Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 41

Chiếc xe SUV màu đen lái đi, Tưởng Tư Di, Hà Tiểu Nhã vẫn còn đứng yên tại chỗ.

“Đó là đồng nghiệp của em? Xem ra anh ta rất biết cách để nịnh phụ nữ.” Chiêu Mộ Hằng cười nhạt nói, dường như sự tồn tại của Chu Lẫm đối với anh ta không ảnh hưởng gì.

Trong lòng Tưởng Tư Di vẫn còn đang nghĩ đến chuyện khác, biểu cảm của Hà Tiểu Nhã lại quá rõ ràng, hoặc là đồng tình hoặc là đang âm thầm cười nhạo cô ta.

“Đi thôi, em đói rồi, tối nay chúng ta ăn gì?” Tưởng Tư Di tươi cười ngọt ngào. Trước giờ cô ta đều rất hài lòng với gia cảnh của Chiêu Mộ Hằng, nhưng bề ngoài của Chiêu Mộ Hằng không đủ bắt mắt, cho nên cô ta vẫn còn do dự, nhưng ngay tại thời điểm kia, tận mắt nhìn thấy Chiêu Mộ Hằng chăm chú quan sát Lâm Nguyệt, đột nhiên cô ta lo sợ.

Thấy Tưởng Tư Di thay đổi thái độ, Chiêu Mộ Hằng cười cười, ánh mắt đảo qua bộ ngực đầy đặn của cô ta, rốt cuộc mới khách sáo chào tạm biệt Hà Tiểu Nhã. Hai người vừa mới rời đi vài bước, đột nhiên chiếc Land Rover chậm rãi lái ra.

“Tổ trưởng.” Hà Tiểu Nhã mỉm cười vẫy tay.

Trình Cẩn Ngôn gật gật đầu, lập tức lái xe rời đi, liếc mắt một cái cũng không thèm nhìn về phía Tưởng Tư Di, khuôn mặt đạm mạc.

Tưởng Tư Di quan sát chiếc Land Rover của Trình Cẩn Ngôn, nghĩ đến chiếc xe phổ thông của Chu Lẫm, nhìn lại chiếc xe sang trọng của Chiêu Mộ Hằng, nhất thời thở phào. Khí chất và vẻ ngoài của Chiêu Mộ Hằng có thể không bằng Chu Lẫm, nhưng thực tế thì sao? Cuộc sống giàu sang mới là thực tế nhất, luận về mặt mũi, cô ta căn bản không thua Lâm Nguyệt.

Ngồi ở tay lái phụ, Lâm Nguyệt ngửi thấy mùi hương hoa, cười hỏi: “Nam Nam bảo anh tặng hoa cho em, quả thật anh làm theo lời nó sao?”

Chu Lẫm nghiêng đầu nhìn cô.

Lâm Nguyệt trời sinh da trắng, hiện tại gò má cứ vậy ửng hồng.

Chu Lẫm thu hồi tầm mắt, một tay lái xe, một tay nắm giữ bàn tay cô, cười nói: “Cũng không phải bởi vì Nam Nam, lúc tỏ tình ở hồ không đủ thành ý.”

Trong lòng Lâm Nguyệt rung động, nhỏ giọng nói: “Về sau anh đừng làm vậy, bên ngoài trường học đều là phụ huynh học sinh, nếu bị nhìn thấy sẽ ảnh hưởng không tốt.”

Anh hiểu chứ, chỉ là anh muốn trêu chọc cô, khinh thường nói: “Trong trường em là giáo viên, nhưng khi bước ra khỏi cổng là người phụ nữ của anh, nam nữ yêu đương, ảnh hưởng không tốt là như thế nào?”

Anh nói “Cô là người phụ nữ của anh”, gương mặt Lâm Nguyệt nóng bừng, cắn môi giải thích: “Dù sao em cũng không muốn anh làm như vậy ở trường.”

“Ừ, tất cả nghe theo em.” Xoa bóp tay cô, anh thấp giọng nói, ngữ khí tùy ý.

Lâm Nguyệt không thể nhịn cười, anh nghe lời cô thế này, mọi tế bào trong cơ thể cô đều giống như ngâm mình trong mật ong vậy.

Ăn cơm, xem phim, không có Phó Nam, hai người giống như những cặp tình nhân khác. Từ rạp chiếu phim bước ra, Chu Lẫm dẫn Lâm Nguyệt đi ra bờ sông hóng gió, xe đậu ven đường, anh nắm tay cô, dọc theo bờ sông chậm rãi sóng bước…

Đi dạo khoảng mười phút, Đường Hiên gọi điện thoại tới, nói Phó Nam đang ngủ.

“Đường Hiên đi rồi?” Trò chuyện kết thúc, Lâm Nguyệt hỏi.

Chu Lẫm gật đầu.

Lâm Nguyệt không khỏi lo lắng: “Hay là chúng ta trở về thôi, lỡ như Nam Nam tỉnh dậy không thấy ai trong nhà sẽ hoảng sợ.”

Ánh sáng hắc ám cả khuôn mặt anh, vừa rồi anh còn định ôm hôn cô, đáng tiếc kế hoạch này biến hóa khôn lường, bị cuộc gọi của Đường Hiên làm hỏng đại sự rồi.

“Đi thôi.” Ôm bả vai Lâm Nguyệt, Chu Lẫm quay đầu bước về hướng nhà mình.

Chín giờ rưỡi tối, hai người về nhà. Phòng khách im ắng, trên bàn trà có một giỏ trái cây, như là cố ý để lại cho bọn họ.

Liếc mắt một cái anh liền nhìn thấu tâm tư Đường Hiên, đây là quà của Đường Hiên tặng cho Lâm Nguyệt, anh trực tiếp nắm tay cô đi đến trước cửa phòng ngủ của Phó Nam quan sát…

“Yên tâm chưa?” Chu Lẫm chế nhạo hỏi.

Tận mắt nhìn thấy Phó Nam ngủ say, trong lòng Lâm Nguyệt đã hết bồn chồn rồi, đêm khuya yên tĩnh, có phải anh sẽ giống như tối hôm qua dẫn cô vào phòng khách không?

“Phó Nam nói em đã đem chiếc cốc kia về rồi?” Chu Lẫm nới lỏng tay cô, bỗng nhiên nhớ tới cái gì liền hỏi.

Nhắc tới chiếc cốc do chính tay bọn họ làm, Lâm Nguyệt cảm thấy thư thái, chân thành nói: “Rất đẹp ạ.”