Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 40

Giữa trưa, Đường Hiên cầm di động chuẩn bị gọi đồ ăn ngoài.

Vừa mở app(1) ra, màn hình đột nhiên hiển thị số của Chu Lẫm, lồng ngực anh ta căng thẳng, điện thoại vào ngày nghỉ, chỉ sợ là có vụ án.

(1) Ứng dụng trên điện thoại.

“Đại ca.” Biểu cảm vô cùng nghiêm túc.

“Mời cậu ăn cơm, có tới hay không?”

Trong di động truyền ra giọng nói đạm mạc, không phải án tử, Đường Hiên liền trầm tĩnh lại, trong lòng tò mò, nhanh chóng cợt nhả: “Chị dâu nhỏ đi làm, đại ca ở nhà một mình nên cô đơn hả?”

Đáp lại lời của anh ta là hai tiếng bíp bíp…

Đường Hiên cười ha hả, đi ra ngoài tản bộ một lát.

Nửa giờ sau, Đường Hiên có mặt ở một nhà hàng quen thuộc của đội cảnh sát hình sự, lên tầng hai, tầm mắt đảo qua qua một bàn gần cửa sổ…

“Chỉ có hai chúng ta?” Đường Hiên ngồi xuống đối diện Chu Lẫm, nhìn xung quanh, kỳ quái hỏi, cho rằng sẽ có thêm người.

“Cậu còn muốn gọi thêm ai?”

“Đại ca mời khách, tùy tiện đi ạ.”

Chu Lẫm đem thực đơn thảy qua: “Muốn ăn cái gì thì gọi đi.”

Cái gọi là vô công bất thụ lộc(2), đối mặt với sự đối đãi đặc biệt của Chu Lẫm, Đường Hiên đột nhiên cảm thấy kỳ lạ, anh ta không chạm vào thực đơn, chà xát tay cười: “Mời khách hẳn là có lý do, đại ca gặp được chuyện tốt?” Trừ phi là phá được vụ án, hoặc là hoạt động của tập thể, bình thường nghỉ phép Chu Lẫm sẽ không mời anh ta.

(2) Không có công thì không dám nhận thưởng.

Chu Lẫm nở nụ cười: “Ăn xong rồi nói.”

Đường Hiên lờ mờ không hiểu, thật sự có việc sao?

Thực đơn lẳng lặng nằm trên bàn, Đường Hiên do dự rồi. Chu Lẫm không dễ dàng nhờ người khác, lần này mời khách khẳng định là muốn anh ta làm chuyện không bình thường, vạn nhất là chuyện lớn, chẳng lẽ anh ta phải làm chỉ vì một bữa cơm?

Đường Hiên cau mày, Chu Lẫm cũng không thúc giục, nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ.

“Chẹp, chuyện của đại ca cũng là chuyện của em, cho dù đại ca không mời, chỉ cần đại ca nói một câu, em sẽ nguyện ý thực hiện!” Đường Hiên xắn tay áo, hào khí ngất trời phóng đại nói.

Chu Lẫm nhàn nhạt “Ừ” một cái, thái độ nhẹ nhàng bâng quơ, dường như Đường Hiên có đồng ý hay không cũng không quan trọng.

Đường Hiên: …

Sau khi ăn xong, hai người đi xuống lầu, Chu Lẫm tính tiền, đi khỏi nhà hàng anh mới cất giọng: “4 giờ rưỡi Phó Nam tan học, cậu giúp tôi đi đón thằng bé, tùy tiện đi đâu ăn cũng được, ăn xong trở về, dỗ thằng bé ngủ xong thì hãy về nhà.”

Đường Hiên kinh ngạc đến ngây người, nhưng phản ứng rất nhanh, nhìn chằm chằm Chu Lẫm, cười: “Cùng chị dâu nhỏ hẹn hò?”

Chu Lẫm cũng không phủ nhận.

Anh ta ôm lấy bả vai Chu Lẫm, thống khoái nói: “Đại ca yên tâm, Nam Nam cứ giao cho em, nếu đại ca cần, buổi tối em sẽ dỗ Nam Nam ngủ!”

Chu Lẫm: …

Tan học, Lâm Nguyệt bảo Phó Nam chờ trước cổng trường.

Phó Nam ngoan ngoãn đi theo bạn học xếp hàng trước cổng, bên này đã tụ tập một đám phụ huynh học sinh, Phó Nam dương cổ nhìn quanh, chú Chu hôm nay không đi làm, có lẽ sẽ tới đón bọn họ phải không? Kết quả ậu không nhìn thấy chú Chu, ngược lại nhận ra người quen, tươi cười xán lạn chính là Đường Hiên.

Lưng đeo túi sách, Phó Nam vui vẻ chạy tới.

Đường Hiên ôm lấy Phó Nam, nói: “Tối nay chú mời khách, Nam Nam muốn ăn cái gì?”

Phó Nam chớp chớp mắt nhìn trong vườn trường: “Cô giáo bảo cháu chờ cô.” Hôm nay cậu không muốn ở cùng chú Đường, thứ hai tuần trước chú Chu bận rộn cả tuần, cậu muốn cùng chú Chu ăn cơm.

Đường Hiên mỉm cười ôm Phó Nam xoay người, Phó Nam tinh mắt lập tức phát hiện ra chiếc xe SUV màu đen của Chu Lẫm.

“Chú Chu muốn hẹn hò cùng cô giáo Lâm, chúng ta không nên quấy rầy bọn họ.” Đường Hiên vuốt đầu Phó Nam nói.

Sau khi nghe Đường Hiên giải thích, Phó Nam liền nở nụ cười, nhưng mà cậu còn có chỗ không hiểu, nghi hoặc hỏi: “Vì sao chú Chu không đi ra?”

“Một lát nữa cháu sẽ biết.” Đường Hiên tạm thời giữ bí mật, sau đó ôm Phó Nam lên xe. Đại ca ở trước mặt mọi người hẹn hò, tọc mạch như anhta sao có thể để lỡ dịp hay? Anh ta cầm điện thoại, mở cửa sổ xe, chuẩn bị quay.

Cuộc họp của tổ toán mất khá nhiều thời gian, sau khi tan họp hầu như học sinh đã tan trường hết.

Trình Cẩn Ngôn ngồi vào xe, Lâm Nguyệt, Tưởng Tư Di, Hà Tiểu Nhã sóng vai đi ra cổng.

Lâm Nguyệt áy náy gọi điện cho Phó Nam, trong điện thoại Phó Nam hưng phấn nói đang ở cùng chú Đường, Lâm Nguyệt yên tâm rồi. Cúp điện thoại, Lâm Nguyệt mở Wechat lên xem lại cuộc đối thoại với Chu Lẫm ngày hôm qua, hôm nay ngoại trừ anh đưa cô đến trường, cả ngày cũng không thấy tin tức.

Lâm Nguyệt có chút thất vọng.

Cô tự nhận mình không phải là người luôn bám theo bạn trai, nhưng hôm nay rõ ràng là anh nghỉ phép, cả một tin nhắn ân cần thăm hỏi anh cũng không gửi…

“Đúng vậy, mới ra đến, anh đợi lâu chưa?”

Bên tai truyền đến giọng nói ngọt ngào của Tưởng Tư Di, Lâm Nguyệt nghiêng tai lắng nghe.

Hà Tiểu Nhã ôm cánh tay Lâm Nguyệt, chờ Tưởng Tư Di để điện thoại xuống, chậc chậc trêu ghẹo: “Haiz, có phải chấp nhận lời tỏ tình của người ta rồi không?”

Tưởng Tư Di cúi đầu cười, cam chịu rồi.

Hà Tiểu Nhã nhất thời nới lỏng tay Lâm Nguyệt ra, tới gần hỏi thăm Tưởng Tư Di.

Tưởng Tư Di nhìn ra cổng trường, tâm tình phức tạp. Chiêu Mộ Hằng lớn hơn cô ta mười tuổi, là quản lý cấp trung của bộ phận tài chính giải trí, gia cảnh khá giả, thứ duy nhất mà cô ta không tự tin để giới thiệu Chiêu Mộ Hằng với mọi người là vì Chiêu Mộ Hằng không mấy đẹp trai, thân hình chỉ cao có… 1m7.

“Anh ấy cũng bình thường thôi, mọi người đừng chờ mong quá.” Tưởng Tư Di đùa cợt nói.

Hà Tiểu Nhã, Lâm Nguyệt đều gật đầu.

Ba người phụ nữ cùng nhau quay đầu ra ngoài, liếc mắt một cái liền nhìn thấy một người đàn ông mặc tây trang màu đen, vóc người không cao nhưng tỷ lệ cơ thể khá chuẩn, trên người anh ta toát lên sự trưởng thành tự tin.

Hà Tiểu Nhã vừa định khen bạn trai của Tưởng Tư Di, đột nhiên ven đường có một người đàn ông khác đang bước xuống xe, anh ta mặt đồ tây trang, bóng lưng cao lớn, mà chỉ mới nhìn thấy bóng lưng này, Hà Tiểu Nhã nháy mắt đã quên mất Chiêu Mộ Hằng, không chuyển mắt, nhìn chằm chằm đối phương.

Mặt khác, Lâm Nguyệt liền phát hiện ra chiếc xe kia. Cô khẩn trương đoán già đoán non không biết có phải Chu Lẫm tới đón mình không, nhưng mà ngay sau đó cô hơi bần thần. Quen biết anh đã lâu, cô cũng chưa từng thấy anh ăn mặc thế này, trong trí nhớ của cô, anh thích mặc đồ giản dị, ở nhà đều là quần cộc với áo ngắn tay.

“A, đẹp trai quá!” Hà Tiểu Nhã kích động bắt lấy cánh tay Lâm Nguyệt, mém chút nữa đã nhảy cẩng lên, đột nhiên hỏi: “Đây là cảnh sát Chu?”

Lâm Nguyệt gật đầu.

Chu Lẫm một tay cầm hoa, một tay nhàn nhã đút túi quần, trong mắt anh hiện tại chỉ có cô, tùy tiện chọn một chỗ gần cổng trường đứng lại, căn bản không chú ý tới người qua đường.

Chiêu Mộ Hằng đứng bên cạnh nhìn thấy Chu Lẫm, anh ta thường xuyên giao tiếp cùng thượng khách, liếc mắt một cái đã nhận ra bộ đồ đắt tiền trên người Chu Lẫm. Tây phục hàng hiệu anh ta cũng có, nhưng Chu Lẫm cao gần 1m9, thoáng nhìn rất bắt mắt hơn anh ta…

Nếu là sau này, anh ta sẽ chọn lựa một cách thông minh là đứng xa Chu Lẫm, còn bây giờ nếu anh ta chuyển chỗ, càng mất mặt hơn.

Cho nên, Chiêu Mộ Hằng không hề nhúc nhích, vẫn như cũ duy trì mỉm cười.

Tưởng Tư Di muốn cười nhưng không cười nổi.

Cô ta từng gặp Chu Lẫm vài lần, đã sớm biết Chu Lẫm là một soái ca, nhưng hôm nay Chu Lẫm mặc tây phục, tay cầm hoa hồng đứng mỉm cười ở đằng kia, dường như biến thành một người hoàn toàn khác, không cần cố gắng biểu hiện bản thân, cũng đủ nghiền nát bạn trai cô ta từ đầu đến chân.

Hoa hồng, Chu Lẫm muốn theo đuổi Lâm Nguyệt sao?

Cắn cắn môi, Tưởng Tư Di nhìn về phía Lâm Nguyệt.

Gương mặt Lâm Nguyệt đã sớm đỏ bừng, ánh mắt anh rõ ràng đang cười, cười đến nỗi thiêu cháy mặt cô rồi.

Hà Tiểu Nhã vô cùng hâm mộ, tổ hợp tuấn nam mỹ nữ, so với cặp đôi của Tưởng Tư Di đẹp hơn biết bao nhiêu!

“Nhanh lên!” Hà Tiểu Nhã hưng phấn đẩy Lâm Nguyệt.

Lâm Nguyệt cứ như vậy bị đẩy đến trước mặt Chu Lẫm, ánh mắt khẩn trương không biết nhìn gì…

Hôm nay là lần đầu tiên Chiêu Mộ Hằng nhìn thấy Lâm Nguyệt, từ lúc Lâm Nguyệt lọt vào tầm mắt của anh ta, anh ta liền bất tri bất giác quên mất Chu Lẫm nổi bật hơn mình, thậm chí quên mất người bạn gái ở phía đối diện, đôi mắt anh ta chăm chú nhìn Lâm Nguyệt. Tưởng Tư Di rất đẹp, nhưng Lâm Nguyệt hoàn toàn áp đảo ở một cấp bậc mỹ nhân, nói tóm lại hoàn toàn có thể trở thành “Ngọc nữ” thế hệ mới.

Không muốn phá hư buổi hẹn hò đã tỉ mỉ chuẩn bị, Chu Lẫm xem như không nhìn thấy ruồi bọ xung quanh, cúi đầu, cười hỏi: “Tối nay cùng anh ăn một bữa cơm, được không?”

Lâm Nguyệt xấu hổ cúi đầu dạ một tiếng.

Ngay sau đó, anh liền đưa bó hồng tới cho cô, mùi thơm nhàn nhạt đập vào mặt, đỉnh đầu là giọng nói nghiêm cẩn trầm thấp: “100 đóa, một đóa đại biểu một năm.”

Trong mắt không có người khác, bên tai cũng không có thanh âm nào, Lâm Nguyệt giơ tay lên kiên định tiếp nhận.

Phó Nam chống tay vào cửa sổ xe, ánh mắt ngưỡng mộ, chú Chu tặng hoa hồng cho cô giáo Lâm, chú Chu đẹp trai quá.

Đường Hiên nhìn chằm chằm màn hình di động, âm thầm khuyến khích: “Hôn đi, hôn đi, hôn đi…”

Chu Lẫm không có ý định chia sẻ sự riêng tư của mình với người khác, một phen ôm lấy Lâm Nguyệt đưa vào xe.

Lúc này trước cổng trường còn có vài bậc phụ huynh học sinh, Lâm Nguyệt thẹn thùng cầm hoa hồng đưa lên cao che mặt.

Gió thổi mát rượi, phía sau là vòm ngực rộng lớn rắn chắc của anh, trong lòng là đóa hoa hồng anh tặng, cô nhắm mắt lại hưởng thụ hạnh phúc trước nay chưa từng có, mùi hương này mãnh liệt thổi vào tâm trí cô.

Chu Lẫm, Chu Lẫm.

Em cũng rất yêu mến anh.