Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 42

Cô hoảng hốt quay đầu.

Tay anh đút túi quần, cặp mắt liếc một vòng, lại nhìn lên mặt cô, thần sắc bình thường giống như đang thật sự nghĩ về chiếc cốc, nội tiết tố nam mãnh liệt xông vào khoang mũi, là do cô ảo giác sao?

Anh như vậy, cô cũng không thể bảo anh đi ra ngoài.

Chu Lẫm nhìn quanh một hồi.

Bàn học gọn gàng sạch sẽ, giáo án đặt ở bên trái, bên phải là…

Cô nhìn thấy anh nhìn chằm chằm bàn học, không hiểu có chút ngượng ngùng giải thích: “Em sợ để bên ngoài sẽ bụi bẩn mất, vì vậy em trang trí lại một chút.”

Anh vẫn đang nhìn cô.

Gương mặt cô trắng nõn, lông mày thanh tú, mặc một chiếc áo sơmi trắng, từ trong ra ngoài đều rất thuần khiết. Cô vẫn đang nhìn chiếc cốc, khóe môi hơi vểnh, quả thực chỉ khiến cho đối phương muốn bóp nát cơ thể ngọt như nước kia…

Anh lại cảm thấy lo lắng rồi.

Một người con gái nhỏ nhắn xinh đẹp như cô lại đi thích anh, chỉ là một chiếc cốc anh tùy tay làm, thế mà cô xem như trân bảo.

Có một người bạn gái thuần khiết như vậy, anh đối với cô lại tràn ngập dục vọng, kiếm cớ tiến vào phòng cô, anh còn không rõ bản thân mình muốn cái gì? Ngoại trừ hôn nhau, anh còn muốn rất nhiều thứ…

Bọn họ chỉ mới yêu nhau có mười mấy ngày, rốt cuộc là anh đang nghĩ cái quái gì vậy?

Bọn họ ở chung hai tháng, đủ cho anh xác định đây là cô gái mà anh muốn kết hôn, chỉ có điều cô còn chưa hiểu rõ về anh.

Là một người đàn ông, đáng ra anh phải tuần tự từng bước, cho cô thời gian, cho cô cơ hội lựa chọn.

Anh nở nụ cười, mỉm cười nhìn cô.

Khoảng cách anh tiến đến chỗ cô càng ngày càng gần, lông mi cô khẽ rung động, vẫn như cũ cúi đầu cầm chiếc cốc. Tim cô đập nhanh theo tiết tấu bước chân của anh, khẩn trương chờ mong, lúc anh đưa tay qua, cô cũng phối hợp nhắm mắt lại.

Thích anh, cô thích được anh hôn, anh càng bá đạo cường thế, cơ thể cô lại càng rung động, thể trạng cường tráng này lúc nào cũng khiến cho cô an tâm.

Nhưng không như cô dự kiến, nụ hôn này không hề cuồng nhiệt, môi anh chạm nhẹ môi cô, cọ xát vài cái liền rời khỏi, ở bên tai cô nói nhỏ: “Ngốc quá, chiếc cốc là dùng để uống nước, em cứ trưng bày thế này, chẳng lẽ là muốn nó trở thành đồ gia truyền?”

Làm sao lại có một người con gái ngớ ngẩn như vậy, ngốc nghếch đáng yêu, đáng yêu vô cùng.

Chu Lẫm ôm chặt Lâm Nguyệt trong lòng, thân thể mềm mại bé bỏng lấp đầy khát vọng nhiều năm không gần phụ nữ của anh, giống như đêm hôm đó trở về, ngọn đèn phòng khách mang đến ấm áp, bình thản kiên định đủ để an ủi cả đời, không phải lửa mạnh hừng hực nhưng lại nhất thời kích động bừa bãi, như được như mất.

“Lâm Nguyệt.”

“Dạ?”

Anh mỉm cười dùng sức bế cô, nói: “Nếu muốn làm đồ gia truyền, hôm khác anh sẽ tặng cho em một cái, còn thứ này cứ dùng uống nước.”

Anh cười đến tan chảy, lồng ngực chấn động, cô cắn cắn môi, nghiêng đầu nhìn chiếc cốc… Haiz da, cô rất là luyến tiếc.

“Ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm.” Anh hôn lên đỉnh đầu cô, giọng dịu dàng.

Lâm Nguyệt ngoài ý muốn vẫn chưa buồn ngủ, cô còn muốn làm gì nữa sao?

“Vâng ạ, ngủ ngon.” Anh đã không có ý định kia, cô lại càng không thể chủ động, mỉm cười đưa anh ra khỏi phòng.

Cửa phòng đóng lại, Chu Lẫm đứng ở ngoài cửa, con ngươi sâu thẳm trầm tĩnh, anh nghe thấy tiếng cô bước vào toilet rồi mới xoay người. Tầm mắt đảo qua căn phòng của Phó Nam, anh dừng vài giây, đi vào phòng khách lại nhìn một vài cuốn tổng tài bá đạo ở trên kệ sách. Cuối cùng, anh nhặt hộp thuốc lá trên bàn đi ra ban công.

Sáng thứ ba khi Lâm Nguyệt vừa sải bước tới văn phòng, lập tức cô trở thành tiêu điểm bàn tán.

Tưởng Tư Di ngồi ở trước bàn làm việc cười cười, Hà Tiểu Nhã thuật lại câu chuyện ngày hôm qua cho chị Vương…

“Ái chà, Chu Lẫm rất đẹp trai, là loại đàn ông hoàn toàn tương phản với tổ trưởng của chúng ta.” Hà Tiểu Nhã hâm mộ nói.

Vừa dứt lời, cửa văn phòng bỗng nhiên bị đẩy ra, bốn người phụ nữ không hẹn mà cùng ngẩng đầu.

Trình Cẩn Ngôn đi vào kỳ quái hỏi: “Sao vậy, sao mọi người lại nhìn tôi?”

Hà Tiểu Nhã che miệng nháy mắt, Lâm Nguyệt cúi đầu cười, chị Vương trêu: “Tiểu Nhã khen cậu đẹp trai.”

Trình Cẩn Ngôn nhìn mọi người, hào phóng cười: “Cám ơn.”

Nói xong liền đi tới bàn làm việc của mình.

Chị Vương, Hà Tiểu Nhã tiếp tục truy vấn Lâm Nguyệt.

Kỳ thực ngày hôm qua Tưởng Tư Di cũng đồng thời công khai chuyện tình cảm nhưng mà chị Vương không biết, chỉ có Hà Tiểu Nhã, Trình Cẩn Ngôn tận mắt nhìn thấy thôi. Trình Cẩn Ngôn thì không muốn tám chuyện, yên lặng chuẩn bị giáo án, Hà Tiểu Nhã vừa nhìn thấy Chu Lẫm liền không nhớ gì đến Chiêu Mộ Hằng, vì vậy mọi sự chú ý đều dồn lên người Lâm Nguyệt, bất tri bất giác đã quên mất Tưởng Tư Di.

Người nói vô tâm, người nghe cố ý, Hà Tiểu Nhã liên tục ca ngợi Chu Lẫm, nụ cười trên mặt Tưởng Tư Di ngày càng cứng ngắc, rốt cuộc nhịn không được, chen miệng nói: “Chị cũng cảm thấy Chu Lẫm rất tốt, bộ dạng cao to lại khá đẹp trai, chỉ là nghe nói nghề cảnh sát hình sự đặc biệt vất vả, nếu làm vợ của một người như thế, phải chăng em vẫn chấp nhận?”

Về phương diện này đúng là Hà Tiểu Nhã không hiểu, kinh ngạc há mồm ngây người, chị Vương là người từng trải, đối với Lâm Nguyệt lại rất quan tâm, cũng phụ họa theo: “Đúng đó, trước kia chị có một người bạn học, bạn trai cô ấy cũng là cảnh sát hình sự, bởi vì công tác bận rộn nên sau này bọn họ đành chia tay.”

Tưởng Tư Di nghe xong liền nhếch môi cười.

Trình Cẩn Ngôn dừng bút, cặp mắt liếc về phía bên kia.

Lâm Nguyệt hơi chút xấu hổ, cười nói: “Tụi em chỉ mới quen nhau thôi, vẫn chưa nghĩ xa như vậy, thuận theo tự nhiên là được.”

“Đúng vậy, đúng vậy, chỉ mới yêu nhau thì đừng nghĩ nhiều, dù sao chị cũng cảm thấy Chu Lẫm đặc biệt tốt, nếu mà Chu Lẫm theo đuổi chị, chị đã sớm bổ nhào qua rồi.” Hà Tiểu Nhã lớn tiếng khích lệ Lâm Nguyệt.

Chị Vương cũng nói: “Ừ, cảnh sát hình sự rất bận, nhưng nếu biết sắp xếp thời gian là được, hơn nữa Lâm Nguyệt cũng có công việc ổn định, giáo viên và cảnh sát rất xứng đôi.”

Tưởng Tư Di giả vờ cũng khích lệ.

Bỗng nhiên cô nhớ tới chuyện gì, cười chuyển đề tài hỏi: “Đừng nói chuyện của em nữa, Tư Di thì sao?”

Hà Tiểu Nhã bỗng vỗ tay lớn một cái: “Đúng vậy, đúng vậy, Chu Lẫm tặng hoa hồng cho Lâm Nguyệt, còn vị bạn trai kia của cậu thì sao?”

Tưởng Tư Di theo bản năng sờ sờ cổ.

Trên chiếc cổ trắng nõn là một vòng cổ bạch kim xa xỉ.

“Oa, đẹp quá nha, anh ấy chắc chắn rất giàu.”

Ngay sau đó, trong văn phòng toàn vang lên giọng nói thán phục của Hà Tiểu Nhã.

Thoát thân thành công, Lâm Nguyệt mở ra giáo án kiểm tra nhưng lại khó có thể tập trung tinh thần, vợ của cảnh sát…

Chỉ cần tưởng tượng đến thôi là trong đầu cô bỗng nhiên hiện lên hình ảnh của anh nằm trên giường mình trước đó, tơ máu đỏ ngầu che kín đôi mắt kia.

Lâm Nguyệt thất thần.

Có lẽ yêu đương với cảnh sát hình sự sẽ có chút vất vả, nhưng hễ cô thấy anh vất vả cô sẽ đau lòng, chuyện sau này hẵng nói, ít nhất bây giờ cô nguyện ý giúp anh chăm sóc Phó Nam, nguyện ý nấu mỳ chờ anh về nhà lúc nửa đêm.

Buổi chiều, cô nhận được tin nhắn của anh, anh nói năm giờ có thể tới đón bọn họ.

Lâm Nguyệt gõ: vâng ạ.

Sau đó bổ sung mấy chữ: em và Phó Nam sẽ ở trước cổng chờ anh, không cần gấp gáp.

Trước lúc tan học, cô đi vào toilet soi gương và xử lý tóc tai, lòng đầy chờ mong.

5 giờ rưỡi, Chu Lẫm lái xe tới, xa xa anh nhìn thấy hai người đang ngồi trên băng ghế, Phó Nam ngưỡng đầu cười hì hì không biết nói cái gì, Lâm Nguyệt cúi đầu lắng nghe… Anh mỉm cười dừng xe, xuyên thấu qua cửa sổ xe nhìn một lớn một nhỏ.

“Chú Chu!” Phó Nam phát hiện ra anh.

Lâm Nguyệt xoay người nhìn về phía gương mặt tuấn mỹ, kìm lòng không đậu nở nụ cười, nắm tay Phó Nam đi qua.

Phó Nam chui vào xe, Lâm Nguyệt bước vào sau, vừa cài xong dây an toàn, đột nhiên phát hiện một bó hồng trước mặt, cánh hoa thơm ngát nhè nhẹ xông vào mũi.

Lâm Nguyệt ngẩng đầu.

Trong tay Chu Lẫm là một đóa hoa hồng, mắt nhìn Phó Nam, hỏi: “30 nhân 365 ngày lại cộng thêm 1 là mấy?”

Đầu óc Phó Nam quay vòng.

Lâm Nguyệt bật cười, trong lòng ngọt như đường tiếp nhận bó hoa hồng kia.

Phó Nam nhìn nhìn cô giáo Lâm, tức giận nói: “Cháu chưa học đến con số đó, chú đổi lại đề tài đi!”

Chu Lẫm không để ý đến Phó Nam, mặt nghiêm trang hỏi Lâm Nguyệt: “Em là cô giáo dạy toán, em nói thử xem.”

Cô liếc anh một cái, nói ra đáp án: “10951.”

Phó Nam: “Oa!” Cô giáo Lâm thật là lợi hại.

Chu Lẫm nói: “Không đúng.”

Nụ cười Phó Nam tắt hẳn, Lâm Nguyệt lặng lẽ nhẩm lại trong lòng, không sai mà.

Chu Lẫm bắt đầu xuất phát.

Phó Nam truy vấn đáp án, Chu Lẫm cũng không nói cho cậu biết, cứ bảo cậu hỏi cô giáo Lâm.

Lâm Nguyệt nắm chặt bó hoa hồng trong tay, mơ hồ đoán được đáp án.

Là mấy nhỉ?

Là anh thích em nhiều thêm một ngày.

Nhưng mà đáp án này cô tuyệt đối sẽ không nói cho Phó Nam biết, có lẽ thật lâu thật lâu về sau khi Phó Nam lớn lên sẽ biết thôi.

Buổi tối, Chu Lẫm đi tắm rửa, Lâm Nguyệt vụng trộm hỏi thăm Phó Nam ngày sinh nhật của Chu Lẫm.