Em đẹp hơn ánh trăng – Chương 37

Lâm Nguyệt vừa dỗ Phó Nam ngủ xong liền nhận được điện thoại của Chu Lẫm, anh trở về, tinh thần cô càng thêm chấn động.

Mở tủ lạnh, bên trong toàn là nguyên liệu nấu ăn, liếc mắt một cái, cô quyết định nấu cháo tôm và xào hai quả trứng.

Sau khi vo gạo nấu cháo, cô ngồi cạnh bàn ăn nghịch di động, đại khái hai mươi phút sau, có người mở cửa.

Lâm Nguyệt lập tức đứng lên.

Anh đẩy cửa ra liền nhìn thấy cô đang ngồi trong phòng khách, hôm nay cô mặc một chiếc áo len cùng với váy dài màu trắng, khuôn mặt trắng noãn hồng hào đứng dưới ánh đèn…

Thoạt nhìn, tất cả mệt mỏi trên người anh đều tan biến.

“Phá án xong rồi ạ?” Anh vừa đóng cửa vừa nhìn cô, Lâm Nguyệt có chút khẩn trương, hơi cúi đầu, quan tâm hỏi trước, sợ anh lại giống như lần trước chỉ ngủ được có hai giờ đồng hồ.

“Ừ, nghỉ phép hai ngày.” Chu Lẫm thấp giọng nói, khi bước vào, ánh mắt nhanh chóng liếc về phía phòng khách, xác định Phó Nam không có ở đây, anh đưa tay nắm bả vai cô, còn cô cho rằng anh muốn ôm mình, trong nháy mắt lại bị anh đè lên tường, thân hình cao lớn áp sát tới, chặn mất ánh sáng phòng khách.

Hô hấp đột nhiên thay đổi, tim đập thình thịch.

“Nhớ anh không?” Chu Lẫm cúi đầu, nghe thấy mùi tóc của cô.

Lâm Nguyệt nghiêng đầu, mặt ửng đỏ rồi.

Anh nắm tay trái cô áp vào tường, ngón tay anh luồn vào tay cô, động tác đơn giản ám chỉ một loại độc chiếm. Lâm Nguyệt không biết Chu Lẫm nghĩ như thế nào, nhưng cô phát hiện anh thật sự thích nắm tay cô như vậy, bàn tay to hữu lực khiến cô không thể nhúc nhích, lòng bàn tay dán lòng bàn tay, một mặt thô ráp, một bên non mịn, anh dùng lực, sức mạnh kia như một dòng điện vội vã chạy thẳng đến trái tim cô.

“Nhớ hay không?” Chu Lẫm lại tiếp tục chế trụ tay phải Lâm Nguyệt, tư thế vẫn y như cũ.

Lâm Nguyệt nhắm mắt, gật gật đầu.

Chu Lẫm cười, cúi người xuống cuồng nhiệt hôn cô.

Anh quá cường thế, cô hoàn toàn không theo kịp tiết tấu của anh, chỉ có thể lưỡng lự vừa hôn vừa tránh, nhưng mà đối với Chu Lẫm mà nói, cô càng trốn tránh chính là càng đáp lại, càng trốn anh càng đuổi. Hai người chênh lệch 30cm, Lâm Nguyệt mệt đến tê rần đầu lưỡi, anh hôn xuống cổ cô, lợi dụng khe hở, cuối cùng cô thành công thoát một lần, trán để trên ngực anh, thở hổn hển.

Anh quýnh lên liền cúi mạnh người, bàn tay to dùng sức bắt lấy chân cô hướng lên trên, không nghĩ tới cô đang mặc váy, tay anh trực tiếp sờ lên đùi cô, da thịt non mềm giống như đậu hũ vậy, vừa trơn vừa trợt.

Trái tim anh chợt run lên, đã quên hôn tiếp, theo bản năng quan sát cô.

Cả người cô cứng đờ, bởi vì bàn tay thon dài của anh đã ôm lên  phía trên rồi.

Hơi thở trên đỉnh đầu cô dày đặc, bàn tay to chế trụ chiếc chân cô càng ngày càng nóng, như thể bất cứ lúc nào cũng có thể đột phá phòng tuyến, Lâm Nguyệt hoảng loạn quay đầu kiếm cớ: “Cháo chín rồi, em đi xào thêm trứng, anh tắm rửa trước đi.”

Chu Lẫm là một cảnh sát hình sự ưu tú, bình tĩnh, ổn trọng, nhưng đối với người phụ nữ của mình lại luôn luôn ham muốn mãnh liệt. Anh chậm rãi nâng mặt cô lên hôn sâu một lát, sau đó mới đồng ý rời đi, con ngươi yên lặng sâu thẳm nhìn cô.

“Đi thôi.” Cô nhỏ giọng nói, khóe miệng tươi cười.

Hầu kết của anh di chuyển, lại tiếp tục hôn xuống môi cô, hôn hôn hôn, giống như chỉ muốn ăn tươi nuốt sống người đối diện.

Một lát sau, Lâm Nguyệt nhanh chóng trốn vào phòng bếp. Tiếng nước chảy ào ào trong toilet, Lâm Nguyệt xoay người xào trứng, trứng chín rồi, tiếng nước bên trong cũng ngừng.

2 phút sau, Chu Lẫm bước ra ngoài, anh mặc quần cộc với áo thun tay ngắn. Tóc ướt sũng, cằm đã cạo sạch râu, so với râu ria lởm chởm khi nãy trẻ hơn ba bốn tuổi.

“Cháo vẫn còn nóng, anh đi sấy tóc đi, để vậy không tốt.” Lâm Nguyệt đứng ở bên cạnh bàn ăn khuyên nhủ.

Chu Lẫm nhìn bàn ăn, kêu cô đi lấy máy sấy.

Anh phá án vất vả, cô rảnh rỗi không có việc làm, đi vào toilet tìm máy sấy. Cô vừa đi, anh liền cầm di động trên bàn lên xem. Lâm Nguyệt bước ra, anh vừa nhìn di động vừa đi về phía phòng khách.

Phía sau có người hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Chu Lẫm nhét di động vào túi quần, quay đầu nói: “Không có gì, sấy tóc giúp anh được không?”

Lâm Nguyệt nhìn máy sấy trong tay, cúi đầu dạ một tiếng.

Cô tìm ổ cắm, vừa quay đầu lại đã thấy Chu Lẫm ngồi trên sofa. Cô bảo anh cúi đầu, sau đó sấy tóc cho anh.

Cô sấy tóc, còn anh vẫn đang nhìn kênh chat.

Đường đẹp trai nói: “Hôm nào dẫn theo chị dâu nhỏ ra ăn cơm cùng mọi người nhé?” Mấy người kia cũng gõ hùa theo, Chu Lẫm cười.

Tóc khô, anh lại kéo cô ngồi lên đùi mình, cho cô nhìn di động.

Mặt Lâm Nguyệt đỏ ửng, cắn cắn môi, ngại không cùng gia cảnh với Chu Lẫm, vạn nhất bị đồng nghiệp của anh không thích thì sao?

Anh ôm cô thân mặt, nói: “Hôm nào em rảnh? Cùng nhau ăn một bữa cơm.”

Lâm Nguyệt do dự: “Có đồng nghiệp nữ không ạ?” Nếu chỉ có đàn ông, e rằng cô khẩn trương mất.

Chu Lẫm cười: “Có hai người, đều đã có gia đình.”

Lâm Nguyệt vẫn là lắc đầu, lấy hết dũng khí nhìn Chu Lẫm nói: “Có phải quá nhanh rồi không?” Hai người chỉ mới yêu nhau có một tuần.

“Em cảm thấy nhanh? Vậy thì chờ một thời gian nữa, khi nào chuẩn bị tốt tâm lý, anh sẽ mang em theo cùng.”

Lâm Nguyệt mím môi, kỳ thực nếu anh kiên trì, cô sẽ không quan tâm sớm hay muộn.

“Ăn cơm đi, ăn xong ngủ sớm một chút.” Lâm Nguyệt nhìn về phía phòng bếp, chậm rãi đứng lên.

Chu Lẫm đi theo phía sau, âm thầm liếc mắt vào phòng ngủ chính, buổi tối hôm đó hai người cùng nhau ngủ, nhưng khi ấy là tình huống đặc biệt, mấy ngày không gặp nhau, anh chỉ có thể làm như vậy, cô thống khoái đáp ứng khẳng định cũng là hiểu ý anh. Đêm nay không giống với đêm đó, nếu anh lại ám chỉ cùng nhau ngủ, cô sẽ đỏ mặt ngầm đồng ý, hay là vung tay tát anh một cái đây?

Phụ nữ là một loài động vật kỳ lạ, phỏng chừng sẽ không đánh, nhưng cũng chưa chắc sẽ nguyện ý, nhiều nhất anh còn phải mất mặt.

Cơm tối rất ngon, Chu Lẫm ăn sạch sẽ. Sau khi ăn xong Lâm Nguyệt rửa bát, Chu Lẫm đứng bên cạnh nhìn cô bận việc, khi Lâm Nguyệt dọn dẹp, Chu Lẫm liếc mắt nhìn đồng hồ, sắp mười một giờ rồi.

Tắt đèn phòng bếp, hai người một trước một sau đi về hướng phòng ngủ.

Đi qua khỏi phòng Chu Lẫm, Lâm Nguyệt nghiêng người, gật gật đầu nói: “Ngủ ngon.”

Trong lòng Chu Lẫm có chút thất vọng, buồn bã ngoài ý muốn đứng ở đó.

“Ừ, ngủ đi.” Anh đứng trước cửa, nhìn theo cô.

Lâm Nguyệt tiếp tục đi về hướng phòng ngủ chính, tay đẩy cửa ra, hốt  hoảng nhớ tới cái gì, quay đầu.

Lúc này, anh hơi khẩn trương, cổ họng phát khô.

“Đúng rồi, sáng mai mấy giờ anh dậy? Em xem thời gian để chuẩn bị điểm tâm.”

Chu Lẫm gượng cười: “Sáu, hoặc bảy giờ.”

Lâm Nguyệt hiểu rồi, đẩy cửa vào phòng, đóng cửa, nghĩ nghĩ, khóa trái.

Phó Nam thường hay dậy sớm, vạn nhất thằng bé đẩy cửa tiến vào, biết đâu Chu Lẫm sẽ nhìn thấy bộ dạng cô đang ngủ, không tốt lắm.

Bên ngoài, Chu Lẫm nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng ngủ chính, nghe được âm thanh khóa trái, anh bật cười.

Đàn ông và phụ nữ đúng là không giống nhau, tốt nhất là tiến tới từng bước một.

Chỉ cần nằm xuống giường, anh lại nhớ đến cảm giác sờ đùi cô, tinh tế trơn bóng, so với đậu hủ còn non mềm hơn.

Chu Lẫm xoay người, nặng nề thở dài.

Lâm Nguyệt à Lâm Nguyệt , khi nào thì anh mới có thể có được em?

Đêm nay, Chu Lẫm mơ một giấc mộng, trong mộng có một con khỉ đang đứng bên hồ, vò đầu bứt tai muốn lấy ánh trăng trong nước, không bắt được, bốn con khỉ trên cây cười ha hả…