Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 4

Đối với Hàn Dương, Lâm Nguyệt là loại con gái người khác vừa gặp đã yêu.

Lần đầu tiên anh ta gặp Lâm Nguyệt là ở trước cửa tiểu khu, ngày đó anh ta ghé về nhà, đi đến cổng chính đã nghe tiếng còi xe. Anh ta quay đầu né tránh, một chiếc xe taxi màu xanh chậm rãi chạy tới, nhìn thoáng qua cửa xe anh ta có thể nhìn thấy một cô gái trẻ tuổi ngồi ở đằng sau, tóc dài hơi xoăn phần đuôi tóc, gương mặt trắng nõn.

Sạch sẽ, thanh tú.

Vài giây sau, chiếc xe taxi đã lái đi rồi.

Hàn Dương sững sờ đứng tại chỗ, anh ta nhìn theo chiếc xe taxi, hình bóng cô gái vẫn còn trong tâm trí.

Thậm chí lúc anh ta học đại học cũng đã từng gặp qua rất nhiều nữ sinh xinh đẹp, nhưng không ai có thể khiến cho anh ta nhớ mặt.

Hàn Dương kìm lòng không được liền bước nhanh hơn, đi đường vòng đứng xa xa nhìn xe taxi. Mỗi mùa nghỉ đông và nghỉ hè ở tiểu khu sẽ có khách thuê mới, Hàn Dương lập tức đoán được lý do cô gái kia đến đây, anh ta vui vẻ tiến lên bắt chuyện, và cũng lần đầu tiên chủ động giúp đỡ người khác chuyển nhà.

Kỳ thực hành lý của Lâm Nguyệt khá nặng, khiêng đến tầng hai là đã rất mệt, nhưng khi anh ta nhìn thấy gương mặt xinh đẹp tươi cười nói lời cảm tạ, anh ta đã thỏa mãn rồi.

Có lần anh ta “ngẫu nhiên gặp” Lâm Nguyệt nên cùng nhau về nhà, bị mẹ bắt gặp nên đêm đó anh ta bị mắng, anh ta mơ hồ đoán được mẹ mình không thích Lâm Nguyệt, nhưng bất luận là như thế nào, anh ta cũng không dự đoán được mẹ mình lại đuổi khách.

Hàn Dương đột nhiên không dám nhìn thẳng Lâm Nguyệt, nghe thấy âm thanh đẩy cửa liền cứng ngắc xoay người.

Bà Ngô không để ý đến con trai, mặt không biểu cảm quan sát Phó Nam và Chu Lẫm, hỏi Lâm Nguyệt: “Tìm được phòng rồi sao, đêm nay chuyển nhà?”

Cách cư xử của bà ta rất kém, vô duyên vô cớ bị người khác bội ước, Lâm Nguyệt có giận đến mấy vẫn cứ mỉm cười: “Đêm nay cháu dọn một ít, đêm mai dọn xong sẽ trả chìa khóa ạ.”

Nhìn thấu được việc Lâm Nguyệt đang che giấu cơn giận, trong mắt bà Ngô lập tức hiện ra một tia châm chọc, không muốn dây dưa, bà ta chỉ bảo Lâm Nguyệt dọn phòng sạch sẽ. Từ đầu tới cuối, bà ta không nói một lời thô tục, nhưng mỗi một ánh mắt hay là cử chỉ đều rất ngạo mạn.

Lâm Nguyệt nhẫn nhịn, Hàn Dương không cách nào nhìn mẹ mình đối xử với một cô gái như vậy, xoay người chất vấn: “Mẹ, phòng ở…”

Bà Ngô lạnh giọng cắt ngang: “Không phải con bảo con đi chạy bộ hay sao? Không chạy thì trở vào nhà.”

Không muốn cùng con trai tranh cãi ở bên ngoài, bà Ngô nói xong liền bước vào nhà.

Hàn Dương siết chặt nắm tay.

Lâm Nguyệt mới là oan ức, nhưng nhìn thấy bóng lưng gầy cứng của Hàn Dương, Lâm Nguyệt đột nhiên có chút đồng tình. Luận về tuổi tác, Lâm Nguyệt nhỏ hơn Hàn Dương hai tuổi, có điều cô thường xuyên tham gia công tác xã hội nên mới bất tri bất giác nghĩ rằng Hàn Dương vẫn là sinh viên.

“Anh vào nhà đi, đừng vì em mà cãi nhau với gia đình, dù sao thì em cũng đã tìm được phòng trọ mới.” Lâm Nguyệt nhỏ giọng khuyên nhủ.

Hàn Dương vẫn đứng yên tại chỗ, trong lòng vẫn còn giận bà Ngô nhưng cũng không dám đối mặt với Lâm Nguyệt.

Lâm Nguyệt không thích nhiều lời, nắm tay Phó Nam tiếp tục bước lên, Chu Lẫm im lặng đi theo.

“Cô ơi, cái dì kia thật hung dữ.” Đi được mấy bước, Phó Nam lặng lẽ nói với Lâm Nguyệt.

Tâm tình của Lâm Nguyệt có chút phức tạp, lúc trước cô liên hệ thuê phòng, thái độ của bà Ngô không phải như thế, không biết vì sao sau này gặp mặt bà liền thay đổi.

Hàn Dương cũng không hiểu mẹ mình nghĩ gì, khuôn mặt chầm dầm trở lại phòng khách. Bà Ngô ngồi bên cạnh chồng xem TV, nói ra những lời như hắt một thùng nước lạnh lên đầu Hàn Dương: “Mẹ biết con thích Lâm Nguyệt, nhưng có điều mẹ không thích con bé ấy, đã không có khả năng ở cùng nhau, mẹ đương nhiên sẽ không cho con cơ hội.”

Ông Hàn giật mình nhìn vợ vì không hiểu đã xảy ra chuyện gì.

“Lâm Nguyệt có chỗ nào không tốt?” Hàn Dương nhìn chằm chằm mẹ muốn biết nguyên nhân.

Bà Ngô rốt cuộc cũng khinh miệt hừ một tiếng, ánh mắt hướng lên trên xem xét, giống như cách mấy tầng lầu có thể nhìn thấu được Lâm Nguyệt: “Con là nghiên cứu sinh, có nhà có xe lại là người thành phố, Lâm Nguyệt xuất từ nông thôn, có chỗ nào xứng với con?”

Bà Ngô trừng mắt cất cao giọng, dùng hành động cự tuyệt nói chuyện.

Hộ khẩu thành phố đúng là có lợi thật, nhưng đến ngày hôm nay Hàn Dương mới biết, mẹ của mình cũng theo đuổi hư vinh.

“Con yêu ai thì mẹ không cần quản.” Hàn Dương lạnh giọng nói, sau đó đi ra ngoài.

Bà Ngô đột ngột đứng dậy muốn níu kéo con trai, ông Hàn giữ chặt tay vợ, đau đầu nói: “Nó lớn rồi em quản nói làm gì, em cũng đã đuổi người ta, con bé kia chắc cũng không ngốc đến nỗi sẽ quen nó, xem tivi thôi, tiếp tục xem tivi.”

Bà Ngô nhìn chằm chằm cửa phòng, nghe lời chồng nói liền nhớ đến người đàn ông mà bà vừa mới gặp ở hành lang, cả người mặc toàn màu đen, nhìn qua không giống người tốt, tối khuya còn cùng Lâm Nguyệt trở về, hai người này khẳng định có gian tình. Nghĩ vậy, bà thấy yên tâm, có người đã giúp bà đánh tan hy vọng của Hàn Dương rồi.

Lâm Nguyệt mở cửa phòng mời Chu Lẫm và Phó Nam tiến vào.

Tối qua cô đã dọn được hai rương hành lý, cơ bản chỉ còn một ít vật dụng mà thôi.

“Chỉ bao nhiêu đây?” Chu Lẫm nhìn một vòng, ngoài ý muốn hỏi.

Lâm Nguyệt gật đầu, tháng trước khi chuyển nhà cô cũng đã ném hết một mớ đồ cũ, cho nên hành lý không nhiều lắm.

Chu Lẫm đi đến ban công phía trước, nhìn bên ngoài, sau đó nói: “Dọn một lần thôi, ngày mai khỏi đến.”

Nhìn bộ mặt khắc nghiệt của bà chủ nhà kia, anh quả thật không muốn nhìn đến nữa.

Lâm Nguyệt kinh ngạc nhìn Chu Lẫm, nhanh vậy sao?

Chu Lẫm dựa lưng vào cửa, hai tay đút túi quần chăm chú nhìn lên giường của Lâm Nguyệt: “Tôi qua bên kia dọn dẹp, dọn một lần, bớt lo.”

Lâm Nguyệt chậm rãi quan sát gian phòng, quả thật không có gì đáng để lưu luyến.

“Vâng ạ, tôi sẽ lập tức dọn dẹp, hai người cứ ngồi trước.” Lâm Nguyệt quyết định rất nhanh.

“Hành lý đầy chưa?” Chu Lẫm dựa tường hất cằm nhìn vào rương hành lý màu hồng, nói: “Nếu đầy rồi thì tôi mang xuống trước.”

Lâm Nguyệt gật đầu.

Chu Lẫm đi qua, một tay xách hành lý trực tiếp mang ra ngoài, Lâm Nguyệt khiếp sợ nhìn anh thong thả bước đi. Hành lý mà anh đang xách rất nặng, cô chỉ có thể kéo đi, còn anh xem như chuyện nhỏ?

“Cô ơi, con dọn cái nào đây?” Phó Nam cũng nóng lòng muốn thử, cậu nhóc nhỏ xíu đang đứng cạnh rương hành lý to.

Lâm Nguyệt mỉm cười, đem cái gối màu trắng trên giường đưa qua: “Nam Nam giúp cô cầm cái này trước, một lát chúng ta cùng đi.”

Phó Nam cao hứng tiếp nhận, cúi đầu nghiên cứu cảm thấy món đồ này của cô giáo Lâm đẹp quá.

Bên ngoài hành lang, Chu Lẫm một tay xách hành lý đi xuống thì đụng mặt Hàn Dương, anh ta dùng ánh mắt phức tạp nhìn Chu Lẫm, Chu Lẫm cũng không đoái hoài đến anh ta, thong thả xuống lầu. Hàn Dương đứng tại chỗ một lát, sau đó nhanh chân bước lên lầu.

Lâm Nguyệt gấp chăn bỏ vào hành lý, nghe thấy tiếng đập cửa liền quay đầu nhìn thấy Hàn Dương, thần sắc rất mất tự nhiên.

Hàn Dương nhìn thấy trong phòng không còn món gì, giật mình hỏi: “Đêm nay dọn luôn hả?” Không phải cô ấy nói còn một đêm sao?

Lâm Nguyệt cúi đầu mỉm cười: “Cũng không còn nhiều đồ lắm, dọn một lần thôi ạ, đúng rồi, chìa khóa phòng em giao cho anh.”

Hàn Dương nhìn cô áy náy, thấp giọng: “Anh xin lỗi, đáng ra mẹ anh không nên bội ước.”

Lâm Nguyệt: “Không sao, anh đừng để trong lòng.”

Gương mặt hồng hào mỉm cười dưới ánh đèn vàng trông rất xinh đẹp, trên trán cô còn dính vài giọt mồ hôi, không biết là leo lên cầu thang mệt hay là do dọn dẹp mệt, Hàn Dương chỉ biết là cô bây giờ rất đẹp, anh ta không muốn lùi bước nữa. Tiếng bước chân dưới lầu ngày càng gần, là người nọ đã trở lại, anh ta nắm chặt chìa khóa, lấy hết dũng khí hỏi: “Em có thể cho anh xin Wechat(1) của em không?”

(1) Giống kiểu ứng dụng Zalo, Messenger facebook, Viber…

Lâm Nguyệt ngây ngẩn cả người, cô còn tưởng rằng Hàn Dương đến cáo biệt, nhưng giờ khắc này nhìn thấy gương mặt phiếm hồng và sự khẩn trương của Hàn Dương, đột nhiên cô nhớ đến thời thanh xuân mình cũng bị các nam sinh theo đuổi kiểu. Tuy rằng số lần hai người ngẫu nhiên gặp hơi nhiều, nhưng Lâm Nguyệt chưa bao nghĩ đến vấn đề này.

Mãi cho đến bây giờ cô mới hiểu được vì sao bà Ngô đuổi cô đi rồi.

Lâm Nguyệt cảm thấy buồn cười, thì ra bà Ngô nghĩ rằng cô quyến rũ con trai của bà.

“Thôi ạ.” Lâm Nguyệt khách khí cự tuyệt, cô không muốn để cho Hàn Dương hy vọng.

Hàn Dương khẩn trương bất an, bỗng chốc mất mát rồi.

Chu Lẫm không nhanh không chậm đi lên.

Lâm Nguyệt không nói chuyện nữa, lại tiếp tục dọn dẹp, cô biết Hàn Dương đi rồi, Chu Lẫm bước vào, may mà Chu Lẫm không hỏi gì.

“Phiền anh rồi.” Lâm Nguyệt nhìn nhìn túi hành lý căng phồng, nhỏ giọng nói.

Chu Lẫmxách hành lý khiêng lên vai, trước khi đi còn đoạt lấy cái túi cô đang cầm. Trong lòng Lâm Nguyệt cảm kích, cuối cùng cô nhìn gian phòng một lần cuối, tắt đèn, đóng cửa, nắm tay Phó Nam đi xuống.

Lên xe, Chu Lẫm im lặng lái xe, Phó Nam mệt nhọc tựa lưng vào ghế ngồi ngủ gật, Lâm Nguyệt quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, đèn đường thành phố thật rực rỡ, nhà cao tầng san sát với nhau, trong lòng tự dưng khát vọng.

Chu Lẫm liếc mắt nhìn vào kính chiếu hậu, thuận tiện nhìn luôn gương mặt thanh tú kia.

Anh thu hồi tầm mắt, hỏi Phó Nam: “Mệt không?”

Phó Nam dụi mắt lắc đầu: “Không ạ.”

Chu Lẫm cười lạnh, qua một lát, bên trong xe đột nhiên vang lên bài hát chủ để của phim hoạt hình. Nghe được giai điệu kia, Lâm Nguyệt nhịn không được nở nụ cười, học sinh tiểu học gần đây đều thích xem phim hoạt hình này, các giáo viên từng thảo luận rằng, nếu muốn học sinh ngoan ngoãn và vui vẻ thì chúng ta phải bật phim hoạt hình này lên.

Bên cạnh truyền đến giọng cười non nớt của Phó Nam.

Hơn mười phút sau, chiếc xe ngừng lại.

Lần này Lâm Nguyệt nhanh tay đoạt hành lý, bởi vì cô không muốn làm phiền anh.

Chu Lẫm nhìn Lâm Nguyệt, không quan tâm xách hành lý khiêng lên vai, đi trước dẫn đường.

Lâm Nguyệt đi theo sau, tầm mắt không tự chủ dừng trên người Chu Lẫm. Anh mặc áo sơmi và quần tây, hai cánh tay đều đang vác đồ nặng, cơ bắp của anh nổi lên cuồn cuộn. Nhìn anh bước đi không có vẻ gì là cố sức cả, còn cô thì thở hổn hển rồi.

“Em đợi ở đây.” Đến tầng ba, Chu Lẫm đột nhiên xoay người nói.

Lâm Nguyệt ngẩng đầu thở hồng hộc, Chu Lẫm đã biến mất, đỉnh đầu  truyền đến tiếng bước chân, giống như là anh đang chạy bộ vậy.

Anh ấy còn có thể chạy sao?

Mồ hôi trên trán cô tuôn như mưa, trước mắt cô không biết vì sao lại hiện ra bóng lưng của Chu Lẫm, cánh tay kia đều to và thô ráp hơn cô.

Trước đó cô vẫn còn rất đề phòng anh, hiện tại trong lòng cô yên tâm rồi.