ dại, thuận tiện đem đóa hoa cúc trắng trước mộ ném sang một bên.

Vào trước một ngày sinh nhật của Chu Lẫm, Lâm Nguyệt chuẩn bị mì trường thọ, nhưng vì cô muốn anh ngạc nhiên, thế nên mới đem mì sợi ngụy trang thành mì ăn liền.

Phó Nam sớm đã quên mất ngày sinh nhật của Chu Lẫm, nếu Lâm Nguyệt không nhắc, đương nhiên cậu cũng không biết ý nghĩa của bữa cơm này, ăn xong bỏ chạy vào phòng khách xem phim hoạt hình.

Lâm Nguyệt rửa bát, Chu Lẫm giúp đỡ.

Anh ở bên cạnh lau chén dĩa, đôi tay thon dài ngày càng thuần thục, mâm cũng được lau sạch như mới, Lâm Nguyệt mím môi tận lực hỏi: “Ngày mai anh có bận công tác không?”

Chu Lẫm giơ mâm lên kiểm tra xem đã sạch sẽ chưa, nghe bạn gái nhỏ giọng hỏi cũng không để ý, đáp: “Nếu không có việc gì thì anh vẫn có thể tan tầm đúng giờ, sao thế?”

Lâm Nguyệt lắc đầu, quan sát phòng khách một vòng, cố gắng hạ giọng: “Nam Nam nói muốn ăn bít tết, nếu anh về sớm em sẽ mua thêm.”

Chu Lẫm nghe xong cũng nhìn về phía phòng khách.

Trong lòng Lâm Nguyệt lo lắng, sợ anh sẽ tìm Phó Nam đối chất, không ngờ lại nghe anh nói: “Em ít chiều chuộng nó đi, tùy tiện làm vài món, không cần phiền toái.”

Lâm Nguyệt cắn môi, anh chỉ nói chuyện lòng vòng, căn bản không trả lời câu hỏi của cô.

“Cũng không có gì phiền cả, lâu rồi em chưa ăn món đó.” Lâm Nguyệt cúi đầu nói.

Chu Lẫm suy nghĩ một lúc, vẫn như cũ đáp: “Xem tình hình đã, ngày mai trước khi tan học có gì anh sẽ nhắn tin báo em.”

Lâm Nguyệt dạ một tiếng.

Dọn dẹp xong phòng bếp, cô trở về phòng soạn bài, còn anh tựa người vào sofa, nghĩ đến ngày mai nhận được quà từ cô, nhìn đồng hồ, đột nhiên cảm thấy thời gian trôi qua chậm quá.

Lâm Nguyệt chẳng phải là người duy nhất nhớ đến ngày sinh nhật của Chu Lẫm, ngày hôm sau đi làm, anh được nguyên đội cảnh sát hình sự nhiệt tình chào đón, bánh sinh nhật cũng chuẩn bị rồi. Chu Lẫm cười cười, tuyên bố giữa trưa mời khách.

Lưu Nhãn kỳ quái hỏi: “Trước kia đại ca đều đãi buổi tối, vì sao bây giờ lại mời giữa trưa?”

Mọi người cười ha ha, Đường Hiên trực tiếp nói: “Vớ vẩn, trước kia đại ca và chúng ta giống nhau, năm nay đại ca khác rồi, tất nhiên tối nay anh ấy phải đi cùng chị dâu nhỏ.”

Một đám người huýt sáo, trong tiếng ồn ào Chu Lẫm đã đi đến bên cạnh Đường Hiên, không nặng không nhẹ vỗ vai Đường Hiên.

Đường Hiên cảnh giác nhìn.

Chu Lẫm thản nhiên nói: “Phó Nam muốn ăn bít tết, chiều nay cậu đi tiếp đãi nó.”

“Sĩ khả sát, bất khả nhục(1), dựa vào cái gì anh cùng chị dâu nhỏ hẹn hò, còn em phải trông chừng Phó Nam? Chu Lẫm, em cảnh cáo anh, người độc thân cũng có tôn nghiêm!” Đường Hiên hất tay Chu Lẫm, đồng thời chuẩn bị cầm lấy chiếc dĩa bánh ngọt còn sót lại trên bàn…

(1) Quân tử thà chứ chết không chịu nhục.

Chu Lẫm thấy thế định chặn, Đường Hiên lại dùng tốc độ nhanh hơn, một lần nữa cướp dĩa bánh ngọt, chạy xa ăn mảnh.

Ăn xong bánh ngọt thì di động vang lên, Đường Hiên mở điện thoại ra xem, phát hiện Chu Lẫm nhắn một tin nhắn vô cùng ngắn gọn, trên đó viết: “Bít tết”, kèm theo là số tiền thưởng xứng đáng, rốt cục Đường Hiên cũng nở nụ cười, đại ca đúng là đại ca, ra tay cũng rất hậu hĩnh.

Chạng vạng, Chu Lẫm, Đường Hiên một trước một sau đi đến trường học.

Phó Nam vừa rời khỏi hàng đã bị chú Đường ôm đi, biết được chú Đường sẽ đãi mình ăn bít tết, tất nhiên cậu đồng ý ngay.

Chu Lẫm nhìn Lâm Nguyệt cài xong dây an toàn, hỏi: “Trực tiếp về nhà?”

Tuy rằng Phó Nam bị bắt đi là ngoài ý muốn, nhưng cô đã dự định sẽ ăn bít tết: “Tới siêu thị ạ, em cần mua một ít đồ.” Bình thường cô đều làm món ăn gia đình, đêm nay là sinh nhật anh, đương nhiên cô phải làm đặc biệt hơn.

“Mua gì?” Chu Lẫm khởi động xe.

Lâm Nguyệt tùy tiện nói mấy thứ.

Chu Lẫm nở nụ cười, vừa vặn đèn đỏ, anh cúi người qua, nói thầm vào lỗ tai cô: “Hiếm khi không có Phó Nam ở đây, tối nay anh dẫn em đi ăn tiệc.”

Khi nói chuyện, môi anh cố ý ghé sát vào vành tai cô.

Lâm Nguyệt bụm lỗ tai.

Nửa giờ sau, cô theo anh đi đến một nhà hàng cao cấp, nhìn anh gọi món với phục vụ, hậu tri hậu giác cô ý thức được, quà sinh nhật cô quên mang theo, lại còn phải nợ anh một bữa ăn.