Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 39

Sau khi xác nhận quan hệ yêu đương, tình cảm cũng biến hóa không ngừng.

Nếu là thời học sinh, nam nữ thích nhau thường sẽ cùng nhau tự học, cùng nhau ăn cơm, sau đó ăn xong sẽ đi tản bộ, nếu có thể trốn trong rừng cây thì thầm to nhỏ là một phúc lợi lớn nhất. Nhưng đối với những người đã đi làm, thể chất và tinh thần của họ trưởng thành hơn, nồng độ hormone tăng lên nhanh chóng, và sự ham muốn tình dục lan tỏa khắp nơi.

Chu Lẫm tựa người vào ban công, cả người anh ẩn trong bóng đêm, chỉ có ngón tay cầm theo điếu thuốc lóe ra điểm sáng.

Anh hút một hơi thuốc, con ngươi đen láy quan sát Phó Nam và Lâm Nguyệt đang ngồi xem phim hoạt hình ở trên sofa.

Đối với Chu Lẫm mà nói, bây giờ Lâm Nguyệt giống như một bữa tiệc hấp dẫn đầy màu sắc, cho dù anh có tham lam cô đến cỡ nào anh cũng nguyện ý khắc chế, nhưng cô ngay trước mắt, khoảng cách xa như vậy, anh vẫn có thể ngửi thấy mùi hương ở trên người cô.

Chu Lẫm nghiêng đầu nhã ra ngụm khói, nhìn đồng hồ, 8 giờ rưỡi tối.

Ngực anh bức rức như một ngọn lửa, anh không muốn nhịn, buổi sáng ở khu vui chơi, buổi chiều cũng chơi trò chơi, buổi tối còn phải nhàm chán xem phim hoạt hình với Phó Nam, hôm nay chủ nhật, anh đã làm hết những gì có thể cho một học sinh tiểu học rồi.

“Ngày mai thứ hai, ngủ sớm một chút.” Ném tàn thuốc vào thùng rác, Chu Lẫm trực tiếp tắt đèn phòng khách.

Lâm Nguyệt và Phó Nam đồng thời quay đầu, thấy Chu Lẫm đứng trước cửa, đèn flat tivi rọi qua người anh, khuôn mặt anh lạnh lùng bất định, cả người tản ra hơi thở cường thế áp bức. Trong nháy mắt đó, Lâm Nguyệt nghĩ tới vị huấn luyện viên nghiêm túc đào tạo quân sự, Phó Nam nghĩ tới giáo viên chủ nhiệm lớp.

Nhưng đây là chú Chu, Phó Nam nhìn nhìn màn hình tivi, tranh thủ nhỏ giọng: “Xem một tập nữa, được không chú?”

“Đi đánh răng.” Chu Lẫm trực tiếp ra lệnh.

Phó Nam chu miệng, lại còn ôm hy vọng nhìn về phía Lâm Nguyệt.

So với uy nghiêm của chú Chu, cô giáo Lâm chỉ là một con thỏ, hơn nữa việc dạy Phó Nam ngủ sớm là do Chu Lẫm quản, cô đương nhiên không muốn đối nghịch với anh, cô sờ sờ đầu Phó Nam, cười bảo cậu nghe lời.

Phó Nam thất vọng thở dài, cuối cùng ngoan ngoãn đi vào toilet.

Lâm Nguyệt thuận tay tắt tivi, đèn trong toilet rất sáng nên thấy rõ cả khung cảnh của phòng ngủ bên kia. Chu Lẫm tựa người vào cửa giám sát Phó Nam đánh răng, lưng anh đưa về phòng khách bên này, Lâm Nguyệt đứng dậy rời khỏi ghế, tùy tay chỉnh nhẹ váy, chuẩn bị trở về phòng rửa mặt…

Cô hơi lo lắng cúi đầu chuẩn bị đi qua, anh đột nhiên đưa tay đặt lên tường, cánh tay thon dài rắn chắc giống như chướng ngại vật ngăn trở cô.

Mặt cô nóng ran.

Chu Lẫm dường như không quan tâm, nhắc nhở Phó Nam: “Chải răng hai lần.”

Bên trong truyền đến giọng Phó Nam: “Cháu đánh sạch rồi ạ!”

Chu Lẫm hừ lạnh một tiếng, xoay người lại, mặt hướng về phía Lâm Nguyệt.

Hơi thở dày đặc xông lên, Lâm Nguyệt theo bản năng muốn trốn tránh, kết quả cô vừa nhấc chân, anh vừa sải bước đi lại, hai tay nắm lấy bả vai cô nhẹ nhàng xoay. Ánh sáng hòa lẫn bóng đêm, anh ôm eo cô từ phía sau, nói thầm bên tai: “Ngồi trên ghế chờ anh.”

Nói xong, đẩy cô về phía trước.

Lâm Nguyệt trở lại phòng khách một cách không kiểm soát, ánh nhìn bốc lửa ở sau lưng cô, cô cắn cắn môi, chậm rãi lùi lại.

Tận mắt thấy cô ngồi xuống, anh mới hài lòng mỉm cười đưa Phó Nam vào phòng ngủ. Đề phòng cô chuồn vào phòng ngủ chính, anh để cửa mở, Phó Nam thay quần áo leo lên giường, anh quay mặt ra hướng cửa ngồi bên cạnh Phó Nam, âm thầm lưu ý tình hình bên ngoài.

“Chú Chu, cháu có chuyện muốn nói cùng chú.” Đắp chăn, Phó Nam vẫy vẫy tay, muốn lặng lẽ nói.

Đôi mắt Phó Nam sáng rực, Chu Lẫm cúi người, mặt không biểu cảm nghe.

Phó Nam nhìn ra ngoài cửa, đột nhiên ngồi dậy một tay đỡ bả vai Chu Lẫm, một tay che che miệng nói nhỏ: “Chú Chu, chú phải đối xử tốt với cô giáo Lâm nhé, đừng để người khác cướp mất.”

Chu Lẫm ngoài ý muốn, vui sướng hỏi: “Không thích thầy giáo Trình nữa sao?”

Phó Nam lắc đầu, tiếp tục thổi hơi vào lỗ tai Chu Lẫm: “Thích ạ, nhưng mà cháu không muốn cô giáo Lâm dọn tới nhà thầy giáo Trình, chú và cô ấy yêu nhau, như vậy thì mỗi ngày cháu đều có thể gặp mặt cô ấy.”

Chu Lẫm nhếch miệng, thì ra là vì bản thân, anh còn tưởng rằng Phó Nam đã thông suốt rồi, phát hiện anh mới là người tốt, thích hợp làm bạn trai của Lâm Nguyệt nhất.

“Nếu cô giáo Lâm trước đó đã có phòng ở, chú và thầy giáo Trình cùng nhau theo đuổi cô ấy, cháu ủng hộ ai?” Chu Lẫm thấp giọng thử hỏi.

Phó Nam chớp chớp mắt, hắc hắc cười, nằm lại trên giường không nói chuyện nữa.

Chu Lẫm tức giận đánh nhẹ vào mông Phó Nam, thằng nhóc chết tiệt, đến lúc này rồi mà vẫn còn xem thường mình.

Phó Nam ôm chăn trốn, thông minh tung ra điều kiện: “Nếu chú tiếp tục cho cháu xem tivi, đương nhiên cháu sẽ ủng hộ chú.”

Chu Lẫm “A” lên một tiếng, nâng tay tắt đèn, lạnh lùng nói: “Ngủ đi, ngày mai dậy không nổi xem chú xử cháu thế nào.”

Phó Nam không lên tiếng nữa…

Chu Lẫm đóng cửa tựa người vào nghe khoảng 2 phút, xác định Phó Nam đã ngủ, xoay người, thuận tay tắt đèn toilet. Màn cửa ban công bị kéo lên, là nguồn sáng duy nhất cũng biến mất, phòng khách nhất thời tối đen.

Lâm Nguyệt lo lắng đến đổ mồ hôi, lặng lẽ xê dịch ra đầu ghế sofa.

Ngồi chỗ nào cũng đều giống nhau, Chu Lẫm đi qua an vị ngồi xuống cạnh cô, đùi hai người chạm nhau, khoảng cách gần đến độ khiến cô hoảng loạn. Lâm Nguyệt nhanh chóng đỡ lấy tay ghế sofa, vừa mới ổn định, Chu Lẫm đột nhiên xoay người ôm cô vào lòng, cánh tay anh cường tráng gắt gao ôm chặt cô.

Tháng mười một , thời tiết mát mẻ, Lâm Nguyệt lại bị Chu Lẫm làm cho đổ mồ hôi.

“Anh chỉ có hai ngày nghỉ phép, hôm nay chiều chuộng Phó Nam, ngày mai em đi làm, tối nay còn muốn trốn?” Xoa vành tai mềm mại, anh thấp giọng hỏi, âm cuối hất cao, mang theo một loại tính sổ.

Lâm Nguyệt lo lắng giải thích: “Hôm nay chúng ta đi chơi cùng nhau rồi đó.”

Cô dễ thỏa mãn thật, như thế đã tính là hẹn hò rồi?

Chu Lẫm cười lạnh, hỏi: “Hẹn hò ai lại mang theo bóng đèn(1)?”

(1) Ý chỉ kỳ đà cản mũi.

Lâm Nguyệt nhịn không được nở nụ cười, Chu Lẫm vừa nghe xong liền nâng cằm cô lên hôn, thân hình cường tráng ép sát cô vào góc sofa, trốn cũng không trốn được.

Miệng anh nhàn nhạt mùi khói, nghĩ đến bộ dáng khi anh hút thuốc lá dửng dưng và tư thế nam tính, Lâm Nguyệt càng mềm nhũn người ra, cả người cô vụng về liên tục nghênh đón nụ hôn kia. Anh mặc áo ngắn tay, cơ thể nóng bừng không ngừng truyền đến người cô, cô không thở được, mồ hôi theo giữa tóc chảy xuống, phía sau lưng ướt đẫm.

“Ưm, đừng…”

Lâm Nguyệt kích động gọi tên Chu Lẫm, không được, nếu còn tiếp tục như vậy, cô sẽ bị thiêu cháy mất.

Chu Lẫm cũng không ngừng lại, hôn cổ cô rất nhiều, bàn tay to cách vải mỏng ở phía sau lưng cô sờ soạng, vừa muốn sờ vào trong lại vừa muốn di chuyển xuống dưới.

Cô đè tay anh, nói: “Chu…”

Anh thở hổn hển ngăn chặn miệng cô, bàn tay to lại tiếp tục sờ.

Nhưng vào lúc này, tiếng chuông điện thoại di động trên bàn trà đột nhiên vang lên.

Chu Lẫm dừng lại động tác, Lâm Nguyệt nhân cơ hội này đẩy anh ra, cầm di động, chị Vương gọi tới. Cả người cô mềm nhũn, chạy đến ban công nghe điện thoại.

Anh ngửa mặt tựa người vào sofa, đầu nghiêng về phía ban công, hơi thở nặng nề.

“Vâng, tiểu Lỗi thế nào ạ?”

“Ừ ừ, không sao, chị cứ an tâm chăm sóc tiểu Lỗi…”

Một phút sau, trò chuyện kết thúc, Lâm Nguyệt đi tới nhìn thấy Chu Lẫm vẫn đang ngồi trên ghế, cô ngại ngùng nói: “Tiểu Lỗi đột nhiên phát sốt, chị Vương bảo em ngày mai dạy thay một số tiết học.”

Anh ừ một tiếng.

Bầu không khí tràn ngập mờ ám, trái tim Lâm Nguyệt hoảng loạn, anh không gọi cô, cô cũng không dám vượt qua, thử hỏi: “Không còn sớm nữa, chúng ta đi ngủ nhé?”

Anh không đáp lại, một lát sau mới ừ, giọng khàn khàn.

Lâm Nguyệt thở phào trở về phòng ngủ chính. Đóng cửa lại, tim đập thình thịch, sờ sờ mặt, cô đột nhiên vọt vào toilet, nhìn người con gái với mái tóc dài rối bời trong gương, mặt ửng hồng, xa lạ đến mức không nhận ra mình rồi. Cổ bên phải gần như ngứa ngáy, Lâm Nguyệt vén tóc lên, có một ít dấu hôn, hồng hồng nhỏ nhỏ giống như bị muỗi chích.

Nụ hôn cuồng nhiệt của anh đột nhập vào tâm trí cô như thể anh đang đứng bên cạnh cô, Lâm Nguyệt đầu váng mắt hoa, bình tĩnh một lát, mở nước tắm rửa.

Trong phòng khách, Chu Lẫm liên tục rút ra vài tấm khăn giấy lau mồ hôi, sau đó anh dựa người vào sofa… Gió đêm thổi vào cửa sổ, mồ hôi nóng dần, Chu Lẫm siết chặt lòng bàn tay, ánh mắt khôi phục lại bình thường.

6 giờ rưỡi sáng, Lâm Nguyệt bị đồng hồ đánh thức, nằm trên giường lấy điện thoại di động ra nhìn. Có một số tin nhắn, năm phút trước Chu Lẫm nhắn bảo anh đi chạy bộ, nói lát nữa sẽ mua bữa sáng trở về.

Lâm Nguyệt mỉm cười rời giường, nghiên cứu thời gian tiết học của chị Vương…

Nửa giờ sau, Chu Lẫm trở lại, bữa sáng được đặt trên bàn, cả hai phòng đều đóng cửa, Chu Lẫm dừng một chút, trước gõ phòng ngủ chính, chỉ mới gõ một tiếng, bên trong liền truyền đến giọng của cô: “Vâng ạ.”

Cửa phòng mở ra, cô mặc áo sơmi trắng cùng với váy đen, sạch sẽ thuần khiết… Đột nhiên, nụ hôn kích tình tối qua ùa về, Lâm Nguyệt ngượng ngùng cúi đầu.

“Em đi gọi Phó Nam đi.” Ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô, thể xác và tinh thần trở nên sung sướng.

Lâm Nguyệt gật gật đầu.

Bầu không khí trở nên thoải mái, Lâm Nguyệt đi dọn bữa sáng, thoáng nhìn thấy Phó Nam bị Chu Lẫm khiêng ra phòng tắm, cùng nhau tắm rửa.

Lúc ăn cơm có Phó Nam điều tiết không khí, Lâm Nguyệt tạm thời quên chuyện tối qua.

Hôm nay Chu Lẫm nghỉ phép, sau khi ăn xong anh lái xe đưa cô và Phó Nam đến trường.

Lúc đến cổng trường, cặp mắt Phó Nam đột nhiên sáng bừng, chỉ vào chiếc xe bên cạnh, kêu: “Thầy giáo Trình!”

Chu Lẫm quay đầu, quả nhiên nhìn thấy chiếc Land Rover.

Trình Cẩn Ngôn cũng không chú ý tới chiếc xe của Chu Lẫm, chậm rãi lái đi rồi.

Chu Lẫm thu hồi tầm mắt, xuyên thấu qua gương chiếu hậu nhìn thẳng Lâm Nguyệt.

Thầy giáo tổ toán đúng là rất đẹp trai, nhưng mà vẻ đẹp này không thể so sánh với Chu Lẫm, hôm nay cô đã được mở mang tầm mắt rồi.