Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 38

Bình thường Chu Lẫm không nói chuyện nhiều, nhưng gần đây anh lại trở nên sôi động.

“Chú Chu, lần này chú bắt người xấu thế nào?”

Lâm Nguyệt chuẩn bị điểm tâm, trong phòng khách, Phó Nam đuổi theo Chu Lẫm hỏi thăm tình tiết vụ án. Lâm Nguyệt cũng hiếu kỳ, vụng trộm vểnh tai nghe.

“Không kể.” Chu Lẫm nhìn Phó Nam ngồi tựa vào ghế, tầm mắt cơ hồ liếc nhìn người đứng trong bếp. Lâm Nguyệt thích mặc quần áo màu sáng, gương mặt trắng nõn thanh tú, trên người đang buộc tạp dề vòng quanh phần eo mảnh khảnh, cẳng chân mịn màng lộ ra…

Anh nhìn chằm chằm vào đôi chân của cô, tay anh lại bắt đầu ngứa ngáy rồi…

Bên tai không ngừng tiếng kêu “Chú Chu”, Chu Lẫm rốt cuộc cũng nhìn về phía Phó Nam.

Phó Nam nằm sấp trong lòng Chu Lẫm, chờ mong cười: “Chú Chu, cháu nghĩ cháu muốn đến khu vui chơi.”

Chu Lẫm giương mắt nhìn cô gái đứng trong bếp.

Lâm Nguyệt tập trung xào rau, nghe thấy lời Phó Nam nói nhưng cũng không nghĩ sẽ đi khu vui chơi.

Trong lòng Chu Lẫm có kế hoạch khác, lúc trước anh thường hay bận rộn, thời gian bất quy tắc, hiện tại anh đã có bạn gái, đương nhiên anh muốn dùng tất cả thời gian rảnh ở với cô. Hai người vừa mới yêu nhau nhưng tình cảm vẫn chưa ổn định, Lâm Nguyệt lại còn khá trẻ, sau này suy nghĩ có thể thay đổi, trong văn phòng không phải còn thầy giáo Trình đẹp trai nhất đang theo đuổi cô sao?

Chu Lẫm không có kinh nghiệm yêu đương, chỉ biết khi yêu thì sẽ hẹn hò hoặc bồi dưỡng cảm tình.

“Chú mệt lắm, không muốn ra ngoài, cháu đi chơi với bọn trẻ hàng xóm đi.” Sờ đầu Phó Nam, Chu Lẫm nói.

Phó Nam có chút thất vọng, nhưng thấy chú Chu mệt như vậy, cậu không dây dưa với chú Chu nữa, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh. Phụ nữ đương nhiên tinh tế hơn, biết Phó Nam là một đứa nhỏ nhạy cảm, Chu Lẫm nhất quyết cự tuyệt, Lâm Nguyệt lập tức quay đầu quan sát Phó Nam. Phó Nam chống cằm ỉu xìu, phát hiện cô giáo Lâm nhìn qua, cậu nhóc sáu tuổi chóp chép cái miệng, ánh mắt sáng rỡ nhìn cô, biểu đạt sinh động như muốn nói cái gì.

Lâm Nguyệt nói: “Cơm nước xong rồi cô sẽ dẫn Nam Nam đi nhé.”

Nguyện vọng đạt thành, Phó Nam cực kỳ vui vẻ, Chu Lẫm mệt mỏi nhắm mắt, trong lòng không khỏi suy nghĩ, bên ngoài có thầy giáo Trình như hổ rình mồi, trong nhà xuất hiện một bóng đèn lòe lòe tỏa sáng, anh chỉ muốn yêu đương đơn giản, vì sao lại khó vậy?

Bữa sáng kết thúc, Lâm Nguyệt dọn dẹp phòng bếp, nắm tay Phó Nam đồng thời cáo biệt Chu Lẫm: “Em với Phó Nam đi đây, giữa trưa sẽ về ạ.”

Chu Lẫm ẩn ẩn nhìn chằm chằm cô.

Sau một đêm nghỉ ngơi, tinh thần anh khôi phục không ít, đôi mắt kia trở nên lành lạnh. Vừa mới nói mệt mỏi, Lâm Nguyệt đương nhiên tin, nhưng mà lúc anh nhìn cô lại có thâm ý khác, Lâm Nguyệt sửng sốt, hậu tri hậu giác hiểu được nguyên nhân Chu Lẫm cự tuyệt Phó Nam.

Lâm Nguyệt cúi đầu, ngượng ngùng đối mặt với anh, giống như cô phụ bạc anh vậy.

“Khu vui chơi đông người lắm, tôi đi cùng hai người.” Chu Lẫm một tay ôm lấy Phó Nam, đồng thời bàn tay kia nhanh chóng nhéo yêu lỗ tai cô coi như trừng phạt.

Lâm Nguyệt sờ sờ vành tai, nở nụ cười.

Phó Nam thích cô giáo Lâm, nhưng ngoài đi chơi ra, cậu càng thích sự cường tráng hữu lực của chú Chu, tay nhỏ bé cầm lấy bàn tay to chạy xung quanh, mệt mỏi thì có chú Chu cõng rồi. Chu Lẫm đương nhiên không ghét Phó Nam, chỉ là nhiều lần muốn vụng trộm nắm tay Lâm Nguyệt đều bị Phó Nam vô ý phá hỏng, gương mặt Chu Lẫm đen xì.

“Chú Chu, cháu muốn ăn kem ạ.” Ngồi xuống, Phó Nam cảm thấy hài lòng, bắt đầu nhớ đến chuyện ăn uống rồi.

“Cùng đi.” Chu Lẫm một tay ôm cậu, miệng nói với Lâm Nguyệt.

Lâm Nguyệt cười đuổi theo.

Phía trước xếp một hàng dài, Chu Lẫm buông Phó Nam xuống để cậu đứng cạnh Lâm Nguyệt, anh lại vòng qua phía sau cô. Gần đó có rất nhiều người, Lâm Nguyệt đang chuyên tâm nhìn Phó Nam, đột nhiên bả vai bị một đôi bàn tay to đẩy, cô không tự chủ liền nhích người về sau. Còn chưa kịp phản ứng, anh lại cầm lấy tay cô đặt lên vai Phó Nam, Phó Nam cho rằng cô giáo Lâm muốn ôm mình, chủ động dựa vào phía sau.

Lâm Nguyệt mơ hồ đỡ vai Phó Nam, vừa muốn quay đầu lại hỏi Chu Lẫm, anh đột nhiên dựa gần, ngực đụng vào vai cô, thanh âm trầm thấp vang bên tai: “Thích vị gì?”

Từ phía sau nhìn lên, cô gái bé bỏng tựa hồ mệt mỏi, làm nũng dựa khẽ vào lồng ngực cường tráng của người đàn ông tuấn mỹ.

Lỗ tai Lâm Nguyệt nóng lên.

Đột nhiên cô nghĩ đến việc anh tăng ca trễ, chỉ có hai người nằm ở trên giường, đơn thuần ôm ấp không tiếng động, nghĩ đến sáng nay anh nói dối với Phó Nam, cũng vì muốn tạo cơ hội cho hai người ở chung một chỗ.

Đỏ mặt, Lâm Nguyệt nâng tay chỉ bừa một loại kem, sau đó không khoát tay lên vai Phó Nam nữa. Chu Lẫm quả nhiên không bỏ qua cơ hội này, bàn tay to giây tốc nắm giữ bàn tay mềm mại nhỏ bé, lòng bàn tay cả hai nóng bừng.

Có người nhìn thấy, nhưng tuổi trẻ yêu đương lại mang theo con nít ra ngoài, quá đỗi bình thường.

Ăn xong kem, ba người lại chơi hai trò chơi khác, sau đó Phó Nam chọn nhà hàng, đi ăn cá nướng. Lâm Nguyệt ngồi kề bên Phó Nam để tiện chăm sóc, Chu Lẫm ngồi đối diện, sau đó anh gắp thức ăn cho Phó Nam rồi mới gắp cho Lâm Nguyệt.

Phó Nam nhìn thấy, miệng nhỏ ngậm đũa, cảm giác có gì đó hơi kỳ lạ.

Một lát sau, Chu Lẫm lại gắp thức ăn cho Lâm Nguyệt.

Lâm Nguyệt  im lặng ăn, cuối cùng Phó Nam cũng biết chỗ nào kỳ lạ rồi, quái đản nhìn Chu Lẫm: “Chú Chu, trước kia chú đâu có quản cô giáo Lâm.”

Trước kia chú Chu chỉ gắp thức ăn cho cậu, rồi cậu sẽ chia sẻ với cô giáo Lâm.

Lâm Nguyệt dừng đũa một chút, lặng lẽ liếc Chu Lẫm.

Chu Lẫm nhìn chằm chằm Phó Nam, nhẹ nhàng cười: “Trước kia cô ấy là cô giáo của cháu, hiện tại cô ấy đã là bạn gái của chú.”

Lời vừa nói ra, Lâm Nguyệt liền ngẩng đầu, Chu Lẫm xoay chuyển ánh mắt, đắc ý nhìn cô.

Lâm Nguyệt không để ý đến anh, cúi đầu cầm đũa.

Phó Nam há hốc mồm nhìn nhìn cô giáo Lâm, lại nhìn qua chú Chu, lờ mờ hỏi: “Cô ơi, cô cùng chú Chu yêu đương hả?”

Chú Chu vừa ngốc lại vừa nát, bình thường đối với cô giáo Lâm không tốt, không thích nói chuyện cũng không thích cười, cô giáo Lâm làm sao có thể  ở cùng với chú Chu chứ?

Phó Nam không hiểu.

Lâm Nguyệt gật đầu một cái xem như thừa nhận.

“Chuyện này khiến cháu mất hứng?” Chu Lẫm buông đũa, nghiêm túc hỏi. Xú tiểu tử, anh đã sớm muốn hỏi rõ, có lần Phó Nam táo bón anh còn chạy tới tiệm thuốc để mua thuốc xổ cho Phó Nam, vì sao Phó Nam trước sau đều coi trọng thầy giáo Trình lẫn bác sĩ Từ, vì sao không muốn giao Lâm Nguyệt cho anh?

Phó Nam nhìn Chu Lẫm, chu miệng, cúi đầu ăn cá.

Chu Lẫm giận rồi, thằng bé này rốt cuộc là có ý gì?

Lâm Nguyệt lặng lẽ theo dõi diễn biến, mặc dù cũng buồn bực suy nghĩ trong lòng của Phó Nam.

Phó Nam đương nhiên là có lý do của mình, hừ nói: “Chú Chu đối xử với cô giáo Lâm không tốt.”

Lâm Nguyệt sửng sốt.

Chu Lẫm nhìn cô một cái, không phục: “Không tốt chỗ nào?”

Phó Nam ngước đầu suy nghĩ, bắt đầu liệt kê: “Cô giáo Lâm bị chủ nhà đuổi đi, cháu muốn cô giáo Lâm lại đây trú, chú không đồng ý, sau này mới đồng ý… Cô giáo Lâm nấu cơm quét dọn vệ sinh, chú cũng chưa từng nói cám ơn… cô giáo Lâm mỗi ngày đều đưa rước cháu chen lách trong tàu điện ngầm, chú cũng không tới đón… Bác sĩ Từ tặng hoa cho cô giáo Lâm, thầy giáo Trình mời cô giáo Lâm đi xem phim, còn chú, chú làm cái gì hả?”

Phó Nam càng nói càng khí thế, Chu Lẫm bí bách rồi.

Trái tim Lâm Nguyệt nhảy loạn, càng để ý những câu hỏi của Phó Nam, cùng bác sĩ Từ thân cận hoàn toàn là vì chị Vương cứng rắn tác hợp, cùng Trình Cẩn Ngôn xem phim là do hoạt động của tổ toán. Nhưng giữa nam và nữ, cô có chút lo lắng Chu Lẫm sẽ ghen.

Chu Lẫm chưa từng ghen tị, chỉ là bị Phó Nam nói như vậy, anh đột nhiên cảm thấy mình đối với Lâm Nguyệt quả thật không tốt, thậm chí ngay cả việc anh theo đuổi cô chỉ là hình thức bắt buộc. Anh nhìn về phía cô, đúng lúc ánh mắt cô đang giống như lo lắng.

Chu Lẫm ho khù khụ, trả lời Phó Nam: “Cháu nói đúng, chú sẽ sửa.”

Không phải là tặng hoa hay xem phim ư? Anh làm được!

Phó Nam vẫn như cũ bĩu môi, biểu cảm trên gương mặt như kiểu “Cháu không tin chú đâu.”

Chu Lẫm hừ lạnh, chỉ chỉ Lâm Nguyệt, trịnh trọng cảnh cáo Phó Nam: “Cô giáo của cháu chỉ có một người bạn trai là chú, kể từ hôm nay, không cho phép cháu lại mù quáng tác hợp, cái gì thầy giáo Trình với bác sĩ Từ, quên càng sớm càng tốt đi.”

Phó Nam đương nhiên không sợ, tay cầm chén, hừ lạnh: “Hiện tại cháu không nói, ngày nào đó nếu cô giáo Lâm với chú chia tay, cháu vẫn tiếp tục ủng hộ thầy giáo Trình.”

Chu Lẫm nhíu mày, quát: “Giỡn mặt phải không?”

Phó Nam lập tức méc: “Cô giáo Lâm cô xem, chú Chu muốn đánh cháu kìa!”

Lâm Nguyệt không nhịn được cười, gắp một ít đồ ăn cho hai người: “Được rồi, ăn cơm đi.”

Nói xong giận liếc Chu Lẫm, đường đường là một cảnh sát hình sự, cùng học sinh tiểu học so đo cái gì?

Phó Nam giận anh, bạn gái bất công, Chu Lẫm thì thầm, vùi đầu ăn cơm.

Chờ đấy, đến nơi nào không có người, xem anh đòi lại lời lãi thế nào.

Buổi chiều về nhà, Phó Nam chạy nhanh vào toilet. Chu Lẫm tận dụng mọi thứ, một tay đóng cửa, một tay túm chặt Lâm Nguyệt áp lên tường, cúi đầu hôn, nụ hôn vừa vội lại vừa bá đạo. Lâm Nguyệt hoảng loạn sợ bị Phó Nam bắt gặp, lần đầu tiên cố gắng đẩy anh ra, lại bị anh nắm chặt hai tay giơ cao lên đỉnh đầu, thân hình mạnh mẽ ép cô ngày càng chặt, mỗi một lần hôn là mỗi một lần dùng sức.

Một phút đồng hồ, 2 phút, cách vách truyền đến tiếng xả nước.

Trái tim Lâm Nguyệt căng thẳng, lại đánh anh.

Chu Lẫm mặc kệ, càng hôn càng sâu, nghe tiếng rửa tay bên trong, có thế này anh mới rời khỏi môi cô. Mở to mắt thấy mặt cô đỏ bừng, ánh mắt ầng ậc nước trừng mắt với anh, xấu hổ hơn là giận dữ, làn môi đỏ tươi vì bị hôn quá lâu…

“Buổi tối tiếp tục.” Trước khi Phó Nam ra ngoài, Chu Lẫm đã kịp thời thối lui, ánh mắt còn dán lên môi cô.

Phó Nam lộ mặt, Lâm Nguyệt nhanh chóng xoay người, che giấu gương mặt đang ửng hồng, tim đập bất ổn, môi run lên.

“Cô ơi?” Phó Nam ngây thơ gọi.

“Đi chơi cờ đi.” Chu Lẫm ôm lấy Phó Nam, sung sướng đi vào phòng khách.

Bộ dạng cô quyến rũ mê người, chỉ có anh mới được nhìn thôi.